Dương Gian rời khỏi thành phố này, đồng thời cũng mang đi cây dù màu đen.
Cư dân của tòa thành thị này hoàn toàn không biết, sự xuất hiện của Dương Gian đã giải quyết giúp bọn họ sự kiện linh dị đáng sợ đến cỡ nào, nếu lần hành động này thất bại, tòa thành thị này sẽ phải đối mặt với sự kiện linh dị vô cùng khủng bố, đến lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người chết ở trong tay ác quỷ.
Mà Dương Gian cũng sẽ không đòi công lao với ai khi xử lý sự kiện linh dị, trước kia là vì sinh tồn, hiện tại là vì một phần trách nhiệm.
Sau khi Dương Gian rời đi không có trở về thành phố Đại Xương.
Hiện tại thời gian gấp gáp, hắn cảm thấy chính mình cách ác quỷ thức tỉnh đã không còn xa, trước đó đặt ra thời gian đếm ngược tám ngày đã bị rút ngắn, cho nên hắn nhất định phải chạy tới nơi kế tiếp.
Nhưng trước đó, Dương Gian vẫn phải niêm phong cây dù màu đen một cách ổn thỏa, dùng vàng quấn quanh nó, cất vào trong hộp rồi thả chìm xuống Quỷ Hồ, tránh cho trong lúc vô ý bị mở ra.
Dù ngày nào đó Dương Gian chết rồi, linh dị Quỷ Hồ thức tỉnh, thì cũng không ai có thể thâm nhập vào sâu trong Quỷ Hồ, vớt lên cái hộp này từ nơi không biết tên nào đó, như vậy tránh cho phát sinh ngoài ý muốn ở mức độ lớn nhất.
"Đi thị trấn cổ Thái Bình một chuyến."
Dương Gian có đầy đủ lý do đi đến con đường quỷ kia một chuyến, cho nên hắn lập tức lên đường.
Tốc độ đi đường của Quỷ Vực rất nhanh, sau khi hắn xử lý xong cây dù màu đen chưa được bao lâu thì đã đi tới thị trấn cổ Thái Bình.
Địa hình nơi này đã xảy ra biến đổi nghiêng trời lệch đất, thành phố gần đó bị Quỷ Hồ nhấn chìm, chỉ có một vài tòa cao ốc còn dựng thẳng ở trên mặt nước, nhưng tòa cao ốc này sớm đã người đi lầu trống, là từng tòa cao ốc bị bỏ hoang, mà ở trung tâm tòa thành phố bị hồ nước nhấn chìm này, một con thuyền gỗ kiểu xưa dập dềnh vô định trên mặt hồ.
Trên thuyền gỗ không có người sống, chỉ thỉnh thoảng có một bóng dáng âm u lạnh lẽo kỳ dị ngồi ở trên đầu thuyền, cầm một cây lược màu đỏ, chải vuốt mái tóc dài ướt sũng khắp đầu.
Dương Gian đứng trên một tòa cao ốc ở mặt hồ nhìn thuyền gỗ lang thang gần đó, Quỷ Nhãn của hắn hơi chuyển động, cũng trông thấy quỷ nữ trên thuyền gỗ.
Đó là đầu nguồn của Quỷ Hồ.
Nếu có thể nhốt nó thì sự kiện Quỷ Hồ sẽ hoàn toàn biến mất, còn giả như có thể khống chế nó, vậy thì Dương Gian sẽ có thể hoàn toàn điều khiển được Quỷ Hồ.
Nhưng mục tiêu hiện tại của Dương Gian không phải là nó.
"Quỷ Hồ vẫn chưa có xu thế lan rộng, đây là việc rất tốt, lần trước ta thay đổi địa hình, di chuyển thành phố và thị trấn quanh đó, tốn hao công sức lớn như vậy vẫn có một chút thu hoạch." Dương Gian lại nhìn quanh một vòng.
Lân cận tòa thành thị này vốn là đồng bằng, nhưng hiện tại lại là núi lớn vòng quanh, hơn nữa vị trí Quỷ Hồ địa thế hiểm trở, nếu không cưỡi máy bay, người bình thường muốn đi tới chỗ này mà chỉ dựa vào trèo đèo lội suối thì là một việc cực kỳ cực kỳ khó khăn.
Cộng thêm tổng bộ phối hợp với tuyến phong tỏa được thiết lập ở ngoài núi lớn này, vậy càng là triệt tiêu khả năng người bình thường ngoài ý muốn tiếp cận nơi này.
Quỷ Hồ bị bao vây ở đây, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là sẽ không gây ra chuyện gì trong mấy chục năm.
Sau khi đã chắc chắn không có vấn đề gì nữa, Dương Gian thu về ánh mắt, xoay người rời khỏi.
Đến khi lần nữa xuất hiện thì hắn đã đến một tòa thị trấn cổ ở đằng xa bị nước hồ nhấn chìm.
Bởi vì nơi này không phải trung tâm của Quỷ Hồ, cho nên nước hồ không có sâu như vậy, toàn bộ thị trấn cổ chỉ có phân nửa không chìm trong nước, đa số kiến trúc đều lộ ở trên mặt nước, dường như thuyền nhỏ chèo ở đây sẽ có thể tự do đi lại, thậm chí mang giày đi mưa cũng có thể lội qua một số nơi.
Nhưng nếu bởi vì thấy nước cạn liền cho rằng không có nguy hiểm thì sai mười mươi.
Cho dù là một vũng nước đọng nho nhỏ, một khi người sống tiếp cận thì sẽ chìm vào vực sâu ngay lập tức, căn bản không thể nào sống sót.
Chỉ có người ngự quỷ mang sẵn linh dị Quỷ Hồ như Dương Gian mới có thể hoàn toàn bỏ qua loại ảnh hưởng đáng sợ này, tự do đi lại ở trên mặt nước, không sợ bị Quỷ Hồ cắn nuốt.
"Lần trước tới thị trấn cổ Thái Bình, nơi này vẫn là một điểm thắng cảnh du lịch khá nổi tiếng, trên đường phố còn có người dạo chơi. Hiện tại đã thay đổi rất nhiều." Dương Gian đi trong hẻm nhỏ cũ kia.
Lúc đầu hẻm nhỏ phong cách cổ này tràn ngập ý vị lịch sử, nhưng bây giờ vách tường loang lổ, đầy ẩm ướt, khắp nơi đều lộ ra một loại âm u và kỳ dị.
Đi ở nơi như vậy, nếu một con quỷ đột nhiên ló ra từ chỗ nào đó thì Dương Gian cũng không cảm thấy kỳ lạ chút nào.
Bởi vì dù là ở trong tầm mắt của Quỷ Nhãn, khắp chỗ này đều tràn ngập hơi thở linh dị.
Dương Gian bước đi dựa theo ký ức rất nhanh đã tới chính giữa của một con phố.
"Hẳn là nơi này." Hắn nhìn đằng trước.
Nhưng ở đằng trước chỉ có một mặt vách tường, không có đường, càng không có cái gọi là con phố.
Nhưng trong lòng Dương Gian hiểu rõ, con đường quỷ thật sự không tồn tại ở hiện thực, không thể thấy được lối vào con đường quỷ ở trong thực tại, chỉ có thông qua thủ đoạn linh dị mới có thể đi vào con đường quỷ, hoặc là đợi con đường quỷ tự mở ra, như thế thì dù là người sống cũng có thể đi vào.
Dương Gian không có thời gian đi đợi con đường quỷ mở ra, hắn trực tiếp vận dụng linh dị của Quỷ Nhãn.
Trong tầm mắt của Quỷ Nhãn, một lối vào con đường cũ hiện ra ở trước mắt.
Lúc này hắn căn bản không cần vận dụng Quỷ Vực xâm nhập, hiện tại Dương Gian có sẵn linh dị xe buýt, sở hữu năng lực phá vỡ hiện thực, xuyên qua vùng đất linh dị, có thể đi bất cứ nơi nào miễn là biết địa điểm.
Đi về phía trước mấy bước.
Dương Gian đi vào con đường quỷ rất thuận lợi.
Trên con đường này không bị linh dị của Quỷ Hồ xâm nhập, mặt đất khô ráo không thấy được chút vệt nước, đương nhiên nơi đây cũng không có người, cả con đường chẳng có lấy một bóng người. Nhưng nhìn từ bố trí ở trên đường phố, dường như trước đó chỗ này vẫn là một chợ phiên náo nhiệt, bởi vì có rất nhiều quầy hàng đều đang ở trạng thái kinh doanh, cửa lớn của một số cửa hàng cũng đang mở ra.
Khoảng thời gian gần nhất, Dương Gian xem như là người sống duy nhất bước vào đây.
"Con đường này có chút tương tự với con đường kia của thị trấn Bạch Thủy, đều là nơi kỳ dị không cách nào hiểu nổi." Trong lòng Dương Gian thầm nghĩ.
Lần thứ hai tới đây vẫn có một chút cảm thụ khác biệt.
"Chuyến đi này có hai mục đích, đưa xác nữ kia vào đây, cùng với đi tiệm quan tài mua một cỗ quan tài, nhưng Tiền Quỷ trên người ta không còn nhiều, trước kia còn thiếu chị Hồng một trăm đồng." Dương Gian suy nghĩ một hồi, trước tiên sờ sờ túi tiền, móc ra Tiền Quỷ đã chuẩn bị sẵn trước đó.
Một xấp tiền màu sắc rực rỡ, mệnh giá là ba đồng, bảy đồng.
Nhưng cộng lại xấp này, Tiền Quỷ trong tay Dương Gian tổng cộng mới có bốn mươi đồng.
Ngay cả tiền để trả cho chị Hồng cũng không đủ.
Nhưng thứ như Tiền Quỷ này lại rất khó tìm, bốn mươi đồng trong tay này là Dương Gian đã móc rỗng toàn bộ tổng bộ, muốn tìm nữa thì chỉ có thể thử vận may trong sự kiện linh dị.
May mà lúc này chị Hồng không có đòi nợ trước, nếu không thì bây giờ Dương Gian đã không còn một đồng nào, ngày hôm nay chỉ có thể đi làm ăn cướp, cướp bóc tiệm quan tài.
Thế nhưng, chưa chắc Dương Gian không có ý tưởng này, dù sao một cỗ quan tài là mười tám đồng, chỉ nghĩ đến thôi đã đau lòng.
Trước kia hắn luôn cho rằng chính mình rất giàu, có rất nhiều tiền.
Nhưng sau khi đi vào giới linh dị, Dương Gian mới phát hiện hắn vẫn bần cùng lắm.
Sau khi kiểm lại một chút tiền tiết kiệm, Dương Gian ít nhiều đã có chút niềm tin, hắn cất số tiền lớn này bắt đầu đi vào sâu trong con đường quỷ.
Tuy bên trong con đường quỷ có nhiều cửa hàng mở cửa, nhưng cũng có không ít cửa hàng ở trạng thái đóng cửa ngừng kinh doanh.
Thí dụ như tiệm may đã đóng cửa, còn có tiệm thuốc đông y cũng đóng cửa . . .
Dương Gian vừa đi vừa mở miệng nói:
"Ta đã mang ngươi đến con đường quỷ của thị trấn Thái Bình, giao hẹn trước đó giữa hai ta đã hoàn thành."
m thanh của hắn vang vọng trên đường phố.
Khi Dương Gian vừa dứt lời, ngay lập tức, một bóng dáng kỳ dị đột nhiên xuất hiện ở sau lưng hắn giống như bất chợt hiện ra.
Một xác nữ thân thể âm u lạnh lẽo, ánh mắt mang theo một chút đờ đẫn chậm rãi cất bước đi tới, nhưng rất nhanh, trong mắt của xác nữ lần nữa khôi phục thần thái, hơn nữa trạng thái lần này dường như khá hơn chút so với trước kia.
Xác nữ mở miệng nói chuyện:
"Cám ơn ngươi."
Dương Gian nói:
"Không cần cảm tạ ta, đây là giao dịch, giữa chúng ta chỉ là theo như nhu cầu mà thôi."
Xác nữ không có đáp lời hắn, mà là xoay cổ nhìn về phía con đường quỷ, dường như đang tìm kiếm cái gì đó.
"Nơi đây vắng vẻ hơn trước kia rất nhiều, giống như đã hoàn toàn bị bỏ hoang." Xác nữ tự lẩm bẩm, dường như cảnh tượng trước mắt khác hoàn toàn với bộ dạng con đường quỷ trong ấn tượng của nàng.
"Thời đại dân quốc đã trôi qua, người của thế hệ trước đều đã hạ màn, ngay cả thị trấn cổ Thái Bình cũng bị bao phủ bởi Quỷ Hồ, tất cả đã sớm cảnh còn người mất." Dương Gian liếc mắt một cái, nói:
"Nói rõ trước, ta chỉ phụ trách mang ngươi tới nơi này, chuyện còn lại ta mặc kệ, ngoài ra, đừng làm phiền ta nữa."
"Ta còn cần ngươi giúp ta một chuyện." Xác nữ nhìn về phía Dương Gian.
"Chuyện gì?" Dương Gian bỗng chốc cau mày, kẻ này vẫn thật sự muốn ỷ lại vào mình sao?
Xác nữ nói:
"Ở đây có một số nơi ta không nhận biết, ngươi có thể mang ta đi một cửa tiệm bán người giấy không?"
"Tiệm vàng mã?" Dương Gian lập tức hiểu nơi mà xác nữ này muốn đi.
"Đúng, là nơi đó."
Dương Gian nói:
"Ta đã đi chỗ kia một lần, còn từng ở nơi đó tiêu phí ba đồng mua một con thuyền giấy, hiện tại chiếc thuyền giấy kia vẫn đang trôi nổi ở trên Quỷ Hồ. Ngươi muốn đi thì ta có thể dẫn ngươi đi, ở đằng trước thôi."
Còn cho rằng là chuyện phiền toái gì, thì ra là dẫn đường.
Dương Gian không từ chối sự tình thuận tay làm.
Xác nữ gật đầu rồi lần nữa ngỏ ý cảm ơn.
Dương Gian tiếp tục đi về phía trước.
Sau khi đi ngang qua một số cửa hàng và quầy hàng ven đường, hắn lập tức đã trông thấy tiệm vàng mã ở trước mặt.
Cửa hàng này thuộc loại hiếm khi mở cửa làm ăn, hơn nữa ở cửa đặt hai người giấy, hai người giấy này một đen một trắng, một nam một nữ, hình tượng là hai đứa trẻ.
Người giấy đặt ở cửa dường như đóng vai trò tiếp khách để thu hút sinh ý.
Không may thị trấn cổ Thái Bình đã bị chìm, con đường quỷ đã bị phong tỏa, nơi đây rất khó có thêm sinh ý.
Dương Gian đến dường như hấp dẫn sự chú ý của hai người giấy ở cửa.
Giây phút này, trên mặt của một người giấy đột nhiên biến thành một khuôn mặt tươi cười, sau đó không biết từ khi nào thay đổi vị trí, hiển nhiên là đang hoan nghênh Dương Gian và xác nữ đi vào.
Dương Gian nói:
"Đây là tiệm vàng mã ngươi muốn tìm."
Xác nữ nói:
"Ta cần ngươi đi vào cùng ta, ta chỉ có thể hành động với ngươi."
Vẻ mặt Dương Gian hơi thay đổi, nhìn tiệm vàng mã kỳ dị u ám này:
"Ta hy vọng đây là yêu cầu cuối cùng của ngươi."
Vì sớm thoát khỏi xác nữ dây dưa, hắn vẫn đồng ý yêu cầu nhỏ này của nàng.
Hắn ngay lập tức đi vào tiệm vàng mã.
Nhưng đây không phải lần đầu tiên Dương Gian đi vào cửa tiệm này, trong lòng ít nhiều có chút hiểu rõ, nếu đổi thành một cửa hàng xa lạ thì hắn tuyệt đối sẽ không đặt chân vào."