Chỗ này chính là một nhà kho của một công ty nông sản nào đó trong thành phố Đại Xương.
Đoạn thời gian trước đó cái nhà kho này đã bị Triệu Khai Minh mua lại, sau đó hắn ta biến chỗ này thành một chỗ tư nhân mà hắn ta cũng ở lại đây.
Hôm nay cũng như mọi ngày, Triệu Khai Minh đúng giờ đi đến chỗ này.
Sau khi đi một vòng xung quanh nhà kho và xác định không có ai tiếp cận qua chỗ này, hắn ta mới yên tâm lấy chìa khóa ra và mở cửa nhà kho.
Bên trong nhà kho cũng không phải là từng đống hàng hóa chất đầy như núi mà là một không gian cực kỳ rộng rãi và yên tĩnh.
Ngay lập tức ở bên trong căn nhà kho trống rỗng kia vang lên tiếng bước chân của hắn ta. Lúc này Triệu Khai Minh với bộ mặt âm trầm, đang cầm một chiếc nạng khập khiễng đi vào.
"Tôi trở về rồi đây."
Triệu Khai Minh mở miệng nói, dường như hắn ta đang thông báo cho người thân nào đó ở bên trong căn nhà kho này biết vậy.
"Hôm nay tôi ăn ở bên ngoài nên không về nhà ăn được. Có lẽ mọi người cũng chưa ăn phải không? Vậy để tôi nấu ăn cho mọi người."
Hắn ta cứ nói chuyện một mình như thế, ở bên trong căn nhà kho rộng rãi này không có một ai đáp lại hắn ta nhưng hắn ta lại vẫn thản nhiên tiếp tục nói chuyện.
Triệu Khai Minh đi vào bên trong một góc của nhà kho, ở chỗ đó chồng không ít thùng đồ.
Sau khi mở ra, bên trong đó đều là hoa quả tươi. Nào là tào, anh đào, dưa vàng,... Ngoài ta còn có một số miếng bò bít tết, thịt cá bị đông lạnh. Từ những nhãn hiệu ghi trên bao bì cho thấy những thứ này đều là hàng nhập khẩu. Mấy thứ đó đều là hàng xa xỉ trong nấu ăn, đều là những thứ có giá trị không hề nhỏ.
Mà ở trong chỗ này lại chất đống mấy trăm rương.
Triệu Khai Minh vừa cười vừa nói:
"Hôm nay ăn bò bít tết áp chảo nhé? Đúng rồi, không thể thiếu hoa quả được, đây là anh đào đó, là thứ mà con gái cưng của bố thích ăn nhất."
Hắn ta bắt đầu sử dụng tay nghề thành thạo xào nấu thứ gì đó ở bên trong căn phòng bếp đơn sơ.
Thời điểm nấu ăn, hắn ta cực kỳ vui vẻ, dường như hắn ta đang chìm đắm ở bên trong đó, bên ngoài như thế nào hắn ta đều không hề quan tâm đến.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, hắn ta tiếp tục nấu ăn.
Sau khi tiêu tốn hết một tiếng đồng hồ, Triệu Khai Minh đã hoàn thành 12 phần ăn trưa.
Ngay lập tức, ở trong nhà kho tràn ngập mùi thơm mê người của đồ ăn, nhìn lấy từng miếng bò bít tết ở trên dĩa khiến cho người ta nhịn không được phải chạy nước miếng vì thèm.
Thế nhưng sau khi chuẩn bị đến phần hoa quả cuối cùng, sắc mặt của Triệu Khai Minh trong nháy mắt liền trầm xuống.
Lúc này mặt hắn ta trở nên âm trầm đến đáng sợ, không hề nói câu nào nữa, hắn ta đi đến và mở ra một cái thùng carton khác ở bên cạnh. Sau đó lôi ở bên trong ra nào là tiền giấy, hương, nến các loại.
Sau đó lấy một chiếc xe đẩy, để toàn bộ thứ ăn và các thứ lên bên trên, tiếp đó hắn ta đẩy xe đi vào bên trong một căn phòng độc lập.
Bên trong phòng phát ra những tiếng ầm ầm của động cơ.
Ở bên trong đặt 12 cỗ quan tài xoa hoa bằng băng, tất cả chúng đều được sắp xếp cực kỳ chỉnh tề và có thứ tự.
Bên trong quan tài băng có ông lão, cũng có người trung niên, thiếu nữ, thậm chí còn có cả một đứa bé gái chưa đến 10 tuổi.
Mỗi một người ở bên trong cỗ quan tài băng đều mặc những bộ trang phục vô cùng xinh đẹp và sạch sẽ, quần áo trên người mỗi người đều rất chỉnh tề và độc đáo.
Thế nhưng, dù mấy người này có được chăm chút như thế nào về cách ăn mặc đi nữa thì cũng không thể nào che giấu được việc những người này chỉ còn là những cổ thi thể cứng ngắc cùng băng lãnh.
"Con gái ngoan của bố, đến giờ ăn rồi, ăn cơm thôi. Hôm nay ba ba là cho con bò bít tết áp chảo này, còn có quả anh đào thơm ngọt nữa."
Triệu Khai Minh đặt một phần thức ăn ở phía trước cỗ quan tài băng nà, sau đó lấy đi đĩa thức ăn đã bi hư của ngày hôm qua đi.
Bên trong cỗ quan tài là một đứa bé gái không đến 10 tuổi, trên người cô bé đang mặc một chiếc váy rất đáng yêu nhưng hiện tại ở trên người của cô bé đã kết dính một lớp băng, điều này cho thấy đứa bé đã ở bên tron cỗ quan tài băng này khá lâu rồi.
Triệu Khai Minh đi đến chiếc quan tài băng thứ hai, sau đó ngồi ở bên cạnh và vuốt ve bên ngoài lớp kính.
"Bà xã, anh thật sự xin lỗi, anh không thể nào chăm sóc con gái của chúng ta tốt được. Thế nhưng em cứ yên tâm, toàn bộ mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp hết thôi. Chuyện mà anh đã hứa với em, anh nhất định sẽ hoàn thành nó. Con gái của chúng ta sẽ an ổn lớn lên một cách khỏe mạnh, trở thành một cô gái xinh đẹp. Hiện tại anh sắp phải đi làm rồi, em không cần phải nóng vội, chờ thêm một chút, em cố chờ thêm mấy ngày nữa là được."
Ở bên trong cỗ quan tài này là một cô gái tuổi chừng đôi mươi, nhưng hiện tại cô gái này này lại đang khoanh hai tay đặt lên bụng, giống như cô gái này đang nằm ngủ vậy.
"Em ăn cơm trước đi, đừng có để bản thân phải đói bụng, phải cố gắng chăm sóc thật kỹ cho cơ thể."
Sau đó Triệu Khai Minh lại đặt một đĩa thức ăn mới xuống, thu hồi lại phần thức ăn hư ngày hôm qua. Tiếp đó hắn ta lại đi đến trước cỗ quan tài băng thứ ba.
Lúc này, hắn ta đột nhiên quỳ xuống, sau đó khóc lóc như một đứa bé:
"Mẹ, con xin lỗi, con thật vô dụng, là con đã nói dối mẹ. Không phải là do Tiểu Lệ cùng Quả Quả không về dự sinh nhật của mẹ, mà là do hai người không thể nào quay về. Là do con đã hại chết vợ con của con, cũng hại chết mẹ. Rõ ràng con của mẹ đã có tiền đồ rộng lớn, thì vì sao, vì cái gì mọi chuyện lại trở nên như thế này?"
"Mẹ, con không hề muốn chuyện này nhưng con lại không thể làm gì được. Con không thể làm được, con đã nghĩ tới việc tự sát, thế nhưng con chết rồi thì mọi chuyện cũng không thể nào kết thúc được. Hiện tại con đã không có cách nào quay đầu."
Hắn ta cúi đầu khóc lóc, nước mắt chảy đầy mặt, trong lòng hắn ta đau khổ đến không muốn sống.
Sau khi khóc một hồi lâu, lúc này Triệu Khai Minh mới ngẩng đầu, lau nước mắt và nói:
"Mẹ, mẹ cứ yên tâm di. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi. Người một nhà chúng ta sẽ được đoàn tụ lại thôi. Mẹ, mẹ cứ ở chỗ này, rất nhanh, con sẽ mang mẹ rời khỏi chỗ này. Chúng ta sẽ đi du lịch, đi ra nước ngoài mua sắm, đi tắm biển..."
Vừa mới nói chuyện đến đây, Triệu Khai Minh đột nhiên phát hiện ra chiếc đĩa thức ăn ngày hôm qua có dấu hiệu bị gặm, dường như là bị chuột ăn vụng.
Trong nháy mắt, sắc mặt của hắn ta trở nên cực kỳ dữ tợn:
"Mẹ kiếp, là con chuột chết nào dám ăn vụng bữa tối của mẹ tao. Ai dám quấy rối việc dùng bữa của người nhà tao thì đều phải chết."
Triệu Khai Minh lập tức rút súng lục ra, sau đó lên đạn và hùng hổ rời khỏi căn phòng.
Tiếp đến ở bên trong căn nhà kho yên tĩnh đột nhiên vang lên từng tiếng súng.
Tiếng súng vang lên liên tục, liên tục, kéo dài tận 10 phút đồng hồ mới ngừng.
Sau đó hắn ta cầm một con chuột mập mạp nhưng hiện tại đã bị đánh cho máu thịt be bét đi đến trước cỗ quan tài lúc nãy.
Triệu Khai Minh vừa cười vừa nói:
"Mẹ, mẹ thấy không, đây chính là kẻ đã ăn vụng bữa tối của mẹ đó. Hiện tại con đã giết chết nó rồi, mẹ có thể yên tâm. Sau này sẽ không có chuyện như thế này xảy ra lần thứ hai nữa đâu."
Hắn ta cứ như thế, đứng nói chuyện với cỗ quan tài bằng băng này một hồi lâu. Sau đó hắn ta lại tiếp tục đẩy xe đi đến các cỗ quan tài khác.
Những người ở bên trong những cỗ quan tài bằng băng này đều là những người thân thích của Triệu Khai Minh, bên trong đó có con gái của Triệu Khai Minh, có vợ, có mẹ, có cậu...
Sau khi phân phát xong thức ăn, hắn ta lại đi đến trước linh đường. Sau đó dâng hương, dập đầu đối với 12 chiếc bài vị.
"Mọi người cho tôi thêm chút thời gian nữa thôi, tôi sẽ không để cho cái chết của mọi người trở nên vô ích đâu."
Triệu Khai Minh lớn tiếng nói:
"Tên Dương Gian kia nhất định sẽ phải chết, tôi tuyệt đối sẽ không để cho hắn phá hỏng kế hoạch được..."
Nhưng hắn ta còn chưa nói xong, trong phòng đột nhiên truyền đến một cỗ khí tức âm lãnh.
Triệu Khai Minh nhanh chóng quay đầu lại và hét to:
"Mày tới chỗ này làm cái gì? Đây không phải là chỗ mà thứ quỷ quái như mày có thể bước vào. Cút ra ngoài cho tao."
Ở sau lưng hắn ta không có một ai, chỉ có chiếc cửa phòng là bị ai đó mở ra từ lúc nào, hiện tại nó đang ở trong trạng thái nửa đóng nửa mở.
"Tao đã nói là mày cút ra ngoài, vậy mà mày còn dám đi vào đây?"
Triệu Khai Minh đột nhiên đứng dậy, sau đó cầm súng nã liên tục về phía vách tường.
"Cút ra ngoài cho tao, cút ngay, cút ngay cho tao...."
Hắn ta gào thét đến khàn cả giọng, trông hắn ta chả khác gì một con dã thú đang phát cuồng, khẩu súng trong tay hắn ta bắn ra càng ngày càng nhanh. Sau khi hết băng đạn này thì hắn ta lại lắp băng đạn khác và bắn tiếp, đến khi bắn xong hết băng đạn cuối cùng hắn ta mới thở hồng học, dùng cặp mắt đỏ au nhìn về phía trước.
"Mày đứng có đắc ý quá lâu, chờ đến khi tao thõa mãn được điều kiện tao sẽ cho mày biết cái gì là hối hận khi mày đã đến thế giới này."
Trên tường dính đầy vết đạn, mặc dù đa số những vết đạn này đều không có quy tắc gì, nhưng chúng lại được sắp xếp thành hình dạng của một bóng người, chỉ riêng chỗ đầu là có nhiều vết đạn nhất.
"Tích tích, tích tích!"
Giờ phút này điện thoại di động định vị vệ tinh của hắn ta đột nhiên vang lên. Trong điện thoại lập tức truyền đến giọng nói của một người liên lạc viên, từ giọng nói có thể biết được, người này cũng là một cô gái.
"Triệu Khai Minh, anh lại tự tiện ngắt kết nối với tôi. Lúc trước tôi đã nói với anh rồi, hiện tại đang là thời kỳ quan trọng, phải duy trì liên lạc 24/24. Anh có biết anh làm như vậy là đang gây khó dễ cho tôi không? Anh có biết vì chuyện này của anh mà tôi bị cấp trên khiển trách như thế nào không?"
Triệu Khai Minh gầm nhẹ:
"Con đàn bà thối tha, cô muốn chết hay sao mà dùng giọng điệu đó để nói chuyện với tôi? Đừng nghĩ rằng căn phòng liên lạc kia đã là an toàn, cô có tin là tôi sẽ để cho cô chết trước bàn làm việc ngay tại lúc này không?"
Người liên lạc viện này hình như đã bị hắn ta dọa cho sợ, giọng điệu có chút mất tự nhiên:
"Tôi, tôi, tôi chỉ là muốn thông báo cho anh có chuyện khẩn cấp xảy ra. Trong bệnh viện của thành phố Đại Xương đã bất ngờ xảy ra chuyện linh dị. Hiện tại cảnh sát mắt quỷ Dương Gian và giáo sư Vương đều đã bị cuốn vào bên trong nên cần sự trợ giúp của anh. Tôn Nghĩa đã xuất phát rồi, hiện đang trên đường đến đó."
Triệu Khai Minh khôi phục lại một chút tỉnh táo:
"Tôi biết rồi, tôi sẽ ngay lập tức hành động. Mặt khác, đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở cô. Nếu lần sau cô còn không phân biệt được trên dưới, lớn nhỏ một lần nữa. Thì cả nhà cô, trong đó có cả cô đều sẽ bị tôi giết chết. Đến lúc đó dù cô có quỳ xuống cầu xin thì cũng vô dụng mà thôi. Chắc cô cũng hiểu được khả năng của tôi rồi chứ."
"Hiểu, hiểu rồi."
Người liên lạc viên này bị dọa đến hoảng sợ, giọng nói cũng đã run rẩy.
Triệu Khai Minh nói:
"Tôi không cần cô hiểu, chỉ cần nhớ kỹ là được."
Sau đó hắn ta lập tức xuất phát đi đến vị trí bệnh viện xảy ra chuyện linh dị."