Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 334: Mạo Hiểm



Giờ phút này Dương Gian đã bước ra khỏi khu vực an toàn tạm thời ở bên trong WC để bước vào bên trong khu vực bị lớp sương bụi bao phủ. Chân trước vừa bước ra khỏi cửa WC thì chân sau đã nghe thấy được những tiếng bước chân ở xung quanh, đồng thời cũng trông thấy những cái bóng đang lắc lư trong bóng tối.

Những bộ dạng đang lắc lư kia không hề giống với những xác người bị bóng quỷ không đầu khống chế ở bên trong siêu thị. Bởi vì những cái bóng này chính là do quỷ anh diễn sinh ra, hơn nữa chúng đều là quỷ anh ở giai đoạn thứ ba.

Mặc dù hiện tại Dương Gian không hề nói chuyện nhưng cuộc trò chuyện lúc trước của hắn đã bị những con quỷ anh này ở xung quanh nghe thấy được. Cho nên hiện tại hắn đã trở thành mục tiêu cho quỷ anh giai đoạn thứ ba. Chỉ là điều này đã được Vương Tiểu Minh tính toán trước đó rồi. Hắn ta hiểu Dương Gian biết sẽ cần phải làm điều gì. Nếu không lúc trước hắn ta đã không bảo với Dương Gian rằng rất có thể lần tập kích thứ nhất sẽ là quỷ đầu nguồn. Bởi vì Vương Tiểu Minh tin chắc rằng Dương Gian sẽ làm gỏi được đám này thôi.

Thế nhưng, cách xử lý của Dương Gian cũng chỉ là cố gắng liều mạng mở rộng thêm chút không gian.

Khóe miệng Dương Gian lộ ra lộ ra một nụ cười khổ, đáng tiếc không có một ai có thể chứng kiến được điều này.

Hắn bắt đầu cố gắng mở ra những con mắt quỷ đang hỗn loạn.

Thế nhưng thông qua mắt quỷ vẫn chỉ nhìn thấy được một mảng không gian tối tăm, không còn thế giới màu đỏ quen thuộc nữa. Sự áp chế của thứ kia vẫn còn đang tồn tại.

Nhưng hắn cũng không chỉ mở ra một con mắt quỷ.

Tiếp đến là con mắt thứ hai xé rách da thịt của hắn và lòi ra ngoài. Nó bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu đỏ, ở bên trong thế giời tối tăm này, ánh sáng được tỏa ra từ mắt quỷ lại càng trở nên bắt mắt hơn.

Cũng lúc này, con mắt quỷ thứ ba hiện ở trên tay của hắn. Đồng thời ánh sáng mà con mắt này tỏa ra lại sáng hơn một chút.

Tiếp đến con mắt thứ 4 xuất hiện.

Cuối cùng là thứ 5, thứ 6, thứ 7.

Toàn bộ mắt quỷ mà Dương Gian sỡ hữu đã trở lại thân thể.

Ngay lập tức một loại cảm giác mất khống chế nhanh chóng xuất hiện mãnh liệt. Sau một quãng thời gian bị áp chế, lúc này mắt quỷ muốn đem toàn bộ những thứ đó bộc phát ra ngoài.

Con mắt thứ 8 đột nhiên mở ra.

Sự xuất hiện của con mắt này đồng nghĩa với việc Dương Gian bắt đầu mất đi khống chế đối với mắt quỷ. Mắt quỷ trong người của hắn đã dần tiếp cận đến trạng thái khôi phục. Hiện tại chỉ thiếu chút thời gian, thiếu chút kích thích. Khi đó mắt quỷ sẽ hoàn toàn mất đi khống chế, nó sẽ biến thành một loại khủng bố mới chưa biết tên để xâm lăng thế giới này.

Mà sự xuất hiện của con mắt quỷ thứ 8 này cũng khiến cho toàn thân của Dương Gian phát ra ánh sáng màu đỏ.

Ánh sáng màu đỏ lập tức tuôn ra bên ngoài thân thể, giống như máu vậy. Chúng rơi xuống đất, sau đó chạy dọc trên mặt đất. Dần dần nhuốm đỏ cả một khu vực.

Quỷ vực đã được mở ra.

Đây là một cuộc đối kháng giữa lệ quỷ và lệ quỷ.

Ở biên giới của khu vực màu đỏ tươi, có thể trông thấy một cách mơ hồ những bàn chân màu xanh đen. Hiện tại chúng đang chậm rãi lùi ra phía sau. Dường như chỗ này đã trở thành một khu vực cấm kỵ nào đó, không cho phép lệ quỷ đặt chân vào.

Dương Gian đột nhiên cảm thấy cả thân thể bắt đầu đau đớn dữ dội, giống như có thứ gì đó đang muốn xé rách người của hắn, hắn phải gầm lên một tiếng vì thống khổ.

"A!"

Không phải ai cũng có thể chịu đựng được sự tra tấn bằng thống khổ từ việc khôi phục của lệ quỷ. Có rất nhiều ngự quỷ nhân đã bị cảm giác đau đớn này khiến cho chết lặng, sau đó tinh thần bắt đầu xuất hiện vấn đề.

Cục diện hẳn phải chết ở xung quanh tạm thời xuất hiện một chút dấu hiệu chuyển đổi.

Nhưng tình trạng của Dương Gian lại không chuyển biến thành tốt đẹp.

Giờ phút này có một cái bóng màu đen ở dưới chân của hắn đột nhiên đứng lên một cách chậm rãi, sau đó hiện ra sau lưng hắn.

Không còn sự áp chế của mắt quỷ nữa, hiện tại bóng quỷ không đầu đã hoàn toàn được tự do. Một lần nữa nó lại hóa thành một con ác quỷ chuyên đi cướp bóc thân thể của lệ quỷ. Những người bình thường chỉ là những cỗ thân thể mà lúc nào nó cũng có thể lấy.

Dương Gian khống chế nó một thời gian dài, cho nên hiện tại hắn trở thành mục tiêu tập kích đầu tiên của nó.

Giờ phút này bóng quỷ không đầu chậm rãi duỗi cánh tay đen như mực đến gần đầu của Dương Gian. Dường như nó đang muốn lấy cái đầu kia của Dương Gian để lắp vào chỗ mà nó còn thiếu.

Dương Gian phát hiện ra hành động của nó nhưng hắn không có thời gian để để ý đến nó.

Nếu như hắn chỉ có một mình thì có lẽ trước tiên hắn phải dùng ngón tay màu đen để cố định bóng quỷ kia lại. Thậm chí hắn sẽ ném tấm da ra để cho nó nuốt con quỷ này đi.

Thế nhưng hiện tại bên cạnh hắn còn có thêm Trương Hàn.

"Đáng chết."

Giờ phút này Trương Hàn vừa sợ vừa giận, anh ta dùng cái thứ ở phía sau lưng để đụng vào bóng quỷ không đầu, đồng thời ép nó ở trên mặt đất.

Vốn dĩ bóng quỷ không đầu không có thân thể, nó chỉ là hư ảo. Vậy mà lúc này nó lại bị Trương Hàn đụng cho ngã trên mặt đất và chèn ép cho không có cách nào để động đậy.

Thế nhưng thứ đụng ngã bóng quỷ không đầu lại không phải anh ta, mà chính là thứ nằm ở phía sau lưng kia. Lúc này nó đang duỗi hai cánh tay không có da màu đỏ tươi. Hơn nữa nó đã sắp sửa chui ra từ người của anh ta rồi.

Giờ phút này, ở bên trong khu bệnh viện nhỏ nhỏ này đã hội tụ quá nhiều quỷ.

Hơn nữa chỗ này lại còn có một thứ vô cùng khủng bố đang ẩn núp nhưng lúc này lại không có một ai đi quản nhiều thứ như thế.

"Dương Gian, Dương Gian, cậu nhanh lên đi, tôi không cầm cự được lâu đâu."

Trương Hàn vội vàng hô to, anh ta thật sự hoảng sợ khi phát hiện ra cái bóng ở phía dưới đất đang chậm rãi xâm nhập vào bên trong lưng của anh ta. Đồng thời khi bóng quỷ không đầu tiến vào bên trong, thứ ở sau lưng anh ta bắt đầu xuất hiện dấu hiệu không bị khống chế.

Chết tiệt, đây là cái thứ quái quỷ gì.

"Cầm cự không được thì cũng cố mà cầm cự."

Giờ phút này Dương Gian cắn răng đưa ra quyết định mạo hiểm. Hắn đưa cánh tay lên, sau đó cắn mạnh vào con mắt quỷ kia.

Máu tươi vẩy ra xung quanh, khiến cho cả người nhuốm máu.

Sau đó ực một tiếng, hắn nuốt luôn con mắt quỷ này.

Nếu tám con mắt quỷ mà còn không đủ, vậy thì thử chín con mắt quỷ xem sao.

Một con mắt quỷ bị nuốt vào, miệng viết thương kia lại mọc ra con mắt quỷ như cũ. Nhưng con mắt quỷ bị nuốt vào lại vẫn còn nằm ở trong bụng, nó không hề biến mất.

Đây chính là cách kích thích mắt quỷ khôi phục mà tấm da đã cho hắn biết.

Con mắt thứ 9 xuất hiện.

Ngay lập tức ở xung quanh người của Dương Gian lập tức bạo phát ra ra ánh sáng màu đỏ. Trong nháy mắt luồng ánh sáng này lập tức bao phủ toàn bộ căn phòng bệnh này. Hơn nữa nó không hề dừng lại tại đó mà dùng một tốc độ cực kỳ kinh khủng lan nhanh ra bên ngoài.

Trong tình trạng bị lớp sương bụi áp chế như vậy, Dương Gian lại một lần nữa mở ra được quỷ vực của bản thân hắn.

Một trăm mét, hai trăm mét... Cuối cùng nó bao phủ tận 1000 mét thì quỷ vực mới dừng lại.

Đây còn là trong tình trạng bản thân hắn đã bị lớp sương bụi áp chế rồi. Chứ nếu là ở trong một môi trường bình thường, không ai biết được phạm vi bao phủ của quỷ vực sẽ lớn đến mức nào.

Quỷ biến mất.

Không.

Chỉ có thể nói, hiện tại Dương Gian đã ngăn cách với toàn bộ lệ quỷ có ở trong bệnh viện này ra bên ngoài quỷ vực. Chỉ cần hắn không đi ra bên ngoài quỷ vực thì sẽ được an toàn.

"Còn có một con mắt nữa muốn mọc ra."

Giờ phút này hắn đang ở vào trạng thái lệ quỷ khôi phục, có thể cảm nhận được rất nhiều thứ mà thường ngày không thể nào cảm nhận được.

Mắt quỷ chỉ còn thiếu một cái cuối cùng. Một khi con mắt cuối cùng kia mọc ra, như vậy mắt quỷ sẽ có đầy đủ 10 con. Chỉ đến lúc đó mắt quỷ mới được coi là khôi phục hoàn toàn. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ chết và mắt quỷ sẽ biến hóa thành một thứ gì đó mà hiện tại hắn không có cách nào đoán được.

Nhưng hiện tại, con mắt vừa mới mọc ra lại không chịu nhận sự khống chế của hắn.

Cảm xúc xao động khi lệ quỷ muốn khôi phục vẫn còn, đồng thời cảm giác đau đớn muốn chết đi sống lại kia vẫn tồn tại.

"Con quỷ kia vẫn còn chưa có tới?"

Dương Gian không có ý định khống chế con mắt thứ 9 kia, hắn mặc kệ cho lệ quỷ khôi phục lại, hiện tại hắn đang đánh cược với thời gian.

Hắn dùng khoảng thời gian lệ quỷ khôi phục lại của hắn để đánh cược với con quỷ kia sẽ đến đây.

Nếu nó không xuất hiện, hắn sẽ là người thua.

Thua một cách triệt để.

Thế nhưng dù thua đi nữa thì cũng không phải là hắn không có hậu chiêu. Hắn còn có một đoạn quỷ nến cuối cùng. Hắn có thể sử dụng chút quỷ nến còn lại kia để cưỡng ép đình chỉ lại việc khôi phục của lệ quỷ. Mà khoảng thời gian này đủ để cho hắn quay trở lại tiểu khu Quan Giang, sau đó dùng tấm gương quỷ để phục sinh lại.

Đây chính là kế hoạch của hắn.

Còn về việc treo cổ ở trước tấm gương quỷ thì hắn không hề nghĩ tới.

Bởi vì việc này quá mạo hiểm, không đáng để hắn nếm thử nhưng mọi còn thuận lợi hơn những gì mà hắn dự đoán.

Bất chợt.

Có một cỗ khí tức âm lãnh đánh tới, dường như có một thứ gì đó đang xông vào bên trong quỷ vực của hắn. Đồng thời hắn có thể nghe rõ ràng đằng sau lưng có xuất hiện tiếng bước chân. Thứ kia đã đến sau lưng của hắn.

Giờ phút này toàn bộ lệ quỷ được diễn sinh ra đều đã bị Dương Gian ngăn cản ở bên ngoài quỷ vực, thứ có thể xuyên qua ngăn cách và chui vào bên trong quỷ vực thì chỉ còn lại một thứ mà thôi. Thứ kia chính là thứ mà Vương Tiểu Minh đã nói qua với hắn, quỷ đầu nguồn.

Dường như Trương Hàn trông thấy thứ gì đó. Ban đầu anh ta hơi giật mình một chút, thế nhưng sau đó hai mắt của anh ta trợn ngược, tiếp đến là gào thét với giọng điệu không thể tưởng tượng nổi.

"Dương Gian, sau lưng cậu."

Một cánh tay cứng ngắc màu xanh đen đột nhiên khoác lên bờ vai của Dương Gian, sau lưng cậu..

Nặng nề, băng lãnh đến tận thấu xương.

Khiến cho người ta có cảm giác không rét mà run.

Mặc dù lông tơ của Dương Gian đã dựng đứng lên nhưng hiện tại trong lòng hắn lại không hề cảm giác được hoảng sợ. Có lẽ hắn biết đến quá nhiều thứ khủng bố, cho nên nội tâm đã trưởng thành, cứng cáp hơn. Cũng có thể là hiện tại đang ở trong thời khắc sinh tử tồn vong, toàn bộ cảm xúc tiêu cực đã bị loại bỏ mất rồi, hiện tại chỉ còn lại một cảm xúc là liều mạng đánh cược một lần.

Mặc dù hắn còn lưu lại lá bài tẩy nhưng việc cùng tiếp xúc trực diện với lệ quỷ vẫn là một chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Không do dự chút nào, hắn lập tức cầm chặt lấy ngón tay màu đen, sau đó quay người, dùng sức đâm ra phía sau một cái.

Hắn muốn đâm ngón tay này vào bên trong thân thể của con quỷ kia.

Ngay cả quỷ vực mà ngón tay này cũng có thể cố định lại được, như vậy khả năng nó có thể cố định lại con quỷ này là rất cao.

Chỉ cần hạn chế được hành động của con quỷ kia, việc giam giữ nó không phải dễ như trở bàn tay sao?

Thứ ở sau lưng cũng không hề né tránh cú đâm này của Dương Gian. Bởi vì nó không phải là người, cho nên nó không thể nào biết được việc phải tránh né đi những công kích nguy hiểm.

Có đôi khi quỷ cực kỳ khủng bố nhưng cũng có khi chúng là rất đần độn.

Ngón tay màu đen trong tay của Dương Gian thuận lợi đâm trúng người của con quỷ kia.

Thế nhưng, sau một giây hắn lại lập tức sửng sốt.

Vốn dĩ ngón tay màu đen này có thể đâm xuyên cả lớp nhựa đường mà không bị tổn hại gì, thể nhưng lúc này nó lại không có cách nào đâm xuyên vào bên trong thân thể băng lãnh kia được.

Bên trên nó có một chiếc áo liệm cũ kỹ, chính thứ này đã ngăn cản và không cho ngón tay đâm vào.

Ngay lập tức Dương Gian ý thức được đó là cái gì, toàn thân của hắn run lên, đồng thời ngẩng đầu nhìn thứ trước mặt.

Hắn thấy được khuôn mặt màu xanh đen của Diệp Phong, đồng thời lúc này hai con mắt của hắn ta đã trở nên trống rỗng. Lúc này hắn ta cũng dùng hai con mắt quỷ di kia nhìn lấy hắn.

Dương Gian thấy được khuôn mặt màu xanh đen giống như đúc với Diệp Phong, đồng thời khuôn mặt kia đang mở to hai mắt nhìn chằm chằm hắn, nhịn không được phải hô to một tiếng.

"Không thể nào."

Sự kinh hãi trên mặt của Tôn Nghĩa lại được tái hiện lại trên khuôn mặt của hắn một lần nữa.

Vốn dĩ Diệp Phong đã bị mất tích nhiều ngày rồi nhưng có ai nghĩ ra được hắn ta lại sử dụng cách thức như thế này để gặp mặt hắn.

Không.

Đây tuyệt đối không phải là Diệp Phong.

Thế nhưng nếu đây không phải là Diệp Phong thì vì sao trên người của nó lại có được chiếc áo liệm của Diệp Phong? Đây chính là con quỷ dính trên người của Diệp Phong mà, chính hắn cũng đã tiếp xúc với nó nhiều lần rồi, cho nên sẽ không có chuyện nhìn lầm được.

Chỉ có thể là khả năng kia...

Đây chính là quỷ anh giai đoạn thứ tư.

Mặc dù Dương Gian không cách nào hiểu được vì sao con quỷ anh giai đoạn thứ tư này có thể thay thế Diệp Phong và xuất hiện ở trước mặt của hắn. Thế nhưng lúc này hắn lại không có nhiều thời gian để căn nhắc hết mọi chuyện.

Bất kể mọi chuyện có thể nào đi nữa, điều đầu tiên của hắn chính là phải giải quyết con quỷ này. Nếu một khi hắn không có cách nào ngăn chặn con quỷ được ghép bởi nhiều con quỷ này, hắn chắc chắn sẽ phải chôn thây ở chỗ này.

Thế nhưng còn có một vấn đề?

Đó là hắn phải dùng cách gì để xử lý được con quỷ gần như hoàn mỹ này.

Điều đáng nói đến ở đây chính là hiện tại bóng quỷ không đầu của hắn đã bị mất khống chế, cứ cho rằng bóng quỷ không đầu còn chưa mất không chế thì nó cũng không có cách gì để xâm lấn vào bên trong chiếc áo liệm kia được. Chứ đừng nói đến việc thứ đang khống chế áo liệm kia không phải là Diệp Phong, mà là một con quỷ. Vì thế tác dụng phụ của chiếc áo liệm kia là lệ quỷ khôi phục sẽ không có cách nào xảy ra nữa.

Ngay khi Dương Gian đứng do dự suy nghĩ trong chốc lát.

Con quỷ có gương mặt giống như đúc với Diệp Phong nhưng có màu xanh đen kia lần nữa hành đồng. Tốc độ của nó cũng không được coi là nhanh, thậm chí có thể coi là có chút chậm chạp. Thế nhưng sự khủng bố của nó lại chưa bao giờ xuất hiện trước đây.

"Răng rắc, răng rắc, răng rắc!"

Cái cằm của nó như bị trật khớp vậy, liên tiếp phát ra những âm thanh vỡ vụn của xương cốt.

Sau đó, trên khuôn mặt màu xanh đen kia đột nhiên mở ra một cái miệng.

Tiếp đến một mùi hôi thối bắt đầu xộc ra ngoài, ở bên trên bờ môi của cái miệng này lộ ra những chiếc răng, chúng đan xen lẫn lộn với nhau chi chít.

Vừa nhìn thấy hàm răng này, Dương Gian lập tức liên tưởng đến cánh tay cụt lúc trước. Thì ra dấu răng ở trên cánh tay kia là do hắm răng này cắn. Hơn nữa, ngoại trừ con quỷ anh trước mặt hắn ra, những con quỷ anh khác đều không hề có hàm rằng, hắn có thể đoán ra được người kia chắc chắn đã bị con quỷ anh này ăn mất rồi.

Với lại Dương Gian cũng đã gặp phải hàm răng tương tự rồi.

Đó chính là con quỷ thứ hai trong người của Diệp Phong.

Hàm răng quỷ này lại có thể cắn thủng được cả quỷ vực. Thế nhưng cái giá khi sử dụng nó là quá lớn, ngay cả bản thân Diệp Phong cũng ít khi sử dụng đến nó. Thế nhưng hiện tại hàm răng quỷ này đã rơi vào trong tay của quỷ anh, hơn nữa nó lại có thêm cả áo liệm nữa. Chỉ với bộ combo này thôi đã đủ khiến cho người khác phải tuyệt vọng.

Đúng lúc này, cái miệng của con quỷ anh kia đã mở ra đến mức khó thể nào tưởng tượng nổi. Ngay lập tức một mùi hôi thối nhanh chóng phả vào mặt của Dương Gian. Dường như con quỷ kia muốn căn đầu của Dương Gian, sau đó ăn sống hắn.

Dương Gian giật mình, hắn đã không thể nào lo nghĩ được quá nhiều chuyện. Hắn vội vàng liều mạng tránh khỏi cánh tay màu xanh đen, đông thời cố gắng ngồi xuống dưới để né khỏi cú cắn của con quỷ anh kia.

Có lẽ là do con quỷ anh này ở bên trong quỷ vực, cho nên mắt quỷ và thứ kia đều phải chịu sự áp chế lẫn nhau, vì vậy không có bất kỳ thứ nào trong hai thứ giành được lợi thế.

Thế mà hắn lại có thể sử dụng thân thể bình thường để tránh khỏi đợt tập kích của con quỷ, đồng thời còn có thể né được.

Ngay lập tức tên Diệp Phong đã chết này cắn một phát vào quỷ vực.

Thế là bên trong quỷ vực màu đỏ tươi lập tức xuất hiện một vết rách. Tiếp đến lớp sương bụi màu xanh đen ở bên ngoài vội vàng xâm nhập vào bên trong thông qua lỗ hổng kia. Chỉ chốc lát, xung quanh lại biến thành tối tăm.

"Dương Gian, chuồn thôi, không thể thắng nổi nó."

Hiện tại Trương Hàn đang cố gắng hết sức để áp chế bóng quỷ không đầu. Thế nhưng anh ta cũng không phải là Nghiêm Lực để có máu quỷ, giờ phút này Trương Hàn lại bắt đầu cảm thấy bản thân anh ta đang dần dần bị bóng quỷ không đầu khống chế.

Lúc này lại nhìn thấy Dương Gian thất bại nữa, anh ta bắt đầu xuất hiện cảm giác sợ hãi.

"Chạy không được nữa rồi, tôi đã mất khống chế đối với quỷ vực rồi. Hiện tại ngay cả tôi cũng không còn cách nào chạy ra quỷ vực được nữa. Vốn dĩ tôi muốn liều mạng đánh cược một lần, làm gì suy tính được nhiều chuyện như vậy chứ."

Mặt Dương Gian đổ đầy mồ hôi, hắn điên cuồng lùi ra phía sau. Hi vọng thứ quỷ quái này sẽ không tấn công liền. Chỉ có như vậy hắn mới tranh thủ được chút cơ hội.

Lần cuối cùng hắn lôi ngọn quỷ nến kia ra ngoài.

Hắn đem toàn bộ hi vọng đặt lên trên ngọn nến này.

Hắn muốn dùng ngọn quỷ nến này để áp chế con quỷ kia để tạo ra cơ hội cho bản thân.

Đúng lúc này Trương Hàn hô lên điên cuồng.

"Tôi đã sắp không thể nào khống chế nó được nữa rồi. Cái bóng này đang muốn xâm nhập vào trong người của tôi, muốn khống chế con quỷ của tôi."

Giờ phút này có một cánh tay đẫm máu vươn ra từ sau lưng của anh ta, sau đó nó bóp cổ của anh ta.

Mặc dù anh ta đã cố gắng khống chế no, thế nhưng Trương Hàn cảm giác được con quỷ kia của anh ta đang muốn bóp chết anh ta.

"Cho tôi một phút nữa, không, ba mươi giây thôi. Dù thế nào anh cũng phải cố gắng chống đỡ thêm 30 giây nữa."

Dương Gian vừa rống to với Trương Hàn, vừa dùng cánh tay đang run rẩy bật lửa tên chiếc bật lửa bằng vàng để nhóm lên đoạn quỷ nến cuối cùng.

Đoạn quỷ nến còn thừa chỉ dài khoảng 10 centimet.

Mặc dù nhìn qua có thể thấy được khả năng nó còn đốt được khoảng 10 phút. Thế nhưng nếu quỷ ở xung quanh quỷ nến càng nhiều thì tốc độ thiêu đốt của nó sẽ càng nhanh. Hiện tại nó chỉ dài có từng đó thì có lẽ sẽ không trụ nổi hai phút đồng hồ.

"Phừng!"

Ngay lập tức một luồng ánh sáng màu xanh le lói của quỷ nến đột nhiên xuất hiện ở bên trong quỷ vực màu đỏ tươi.

Giờ phút này ngọn lửa của quỷ nến giống như bị thêm xăng vào vậy, nó đang cháy hừng hực với một tốc độ không thể nào tưởng tượng được.

"Cơ hội tiếp theo."

Cầm quỷ nến, Dương Gian lại tiếp tục cầm chặt lấy ngón tay màu đen ở trong tay, sau đó xông thẳng về phía trước.

Thế nhưng còn chưa đợi cho hắn bước xong bước đầu tiên thì quỷ nến bị rút ngắn đi một nửa.

Vốn dĩ nó còn dài 10 centimet, hiện tại nó chỉ còn lại hơn 5 centimet một xíu.

Dương Gian nhìn kỹ cây quỷ nến, hắn hoảng sợ khi phát hiện ra bên trên cây quỷ nến co lưu lại mấy dấu răng. Đồng thời cái miệng của con quỷ Diệp Phong ở đằng trước đang nhúc nhích và nuốt cái gì đó.

Trời! !!

Thứ quỷ quái này lại có thể ăn mất một nửa cây quỷ nến.

Ngay cả thứ có thể ngăn cản bất cứ con quỷ nào tấn công như quỷ nến lại không có cách gì khiến cho con quỷ này lùi bước. Đã thế nó còn xem quỷ nến như là thức ăn của nó vậy.

Chẳng lẽ thứ này đã đạt đến cấp độ kinh khủng nào đó rồi. Có phải là nó đã đạt đến mức độ không thể bị áp chế nữa?

Trong lòng Dương Gian bắt đầu có chút sợ hãi khi nhìn cây quỷ nến ở trong tay. Hiện tại cây quỷ nến vẫn đang cháy, thế nhưng tốc độ thiêu đốt của nó đã có thể gọi là kinh người.

Dựa theo tốc độ này có lẽ nó chỉ cháy được có 1 phút nữa là sẽ bị cháy hết.

Thế nhưng Dương Gian đã không còn đường lùi nữa, hắn chỉ có thể tiếp tục liều mạng. Thế là hắn mang theo cây quỷ nến có thể tắt bất cứ lúc nào và ngón tay màu đen rồi xông thẳng đến trước mặt con quỷ kia.

Lúc này ngọn lửa của quỷ nến bắt đầu nhảy nhót kịch liệt, có cảm giác dường như nó đang định nổ tung. Đồng thời tốc độ cháy của nó lại nhanh hơn trước kia, càng kinh người hơn nữa.

Ngay khi ánh sáng màu xanh của quỷ nến chiếu đến trên người của con quỷ kia, nó ngay lập tức đứng yên bất động. Ngay cả cái miệng đang nhúc nhích cũng dừng lại theo. Dường như quỷ nến vẫn còn lại một chút tác dụng mỏng manh đối với nó. Cũng có thể là lúc nãy con quỷ này đã ăn quỷ nến, nhưng thứ này có hơi khó tiêu một chút, thân thể của nó không được dễ chịu.

Dương Gian cắn răng, hắn lại cầm lấy ngón tay màu đen và đâm về phía con quỷ giống với Diệp Phong kia.

Lần này hắn cố gắng tránh khỏi vị trí của áo liệm, hắn quyết định đâm vào cổ của con quỷ kia.

Mặc dù làm như thế nhưng hắn cũng hiểu được, chỉ cần áo liệm có tác dụng thì hắn có đâm chỗ nào đi nữa, kết quả cũng đều giống nhau mà thôi. Chỉ cần có một làn gió thổi lên, như vậy tà áo của chiếc áo liệm này có thể ngăn cản ở bất cứ vị trí nào bị tập kích. Đối với nó, khái niệm góc chết là không hề tồn tại.

Cho nên hắn chỉ có thể đánh cược. Hắn đánh cược vào ngọn quỷ nến đang cầm trên tay. Đánh cược vào chút quỷ nến ngắn ngủi còn lại sẽ có thể áp chế được những con quỷ tồn tại ở xung quanh.

Đầu kia của ngón tay màu đen chính là chiếc móng cong cong, sắc bén, băng lãnh và cứng rắn.

Giờ phút này khúc móng tay quỷ dị của ngón tay màu đen kia lại giống như một cây dao nhỏ vậy. Nó dễ dàng đâm đến trước cổ của con quỷ này, sau đó xé mở một vết rách trên cái cổ kia, tiếp đến là đâm vào bên trong.

"Phập!"

Một âm thanh giống như tiếng dao găm đâm vào miếng thịt vang lên.

Ngón tay màu đen kia đã đâm ngập toàn bộ vào bên trong cái cổ của con quỷ kia, bên ngoài chỉ thừa lại có một đốt ngón tay.

Mặc dù quỷ sẽ không thể nào chết được. Thế nhưng cái cổ cũng được coi là một trong những bộ phận yếu nhất của con người. Nếu mà ngón tay màu đen không thể nào đâm xuyên được, có lẽ hành động lần này sẽ thất bại thôi, vì không còn chỗ nào để đâm được nữa.

"Đâm vào rồi."

Hình như cú tuyệt địa phản kích của hắn còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng.

Khi Dương Gian kịp hiểu ra là chuyện gì, hắn đã buông tay ra khỏi ngón tay kia, đồng thời nhịn không được phải lùi lại phía sau mấy bước.

"Phụt!"

Mặc dù quỷ nến vẫn chưa đốt xong nhưng cũng chỉ còn lại có một chút. Đồng thời ngọn lửa bên trên đang dần dần thu nhỏ lại, theo đó loại thiêu đốt mãnh liệt kia cũng đã trở lại bình thường hơn.

Loại biến hóa này hình như biểu thị cho việc nguy hiểm đã trôi qua.

"Sẽ có tác dụng chứ?"

Trên trán Dương Gian đã chảy đẩy mồ hôi lạnh, hắn nhìn chằm chằm vào con quỷ có khuôn mặt màu xanh đen giống Diệp Phong như đúc kia. Toàn thân thể của hắn đang run rẩy, cũng không biết việc run rẩy kia là do khẩn trương hay là lạnh nữa.

Theo những gì hiện ra trước mắt thì thứ này đã không động đậy nữa rồi.

Nếu nó còn có thể động đậy, vậy hành động lần này chính thức thất bại. Đồng thời cũng là bản tuyên cáo cho việc toàn bộ người đây, trong đó có cả hắn sẽ chết.

Lúc này khuôn mặt của Trương Hàn đã đỏ bừng vì nghẹn, anh ta phát ra những tiếng cầu cứu cực kỳ gian nan.

"Dương, Dương Gian, trước đừng quan tâm đến thứ kia. Nhanh, nhanh giúp tôi một tay."

Giờ phút này trên cổ của anh ta đang bị hai cánh tay bóp chặt. Một cái là cánh tay của anh ta, còn cái kia là cánh tay màu đỏ thẫm ở sau lưng.

Dường như hai cánh tay này đã không chịu sự khống chế của anh ta nữa, cho nên chúng tự tập kích anh ta.

"Chết tiệt."

Dương Gian cầm đoạn nến ngắn ngủi còn sót lại và vội vàng đi đến.

Trương Hàn tuyệt đối không thể chết, chí ít lúc này anh ta không thể chết. Nếu anh ta mà chết là con quỷ kia sẽ chạy ra, như vậy ở đây sẽ lại xảy ra thêm một cơn ác mộng nữa. Mà với tình trạng hiện tại của hắn thì hắn đã không thể náo đối phó được bất cứ thứ gì nữa rồi.

Sau khi đâm được ngón tay màu đen vào bên trong cái cổ của con quỷ kia, Dương Gian liền không có thời gian để chờ xem kết quả như thế nào. Hiện tại hắn phải nhanh chóng lợi dụng chút quỷ nến còn sót lại cuối cùng để xử lý một chút chút chuyện sau này. Nếu không dù chuyện này có thành công thì hắn cũng sẽ phải chết. Như vậy việc làm từ nãy đến giờ của hắn sẽ không có bất kỳ ý nghĩa gì hết.

Hắn cảm giác được sự xao động do mắt quỷ khôi phục đã bị áp chế.

Quỷ nến không những có thể áp chế những con quỷ khác mà nó còn có thể áp chế không cho mắt quỷ của hắn khôi phục lại.

Cuối cùng con mắt thứ 10 vẫn không thể mọc ra.

Chỉ cần mắt quỷ không khôi phục lại hoàn toàn, như vậy hắn vẫn còn có cơ hội để áp chế nó lại. Dù sao thì hắn cũng đã từng khống chế hai con lệ quỷ. Cho nên hiện tại chỉ cần tiếp tục khống chế lại bóng quỷ không đầu thì có thể khôi phục lại sự cân bằng miễn cưỡng kia.

Sau khi vọt tới bên người của Trương Hàn, Dương Gian không có đi cứu anh ta trước. Mà với chút sức lực còn lại của hắn sẽ không có cách nào tách cánh tay đẫm máu kia ra được. Vì vậy khi chạy đến nơi hắn đã đặt sự chú ý vào bóng dáng màu đen ở dưới người của anh ta.

Chút ánh nến cuối cùng vẫn còn đang tiếp tục nhảy nhót.

Thừa dịp quỷ nến vẫn còn áp chế hai con quỷ kia, Dương Gian nhanh chóng dùng con mắt quỷ ở trên tay, chủ động tiếp xúc với bóng quỷ không đầu.

Hắn cảm giác được một con mắt của hắn bị bóc ra, sau đó con mắt kia bắt đầu chạy từ trong người của hắn và chạy sang thân thể của bóng quỷ không đầu.

Quá trình bóc này diễn ra trong một khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi.

Theo một con mắt bị bóc ra khỏi cơ thể, Dương Gian lập tức cảm thấy được cơ thể cũng trở nên nhẹ nhõm hơn không ít. Cũng ngay lúc này, chút quỷ nến cuối cùng cũng thiêu đốt hết.

Áp chế bị biến mất.

Bóng quỷ không đầu đã không còn bị áp chế nữa. Thế nhưng lúc này mọi chuyện đều đã muộn đối với nó, bởi vì có một con mắt quỷ tiến vào bên trong người của nó rồi. Khi bóng quỷ không đầu không chiếm được thân thể của người khác thì nó sẽ không có cách nào chiếm hữu mắt quỷ. Chỉ khi nó chiếm cứ được thân thể của Trương Hàn, thì lúc đó nó mới không bị mắt quỷ áp chế, mà mắt quỷ sẽ biến thành một bộ phận của nó.

Có thể nói, cục diện lúc này là cực kỳ nguy hiểm.

Nếu Trương Hàn chết, như vậy bóng quỷ không đầu sẽ mất khống chế và nhập vào người của Trương Hàn. Sau đó nó sẽ cướp đoạt con quỷ trong người của Trương Hàn, đồng thời nó còn cướp lấy mắt quỷ của hắn.

Như vậy chắc chắn thế giới này sẽ xuất hiện thêm một con quỷ cực kỳ khủng bố.

Mức độ khủng bố của nó sẽ không hề thấp hơn so với con quỷ có khuôn mặt giống với Diệp Phong lúc nãy, thậm chi có thể nó còn mạnh hơn nữa.

Khi đó, Dương Gian có thể đứng thẳng lưng trước khi chết, dõng dạc tuyên bố với thế giới rằng:

"Đã thấy cái gì chưa, thấy con quỷ kia rồi chứ. Nó rất lợi hại đúng không? Không sai, là do tôi nuôi dưỡng ra đấy."

Sau đó toàn bộ ngự quỷ nhân tiếp xúc với nó sẽ không do dự chút nào khi gọi tên tổ tông 18 đời của hắn lên để thăm hỏi.

Giờ phút này, bên trên thân thể đen nhánh của bóng quỷ không đầu đột nhiên hiện ra một con mắt. Con mắt này tỏa ra ánh sáng màu đỏ, sau đó nó khiến cho bóng quỷ không đầu vừa bị mất đi khống chế một lúc bị hạn chế một ít.

Thế nhưng từng đó là chưa đủ.

Muốn hạn chế được thứ này, ít ra hắn cũng phải sử dụng 5 con mắt quỷ mới đủ.

Dương Gian mặc kệ ngọn quỷ nến kia bị tắt, hắn muốn nắm chặt thời gian, nhanh chóng chuyển mắt quỷ lên trên người của bóng quỷ không đầu. Như vậy hắn có thể dùng mắt quỷ để áp chế và khống chế thứ này lại. Đồng thời cũng giảm bớt gánh nặng cho bản thân. Cứ để cho con lệ quỷ không phúc hậu như bóng quỷ không đầu gánh chịu phần lớn tác dụng của mắt quỷ. Như vậy hắn có thể ổn định lại một ít trạng thái của bản thân.

Mặc dù quá trình này có chút nguy hiểm. Nhưng cũng may bóng quỷ không đầu này là một con quỷ không có não, cho nên nó chỉ biết tập kịch một mình Trương Hàn.

Mà Trương Hàn lại cũng là người khống chế hai con lệ quỷ, cho nên anh ta cũng không thể nào bị khống chế dễ dàng như thế được. Ít nhiều gì anh ta cũng sẽ giãy dụa, chóng cự được một lát. Nhưng nếu nó quay đầu tập kích hắn, thì với trạng thái hiện tại của Dương Gian, có khả năng cao hắn sẽ phải tắt điện.

Khi con mắt quỷ thứ năm được dịch chuyển thuận lợi lên trên người của bóng quỷ không đầu, chuyện này mới được coi là kết thúc.

Năm con mắt quỷ mở ra như 5 cây đinh, ngay lập tức áp chế bóng quỷ không đầu nằm trên mặt đất, không thể nào động đậy.

Lúc này Trương Hàn mới cảm giác được bản thân anh ta đã khống chế lại được những thứ của anh ta. Đến tận đây anh ta mới dám buông cánh tay ra, đông thời nằm thở phì phò phì phò từng ngụm và ho khan kịch liệt.

Vừa rồi thiếu chút nữa là anh ta đã tự anh ta bóp chết bản thân rồi.

Nếu anh ta mà chết như thế này, chắc anh ta sẽ trở thành một câu chuyện cười cho hậu thế mất.

Trương Hàn xoa xoa cổ, anh ta cảm giác cái cổ đang cực kỳ đau đớn, tiếp đó dùng giọng khàn khàn hỏi Dương Gian.

"Thành công rồi à?"

"Không biết được, hiện tại chỉ có thể xem như cục diện tạm thời ổn định lại. Còn kết quả như thế nào thì còn phải đợi xem tình huống nữa đã."

Lúc này Dương Gian cũng cảm giác được cơ thể đang dần dần khôi phục lại.

Chỉ là trên người của hắn vẫn còn tận 4 con mắt.

Hắn cũng không biết được bản thân còn có thể sử dụng lực lượng lệ quỷ được mấy lần nữa. Một khi mắt quỷ khôi phục lại, xem ra chỉ dựa vào bóng quỷ không đầu sẽ không thể nào gánh chịu được.

Lần này Dương Gian đã khiến cho bản thân tiếp cận đến cực hạn.

Trương Hàn thấy Diệp Phong nằm yên không hề nhúc nhích thì thở phào một hơi:

"Xem ra ngón tay kia có tác dụng rồi. Nếu không hiện tại hẳn là nó đã tập kích cậu rồi. Rốt cục thứ quỷ quái này được sinh ra như thế nào chứ, vì sao nó lại biến thành bộ dạng của Diệp Phong, hơn nữa nó còn khống chế hai con lệ quỷ vốn dĩ thuộc về Diệp Phong nữa."

"Ai mà biết được chứ, thế nhưng tôi cảm thấy mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu."

Nhờ mắt quỷ cho nên Dương Gian có thể nhìn thấy được những thứ mà Trương Hàn không thể thấy.

Ở bên ngoài quỷ vực vẫn còn đứng đầy quỷ anh giai đoạn thứ ba mà không hề tan biến đi. Mặc dù chúng đã đứng im bất động, thế nhưng điều này cũng chỉ được hiểu là hiện tại bọn chúng không còn mục tiêu để tấn công mà thôi. Chứ việc này cũng không hề đại biểu cho việc Dương Gian đã hạn chế Diệp Phong.

Sự khủng bố vẫn còn tiếp tục...

Dương Gian nói:

"Nhanh bỏ thứ này vào túi đi, sau đó rời khỏi đây. Đúng rồi cái rương đâu rồi?"

Hắn liếc mắt nhìn một chút, sau đó hắn liền nhìn thấy một chiếc rương bằng vàng ở trên chiếc xe đẩy.

Hắn không do dự chút nào, nhanh chóng dùng quỷ vực bao phủ chiếc xe này và đưa nó vào trong. Sau đó đẩy nó đi đến trước mặt của Diệp Phong.

"Để tôi giúp cậu."

Lúc này Trương Hàn cũng đỡ hơn được một chút, anh ta lập tức chạy lại cùng nhấc cỗ thi thể kia cùng với Dương Gian.

Dù cho cỗ thi thể này đã nằm yên bất động, thế nhưng nó vẫn còn khiến cho người ta có cảm giác e ngại.

Bởi vì cỗ thi thể này mà cử động là nó sẽ ăn thịt người ngay.

Trương Hàn nhìn thấy chiếc áo liệm trên người con quỷ, anh ta có chút đau đầu suy nghĩ một lát, sau đó hỏi Dương Gian.

"Dương Gian, chúng ta có gỡ chiếc áo liệm này không? Đặt thứ này ở trên người của con quỷ thì có nguy hiểm quá không? Tôi nghĩ chúng ta nên tách nó ra cất giữ độc lập. Chí ít đừng để lệ quỷ mặc nó trên người. Nếu không lần sau chúng ta sẽ không còn cơ may có thể đối phó được với nó nữa đâu."

Ánh mắt Dương Gian khẽ suy tư:

"Có đạo lý. Được rồi, để tôi ra tay cho. Cái áo liệm này rất quỷ dị. Hiện tại chúng ta không chịu nổi sự dày vò của nó đâu. Để tôi điều khiển bóng quỷ không đầu lấy nó xuống."

Chiếc áo liệm này mang đến cho hắn quá nhiều phiền phức, nếu để nó ở trên người thì đây sẽ là một mối tai họa ngầm.

Hắn khống chế bóng quỷ không đầu ngưng tụ thành hai cánh tay màu đen, sau đó điều khiển cánh tay này cởi áo liệm ra. Hắn muốn cởi nó xuống khỏi người của lệ quỷ.

Thế nhưng khi hắn vừa mới cởi được một chiếc nút đầu tiên của áo liệm, thì cánh tay của Diệp Phong vốn dĩ đã chết đi lại cử động một cái. Tiếp đến hai tròng mắt không có con ngươi kia đột nhiên di động nhìn về phía Dương Gian Dương Gian.

"Con mẹ nó."

Trương Hàn giật mình, anh ta vội vàng lùi ra sau mấy bước.

Sắc mặt Dương Gian trở nên nghiêm túc hơn:

"Xem ra chúng ta không thể nào động đến chiếc áo liệm này được rồi. Tôi đoán chiếc áo liệm này đang duy trì một mối cân bằng nào đó với răng quỷ. Cho nên nếu chúng ta cởi chiếc áo liệm này ra, có lẽ con quỷ này sẽ hoàn toàn khống chế được hàm răng quỷ. Hàm răng quỷ này cũng chả khác gì một con quỷ đã khôi phục hoàn toàn. Nếu như nó không bị áo liệm kiềm chế, tôi sợ ngón tay màu đen sẽ không có cách nào áp chế nó được."

Trương Hàn nói:

"Vậy thì chúng ta giam nó trước đi, sau này ổn định lại được mọi chuyện rồi nghiên cứu nó sau cũng không muộn."

Dương Gian nói:

"Hiện tại chỉ có thể làm như thế thôi."

Mặc dù rất đáng tiếc khi không cởi được chiếc áo liệm này nhưng vì đảm bảo an toàn, hắn chỉ có thể từ bỏ nó.

Hắn lập tức điều khiển bóng quỷ không đầu buộc lại cái nút áo liệm vừa bị cởi ra giùm Diệp Phong. Mục đích làm vậy của hắn chỉ là muốn đảm bảo mức độ nguy hiểm của chuyện này được hạ xuống mức thấp nhất mà thôi. Sau đó hắn và Trương Hàn cùng nhau nhấc cỗ thi thể băng lãnh và cứng ngắc kia nhét vào bên trong cái rương bằng vàng đã chuẫn bị từ trước.

Chiếc rương này đã được Vương Tiểu Minh chuẩn bị sắn từ trước, vốn dĩ mục đích của hắn ta cũng là dùng để đựng quỷ anh giai đoạn thứ 4. Cho nên chiếc rương này cũng không hề nhỏ, vì thế việc bỏ thi thể Diệp Phong vào bên trong không gặp khó khăn gì.

Sau khi đặt thi thể của Diệp Phong vào bên trong và đậy nắp rương lại. Nhưng chỉ là giam giữ tạm thời mà thôi. Vì điều kiện không cho phép, cho nên hai người không có cách nào hàn kín chiếc rương này được.

Như thế chắc cũng sẽ không có vấn đề gì đâu.

Con quỷ này đã bị ngón tay màu đen áp chế rồi. Còn việc bỏ nó vào bên trong cái rương cũng chỉ là để đảm bảo vạn vô nhất thất mà thôi. Như vậy thì dù ngón tay màu đen kia có bị mất hiệu lực đi nữa, con quỷ kia cũng không thể nào thoát ra khỏi rương được.

Trương Hàn dùng tay lau đi đám mồ hôi đổ đầy trên trán.

"Phù, cuối cùng cũng đã xử lý xong, thứ này thật đáng sợ. Đúng rồi, tình hình của giáo sư như thế nào rồi. Ngài ấy không sai chứ. Mong là ngài ấy sẽ không chết. Nếu không coi như chúng ta hoàn thành việc xử lý xong chuyện này cũng khó mà ăn nói với cấp trên."

Dương Gian nói:

"Hình như chỉ có tôi và Triệu Minh Khai mới nhận được nhiệm vụ bảo vệ Vương Tiểu Minh thôi mà. Anh có phải là Cảnh sát Quốc tế đâu? Sao anh cũng nhận được nhiệm vụ này?"

Trương Hàn nhỏ giọng nói:

"Có vụ giao dịch giơ bẩn."

...

Dương Gian nói:

"Để tôi đi kiểm tra xem sao."

Ngay cả bản thân hắn cũng không thể biết được hiện tại Vương Tiểu Minh đã chết hay là chưa. Dù sao tình huống lúc nãy cũng cực kỳ nguy hiểm, cho nên hắn không có dư thời gian để quan tâm đến nhiều thứ như thế.

Hiện tại trên người hắn đã có 4 con mắt quỷ, lớp sương bụi này không thể nào áp chế hắn được nữa.

Hắn có thể thấy rõ ràng mọi thứ xung quanh.

Chỉ mất một lát, hắn đã tìm thấy được Vương Tiểu Minh. Hiện tại Vương Tiểu Minh vẫn đứng ở bên trong nhà vệ sinh.

Hắn ta không có chuyện gì.

Hắn ta chỉ ngồi nhằm mắt ở bên cạnh thi thể của Tôn Nghĩa. Có lẽ hiện tại Vương Tiểu Minh cũng chỉ biết ngồi chờ đợi sự phán quyết từ vận mệnh mà thôi.

Thế nhưng hắn lại không thấy Triệu Khai Minh đâu cả.

Dương Gian biến sắc.

"Tên Triệu Khai Minh này rời khỏi đây lúc nào rồi. Ở trong tình trạng như khi nãy mà hắn ta cũng có thể rời đi khỏi đây?"

Đến lúc này, Dương Gian đã mơ hồ cảm thấy dường như Triệu Khai Minh đang ở trong tối bày ra một mưu đồ gì đó.

Nếu không thì vì sao hắn ta lại phải tham dự vào toàn bộ hành động của đám người. Đồng thời tham gia vào cho có chứ không hề làm một việc gì, chỉ làm một người tàng hình.

"Thôi, nghĩ nhiều như thế để làm gì chứ. Hiện tại quỷ vực của mình cũng không thể duy trì được quá lâu. Nếu tiếp tục chần chừ nữa, có thể bản thân mình sẽ phải chết vì lệ quỷ khôi phục mất. Nếu hiện tại Vương Tiểu Minh không chết, vậy cứ dắt anh ta đi khỏi đây đi."