Căn phòng quen thuộc, con người quen thuộc.
Trong đêm khuya, Dương Gian đứng trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, nói ra một loạt những câu chuyện đã xảy ra gần đây.
Những thứ này giống như câu chuyện, kinh hãi, khủng hoảng, kịch tích… nhưng nó lại càng tuyệt vời hơn, bởi vì đây là chuyện thật tồn tại trong đời thực, và Dương Gian là nhân vật chính trong câu chuyện, những gì hắn kể thì cũng chính là những gì hắn đã trải nghiệm.
Dương Gian kể lại rất tường tự, tường tự đến từng chi tiết, khiến cho người nghe giống như mình đang trải nghiệm vậy, và Giang Diễm và Trương Lệ Cầm hai người lúc này đang ngồi trên bàn làm việc dùng bút giấy ghi lại hết toàn bộ, nét chữ sha sha vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.
Hai người không nói lời nào, chuyên tâm vào công việc của mình.
Họ ghi lại càng nhiều, thì đối với giới linh dị càng hiểu rõ sâu sắc hơn, mà cũng vì thế mà họ luôn cảm thấy bất an và lo sợ, thậm chí còn cảm thấy bản thân mình phải chăng đã biết quá nhiều trong nội bộ, và một ngày nào đó sẽ bị Dương Gian thay đổi ký ức, hoặc là trực tiếp giết chết.
Thậm chí nhiều lúc họ còn nghĩ, bản thân mình phải chăng đã bị thay đổi ký ức rồi?
Nhưng trong lòng Giang Diễm và Trương Lệ Cầm hai người lại khao khát được Dương Gian thay đổi ký ức, bởi vì như thế thì mới an tâm có được phần “hạnh phúc” khó mà có được.
Câu chuyện của Dương Gian kể tới nữa đêm, hai người cũng ghi lại tới nữa đêm.
Hai cuốn tập ghi lại nội dung những gì cả đời Dương Gian đã trải qua, hắn chưa từng đụng qua hai cuốn tập này, cũng chưa từng lật qua xem, thậm chí cũng không có kiểm chứng nội dung giữa hai người Giang Diễm và Trương Lệ Cầm có ghi bị sót không.
“Đã ghi xong chưa?” Dương Gian hỏi.
“Đã ghi xong rồi.” Giang Diễm và Trương Lệ Cầm xoa xoa cánh tay bị nhức của mình.
Dương Gian nói:
“Lần này việc hơi nhiều, liên quan đến nhiều chi tiết, nội dung nhiều chút là bình thường, bây giờ các ngươi có thể nghỉ ngơi, ta còn việc khác cần làm.”
“Ngươi không nghỉ ngơi sao?” Giang Diễm ngơ ngác:
“Đã khuya rồi, lần này khó khăn lắm mới quay về.”
“Ta phải quay về thành phố Ozu một chuyến, lấy lại đồ bị quên, ngày mai còn phải đi xử lý cây dù màu đen, sau đó còn phải nghĩ cách giải quyết vấn để ác quỷ thức tỉnh của bản thân, hiện giờ ta chỉ còn lại tám ngày là ác quỷ thức tỉnh.” Ánh mắt của Dương Gian nhìn ra không xa.
“Việc ta cần làm có rất nhiều, nhưng thời gian còn lại của ta lại quá ít, không biết lần này ta có thành công sống sót giống như mấy lần trước không.”
Nhất định có thể, ta tin ngươi.” Giang Diễm nói.
Dương Gian gật đầu, sau đó thân hình từ từ mơ hồ, cuối cùng đã triệt để biến mất trong phòng.
“ Hắn đi rồi.” Trong lời nói của Trương Lệ Cầm có chút hụt hẫng.
“Yên tâm, cho dù hắn có rời khỏi bao nhiêu lần, thì cuối cùng cũng sẽ quay về, vì đây là nhà của hắn.” Giang Diễm nói.
Cùng lúc đó, Dương Gian lặng lẽ rời khỏi thành phố Đại Xương lần nữa quay về thành phố Ozu, đó là nơi quen thuộc.
Chỉ là hoàn cảnh xung quanh đã không như trước, đây đã không còn thuyền u linh, không có ác quỷ, chỉ có một thành phố phồn vinh.
Dương Gian đứng ở khoảng đất trống trước một tòa nhà, xung quanh có rất nhiều người đi bộ qua lại, còn có một số thanh niên và trẻ em đang chơi đùa, họ hoàn toàn không biết được vào một ngày trước nơi này đã chết chóc và im lặng, đầy kinh hoàng và tuyệt vọng.
Muốn xử lý cây dù màu đen thì nhất định phải lấy lại vũ khí linh dị, nhưng mà vũ khí linh dị lại ở trong nhà cổ, và ở bên cạnh Trương Động, nếu như ta trực tiếp phá vỡ giới hạn hiện thực và linh dị, vậy nói không chừng ác quỷ thức tỉnh của Trương Động sẽ trực tiếp ra tay với ta, và sẽ giết chết ta, còn lỡ mà cho Trương Động từ nhà cổ mà chạy ra hiện thực vậy lại là một việc phiền phức.”
Dương Gian bắt đầu suy nghĩ.
Hắn nhất định phải nghĩ ra một cách tốt nhất để lấy đồ về, dùng một ngàn hai trăm con thủy quỷ trong Quỷ Hồ sao?
Không được, số lượng nhiều cũng không có ích, vừa bước vào trong nhà cổ đã bị ác quỷ thức tỉnh của Trương Động xóa mất linh dị, trực tiếp biến mất.
“Không thể chỉ dựa vào sức mạnh linh dị mà lấy lại đồ của ta, tốt nhất là lợi dụng người sống, tuy là người sống khi bước vào nhà cổ cũng có khả năng bị xóa bỏ, nhưng chưa chắc sẽ bị Trương Động nhắm trúng.”
Dương Gian quyết thử thử.
Hắn đi tới một nơi người tương đối ít.
Hắn trực tiếp dùng linh dị của Qủy Lừa Đảo phối hợp với năng lực thay đổi ký ức của Quỷ Bóng, đã giúp cho một người đã chết sống lại.
Rất nhanh, người này đã mở mắt tỉnh lại.
Dương Gian, lại là ngươi?” Vương Thiện lúc này vỗ vỗ đầu:
“Ta lại sống lại sao? Lần này ta chết lần thứ mấy rồi? Lần này lại cần ta làm gì.”
“Việc cần làm đã ở trong đầu của ngươi, ngươi nhớ lại xem.” Dương Gian không biểu cảm mà nói. Đúng vậy, không có sai, Dương Gian lần nữa giúp Vương Thiện sống lại.
Lý do lựa cho Vương Thiện là vì đơn thuần dùng tương đối thuận tay, chứ không có ý nghĩa gì khác.
“Được rồi, ta biết rồi, ta vào trong nhà cổ lấy vũ khí linh dị của ngươi ra, ta cố gắng thử, nhưng mà ngươi cần chuẩn bị cho ta một cái thang, chứ không sau khi tay lấy được thì làm sao bước ra nhà cỏ? Ta không phải là người ngự quỷ, không có sức mạnh linh dị.” Vương Thiện nói.
“Không cần thiết, dù gì ngươi cũng sẽ chết trong đó, ta sẽ ở trên giếng trời tiếp ứng ngươi, lấy được đồ là được rồi, ta nhiều nhất có thể cung cấp cho ngươi một thanh ánh sáng.” Dương Gian nói.
“Cảm tình cũng là một nhiệm vụ đi chết.” Vương Thiện thở dài.
Dương Gian nói:
“Đừng nhiều lời, vào trong đi.”
Nói xong, hắn bước lên đẩy Vương Thiện một cái.
Vương Thiện loạng choạng đi về phía trước vài bước, tiếp theo thế giới xung quanh đột nhiên thay đổi, chỉ trong chốc lát, hắn đã rời khỏi thành phố Ozu, bước vào một nơi linh dị.
Đây là một thế giới tăm tối và lạnh lẽo, xung quanh được bao quanh bởi một khu rừng già rậm rạp, và ở giữa khu rừng già là một ngôi nhà gỗ cổ kiểu Trung Quốc, và bây giờ Vương Thiện đang đứng trong ngôi nhà cũ này.
Quay đầu nhìn một cái.
Cánh cổng phía sau đóng chặt, nhìn có vẻ như không cách nào mở ra, tuy là tường viện không cao, nhưng lại không thể trèo qua, nơi duy nhất có thể rời khỏi ngôi nhà cổ này chính là vị trí giếng trời, nhưng phía trước giếng trời là đại sảnh, giữa đại sảnh có một chiếc ghế thái sư màu đen trên đó có một con ác quỷ hung dữ nhất trong giới linh dị đang ngồi đó.
Nếu như là Vương Thiện bình thường, thì vào lúc này sẽ tìm cách thoát khỏi chỗ này, thật chất không thể nào giúp Dương Gian vào lượm đồ, nhưng mà hiện giờ hắn đã bị thay đổi ký ức, nhiệm vụ của Dương Gian trở thành toàn bộ sinh mạng của hắn, dù sao đi nữa thì cũng phải hoàn thành.
“Một lần sống lại không hề dễ dàng, chứ đừng đi vài bước thì đã chết rồi.” Trong miệng của Vương Thiện lẩm bẩm, bước chân của hắn nhanh chóng đi vào trong nhà cổ, đồng thời cũng giơ lên thanh ánh sáng của Dương Gian đưa hắn để rọi sáng.
Bước vào trong nhà cổ âm u, hắn hình như không hề sợ hãi.
Mặc cho nhiệm vụ có thành công hay không, thì Vương Thiện cũng sẽ chết ở đây, cho nên hành động dũng cảm một chút.
“Nhìn không thấy ta, nhìn không thấy ta…” Vương Thiện nói lẩm bẩm, hắn lúc này đã tới vị trí giếng trời.
Đây là nơi có ánh sáng duy nhất trong nhà cổ, thật chất không cần đến ảnh sáng cũng nhìn rõ được, và ở vị trí đó hắn nhìn thấy một cái bánh lái bằng gỗ lâu đời, nhưng đây không phải là mục tiêu của mình, cho nên Vương Thiện cũng không để ý nhiều, mà tập trung vào phía trước.
Bởi vì đại sảnh ở trước mắt bị bóng đen bao trùm là nơi nguy hiểm nhất, Vương Thiện không có do dự, hắn trực tiếp chạy tới đại sảnh.
Cây ánh sáng đã cung cấp tầm nhìn, Vương Thiện đã nhìn thấy thứ rơi dưới đất.
Đó là một cây thương dài bằng gỗ bị gãy làm hai, màu sơn đỏ trên cây thương dài đã bay màu, cảm thấy vô cùng bình thường, một chút cũng nhìn không ra có gì đặc biệt.
Và đó chính là vũ khí linh dị của Dương Gian.
Vương Thiện nghĩ cũng không nghĩ đã chạy tới lượm một nửa vũ khí linh dị lên, nhưng vào lúc này, ánh mắt của Vương Thiện lại liếc qua chiếc ghế thái sư bên cạnh.
Và trên ghế thái sư, có một cái xác đáng sợ đã chết từ lâu lúc này đã từ từ quay đầu qua. “ y da, lần này tiêu rồi.”
Vương Thiện nói, sau đó cả người cứng đơ, có một sức mạnh linh dị đáng sợ khó hiểu mà xóa đi cơ thể của hắn, cơ thể được tạo thành linh dị ngay cả một chút dấu vết cũng không để lại, biến mất sạch sẽ.
Thứ duy nhất để lại trong nhà cổ là một thanh ánh sáng biết phát sáng, nhưng vào phút cuối Vương Thiện bị xóa mất, thì đã quăng nữa cây thương dài ra ngoài, nhưng rất tiếc vẫn còn chưa kịp dùng lực nên chỉ quăng ra được mấy mét.
Cảnh này ở trong hiện thực đã bị Quỷ Nhãn của Dương Gian nhìn trộm được, chỉ là rất nhanh đã dùng sức mạnh linh dị quấy nhiễu, tầm nhìn lại bị biến mất.
“Ít nhiều cũng có tác dụng, cơ thể của Vương Thiện sau khi sống lại khí chất linh dị còn lại trên người còn rất yếu, yếu tới nỗi không đủ để kinh động đến ác quỷ thức tỉnh Trương Động, tuy cuối cùng cũng bị phát hiện, nhưng ít ra trước khi chết vẫn còn có một chút thời gian hành động, tuy một chút ít thời gian này vẫn chưa đủ để lấy lại cây thương dài, nhưng nếu đến thêm vài lần, thì có thể ném cây thương dài lên vị trí giếng trời, vậy thì kế hoạch thì sẽ thành công.”
“Ngoài ra, nếu như để Vương Thiện mặc đồng phục làm bằng vàng thì sẽ có thể dưới tình hình không làm kinh động đến Trương Động sẽ thuận lợi lấy lại được vũ khí, nhưng hiện giờ ta không có thời gian chế tạo ra món đồ này, chỉ có thể dùng phương thức tiếp lực để hoàn thành, đây chỉ dùng ít thời gian.”
Dương Gian lần nữa dùng đến linh dị Quỷ Lừa Đảo, rất nhanh.
Vương Thiện cầm lấy thanh ánh sáng thứ hai lần nữa xuất hiện ở vị trí trước cửa nhà cổ.
“Lần thứ hai, ta lại đến nữa, lần này thu nhỏ mục đích điểm, quăng nữa cây thương dài lên vị trí giếng trời thì xem như thành công.” Vương Thiện lần nữa lại đã hành động lần nữa.
Bởi vì với nguyên nhân trước đó, lần nữa Vương Thiện rất thành công lấy được nữa cây thương dài, sau đó khi chuẩn bị quăng lên, thì cơ thể lại biến mất nhanh chóng một cách không thể giải thích.
“Ta lại chết nữa.”
Đây là cách nghĩ cuối cùng trong đầu của Vương Thiện, nhưng mà nữa cây thương dài đó cũng đã được quăng lên, lần này đã gần giếng trời hết, thời gian chưa tới mười giây.
Lại có một Vương Thiên mới cầm thanh ánh sáng xuất hiện lần nữa.
“Ha ha, ta thành công rồi.”
Vương Thiện thứ ba rất nhanh thì đã chết, nhưng trước khi chết hắn đăng quăng nữa cây thương dài lên vị trí giếng trời, và Vương Thiện thứ tư đã lượm lấy nữa thanh thương dài đó và đã thành công quăng lên vị trí giếng trời.
Và trong hiện thực Dương Gian thực hiện dẫn dắt, vào lúc Vương Thiên quăng ra, hắn đã phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và linh dị, trực tiếp bắt lấy nữa cây thương dài đó.
“Thành công được một nữa, tiếp tục cố gắng.” Dương Gian nhìn nữa cây thương dài bằng gỗ trong tay.
Sau khi thoát khỏi ảnh hưởng của Trương Động, trên cây thương dài bắt đầu có máu tươi xâm ra, máu tươi này nhuộm cả cây thương, như đang được tô lên một lớp sơn đỏ.
Vương Thiện thứ năm, thứ sáu, thứ bảy… liên tiếp sống lại, lại liên tiếp chết đi.
Nửa cây thương dài cuối cùng cũng thành công đem về, chỉ là trong nhà cổ đã để lại một đống thanh ánh sáng.
“Đã xong, cũng được, không tốn nhiều thời gian lắm, chỉ có mười mấy phút thôi.” Trong lòng Dương Gian suy nghĩ, đồng thời đã ghép lại cây thương dài bị nứt.
Với máu tươi bao phủ, cây thương dài bị gãy trực tiếp đã hồi phục hình dạng ban đầu, sau đó hắn lại từ trong Quỷ Hồ lấy ra định quan tài, sau đó bỏ lên đó.
Vũ khí linh dị thuộc về Dương Gian lại lần nữa xuất hiện.
Mục đích của Dương Gian đã hoàn thành và đã lập tức rời khỏi thành phố Ozu, đồng thời Vương Thiện cũng không có sống lại, nếu lần sau vẫn có việc giống thế xảy ra, thì Dương Gian vẫn giúp hắn sống lại."