Ngôi mộ cổ kỳ lại lại có thể chôn ác quỷ, khiến cho ác quỷ chìm trong giấc ngủ, bây giờ ngôi mộ được đào ra cũng có nghĩa là Phùng Toàn và Vệ Cảnh đã không còn bị hạn chế.
Lúc này hai người họ chỉ có hai kết quả, một là thành công tỉnh lại, hai là ác quỷ thức tỉnh.
Dương Gian lúc này đứng sang một bên, đợi xem hai người họ có động tĩnh gì, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay, đặc biệt là Vệ Cảnh biệt hiệu là Quỷ Sai, sự uy hiếp rất lớn, một khi có dấu hiệu thức tỉnh thì hắn sẽ không do dự mà dùng đinh quan tài đóng chết hắn, không cho hắn cơ hội làm bậy.
Tôn Thụy cũng đứng sang một bên, hắn bây giờ rất hiếu kỳ mà chờ đợi hai người này rốt cuộc còn sống hay đã chết.
Thời gian từ từ trôi qua.
Xung quanh bắt đầu xuất hiện bất thường.
Các đèn trong đại sảnh rõ ràng đang rất sáng lại đột nhiên vô cớ âm u, hình như có một tầng bóng tối đang từ từ hình thành.
“Là linh dị của Quỷ Sai đang ảnh hưởng đến xung quanh.” Ánh mắt của Dương Gian chuyển động nhẹ, lập tức đã hiểu đang xảy ra chuyện gì.
Hắn từng giao đấu với Quỷ Sai rất nhiều lần, đối với sức mạnh linh dị này cũng rất quen thuộc.
Và sau khi vừa dứt lời, các ánh sáng gần đó lại tối hơn một chút, Dương Gian và Tôn Thụy dường như đang đứng trong bóng tối, chỉ dựa vào chút ánh sáng yếu ớt để nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.
“Nếu cứ như thế, thì Quỷ Vực của Quỷ Sai sẽ được hình thành, đến lúc đó nếu ác quỷ của Vệ Cảnh thức tỉnh thì sẽ rất khó bắt nhốt.” Tôn Thụy chống gậy, vô cùng bình tĩnh, hắn trong bưu cục quỷ là sẽ không bị chết, và cũng không cần lo lắng an nguy của bản thân.
Hắn chỉ lo lắng Quỷ Sai thức tỉnh sẽ khó đối phó, lỡ như nó trốn khỏi bưu cục quỷ vậy thì phiền phức rồi.
“Yên tâm, ta đang ở đây xem chừng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” Quỷ Nhãn của Dương Gian lúc này chuyển động.
Bóng tối xung quanh đối với hắn không hề có ảnh hưởng gì.
Tôn Thụy gật đầu chứ không nói thêm gì, dù gì trong thời đại này, nếu như ngay cả Dương Gian còn không thể đối phó được với Quỷ Sai, vậy thì sẽ không còn ai có thể đối phó được nữa.
Và rất nhanh, lại có bất thường xảy ra.
Trong bóng tối, một không khí âm u đã bao trùm mọi nơi, đó là một làn sương mù dày đặc trong bóng tối, và lớp sương mù này đến rất là nhanh, chỉ trong vòng vài giây thì đã phủ lấp cả đại sảnh, nếu như không phải do Tôn Thụy đã cố tình cho phong tỏa từ sớm, thì có lẽ làn sương mù dày đặc này sẽ lan tỏa khắp cả bưu cục quỷ.
“Đây là linh dị của Phùng Toàn, Quỷ Sương, xem ra không chỉ mình linh dị của Vệ Cảnh xuất hiện, mà Phùng Toàn xem ra cũng không an phận rồi, hãy cho họ thêm ba phút, nếu như trong khoảng thời gian này mà không tỉnh lại thì ta sẽ xem họ như ác quỷ mà xử lý.” Dương Gian nghiêm túc nói.
Linh dị tràn ra, tình hình này không hề tốt.
Nếu như với tình hình còn có ý thức của người sống thì thực tế là có thể khống chế sức mạnh linh dị của bản thân.
Đương nhiên là vẫn còn một khả năng, đó là người ngự quỷ vẫn chưa quen với sức mạnh linh dị mới.
Thời gian từ từ trôi qua.
Lúc này cái xác của Vệ Cảnh đang nằm dưới đất đột nhiên run lên, đây lập tức đã khiến cho Dương Gian để ý tới.
Cái xác xuất hiện bất thường cũng có nghĩa là rất nhanh sẽ có kết quả.
Mấy giây nữa lại trôi qua.
Vệ Cảnh không hề xuất hiện tình trạng ác quỷ thức tỉnh, mà ngược lại đột nhiên mở mắt ra tỉnh lại, chỉ là con ngươi của hắn màu đen, biểu cảm lạnh lùng, nhìn rất đáng sợ.
Phút tiếp theo.
Vệ Cảnh tỉnh dậy lập tức ngồi dậy, mặt của hắn không biểu cảm, nhìn giống như một khúc gỗ, dường như do chìm trong giấc ngủ quá lâu, nên hắn đang từ từ thích nghi lại với hoàn cảnh xung quanh.
“Tỉnh rồi sao? Vệ Cảnh?” Dương Gian hỏi nhưng vẫn đang cảnh giác.
Cái cổ cứng đơ của Vệ Cảnh từ từ xoay qua, sau đó nhìn về hướng giọng nói, đôi mắt màu đen của hắn từ từ chuyển động nhẹ, miệng cũng từ từ phát ra giọng nói khàn:
“Dương Gian?”
“Xem ra ý thức của người cũng được xem là bình thường, không có bị linh dị ăn mòn đến hoại não, lúc nãy ta còn tưởng ngươi ác quỷ thức tỉnh chứ, xém chút đã ra tay giải quyết ngươi, bây giờ ngươi vẫn còn ký ức của trước đây chứ? Có nhớ trước khi chìm vào giấc ngủ đã xảy ra chuyện gì không?’ Dương Gian hỏi.
Biểu cảm của Vệ Cảnh tê cứng, nhưng ý thức của hắn chỉ là đang chìm trong ký ức.
Một lúc sau hắn mới từ từ mở miệng ra nói:
“Ký ức của ta vẫn đang ngừng lại lúc đối phó với Trương Tiện Quảng, lúc đó ta bị trọng thương, xém chút chết đi, và những chuyện tiếp theo thì ta không còn biết nữa.”
“Không tệ lắm, ký ức của ngươi không có vấn đề.” Dương Gian gật đầu nhẹ:
“Ngươi đã chìm trong giấc ngủ hơn nửa năm rồi, trong khoảng thời gian này ngươi vẫn nằm trong ngôi mộ, mới lúc nãy ta mới đào ngươi ra.”
“Chìm trong giấc ngủ hơn nửa năm sao? Đã lâu quá vậy rồi sao?” Vệ Cảnh với gương mặt không biểu cảm đã lộ ra một chút ngờ vực.
Tôn Thụy lúc này bước qua nói:
“Không sai, ngươi đích thực là đã chìm vào giấc ngủ hơn nửa năm, khoảng thời gian này đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng tiếc là ngươi đã bỏ qua, nhưng mà bây giờ tỉnh lại cũng chưa hẳn là muộn, thời đại này đang cần ngươi.”
Vệ Cảnh từ từ đứng dậy, đồng thời cũng thu lại sức mạnh linh dị của bản thân.
Bóng tối xung quanh cũng bắt đầu tan rã nhanh chóng, chỉ có hai giây thì bóng tối đã triệt để biến mất, ánh sáng cũng theo đó mà hồi phục lại.
Nhưng mà ánh sáng tuy hồi phục lại, nhưng xung quanh vẫn đang tràn ngập một làn sương mù.
Vệ Cảnh cũng cảm thấy sự tồn tại của Quỷ Sương, hắn xoay qua nhìn, nhìn thấy Phùng Toàn đang nằm kế mình.
Vào lúc này, Phùng Toàn cũng từ từ mở to mắt tỉnh lại.
Hắn cũng không có chết, mà chỉ là đã trải qua một giấc ngủ hơn nửa năm, sức mạnh linh dị nào đó của bản thân đã trở nên mạnh hơn.
“Vệ Cảnh? Dương Gian?” Biểu cảm của Phùng Toàn có chút mơ màng, hắn cũng cần một chút thời gian để thích nghi với trạng thái mới, đồng thời cũng do chìm vào trong giấc ngủ quá lâu, ý thức của hắn cũng có chút lộn xộn.
Dù gì cũng không phải mỗi một người ngự quỷ nào cũng giống Dương Gian, ý thức có thể sinh sống trong thế giới của Quỷ Mộng, thậm chí có thể rảnh rỗi mà đi thả chó, chạy bộ.
“Xem ra sự lo lắng của ta là dư thừa rồi, các ngươi đều không có sao, cũng sống lại cả, không có chết dưới ác quỷ thức tỉnh.” Dương Gian quan sát trạng thái của hai người.
Thông quá quan sát, hắn có thể khẳng định trạng của hai người Vệ Cảnh và Phùng Toàn vẫn rất tốt, không hề bị linh dị xâm nhập bản thân, hình như trong nửa năm nay quỷ trong bản thân họ cũng đã ngừng lại.
“Nghĩ ngơi chút đi, thích nghi mọi thứ trước, tiếp theo các ngươi cần phải hiểu rõ nhiều chuyện.” Tôn Thụy nói.
Sau hai tiếng nghỉ ngơi.
Phùng Toàn và Vệ Cảnh cũng đã hồi phục lại, đồng thời thông qua Dương Gian và Tôn Thụy họ cũng đại khái hiểu được những gì đã xảy ra trong nửa năm nay.
“Nếu nói thế, là lúc đánh nhau với tổ chức quốc vương, chúng ta đã chết một mớ đội trưởng rồi sao? Sau đó do tổng bộ bị thiếu đội trưởng, sự việc linh dị bị mất khống chế, bây giờ đã không còn là thời đại của ác quỷ thức tỉnh nữa, mà là triệt để bước vào thời linh dị sao?” Sắc mặt của Vệ Cảnh đen thui, sau khi nghe được tin này lại càng nặng nề đáng sợ hơn.
“Thật không ngờ, Lý Quân chết rồi, Lâm Bắc chết rồi, Lục Chí Văn chết rồi, Vương Sát Linh cũng chết rồi, bây giờ ngay cả Liễu Tam cũng mất liên lạc.” Phùng Toàn nghe mà không thể nào tin được.
Các đội trưởng mạnh như vậy mà sau khi mình vừa mới tỉnh lại thì đã nghe họ chết gần hết rồi.
Dương Gian nói:
“Bây giờ đội trưởng trong tổng bộ chỉ còn lại ta, và Hà Nguyệt Liên giá ngự Quỷ Hoạ, còn có Hà Ngân Nhi, Lý Nhạc Bình tổng cộng bốn người, với số người vậy đã không thể duy trì an ninh, nếu như còn không nghĩ cách, tình hình sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.”
“Nếu không phải thế thì ta cũng không nôn nóng mà đào các ngươi lên, dù gì làm như thế sẽ phải trả giá, lỡ như có vấn đề gì, thì hai người các ngươi đều phải chết.”
Vệ Cảnh lập tức nói:
“Phải chăng trước khi ngươi và tổ chức quốc vương giao đấu là nên đào ta ra, vậy thì có thể sẽ có vài đội trưởng không phải chết.”
Lúc này hắn có chút tự trách.
Nếu như bản thân mình có tham gia, có lẽ Lý Quân sẽ không phải chết, có lẽ sẽ có vài người còn sống.
“Dương Gian, bây giờ tình hình ác liệt như vậy thì thành phố Đại Xương như thế nào?” Phùng Toàn đột nhiên hỏi.
Bởi vì người nhà, bạn bè của hắn cũng ở thành phố Đại Xương.
Dương Gian nói:
“Tình hình cũng rất tệ, Huỳnh Tử Nhã, Vương Dũng, Lý Dương ba ngươi họ đã không chống cự được ác quỷ thức tỉnh, cuối cùng không thể không phong tỏa bản thân, bây giờ thành phố Đại Xương chỉ còn có mình Đồng Thiến khổ sở chống cự, nhóc Hùng đó thì không có sao, hắn đã trở thành dị loài, nên không có thức tỉnh nhanh vậy.”
“Tình hình đích thực là rất tệ.” Phùng Toàn tức thời run rẩy.
Ngay cả Dương Gian chăm sóc tốt nhất cho thành phố Đại Xương mà còn trở nên như vậy, vậy thì tình hình ở những nơi khác suy nghĩ cũng biết là sẽ ra sao.
“Không có thời gian ngồi rảnh như vậy, ta phải rời khỏi đây.” Vệ Cảnh lập tức nói.
“Ngươi muốn đi đâu” Tôn Thụy hỏi
Vệ Cảnh nói:
“Ta về tổng bộ trước, sau đó bắt đầu công việc, nếu như thời đại này cần ta, thì ta sẽ không làm thời đại này thất vọng.”
Hắn không có tiếp tục ở lại bưu cục quỷ, rất quả quyết rời khỏi chỗ này.
Tôn Thụy cũng không có cản trở.
“Vậy tiếp theo ta nên làm gì?” Phùng Toàn hỏi.
“Trở về thành phố Đại Xương, giúp Đồng Thiến gánh vác áp lực, nếu như thế còn có thể quản lý thêm vài thành phố, bảo vệ thêm một số người bình thường.” Dương Gian nói.
“Được.” Phùng Toàn lập tức gật đầu đồng ý.
Khi hắn chuẩn bị rời khỏi thì lại hỏi:
“Dương Gian, vậy còn ngươi, tiếp theo sẽ làm gì.”
“Không biết, ta vẫn còn đang suy nghĩ.” Dương Gian nói.
“Vậy thì việc ngươi suy nghĩ nhất định là rất quan trọng, vậy thì ta không làm phiền ngươi nữa, bên thành phố Đại Xương ngươi có thể yên tâm, ta về rồi sẽ không xảy ra chuyện gì.” Phùng Toàn nói
“Vậy thì tốt.” Dương Gian trả lời.
Rất nhanh, Phùng Toàn cũng rời khỏi bưu cục quỷ."