Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3064: Xung Đột Và Vào Mộng



Vào ngày thứ hai, Lý Dương cố gắng thu thập một đống vật dụng đưa cho Hà Ngân Nhi, sau khi Hà Ngân Nhi thu thập được đã nhanh chóng rời khỏi thành phố Đại Xương, xem ra hình như còn phải đi tới những thành phố khác để thu thập các di vật của các đội trưởng.

Nhưng mọi thứ này không có liên quan đến Lý Dương, hắn chỉ hy vọng các đội trưởng đừng kiếm chuyện trong thành phố Đại Xương là được.

Chỉ là cách nghĩ đơn giản này hình như lại có chút xa xỉ.

Bởi vì khi Hà Ngân Nhi đi chưa bao lâu thì Lý Dương nhận được một tin tức quan trọng.

Đội trưởng đã từ chức Hà Nguyệt Liên lại xuất hiện, đồng thời hiện giờ còn ở gần huyết hồ nơi Dương Gian đang tỉnh mịch.

“Cái gì? Hà Nguyệt Liên xuất hiện sao?” Thần sắc của Lý Dương lập tức có chút nặng nề.

Nếu như hỏi trong tổng bộ đội trưởng nào khiến hắn kiêng dè nhất, thì không còn nghi ngờ gì thì đó chính là Hà Nguyệt Liên.

Không phải là do thực lực của nàng là đáng sợ nhất, mà là do nàng là nhân tố không ổn định nhất, bởi vì nàng là đội trưởng chưa từng được tổng bộ sàng lọc qua, mà chỉ là một người bình thường một bước lên trời, giá ngự Quỷ Họa, sau đó bị Dương Gian chiêu mộ trực tiếp trở thành đội trưởng.

Người như vậy sau khi bị mất đi trói buộc của đội trưởng thì chỉ có trời mới biết được sẽ xảy ra chuyện gì.

“Nên đi xem sao.”Lý Dương thực sự là không yên tâm đối với Hà Nguyệt Liên, hắn lập tức hành động đi tới ngoại ô thành phố Đại Xương.

“Lý Dương, ta đi với ngươi, ngươi đi một mình thì quá nguy hiểm.”

Đồng Thiến cũng nhận được tin tức như vậy, ở công ty nàng nhìn thấy Lý Dương hối hả xuất phát, lập tức đã hiểu ra chuyện gì, nên đã gợi ý muốn đi chung.

“Công ty không thể không có người, ngươi hãy ở lại đây.” Lý Dương nói.

“Để Huỳnh Tử Nhã ở đây cũng được, Hà Nguyệt Liên rất nguy hiểm, ta sợ một mình ngươi không đối phó được.” Đồng Thiến nói.”

Cuối cùng Lý Dương cũng gật đầu:

“Cũng được, vậy chúng ta cùng nhau đi gặp nàng ấy, nhưng chúng ta phải chuẩn bị gì đó trước khi ra tay, nàng lần này là nhắm tới đội trưởng mà xuất hiện, ta lo lắng nàng sẽ ra tay với huyết hồ.”

“Nàng giờ đã không còn là đội trưởng của tổng bộ, nếu như cần thiết thì ta sẽ ra tay.” Đồng Thiến nói nghiêm túc.

“Vậy thì tốt.”

Nghe các lời này của Đồng Thiến, trong lòng của Lý Dương cũng có chút lòng tin.

Rất nhanh.

Hai người đã nhanh chóng xuất phát, với tốc độ nhanh chóng mà đi tới con đường cao tốc bị phong tỏa ở ngoại ô.

Cùng lúc đó.

Ở gần huyết hồ, trên một mảnh đất bị Quỷ Hỏa đốt cháy đen kịt, có một phụ nữ mặc áo cưới màu đỏ, trên đầu che khăn màu đỏ, cả người tỏa ra không khí lạnh lẽo và kỳ lạ.

Người phụ nữ này giống như bước ra từ trong bức họa vậy, cảm giác không được chân thật.

Nàng là Hà Nguyệt Liên, với sự tồn tại khó lường trong giới linh dị, bởi vì nàng giá ngự linh dị của Quỷ Họa.

Hà Nguyệt Liên đứng đó hình như đã được một lúc, lúc này nàng đang làm một động tác kỳ lạ, nàng đang giơ một cánh tay từ từ hướng về phía huyết hô mà múa, giống như đang vẫy chào vậy.

Không sai, nàng đang vẫy chào.

Chỉ là người khác vẫy chào là đang chào hỏi, nhưng còn Hà Nguyệt Liên vẫy chào lại là dụ ác quỷ.

Với sự ảnh hưởng kỳ lạ trong sức mạnh linh dị, huyết hồ vốn yên tĩnh lại vào lúc này lại nổi bọt lên.

Huyết hồ đang sôi trào, có một mùi tanh nồng tràn ngập không khí, phảng phất hình như có thứ gì sắp xuất hiện.

“Hà Nguyệt Liên, ngươi đang làm gì? Mau dừng lại.” Lý Dương kịp thời tới nhìn thấy cảnh này.

Hắn là người may mắn thoát chết trong sự việc của Quỷ Họa, so với người khác thì không ai biết rõ hơn hắn về linh dị của Quỷ Họa, đặc biệt là sau khi Hà Nguyệt Liên mặc lên bộ đồ cưới đó, thì càng có được sức mạnh linh dị kỳ lạ của cô dâu, có thể dụ các ác quỷ gần đó bước ra, đây so với sự ảnh hưởng của Nến Quỷ màu trắng thì càng lớn hơn.

Cho dù là cơ thể của người ngự quỷ là quỷ, thì cũng có thể bị linh dị dụ quỷ này mà kéo ra ngoài.

“Ngươi đừng quá lo lắng, ta chỉ muốn xác nhận tình hình của Dương Gian, xem hắn có thật sự là đã chết không.” Giọng nói của Hà Nguyệt Liên vang vọng, bình tĩnh mà lại lạnh lùng, không chút tình cảm của người sống.

Lý Dương nói:

“Ngươi đừng có làm bậy, ngươi dụ quỷ như vậy sẽ làm phá vỡ thăng bằng linh dị trong huyết hồ.”

“Đã ba tháng rồi, thăng bằng linh dị không thể nào duy trì trong thời gian lâu vậy.” Hà Nguyệt Liên nói.

“Ngươi biết rõ đội trưởng đang tỉnh mịch trong Quỷ Huyết, nếu như ngươi kiên quyết làm vậy, ta không thể không nghi ngờ ngươi đang gây cấn với chúng tôi, tuy là linh dị Quỷ Họa của ngươi rất đáng sợ, nhưng khi thật sự đánh nhau, thì chúng tôi chưa chắc không thể thắng ngươi.” Lý Dương lạnh lùng nói, trong lời nói có chút uy hiếp.

Hà Nguyệt Liên tiếp tục quơ tay, nàng cũng không có quay đầu, bình tĩnh nói:

“Dựa vào ngươi thì vẫn chưa có tư cách nói những lời này, ngươi không phải là đội trưởng, mãi mãi sẽ không biết khoảng cách trong đó, ta lần này đến thành phố Đại Xương không phải là muốn ra tay với các ngươi, ta chỉ muốn xác nhận tình trạng của Dương Gian mà thôi.”

“Cho dù Dương Gian còn sống hay đã chết, chỉ cần ta biết được đáp án, thì ta sẽ lập tức rời khỏi đây.”

Lý Dương thấy thế trong lòng cũng đã hiểu rõ, xem ra ngày hôm nay Hà Nguyệt Liên không dễ gì từ bỏ.

“Hà Nguyệt Liên, xem ra là đàm phán không thành rồi, đúng không?” Sắc mặt âm u của Đồng Thiến lúc này bước qua, hai gương mặt của nàng đã không biết từ lúc nào đã được trang điểm lên một lớp màu.

Quỷ Trang xuất hiện, cũng có nghĩa Đồng Thiến đã mượn sức mạnh linh dị của hai người ngự quỷ xuất sắc.

“Quỷ Trang của ngươi đúng là lợi hại, nhưng thời gian dài rồi, khả năng thắng của các ngươi không còn nữa, chỉ có thể tiêu hao từ từ đến chết, đây không có đáng, và chúng ta cũng không phải là kẻ thù, tại sao các ngươi lại phải cản ta? Chẳng lẽ các ngươi không muốn biết thật ra hiện giờ Dương Gian là sống hay đã chết rồi sao?” Hà Nguyệt Liên lắc nhẹ đầu, đã rõ ràng nắm rõ tính báo của Đồng Thiến.

Trong khoảng thời gian nàng trở thành đội trưởng, nàng đã nắm rõ toàn bộ tình báo của tổng bộ, ngoài ra trong lúc nàng giao đấu với tổ chức quốc vương, nàng cũng để ý đến sức mạnh linh dị của những người khác.

Hà Nguyệt Liên muốn xác nhận, rốt cuộc thì người ngự quỷ nào có uy hiếp đối với mình, còn người ngự quỷ nào không uy hiếp mình.

Sau khi quan sát một thời gian, thì Hà Nguyệt Liên phát hiện, sau khi Dương Gian mất tích, và một số đội trưởng chết đi, thì hình như bản thân mình là đội trưởng mạnh nhất trong tổng bộ thì phải, không còn đội trưởng nào có thể uy hiếp được bản thân, hoặc có thể người chiêu hồn đó là một mối đe dọa, nhưng người chiêu hồn có khiếm khuyết quá lớn, nàng cảm thấy Hà Ngân Nhi không thể uy hiếp gì được đối với mình.

Cũng chính vì thế, cho nên nàng mới không hề do dự mà từ đi chức đội trưởng.

Bản thân mình đã trở thành người ngự quỷ xuất sắc nhất thì không cần thiết phải chịu sự quản lý của tổng bộ.

Hà Nguyệt Liên tin rằng, cho dù mình có từ chức, thì tổng bộ cũng không dám đắc tội với mình.

Và sự thật thì đúng là như vậy.

Do đó, hiện giờ điều duy nhất nàng kiêng dè, đó là Dương Gian có còn sống không, có khả năng thức tỉnh không.

Đồng Thiến hiện giờ cũng không quan tâm Hà Nguyệt Liên nghĩ gì, Quỷ Trang của hắn đã hình thành, cả người đều tỏa ra không khí linh dị vô cùng đáng sợ.

“Hà Nguyệt Liên, nếu như ngươi chịu ngừng lại thì chúng ta có thể không ra tay, nhưng nếu ngươi kiên trì, thì ta sẽ không hề lưu tình, có thể ngươi có lòng tin đánh thắng chúng tôi, nhưng chúng tôi cũng không chắc là không có khả năng làm ngươi bị thương, ngươi nên suy nghĩ vì chuyện này mà mạo hiểm như vậy thì có đáng không.”

“Lỡ như ngươi dụ quỷ khiến cho Dương Gian tỉnh lại, thì ngươi không lo sẽ lập tức bị giết chết sao? Còn về việc Dương Gian còn sống hay đã chết thì thời gian có thể chứng minh mọi thứ, ngươi nôn nóng như vậy, có phải là có bí mật không muốn cho người khác biết không?”

“Đồng Thiến, ngươi nói nhiều quá.” Giọng nói của Hà Nguyệt Liên trở nên hung dữ.

Ngay lập tức, bụi giấy màu xám từ trên trời bay xuống, sau đó thế giới xung quanh bắt đầu trở nên kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy không chân thực, giống như đang từ từ rời xa hiện thực, sắp bị kéo vào một thế giới linh dị mà chưa được xác định.

Lý Dương không nói gì, chỉ nhìn chằm vào Hà Nguyệt Liên.

Hắn biết, muốn ra tay với Hà Nguyệt Liên là không được chậm trễ, nhất định phải trong thời gian ngắn nhất mà dùng sức mạnh linh dị mạnh nhất của bản thân , chỉ có thể phối hợp với Đồng Thiến hoặc còn có cơ hội đánh thắng được nàng, một khi ra tay chậm trễ, thì nói không chừng không còn cơ hội nào.

“Hà Nguyệt Liên, ngươi vượt qua ranh giới rồi, nếu như ngươi đã không xem trọng đại cục, tự ý hành động, vậy thì ở đây giải quyết ngươi cũng là một lựa chọn không tệ.” Cổ của Đồng Thiến xoay nhẹ, một Quỷ Diện đã được trình diện.

Trên Quỷ Diện đó được trang điểm rất đậm.

Trang điểm đã thay đổi gương mặt của Quỷ Diện, khiến cho gương mặt kỳ lạ đó trở nên lạ quen thuộc.

Đó là Vệ Cảnh biệt hiệu Quỷ Sai.

Nhưng mà không chỉ thế, một Quỷ Diện còn lại của Đồng Thiến càng trang điểm đậm hơn, đồng thời không biết từ lúc nào tay của hắn đã từ từ đeo lên một chiếc nhẫn kỳ lạ.

Màu sắc của chiếc nhẫn đó là màu trắng bệch, giống như được mài từ xương người.

Đó là đồ vật linh dị nhẫn quỷ.

Sau khi đeo lên chiếc nhẫn đó thì số lượng người xung quanh lớn hơn hai, vậy thì sẽ không bị phát hiện.

Đồng Thiến lúc này nhanh chóng đi tới gần Hà Nguyệt Liên, đồng thời tầm nhìn xung quanh cùng bắt đầu trở nên âm u, một màn đen tối và hắn là trung tâm được lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

Giấy xám xịt đó lại rơi không xâm nhập vào trong màn đen tối đó.

Lý Dương không nói lời nào, chỉ là tay cầm lấy một cây móc sắt bị sét, sau đó đi vào trong màn đen, trà trộn vào trong, chuẩn bị móc đi hồn của Hà Nguyệt Liên.

Chỉ cần kiếm được thân thể của nàng, thì chưa chắc không có cơ hội ra tay.

Nhưng trong lúc hai bên đang chuẩn bị ra tay thì.

Trong huyết hồ đang sôi sùng sục đột nhiên vang lên một âm thanh thật lớn, sau đó vũng máu đỏ tươi nổ tung, giống như có thứ gì đang muốn lao ra ngoài.

“Ừm?”

Hà Nguyệt Liên đang dụ quỷ lúc này đột nhiên ngơ ngác, nàng còn tưởng Dương Gian đang xông ra.

Nhưng rất nhanh nàng đã phát hiện không phải.

Xông ra huyết hồ lại là một con chó to lớn hung dữ, cả con chó đều đen thui.

Con chó hung dữ vừa xuất hiện thì đã nhào lên Hà Nguyệt Liên, nhưng còn chưa chạm vào nàng thì nàng đã không biết từ lúc nào đã biến mất không thấy đâu.

Rất nhanh.

Hà Nguyệt Liên cảm thấy rất buồn ngủ không thể nào cản lại được.

Không chỉ nàng, Đồng Thiến và Lý Dương đứng bên cạnh cũng cảm thấy bất thường.

“Là Quỷ Mộng” Lý Dương phản ứng lại.

Nhưng linh dị chống đối ý thức này thì không cách nào chống lại được.

Rất nhanh.

Ý thức của ba người đã chìm trong giấc ngủ sâu, họ đều bị kéo vào trong thế giới Quỷ Mộng.

“Ngay cả ta cũng không thể nào cản lại được linh dị này sao?”

Hà Nguyệt Liên vừa bước vào trong thế giới Quỷ Mộng nhất thời cảm thấy hoang mang, nàng nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở trong một thôn quê yên tĩnh, và trên người đã không con mặc bộ đồ cưới, bản thân mình hình như đã trở lại thành người bình thường.

Lý Dương lại tỏ ra rất bình tình hắn nói:

“Đừng có lo lắng, Hà Nguyệt Liên tự chơi chết mình rồi, dụ quỷ lại dụ trúng con chó hung dữ ra, bây giờ chúng ta đã vào trong thế giới Quỷ Mộng, ở thế giới này tất cả chúng ta đều là người bình thường, đều không có sức mạnh linh dị, nhưng điều đáng nói là, ở trong thế giới này, nếu chúng ta chết rồi, vậy thì ý thức bên ngoài của chúng ta cũng sẽ chết theo.”

“Thì ra là vậy, nếu như thế thì, ưu thế của ta rất lớn.” Đồng Thiến cười lớn, hắn đã nhìn theo hướng Hà Nguyệt Liên ở không xa đó.

Luận về thân thủ, một mình hắn có thể đánh ngã ba người cũng không thành vấn đề.

Hà Nguyệt Liên bây giờ chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp bình thường, ở đây không thể nào trở thành đối thủ của hắn."