Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3069: Từ Đường Mới



“Vương Sát Linh cũng chết rồi sao?”

Lúc này, trong phòng làm việc của tổng bộ, ngồi trước bàn làm việc đã không còn là Tào Diên Hoa, mà là Vương Quốc Cường.

Vương Quốc Cường mới ba mươi tuổi đang tuổi trẻ tài cao, cũng là lúc tràn đầy thể lực, nhưng cho dù là thế, sau khi ngồi trên vị trí đó, một chút sức lực cũng không đủ dùng, vì mỗi một việc đều khiến cho người khác đau hết cả đầu, chỉ có một điều hắn không thể không giống với Tào Diên Hoa là, mỗi ngày đều nhíu mày hút thuốc.

“Tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng, các đội trưởng trong tổng bộ đều lần lượt rút đi, lúc trước thiết lập hoạch đội trưởng đã bắt đầu mất hiệu lực, tuy là trước đó Hà Nguyệt Liên đã rút khỏi tổng bộ giờ đã quay trở về, nhưng mà giờ nàng chỉ ở lại thành phố Đại Xương, thật chất là không thực hiện nhiệm vụ, và ta cũng không thể ép buộc nàng thực hiện nhiệm vụ, chứ lỡ nàng không vui lại từ chức nữa.”

Vương Quốc Cường lại thở dài.

“Đối với cái chết của Vương Sát Linh cũng không bất ngờ gì, tình hình ba tháng trước của hắn đã rất tệ, đó là vết thương do lúc đối kháng với tổ chức quốc vương để lại, có thể chống cự đến bây giờ đã là một kỳ tích.”

“Nhưng mà theo đặc tính đặc biệt linh dị của Vương gia, Vương Sát Linh chết rồi, thì có nghĩa là đời thứ tư của Vương gia đã ra đời rồi.”

“Một đứa bé có thể điều khiển đến năm con ác quỷ, giờ trong giới linh dị là một sự tồn tại rất lợi hại, chỉ tiếc là đời thứ tư của Vương gia còn quá nhỏ, bây giờ vẫn chưa có tác dụng gì, hắn còn cần thời gian để trưởng thành.”

“Bây giờ sự việc linh dị bị mất khống chế cũng ngày càng nhiều, tình thế đã đi theo hướng sụp đổ, muốn xoay chuyển tình thế này chỉ có một cách duy nhất là Dương Gian tỉnh lại, sau đó với sức mạnh tuyệt đối mà tập hợp các đội trưởng còn lại, đồng thời tập toàn bộ sức mạnh trong giới linh dị, chỉ có như thế thì mới có thể ổn định tình thế.”

Vương Quốc Cường lần nữa chìm trong suy nghĩ, nhưng mà tức thời hắn lại cười đau khổ mà lắc đầu:”Cho dù là Dương Gian có thể làm được thì sao? Người ngự quỷ có lợi hại đến đâu thì cũng không tránh được sự ăn mòn của ác quỷ, sớm muộn gì cũng có ngày chết đi, giao đấu với tổ chức quốc vương chỉ là làm nhanh tiến độ mà thôi.”

“Tương lai, rốt cuộc thì sẽ đi về đâu?”

Hắn ngước nhìn trần nhà, hoàn toàn không nhìn thấy một tia hy vọng gì.

Đột nhiên.

Cửa phòng làm việc bị ai gõ lên.

“Vào đi.” Vương Quốc Cường hồi thần lại, hắn lập tức mở miệng nói.

Có một nhân viên bước vào:”Phó bộ trưởng, có tin quan trọng, Tào Diên Hoa, bệnh tình của Tào bộ trưởng lúc nãy trong bệnh viện đột nhiên trở nặng, cấp cứu vô dụng, đã qua đời trong bệnh viện.”

Vương Quốc Cường ngơ ngác một chút, sau đó bình tình nói:”Ta biết rồi, ngươi bận việc đi.”

Nhân viên gật đầu, sau đó đóng cửa rời khỏi.

“Tào bộ trưởng cũng đi rồi.” Vương Quốc Cường cười đau khổ.

Hắn hiểu rõ tình hình bệnh tình đột nhiên trở nặng của Tào Diên Hoa là có liên quan đến tin tức xấu truyền tới tấp, cho dù là người đang mang bệnh trên người nhưng hắn lúc nào cũng theo dõi tình hình thay đổi trước mắt, tình hình bây giờ đã thay đổi tệ như vậy, hắn thì làm sao có thể yên tâm mà điều trị bệnh chứ, trong tình hình vừa lo lắng và vừa tức giận thì bệnh trở nên xấu cũng rất bình thường.

Mấy ngày sau, Vương Quốc Cường tham gia đám tang của Tào Diên Hoa.

Bởi vì tính chất công việc đặc biệt của Tào Diên Hoa, nên đám tang của hắn rất đơn giản, và người tham gia cũng rất ít, chỉ có mấy đồng nghiệp lâu năm trong tổng bộ, và mấy người thân quan trọng của Tào Diên Hoa.

“Chú Vương, có thể nói chuyện riêng với chú không?” Trong đám tang, có một cậu thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi tìm đến Vương Quốc Cường, hắn là Tào Bân, là con trai của Tào Diên Hoa.

Tuy nhìn có vẻ rất là trẻ, nhưng Tào Bân có sự vững trọng hơn những người cùng trang lứa.

“Được.” Vương Quốc Cường gật đầu, trực giác nói hắn hay, Tào Bân kiếm mình chắc chắn có việc gì đó quan trọng cần cho mình hay.

Hai người đi tới một nơi tương đối vắng vẻ.

Lúc này Tào Bân mới nói nhỏ tiếng:”Chú Vương, sự việc này vốn là phải do cha của con nói chú hay, nhưng cha lại lo lắng không biết ngày nào rồi sẽ chết đi, nên đã chuẩn bị từ trước, đem việc quan trọng này nói cho con hay, lỡ có xảy ra chuyện gì thì sẽ do con nói lại với chú.”

“Ta hiểu rồi, bây giờ con có thể yên tâm nói cho ta hay rồi.” Vương Quốc Cường gật đầu, hiểu được sự cảnh giác của Tào Diên Hoa.

Dù gì đã đối phó với sự việc linh dị nhiều năm như vậy, nói không chừng sẽ có ngày nào đó đột nhiên chết đi, có một số tin tức quan trọng phải chuẩn bị truyền đạt trước.

“Trước khi cha mất, có để lại một câu nói, cha nói, Dương Gian rất quan trọng, đừng bao giờ quên Dương Gian.” Tào Bân nén giọng nói.

Vương Quốc Cường nhíu mày, có chút không hiểu ý nghĩa của câu nói này.

Tào Bân nói:”Cha nói câu này là do giáo sư Vương nói với cha, và rất là quan trọng, cha muốn chú Vương nhớ lấy câu này, đồng thời nói lại với bộ trưởng đời tiếp theo, nếu sau này tổng bộ có giải tán, thì cũng phải nhớ lấy câu nói này.”

“Được, ta hiểu rồi.” Vương Quốc Cường trận trọng gật đầu.

Rõ ràng, trong câu nói này đã tiết lộ tin tức quan trọng nào đó, tuy tin tức này hắn vẫn chưa cách nào giải đáp, nhưng câu nói này lại truyền từ những người quan trọng trong tổng bộ, thì nhất định là có lý do của nó.

Hai người chỉ trò chuyện trong vài phút ngắn ngủi, rất nhanh thì đã kết thúc.

Vương Quốc Cường đã rời đi trước khi tang lễ kết thúc, bởi vì hắn vẫn còn có công việc cần làm, có thể nghỉ phép mười phút đã là khó khăn lắm rồi.

Trong thành phố Đại Nguyên.

Đây là thị trấn cổ Thái Bình mới được xây lại.

Đã mấy tháng trôi qua, thị trấn cổ Thái Bình vốn trống trải giờ đã có rất nhiều người, đến từ mọi nơi trên cả nước.

Lý do tại sao lại đến thị trấn cổ hiện đại này là bởi vì chỉ còn lại một người gọi hồn Hà Ngân Nhi trong tổng bộ giữa hai thị trấn nhỏ trong đội.

Dương Gian tĩnh lặng, Liễu Tam mất tích, Lý Nhạc Bình bị người lãng quên, trong thời gian Hà Nguyệt Liên từ chức, thì Hà Ngân Nhi được xem là người ngự quỷ ổn định nhất.

Sau khi càng có nhiều người biết tới sự việc linh dị, vì tìm kiếm sự phù hộ nên họ chỉ có thể lựa chọn tới thành phố Đại Nguyên, càng tìm đủ trăm phương ngàn kế để vào trong thị trấn cổ Thái Bình.

Với tình hình đã tạo nên thị trấn cổ Thái Bình càng phồn vinh hơn.

Nhưng đối với việc như thế Hà Ngân Nhi lại không hề quan tâm.

Hiện giờ nàng đang ở một từ đường mới xây dựng.

Từ đường mới được xây dựng này lớn hơn nhiều so với ở từ đường cũ trong thị trấn cổ Thái Bình, và khu vực xung quanh từ đường là khu vực cấm, chỉ có một số ít người mới có tư cách ra vào nơi đây.

Hà Ngân Nhi ngồi trên cái ghế nhỏ trong từ đường, và kế bên nàng chất đầy một đống gỗ.

Hiện giờ nàng đang cầm một cây dao nhỏ, rất nghiêm túc và tỉ mỉ khắc lên miếng gỗ.

Không bao lâu, thì đã có một miếng gỗ được khắc xong.

Miếng gỗ đó đã trở thành một bài vị, trên đó có khắc ba chữ: Vương Sát Linh.

Sau khi bài vị đã được khắc xong, Hà Ngân Nhi lại lấy một miếng gỗ tiếp tục khắc.

Một bên khác của nàng, cả một đống bài vị đã được khắc xong, trên đó ghi rất rõ ràng tên của từng người ngự quỷ đã chết, Châu Đăng, Lâm Bắc, Tào Dương, Lục Chí Văn, thậm chí những người ngự quỷ đã chết từ trước cũng có, ví dụ: Khương Thượng Bạch, Phương Thế Minh.

Đương nhiên, trong đó cũng có bao gồm bài vị của, Dương Gian, Lý Dương, Huỳnh Tử Nhã.

Ở dưới mỗi một linh vị ta đều chuẩn bị một cái hộp, trong đó là di vật còn sống của họ, nếu đã xác định chết đi ta sẽ sơn màu vàng, còn chưa xác nhận thì ta tạm thời không sơn.

Ánh mắt của Hà Ngân Nhi chuyển động nhẹ, trong lòng đang có ý định như vậy.

Ta đoán không cần bao lâu nữa thì từ đường mới này sẽ để đầy mọi kiểu bài vị, đến lúc đó nàng sẽ sắp xếp người chuyên môn đến dọn dẹp.

Hồi thần lại.

Hà Ngân Nhi lại tiếp tục khắc bài vị, người trên linh vị có người nàng quen, cũng có người nàng không quen, nhưng không có nghi ngờ, người trên bài vị đều là các người ngự quỷ rất có thật lực trong giới linh dị.

Những người này đều đại diện cho một thời đại.

Chỉ là bây giờ, thời đại này bắt đầu hạ màn, Hà Ngân Nhi bắt đầu thực hiện chức trách của người gọi hồn, với tình hình không khó thu thập các di vật, nàng phải cố gắng bảo lưu sức mạnh ở thời đại này.

“Hà Ngân Nhi, có một kiện chuyển phát nhanh.” Đột nhiên, có một giọng nói vang lên, nhưng lại thấy một người đàn ông trạc tuổi học sinh bước vào từ đường, trên tay cầm một gói đồ.

“Là do ai gửi tới vậy?” Hà Ngân Nhi hỏi.

“Ngươi tự xem đi, ở bên đó ta có công việc.” Ông chủ Lưu bỏ kiện hàng xuống rồi chạy mất bóng.

Hà Ngân Nhi xem qua một cái, cái tên trên gói hàng khiến nàng cảm thấy ngờ vực.

‘Trương Tiện Quang? Sao hắn lại gửi đồ cho ta?” Hà Ngân Nhi có chút nghi ngờ nhưng vẫn hiếu kỳ mở kiện hàng ra.

Nhưng sau khi mở ra lại phát hiện trong gói hàng có rất nhiều đồ cổ lẻ tẻ, có cây kéo bị sét, có sườn xám bị bay màu, có cây viết bị hư, thuốc trong gói nhìn không giống đồ vật thời hiện đại, mà giống thời kỳ dân quốc.

“Thì ra là vậy.” Hà Ngân Nhi đã hiểu, Trương Tiện Quang tặng cho mình các di vật của thời kỳ dân quốc, thông qua đó, các di vật này sẽ có thể giúp nàng chiêu hồn ra các nhân vật vừa đáng sợ vừa mạnh của thời dân quốc.

Cứ tưởng là các di vật này sẽ không thể nào tìm ra được, không ngờ trong tay của Trương Tiện Quang lại có một phần.

Nàng không có từ chối phần quà này, mà rất thận trọng cất giữ, chuẩn bị thêm vài cái bài vị, sơn lên lớp sơn màu đỏ.

“Sau khi ta bố trí xong các linh vị này, thì việc xây dựng lại thị trấn cổ Thái Bình về cơ bản xem như đã hoàn thành, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì nhất định phải tìm cách chuyển nơi cũ đến đây.” Hà Ngân Nhi không hề quên mất sự tồn tại của con đường quỷ.

Không có con đường quỷ thì thị trấn cổ Thái Bình mới này vẫn chưa được hoàn thiện.

Cho dù con đường quỷ tiết lộ sự kỳ lạ và đáng sợ, nhưng lại là một phần không thể thiếu của thị trấn cổ Thái Bình."