Nhìn nén hương cháy rụi, trong đầu của Dương Gian vẫn đang suy nghĩ những lời nói của La Văn Tùng, đồng thời cũng có một số suy nghĩ dần dần xuất hiện từ sâu trong lòng hắn.
“Ta đại khái đã suy nghĩ ra một cách, có thể trong thời gian ngắn khiến cho sự việc linh dị biến mất, và cũng giống như người ngự quỷ thời dân quốc có thể duy trì cuộc sống hòa bình mấy chục năm.”
“Trước đây ta vẫn chưa có suy nghĩ gì, nhưng mà sự tồn tại của cánh cửa thứ ba đó đã cho ta một gợi ý.”
Ánh mắt của Dương Gian lấp lóe, phương án đó ngày càng rõ ràng.
“Nhưng mà khoảng cách để thực hiện phương án này còn có một chút khó khăn, ta cần phải tiếp tục hoàn thiện mới được.”
Hắn bây giờ vừa tìm kiếm phương pháp chấm dứt thời đại linh dị này, vừa tìm kiếm phương pháp duy trì hòa bình.
Tuy như thế là có chút tham lam, nhưng nếu Dương Gian thật sự có thể làm được cả hai chuyện này, vậy thì đây là một sự may mắn rất lớn đối với người của thời đại.
“Xem ra thì, không nên quá gấp gáp mà kết thúc thời đại linh dị, thời đại này cần khôi phục hòa bình như trước, chứ không ác quỷ cứ thức tỉnh, vậy thì người chết trong sự việc linh dị sẽ ngày càng nhiều.”
Trong lòng của Dương Gian suy nghĩ như vậy.
Có những việc cần phải ưu tiên trước, hắn cảm thấy nhanh chóng khôi phục lại hòa bình là quan trọng nhất.
Và sau khi hắn nói chuyện xong với La Văn Tùng đã có chút ý tưởng.
Chỉ với điểm này, thì Dương Gian đã không tiếc cho chuyến đi này.
Cũng có thể là La Văn Tùng tiết lộ tin tức quan trọng này là để dẫn dắt Dương Gian, cũng có thể là đối với người ngự quỷ xuất sắc như Dương Gian mà nói, thì chỉ cần đủ tin tức để chống cự vậy thì sẽ có thể từ những tin tức đó mà tìm ra một con đường phù hợp.
“Phải đi rồi.”
Dương Gian nhìn qua mộ của La Văn Tùng lần cuối, hắn không có tiếp tục ở lại, mà trực tiếp phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và nơi linh dị, trực tiếp trở về thế giới hiện thực.
Hắn xuất hiện ở thành phố Ozu.
Thành phố này Dương Gian cũng rất quen thuộc, hắn đã tới đây mấy lần.
Nhưng mà mọi thứ trong thành phố này đều bình thường, chứ không phát sinh sự việc linh dị, bởi vì Dương Gian hiểu rõ, nhà cổ chôn Trương Động là ở đây, cho nên không có ác quỷ nào có thể thông qua điểm này mà vượt qua giới hạn linh dị để bước vào trong hiện thực được.
Rất nhanh Dương Gian đã rời khỏi thành phố này.
Lần này hắn không còn đi ngao du trải nghiệm nữa, mà nhớ ra gì đó nên đã trực tiếp đi tới thành phố Đại Hải.
Thành phố Đại Hải từng là thành phố giao đấu với tổ chức quốc vương, có rất nhiều người ngự quỷ đã chết đi, tuy là sau khi xong việc đám người của Dương Gian cũng có hốt xác cho đội trưởng của tổ chức quốc vương, cũng giải quyết sự việc linh dị trong thành phố Đại Hải.
Nhưng Dương Gian cũng không nghĩ rằng từ đó về sau thì thành phố Đại Hải sẽ không xảy ra sự việc linh dị nữa.
Ngược lại, ác quỷ ẩn núp trong thành phố Đại Hải vẫn còn rất nhiều, chỉ đang đợi một thời cơ thích hợp để lần nữa xuất hiện.
Rất nhanh Dương Gian đã xuất hiện trong thành phố Đại Hải.
Hắn cũng giống như trước đây, trực tiếp mở Quỷ Nhãn ra quét cả thành phố, tìm kiếm nơi xảy ra sự việc linh dị.
“Không có xảy ra sự việc linh dị?” Rất nhanh, Dương Gan nhíu mày nhẹ cảm thấy có chút kỳ lạ.
“Không đúng, không phải là không có phát sinh sự việc linh dị, mà là có người âm thầm xử lý sự việc linh dị trong thành phố này.”
Rất nhanh, hắn đã xuất hiện ở một khu dân cư cũ.
Dương Gian ngước đầu lên nhìn, thì lại nhìn thấy trên bức tường của tòa nhà có một vết xước kỳ lạ, vết xước sâu đến mức gần như xé nát cả tòa nhà, và vết trầy xước quanh co, không thể thấy được là do gì gây ra.
Nhưng theo không khí linh dị từ những vết xước này thì có thể đoán ra một hai.
“Là do Diêp Chân làm, trong tay của Diệp Chân có một vũ khí linh dị, là một thanh kiếm dài, dấu vết này đa số là do cây kiếm dài để lại, trong tin tức của tổng bộ thì cũng có nói Diệp Chân đã bị mất tích, đã không còn xuất hiện trong giới linh dị, với năng lực của hắn thì không thể nào chết được, cho nên Diệp Chân đã số là đã ẩn núp.
“Với tính cách của hắn thì không giống có thể dễ dàng ẩn núp được.”
Dương Gian xoay người, Quỷ Nhãn tiếp tục nhìn trộm thành phố Đại Hải, cuối cùng ánh mắt đã dừng đến một nơi linh dị trong thành phố Đại Hải.
Phúc Thọ Viên.
Đây vốn là một nghĩa địa bình thường, nhưng do linh dị xâm nhập nên đã khiến nơi này trở này một nơi chôn ác quỷ đáng sợ.
Nếu như nói trong thành phố Đại Hải có chỗ nào để Diệp Chân ẩn núp, thì đó nhất định là nghĩa địa linh dị Phúc Thọ Viên.
“Đi xem sao.”
Dương Gian đi về phía trước, phút tiếp theo hắn đã xuất hiện ở trước cửa Phúc Thọ Viên.
Khu vực ở đây sớm đã bị phong tỏa triệt để, người sống thật chất không thể nào bước vào trong được, nếu như miễn cưỡng bước vào sẽ trực tiếp bị giết chết.
Bởi vì nơi này quá nguy hiểm, tổng bộ vô cùng xem trọng.
Nhưng mà đối với người ngự quỷ thì sự phong tỏa này chỉ là chuyện đùa.
Rất nhanh Dương Gian đã bước vào trong Phúc Thọ Viên.
Một lúc sau, hoàn cảnh xung quanh đã xảy ra thay đổi.
Lúc nãy ở bên ngoài còn sáng sủa, ánh nắng chói chang, nhưng khi hắn càng đi vào sâu Phúc Thọ Viên, thì sắc trời càng lúc càng tối, cuối cùng đã chìm trong màn đêm, không còn ánh sáng mặt trời nữa.
Ngoài ra, ngôi mộ cổ gần đó cũng ngày càng nhiều.
Nhưng đa số cũng là những ngôi mộ cổ chưa có mộ bia, không biết được chôn bên trong rốt cuộc là người sống hay là ác quỷ.
Có những ngôi mộ cổ hình như bị người ta động qua, có dấu vết đào bới.
Và những mộ bị đào bới số lượng không ít.
Quá đáng hơn là Dương Gian lại thấy một cái xẻng ở trên một ngôi mộ cổ.
Cây xẻng còn dính đầy đất, nhìn có vẻ như đã dùng qua trong một thời gian rất dài, nhưng mà Dương Gian không phải quan tâm đến nó, mà là cây xẻng lại được làm bằng vàng.
Dùng xẻng bằng vàng để đào đất?
Những chuyện này Dương Gian cảm thấy chỉ có Diệp Chân mới làm ra được.
Bởi vì trong đất mồ chôn ác quỷ, nếu như dùng xẻng bình thường để đào thì chỉ đào vài cái sẽ có khả năng bị sức mạnh linh dị ăn mòn sau đó bị hư, nhưng nếu được chế tạo bằng vàng thì sẽ khác, có thể bền chắc hơn.
“Thằng Diệp Chân này điên rồi, cứ không ngừng đào mộ ở đây, chẳng lẽ lại không sợ sẽ đào ra ác quỷ đáng sợ giết chết mình sao?”
Dương Gian nghĩ như vậy, nhưng sau đó hắn nhớ lại rằng, Diệp Chân này sở hữu sức mạnh linh dị của Quỷ Chết Thay, dường như không cần lo lắng đột nhiên bị chết.
Với sự hiếu kỳ.
Dương Gian tiếp tục đi sâu vào trong nghĩa địa.
Lúc này hắn đã hoàn toàn thoát khỏi thế giới hiện thật đã triệt để bước vào nơi linh dị.
Trong thế giới bóng tối không nhìn thấy điểm dừng của nghĩa địa, đi tại đây có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Trên đường đi Dương Gian nhìn thấy rất nhiều ngôi mộ đáng sợ,
Có ngôi mộ không ngừng thấm máu tươi, có ngôi mộ có bàn tay thối rữa đưa lên, có ngôi mộ bên trong có tiếng kêu kỳ lạ truyền tới, thậm chí hắn còn nhìn thấy có hình bóng kỳ lạ đang ngồi trên ngôi mộ không động đậy.
Dương Gian không hề quan tâm, bởi vi ác quỷ không có tấn công hắn.
Không bao lâu, Dương Gian đã nhìn thấy một tòa biệt thự hiện đại ở giữa ngôi mộ cổ.
Đúng vậy.
Không có nhìn sai, đích thật là một tòa biệt thự hiện đại hóa, thậm chí tòa biệt thự này còn sáng đèn, vô cùng sáng sủa, một chút cảm giác u ám đáng sợ cũng không có.
Dương Gian bước qua đó, lại phát hiện gần biệt thự còn có lưới vây, lưới vây này không cao, nhưng lại cản trở linh dị nào đó đến gần.
Bởi vì quấn quanh lưới vây không phải là dây sắt, mà là từng sợi dây mảnh màu đỏ.
Sợi dây mảnh màu đỏ phát ra không khí linh dị, đây có thể chứng minh sợi dây mảnh màu đỏ này chắc là một con ác quỷ, hoặc là một món đồ vật linh dị vô cùng đáng sợ.
Và Dương Gian cảm nhận được không khí linh dị đó, lại có một cảm giác rất quen thuộc.
Hình như đã từng gặp trên người của ai đó.
Nhớ ra rồi.
Là người phụ phụ trách thành phố Đại Áo, Lạc Thắng.
Tuy bề ngoài Lạc Thắng là người phụ trách thành phố Đại Áo, nhưng đằng sau hắn lại là thành viên của tổ chức quốc vương, sau này do hành động bị thất bại khi đối phó Dương Gian, cho nên đã từ bỏ thân phận người phụ trách mà trốn ra nước ngoài, và sau này cũng không còn gặp nữa.
Bây giờ nhìn thấy sức mạnh linh dị của Lạc Thắng xuất hiện ở đây, vậy kết quả không nghi ngờ gì là người này đã chết rồi.
Nhớ lại lúc trước khi Diệp Chân và tổ chức quốc vương giao đấu, thì lúc đó một mình hắn giết tới ra tận nước ngoài, rất có thể Lạc Thắng này đã bị Diệp Chân giết chết, đồng thời bị cướp luôn ác quỷ trên người.
Bức tường làm bằng những sợi dây mỏng màu đỏ không đủ để cản trở Dương Gian.
Dương Gian dễ dàng vượt qua, bước vào trong biệt thự.
Bước vào trong biệt thự.
Dương Gian nhìn thấy dưới đất phòng khách đâu cũng là bao bì thực phẩm bị bỏ, có hộp sữa, sữa chua, lon sữa bột, phô mai, ngoài ra còn có một số chai rượu đỏ, coca.
Ở giữa phòng khách, có một cái tivi màn hình cực lớn vẫn còn đang bật, trên đó đang nhấp nháy màn hình trò chơi, đồng thời còn có một dòng chữ: đã chiến thắng.
Bên cạnh ghế sofa, đang nằm một người chàng trai trẻ đầu tóc bù xù, chán chường, trên tay hắn vẫn đang cầm tay cầm của máy chơi game, đã ngủ thiếp đi và còn đang ngáy.
Không nghi ngờ gì, người này chính là đã mất tích rất lâu trong giới linh dị Diệp Chân.
Dương Gian nhìn thấy hắn lại không cảm thấy kỳ lạ, bởi vì khi hắn nhìn thấy tòa biệt thự trong ngôi mộ thì đã đoán được Diệp Chân có thể đang ẩn cư tại đây.
“Diệp Châm dậy đi, đừng ngủ nữa.” Hắn bước qua, kêu vài tiếng.
Nhưng ở một bên của sofa, có một búp bê gỗ hình người kỳ lạ đang quay đầu trợn đôi mắt lên giống như người sống mà nhìn chằm Dương Gian.
Trong tay của búp bê gỗ hình người cũng đang cầm tay cầm của máy chơi game, hình như từ trước tới giờ cùng chơi game với Diệp Chân.
Dương Gian đã từng nhìn thấy nó, nó được Diệp Chân đem về đây vào lúc hắn và Diệp Chân đăng nhập lên thuyền u linh.
Nhìn vẻ bề ngoài nó giống như một con búp bê không có hại gì, nhưng thực tế nó là một con ác quỷ, đồng thời còn có trí tuệ của người sống, sự tồn tại rất nguy hiểm.
Nhưng mà xem ra hình như hắn và con búp bê này có quan hệ rất tốt.
“Dám nhìn chằm vào ta nữa, cẩn thận ta chém bay đầu ngươi xuống.” Dương Gian nói lạnh lùng.
Cảm nhận được sự uy hiếp của Dương Gian, sắc mặt của búp bê gỗ hình người kỳ lạ này lập tức sợ hãi, sau đó nhắm mắt lại, xoay đầu qua bên khác, không dám làm gì nữa.
“Ai, ai đang kêu ta.”
Diệp Chân đang ngủ lúc này đột nhiên giật mình tỉnh dậy, cả người hắn ngồi dậy, lập tức cảnh giác.
“Không tệ, xem ra nửa năm không gặp, cảnh giác của một người ngự quỷ vẫn không bị mất đi, nhưng mà nhìn bộ dạng của ngươi sao thấy chán vậy, đã bị đả kích gì sao?”
Dương Gian mở miệng hỏi.
“Duong Gian?” Diệp Chân nhìn thấy trong phòng khách đột nhiên có người xuất hiện, lập tức ngờ vực.
Theo phản xạ hắn muốn đứng dậy, nhưng sau đó cả người như không có sức, té xuống ghế sofa.
Vào lúc này nào là danh lợi, nào là vô địch, nào là thiên hạ đệ nhất hình như đã không còn quan trọng.
Hắn chỉ muốn trở thành một phế nhân trốn tại nghĩa địa này không ai vào được."