Thế nhưng ngay khi bước chân vào con hẻm, Diệp Phong bắt đầu có chút hối hận. Bởi vì sau khi bước chân vào bên trong con hẻm này, áo liệm của hắn ta đột nhiên nhỏ lại một vòng, gắt gao dán lên trên người của hắn ta, dường như có thứ gì đó trong này khiến cho nó phải e ngại. Ngay lập tức hắn ta hiểu được, điều này cũng không phải là do chiếc áo liệm e ngại, mà đây chính là một loại phải ứng đối với thứ gì đó, trong con hẻm nhỏ này nhất định có quỷ.
Diệp Phong lại quay đầu nhìn ra phía sau, quả nhiên đúng như suy đoán của hắn ta, con đường ở sau lưng hắn ta đã biến mất. Hiện tại đằng sau lưng chỉ còn một lớp bụi màu xanh đen. Chúng cứ như một vực sâu, áp bức khiến cho người ta không thể thở nổi và không dám tiếp tục đi qua nó.
"Tên Triệu Khai Minh kia là Cảnh sát Quốc tế của thành phố Đại Xương, chắc chắn hắn ta sẽ hiểu rõ toàn bộ chuyện linh dị ở trong phạm vi thành phố Đại Xương. Lần tuần tra này của ba người bọn mình cùng không hẳn là do ngẫu nhiên mà đi đến chỗ này... Chắc chắn là tên Triệu Khai Minh kia cố tình dẫn mình cùng với Hà Xuyên đến đây. Hắn ta muốn mượn đao giết người? Bởi vì lúc trước mình đã cự tuyệt việc liên thủ với hắn ta để tiêu diệt Dương Gian."
"Không, không thể nào, hiện tại việc cấp bách cũng không phải là xử lý Dương Gian. Mà chính là chuyện linh dị quy mô lớn đang bao phủ lấy tòa thành thị này, dưới tình huống như thế này thì tên Triệu Khai Minh này không có lý do gì để gây ra xích mích trong nội bộ. Trừ phi hắn ta có một ý định nào đó không muốn cho ai biết."
Diệp Phong không có hoảng sợ, mặc dù hiện tại hắn ta đang rất khẩn trương nhưng vẫn phân tích tình huống một cách lý trí.
"Mặc kệ là chuyện gì, hiện tại mình phải rời khỏi đây đã. Ở chỗ này càng lâu mình càng cảm thấy bất an."
Diệp Phong cố gắng bước nhanh hơn nữa, hiện tại hắn ta đã đi vào bên trong con hẻm rồi, cho nên hắn ta chỉ có thể kiên trì bước về phía trước.
Con hẻm này cũng giống như một con hẻm bình thường khác ở trong thành phố, xung quanh hai bên con hẻm là các cửa hàng buôn bán các thứ, cử hàng bán lẻ. Chỉ là lúc này toàn bộ cửa hàng này đều đã đóng cửa chặt kín, trên đường không hề có một ai qua lại, ngay cả đèn đường cũng bị tắt. Loại khung cảnh quen thuộc như thế này, vốn dĩ cũng không có gì lấy làm kỳ quái, nhưng theo Diệp Phong thấy, chỗ này lại để lộ ra vẻ quỷ dị vô cùng.
Bởi vì ít ra từ nãy đến giờ hắn ta đã đi được mười phút rồi. Nếu dựa vào tốc độ này của hắn ta thì hẳn là đã sớm đi khỏi con đường này rồi mới đúng. Thế nhưng cho đến hiện tại hắn ta vẫn bị vây ở chỗ này, từ đầu đến cuối không có cách nào tìm được đường ra.
"Lại là quỷ vực hay sao? Thứ này rất giống với cái kia của Dương Gian, thật khiến cho người ta chán ghét."
Diệp Phong đột nhiên dừng chân lại, hắn ta cảm thấy bản thân không có lý do gì để tiếp tục đi về phía trước nữa. Nếu hắn ta thật sự bước vào bên trong quỷ vực, vậy thì dù hắn ta sẽ không thể nào đi ra ngoài bằng cách thông thường, nhất định phải dùng một số phương pháp đặc biệt mới được.
Do dự một lát, Diệp Phong khẽ cắn môi, hắn ta hơi xốc chiếc áo liệm lên một chút. Bên trong lộ ra làn da trắng dày đặc những vết thương. Toàn bộ vết thương đều có có hình dấu răng màu đỏ thẫm, giống như có một thứ gì đó đang cắn xe làn da của hắn ta suốt ngày suốt đêm. Một hàm răng cực kỳ quái dị, không thể nào phù hợp với lẽ thường nằm ở trên người của hắn ta. Hàm răng sắc nhọn này đã biến thành màu đen, trông bộ dạng của nó giống như bị hư thối nhưng hiện tại nó đang ngọ nguậy không ngừng, trông nó chẳng khác gì một sinh vật sống. Thế nhưng ngay khi Diệp Phong định mở ra mảnh quỷ vực này, đột nhiên hắn ta phát hiện ra bản thân đã mất đi năng lực này, cũng không thể nói bị mất hiệu lực, mà hắn ta không thể xé mở quỷ vực.
Diệp Phong kinh sợ:
"Sao có thể thế được? Sao lại có thể như vậy chứ?
Vậy mà chỗ này lại không nằm bên trong quỷ vực?
Việc lá bài tẩy cuối cùng của bị mất hiệu lực, khiến cho Diệp Phong bắt đầu có chút hoảng sợ. Vì hắn ta là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ nên hắn không cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với các ngự quỷ nhân khác, nhưng vẫn rất e dè khi đối mặt với lệ quỷ.
Mặc dù áo liệm có thể bảo vệ Diệp Phong khỏi lệ quỷ tấn công nhưng nó không thể nào bảo vệ hắn ta quá lâu. Thời gian vừa đến, hắn ta cũng sẽ chết bởi lệ quỷ khôi phục như bình thường, lúc đó hắn ta sẽ biến thành một con quỷ mặc áo liệm.
"Nhất định phải tìm được đường ra."
Trán Diệp Phong bắt đầu chảy mồ hôi, hắn tiếp tục đi về phía trước. Hai mắt không ngừng liếc ra xung quanh với hi vọng sẽ nhìn thấy được chỗ nào đó không được bình thường. Nhưng bởi vì lúc này bầu trời quá tối, đồng thời tốc độ di chuyện của hắn ta khá là nhanh nên chân của hắn ta đá trúng thứ gì đó khiến cho hắn ta suýt nữa bị té ngã.
"Thứ gì vậy?"
Hắn ta vội vàng cầm đèn pin soi xuống nhưng sau một giây, tròng mắt của hắn ta nhanh chóng co lại, thứ mà hắn ta đá trúng chính là một cái đầu. Lúc này cái đầu chỉ còn có một nửa và đang dính đầy màu hiện tại nó đang lăn lông lốc về phía trước vì lực đá của hắn ta. Hình như cái đầu này đã bị thứ gì đó gặm nên máu thịt của nó bị be bét, đã hoàn toàn biến dạng.
Diệp Phong nhíu mày.
"Đây là đầu của ai vậy?"
Người bình thường sẽ sợ hãi đối với những thi thể như thế này nhưng hắn ta thì không. Thứ này mà đem so với lệ quỷ, nó còn tốt chán, chẳng khác chị hàng xóm đáng yêu là mấy. Vì vậy nên hắn ta dám cầm đèn pin, đi đến gần để quan sát gương mặt này xem thử nó là của ai. Thế nhưng khi đi lại gần và thấy rõ được diện mạo trên chiếc đầu thì tròng mắt của hắn ta lại tiếp tục co lại.
Bởi vì khuôn mặt bên trên cái đầu bị dang dở này chính là... Hà Xuyên?
Không sai, đây chính là đầu của Hà Xuyên, người lúc nãy đi bên cạnh hắn ta nhưng sau đó biến mất.
Điều này sao có thể được chứ, dù thế nào đi nữa thì tên kia cũng là ngự quỷ nhân. Cứ cho là hắn ta đụng phải quỷ cũng không thể nào chết nhanh như thế này được mới đúng. Cứ cho hắn ta là một con ếch lười đi nữa thì trước khi chết nó cũng phải co giật một hai lần chứ."
Diệp Phong bắt đầu nghi ngờ việc hắn ta có nhìn nhầm hay không, hắn ta muốn đưa tay để kiểm tra, muốn thử xem nhiệt độ của chiếc đầu này như thế nào. Nếu thật sự là Hà Xuyên, như vậy tên kia sẽ chỉ mới chết cách đây không lâu, vì thế chiếc đầu này chắc chắn vẫn còn ấm áp. Thế nhưng khi hắn ta vừa mới đưa tay ra định chạm vào chiếc đầu, bất chợt có một cánh tay nhỏ màu xanh đen không biêt từ chỗ nào đưa qua, cánh tay này túm lấy chiếc đầu nhanh hơn hắn ta một nhịp.
"Hả?"
Sắc mặt Diệp Phong đột biến, vội vàng lùi ra phía sau mấy bước. Giờ phút này hắn trông thấy ở trước cửa của một cửa hàng có một đứa bé với làn da màu xanh đen và ánh mắt trống rỗng đang đứng, đồng thời trên tay nó còn đang ôm cái đầu của Hà Xuyên lúc nãy.
"Quỷ anh, quỷ anh giai đoạn thứ hai."
Ngay lập tức trong đầu của hắn ta hiện lên mấy chữ đó. Suy đoán của giáo sư Vương hoàn toàn chính xác, quỷ anh đã xuất hiện đã khá lâu ở trong thành phố này rồi. Thế nhưng mấy thứ này vẫn luôn luôn ẩn nấp, lẩn trốn trong các ngõ ngách, chỉ chờ đến hiện tại thì chúng mới hoàn toàn bạo phát ra ngoài.
"Không cần thiết quan tâm đến nó, việc cấp bách hiện tại của mình chính là nghĩ cách rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt."
Mạch suy nghĩ của Diệp Phong rất rõ ràng, hắn ta chậm rãi lui về phía sau. Hắn ta không hề có ý định đi trêu chọc thứ quỷ quái ở trước mặt, trừ phi con quỷ anh này chủ động dây dưa với hắn ta. Con quỷ anh kia vẫn cứ đứng yên như vậy, trên tay nó vẫn ôm chặt cái đầu dang dở của Hà Xuyên. Mặc dù nó nhìn chằm chằm về phía Diệp Phong nhưng nó lại không có bất kỳ hành động nào. Chỉ là cặp mắt trống rỗng màu đen như hố đen kia lại để lộ ra một loại cảm giác quỷ dị khiến cho người khác cảm thấy không rét mà run. Không biết thứ quỷ quái kia có mắt hay là không có mắt nữa, hơn nữa nó có thể hay là không thể nhìn thấy hắn ta.
"Nó không để mắt đến mình? Hay là do cái áo liệm trên người của mình đang bảo vệ?"
Diệp Phong nghĩ nghĩ đến hai khả năng để giải thích cho hành động của con quỷ anh. Thế nhưng một giây sau, toàn thân hắn ta bất chợt cứng đờ lại, hắn ta cảm thấy một cỗ khí tức lạnh lẽo bao phủ toàn bộ cơ thể của hắn ta trong nháy mắt.
"Rầm!"
"Phanh phanh!"
Mấy cánh cửa của các cửa hàng ở xung quanh đột nhiên truyền đến rất nhiều âm thanh kỳ quái, giống như là bị ai đó đập cửa vậy. Hình như có thứ gì đó đang muốn đi ra ngoài. Một cửa hàng như vậy, hai cửa hàng giống như vậy, ba cửa hàng, bốn cửa hàng... Toàn bộ cửa hàng ở trong con hẻm này đều phát ra tiếng như vậy.
Chỉ có một mình Diệp Phong đứng ở trong cái hẻm nhỏ tối tăm không một bóng người. Hiện tại hắn ta không thể nào đi ra ngoài, không thể nào trốn thoát khỏi đây. Hắn ta chỉ như một con ruồi đang bay loạn ở trong này, đồng thời dùng tâm trạng sợ hãi đánh giá hoàn cảnh xung quanh, hắn ta nhìn về phía những cánh cửa đang phát ra âm thanh kỳ quái kia. Cuối cùng có một cửa hàng đột nhiên mở cửa ra, một cái bóng màu xanh đen đi ở bên trong đi ra.
"Quỷ anh giai đoạn thứ ba?"
Giờ phút này trên trán của Diệp Phong đã chảy đầy mồ hôi lạnh, dường như trong lúc vô tình hắn ta đã đi vào chỗ nào đó không nên đi vào. Nhưng mọi chuyện không chỉ có chừng đó, sau khi bóng người màu xanh đen kia đi ra khỏi cửa hàng, đồng loạt những cửa hàng khác cũng mở cửa ra. Từng bóng người lần lượt đi từ bên trong ra ngoài, những bóng người này có cao có thấp, có nam có nữ, hơn nữa dung mạo cũng không hề giống nhau.
Chỗ giống nhau duy nhất giữa những bóng người kia chính là đều sở hữu làn da màu xanh đen, hai con mắt trống rỗng, đang chậm rãi đi về phía này, trông chúng chả khác gì những cỗ thi thể đã chết đi nhiều ngày. Những bóng người này đều đã là quỷ anh ở sau giai đoạn thứ 3, giai đoạn trưởng thành.
Giờ phút này toàn bộ quỷ anh đi vào con hẻm nhỏ khiến cho nguyên bản con đường vô cùng quạnh quẽ bỗng chốc biến thành có chút chật chội. Nhưng không gian xung quanh lại không có trở nên náo nhiệt hơn mà càng biến thành âm lãnh, tối tăm cùng thâm trầm.
Diệp Phong cảm giác được cả người của hắn ta đang run rẩy.
"Đùa cái gì vậy trời, sao nhiều như vậy?"
Khẩn trương, hoảng sợ, run rẩy,... Từng loại tâm trạng liên tiếp xông ra. Giờ khắc này hắn ta thậm chí cảm thấy sự tuyệt vọng, sự kiêu căng của những ngày bình thường đã biến mất không còn bóng dáng.
Chạy!
Trong đầu Diệp Phong cũng chỉ còn lại mỗi một chữ đó. Bất kể bản thân hắn ta có chạy thoát khỏi đây được hay không nhưng việc đầu tiên lúc này hắn ta phải làm chính là thoát khỏi đám quỷ anh khủng bố này đã. Dù hắn ta có chạy kiểu gì đi nữa, số lượng quỷ anh càng ngày càng nhiều và càng tiếp cận gần đến hắn ta, dường như loại khoảng cách này không được kéo dãn ra vậy. Điều hắn ta có thể cảm thấy chính là chiếc áo liêm trên người đã bắt đầu có chút không thể bảo vệ hắn ta nữa rồi. Cảm giác âm lãnh đến thấu xương bắt đầu tràn vào thân thể của hắn ta từ bốn phía. Vị trí lúc nãy bị thứ gì đó va phải nơi bả vai đã càng ngày càng đau đớn. Cứ như là có thứ gì đó đang nắm lấy bả vai của hắn, chẳng những khiến cho hắn ta cảm thấy đau mà còn ngăn cản hành động chạy về phía trước của hắn ta. Cuối cùng cũng đến lúc mà khoảng cách giữa hai bên cũng kéo gần đến một mức độ nào đó. Ngay lập tức có một bóng người màu xanh đen giơ cánh tay ra và túm lấy Diệp Phong. Nhưng chỉ sau một giây, cánh tay kia lại nhanh chóng thu hồi. Diệp Phong hoảng sợ quan sát chỗ bị bắt lại, hắn ta phát hện ra bên trên chiếc áo liệm của hắn ta có lưu lại một dấu ấn hình bàn tay hơi mờ nhạt nhưng còn không đợi cho hắn ta kịp phản ứng lại, toàn bộ những người đứng ở gần đó đồng loạt đưa cánh tay về phía hắn.
Cũng như lần trước, chúng đều chỉ túm lấy người của hắn ta một lát rồi buông ra nhưng thứ để lại chính là một ấn ký hình bàn tay ở trên người của hắn ta. Hắn ta biết, đây chính là do chiếc áo liệm trên người của hắn ta vẫn còn có tác dụng nên nó ngăn càn toàn bộ những lần tập kích của quỷ anh. Nếu hắn ta không mặc chiếc áo liệm ở trên người thì có lẽ bản thân hắn ta đã phải chết từ lần tập kích thứ nhất của quỷ anh rồi.
Có điều quỷ anh ở xung quanh dần dần vọt về phía này, số lượng cũng càng ngày càng nhiều, đạt đến mức độ chỉ cần nhìn thôi là đã khiến cho người khác phải tê dại hết cả da đầu, dường như con đường này đã bị nhét đầy quỷ anh vậy.
Dần dần, Diệp Phong đã không còn đường nào để có thể bỏ chạy nữa, vì bốn phương tám hướng của hắn ta đều đã bị chặn lại rồi. Cuối cùng tình huống xấu nhất mà hắn ta nghĩ tới đã xảy ra. Diệp Phong bị quỷ anh vây kín xung quanh, không có một kẽ hở. Hơn nữa ở bên trong lớp sương mờ màu xanh đen kia vẫn còn rất nhiều bóng người lắc lư. Có lẽ chỉ có trời mới biết được bên trong tòa thành thị này đã thai nghén ra bao nhiêu con quỷ anh nữa.
Đây căn bản là một thế cục khó giải.
Diệp Phong không chạy nữa, bởi vì không còn đường cho hắn ta chạy, hắn ta chỉ biết đứng yên tại chỗ và cười thảm.
"A, a a."
Hắn ta đã không còn cơ hội chạy thoát nữa. Ngay cả bản thân hắn ta cũng gặp phải cục diện khó giải như thế này, một khi những con quỷ ở bên trong này rời đi, không sớm thì muộn chúng sẽ khiến cả tòa thành thị gặp tai họa ngập đầu, không gian có thể lưu lại cho hắn ta đã càng ngày càng ít.
"Hả? Đó là…"
Bất chợt, Diệp Phong nhìn thấy thứ gì đó ở phía sau những cái bóng màu xang đen đang lắc lư ở trong lớp sương màu xanh đen này. Sắc mặt hắn ta lập tức thay đổi, hắn ta vội vàng rút điện thoại di động ra, chuẩn bị gửi tin nhắn. Nếu bản thân hắn ta có thể sống sót, chỉ còn hi vọng là có người sẽ chạy đến để cứu hắn ta mà thôi. Một lát sau, lít nha lít nhít bóng dáng của quỷ anh đã tụ đến chỗ này, trông chúng chẳng khác gì một cơn sóng thẩn tràn qua và bao phủ toàn bộ chỗ này. Chờ cho lớp khói bụi này tan đi, quỷ anh ẩn dấu ở dưới lớp bụi màu xanh đen này đã không còn nữa, đồng thời thứ biến mất theo chúng còn có cả Diệp Phong, trên mặt đất chỉ còn sót lại một chiếc điện thoại bị dẫm toe toét nhưng từ ánh sáng yếu ớt bên trên màn hình cho thấy.
Tin nhắn đã được gửi đi thành công."