Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3054: Lại Đến Mấy Lần



"Thật sự không nhìn ra ngươi xuống tay cũng ác thật, ta mới cướp ba cỗ quan tài mà ngươi đã cướp năm cái.”

Giờ phút này.

Dương Gian cùng Lâm Uẩn Huy thành công rút ra tiệm quan tài, hơn nữa thành công trở lại thị trấn cổ Thái Bình trong hiện thực.

Tạm nghỉ lấy sức, Dương Gian hơi có vẻ kinh ngạc nhìn năm cỗ quan tài bên cạnh Lâm Uẩn Huy.

Lâm Uẩn Huy dường như có chút ngượng ngùng:

"Lần đầu tiên đánh cướp, hơi ngượng tay, có kinh nghiệm lần này sẽ khá hơn, lần sau nếu còn có cơ hội ra tay thì ta ít nhất có thể cướp đi mười cỗ quan tài.”

“Lần đầu ngươi ăn cướp? Xem bộ dạng lành nghề như thế thì thật khó nhận ra.” Dương Gian đánh giá Lâm Uẩn Huy từ đầu tới chân.

Bàn về tốc độ đánh cướp thì hắn còn thua một người mới, nên biết là hắn ra tay trước.

Lâm Uẩn Huy nói:

“Tám cỗ quan tài, năm đỏ ba đen, hẳn là đủ dùng một khoảng thời gian dài, dù sao không nên thường xuyên đánh cướp, có rủi ro.”

“Rủi ro hơi lớn nhưng thu lợi rất cao, vẫn đáng giá đi mạo hiểm." Dương Gian nói rồi để tám cỗ quan tài đều chìm vào Quỷ Hồ của mình, tiếp đó lại lần nữa hành động.

"Ngươi đi đâu?" Lâm Uẩn Huy hỏi.

Dương Gian đáp lại:

"Đi tiệm quan tài ở con đường quỷ.”

Lâm Uẩn Huy hoang mang hỏi:

“Chẳng phải vừa trốn ra tiệm quan tài à? Ngươi còn đi làm gì?”

Dương Gian nói:

"Có thể đánh cướp một lần thì có thể làm lần thứ hai, thừa dịp hiện tại ta còn có thể hành động thì nên làm thêm lần nữa, dù sao tiệm quan tài không làm gì được ta.”

"Cái gì?"

Người ngự quỷ thời dân quốc Lâm Uẩn Huy bị người hiện đại Dương Gian vô sỉ làm giật mình.

Dựa theo ý tưởng của Lâm Uẩn Huy là biết chừng mực.

Nhưng Dương Gian là kiểu bắt được một con dê sẽ cắt trụi lông luôn, chỉ cần lấy được chỗ tốt, không quan tâm thứ khác.

Nói đạo lý với linh dị là hành vi phi thường ngu xuẩn.

Rất nhanh.

Dương Gian dạo một vòng quay về con đường quỷ, sau đó đi thẳng tới chỗ tiệm quan tài.

Hắn hành động rất nhanh.

Chỉ riêng giây lát đã đứng trước cửa tiệm quan tài.

Lâm Uẩn Huy vẫn hơi không tin được:

“Thật sự cướp thêm lần nữa?”

“Đã đến rồi, chẳng lẽ ta nói đùa với ngươi? Cái tiệm đen tối này dám mở cửa buôn bán thì ta dám cướp, trừ phi ông chủ tiệm đánh chết ta, nếu không thì ta sẽ cướp đến khi nào nó không mở cửa được nữa.”

Dương Gian luôn mãi không quên kinh nghiệm bị hố, hắn cực kỳ ghét đám gian thương đó, cho nên giờ phút này không do dự nắm thương dài màu đỏ bước nhanh tới trước.

Bùm!

Nhưng Dương Gian chưa kịp bước vào trong thì cửa tiệm quan tài đóng sầm lại, trên cửa lớn còn treo một thẻ gỗ, trên thẻ dùng mực nước viết hai ba chữ to ngoằn ngoèo: ngừng kinh doanh.

Rất rõ ràng, tiệm quan tài kia cảm giác được Dương Gian đến không có ý tốt, trực tiếp lựa chọn đóng cửa ngừng kinh doanh.

“Không muốn mở cửa? Hôm nay không theo ý ngươi.” Dương Gian nói xong nâng lên thương dài màu đỏ chém vào cánh cửa.

Một cánh cửa gỗ không ngăn được hắn.

Dương Gian nhìn vào trong tiệm quan tài, phát hiện bên trong không còn bao nhiêu quan tài, còn sót lại bốn cỗ quan tài, số lượng rõ ràng khác với lúc trước.

Trước đó Dương Gian và Lâm Uẩn Huy cướp tám cỗ quan tài, nhưng số quan tài còn lại không chỉ có bốn cái, còn khá nhiều, xem ra tiệm quan tài cảm giác được Dương Gian lại xuất hiện liền giấu số quan tài còn lại.

Nhưng Dương Gian hành động quá nhanh, sót lại bốn cỗ quan tài không kịp chuyển đi.

“Đồ ăn cướp này, trả quan tài lại cho ta.” Một giọng nói sâu kín mang theo oán niệm quanh quẩn trong tiệm quan tài.

Dương Gian hỏi:

“Ăn cướp? Ai nói ta là ăn cướp? Chẳng phải ta đã thanh toán tiền quan tài cho ngươi rồi sao? Nhưng ngươi chưa đưa đủ hàng, còn thiếu bốn cỗ quan tài, chờ ngươi giao số hàng còn lại cho ta thì ta bảo đảm sẽ thanh toán trọn vẹn tiền hàng, chịu không?”

Giọng nói tràn ngập oán niệm lại vang lên:

"Ta không tin ngươi, về sau nơi này cũng không tiếp tục hoan nghênh ngươi."

Dương Gian nói:

"Ngươi không tin ta thì đành chịu, nếu ngươi không đưa bốn cỗ quan tài còn lại tức là trái với giao ước, hiện tại ta chẳng những sẽ không thanh toán số tiền tám cỗ quan tài lúc nãy, còn đòi ngươi trả tiền bồi thường hai trăm đồng, bồi thường tổn thất tinh thần của ta.”

"Cho nên lúc này ngươi nợ ta hai trăm đồng, ta trước tiên lấy bốn cỗ quan tài của ngươi trừ tiền. Một cỗ quan tài giá mười đồng, chờ ta lấy bốn cỗ quan tài thì ngươi còn nợ ta một trăm sáu mươi đồng.”

"Hiện tại ta là chủ nợ của ngươi, thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, ngươi cũng không thể ăn quỵt."

“. . .” m thanh trong tiệm quan tài bỗng chốc yên lặng.

Lâm Uẩn Huy ở một bên mở to mắt nhìn Dương Gian.

Còn có kiểu tính sổ như vậy?

Cái này gian thương còn hơn cả gian thương.

Dương Gian cười nhạt, muốn giở trò phải không? Hắn cũng biết chiêu đấy.

Chơi tới chơi lui, cuối cùng vẫn phải so nắm tay của ai to hơn.

Tiệm quan tài có thể lập ra quy tắc, vậy hắn cũng có thể lập ra quy tắc, dựa vào cái gì hắn phải tuân theo quy tắc của người khác mà chơi?

Trong lúc nói chuyện thì Dương Gian đã lao vào tiệm quan tài.

Trong tiệm quan tài trở về bộ dạng lúc trước, thoạt nhìn không có hung hiểm gì.

Dù tiệm quan tài là tiệm đen tối, gian thương, cũng phải tuân theo quy luật vận hành, hiện tại Dương Gian đi vào tiệm quan tài là một vị khách nhân, dường như tiệm quan tài không thể tùy tiện ra tay với khách.

Lúc trước hung hiểm có lẽ là bởi vì Dương Gian cướp cỗ quan tài màu đỏ.

Dương Gian cũng phát hiện, chính mình vào tiệm quan tài chỉ cần không làm bậy thì hình như nó không thể làm gì được hắn, cùng lắm là dùng một ít thủ đoạn hù dọa hắn.

Dương Gian phớt lờ một ít hiện tượng quỷ dị trong tiệm quan tài, đặt ánh mắt vào một cỗ quan tài màu đỏ.

Dương Gian thầm nghĩ:

“Lần này tiệm quan tài cảnh giác rồi, không thể quá lòng tham, mỗi lần cướp một cỗ quan tài vậy, tuy hơi phiền phức nhưng đi vài lần cũng không mất bao lâu.”

Dương Gian lập tức nâng một cỗ quan tài lên.

Trong khoảnh khắc, tia sáng bên ngoài tiệm quan tài bỗng tối xuống, sau đó cảnh tượng linh dị khủng bố xuất hiện, trong tích tắc Dương Gian đã bị kéo vào nơi linh dị.

Nhưng hiện tại Dương Gian đã chuẩn bị từ trước, hắn lập tức phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và linh dị, trốn khỏi nơi linh dị, cũng thuận lợi mang đi cỗ quan tài kia.

Quả nhiên tiệm quan tài không làm gì được Dương Gian hiện tại.

Bởi vì năng lực phá vỡ giới hạn của hiện thực và linh dị cực kỳ khó giải quyết.

“Thành công siêu thuận lợi.”

Lại trở về thị trấn cổ Thái Bình, Dương Gian nhìn cỗ quan tài bên cạnh, lập tức nhấn chìm nó xuống Quỷ Hồ.

Dương Gian lập tức quay ngược về con đường quỷ, chốc lát sau xuất hiện trước cửa tiệm quan tài.

Trong tiệm quan tài quanh quẩn giọng nói oán độc:

“Ăn cướp, ăn cướp!”

Lâm Uẩn Huy luôn đứng chờ bên ngoài tiệm quan tài nói:

"Xem bộ dạng ngươi lại thành công."

Dương Gian đáp lại:

"Chỉ cần không lòng tham thì mỗi một lần đều có thể thành công. Tiệm quan tài bị quy tắc trói buộc, không thể trực tiếp ra tay với ta, hiện tại không phải lúc nói chuyện, bên trong còn ba cỗ quan tài, chờ ta chuyển đi hết rồi nói chuyện.”

Dương Gian nói rồi bước chân vào tiệm quan tài, lại dùng chiêu cũ.

Dương Gian vừa cầm lấy quan tài lập tức vận dụng linh dị của xe buýt công cộng phá vỡ giới hạn của hiện thực và linh dị, quay về thị trấn cổ Thái Bình.

Hành động quá nhanh chóng, tiệm quan tài không có biện pháp ngăn trở, chỉ có thể một lần nữa nhìn Dương Gian cướp đi một cỗ quan tài.

Tuy Dương Gian biết trong tiệm quan tài hung hiểm, nhưng nếu đối kháng chính diện thì sẽ không sao.

Đại khái qua mấy phút.

Dương Gian lần thứ ba đứng trước tiệm quan tài.

Có lẽ là quan tài ý thức được không thể làm gì Dương Gian, âm thanh sâu kín kia vang lên:

"Không cần lại đến, chỉ cần ngươi đồng ý, ta có thể cho ngươi một số tiền."

“Mở cửa buôn bán làm gì có chuyện từ chối khách chứ, ta không chỉ đến vào bây giờ, về sau mỗi cách một khoảng thời gian đều sẽ đến.” Da mặt của Dương Gian rất dày, không hề cảm thấy tự mình làm như vậy có vấn đề gì.

Trong tiệm quan tài không có âm thanh vang lên, lúc này có một luồng gió mát lạnh nhẹ thổi qua, sau đó nhiều tiền giấy xanh đỏ không biết từ đâu đến bị gió thổi bay lung tung trong tiệm.

Những tờ tiền giấy có ba đồng, bảy đồng, hơn nữa số lượng rất nhiều.

Nhìn thoáng qua thì cộng lại ít nhất cỡ hai, ba trăm đồng.

Số tiền lớn khiến Dương Gian dừng bước chân, mắt sáng rực.

"Thật nhiều tiền." Lâm Uẩn Huy cũng bị số tiền lớn đó hấp dẫn.

"Chỉ cần ngươi không đến nữa thì số tiền này đều thuộc về ngươi.”

Giọng nói trong tiệm quan tài lại vang lên, lần này âm thanh này nghe hơi hèn mọn, thỏa hiệp với Dương Gian.

Dương Gian nhìn ba cỗ quan tài còn lại trong cửa hàng, nhìn tiền giấy bay đầy, thầm tính toán.

Tính luôn phần của Lâm Uẩn Huy thì Dương Gian đã cướp đi mười cỗ quan tài, số lượng đủ dùng, ngược lại rất thiếu thốn Tiền Quỷ.

Hắn còn nợ chị Hồng một trăm đồng.

Bây giờ biết chừng mực, thu số Tiền Quỷ này sẽ tốt hơn, dù sao Tiền Quỷ trừ mua quan tài còn có thể mua cái khác.

“Được, ta đồng ý với ngươi, đưa tất cả số tiền trong tiệm cho ta, ta sẽ không cướp bóc tiệm quan tài nữa.”

Dương Gian dừng bước chân trước cửa tiệm quan tài.

Lời vừa thốt ra, một luồng gió mạnh từ trong tiệm thổi ra ngoài, cuốn theo nhiều tiền giấy xanh đỏ.

Dường như tiệm quan tài sợ Dương Gian đổi ý."