Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 622: Từ Chối



Quả nhiên gặp Dương Gian ở trong thực tế còn khiến cho người ta đau đầu hơn khi gặp ở trong điện thoại. Chỉ mới tiếp xúc trực tiếp với nhau trong một đoạn thời ngắn ngủi, ánh mắt khi nhìn về phía Dương Gian của Lưu Tiểu Vũ đã trở nên cổ quái hơn rất nhiều. Nếu loại người như hắn không trở thành ngự quỷ nhân, ở trong xã hội bình thường sẽ bị chết đói, hơn nữa chắc chắn hắn sẽ không bao giờ có bạn gái.

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Không nói chuyện với cậu nữa. Tài xế, đưa Dương Gian đến khách sạn nghỉ ngơi."

Ngay khi tài xế vừa mới khởi động xe, Dương Gian đột nhiên bảo:

"Còn chưa lên xe đâu, cô gấp cái gì vậy?"

"Hả?"

Lưu Tiểu Vũ hơi nghoẹo đầu. Cô ta tỏ ra vô cùng nghi hoặc nhìn lấy hắn. Nhưng đúng lúc này cô ta chợt phát hiện ra cảnh vật xung quanh hơi lóe lên một chút. Sau đó nhận ra rằng bản thân đang ngồi trên hàng ghế đá ở bên lề đường, chứ không phải là ngồi ở trong xe. Đợi khi hiểu ra là chuyện gì, Lưu Tiểu Vũ cắn môi một cái rồi nói:

"Không trách được, từ nãy đến giờ tài xế lại không có bất cứ động tác nào khác. Thì ra cậu sử dụng quỷ vực để mang tôi ra khỏi xe? Cậu ra tay lúc nào vậy?"

Dương Gian bình tĩnh đứng dậy, rồi nói:

"Ngay khi tôi đạp một phát vào trần xe. Chẳng lẽ cô nghĩ cái đạp đó là tôi đạp cho cô xem? Mục đích đạp của tôi là đá văng cái trần xe kia."

Ở cách đó không xa, trần của chiêc xe đã bị hắn đá cho vỡ vụn. Lưu Tiểu Vũ cũng đi theo hắn đến cạnh chiếc xe rồi bảo:

"Cậu cẩn thận quá rồi. Chỗ này là thành phố Đại Kinh, chỉ vì chút chuyện nhỏ mà cậu lãng phí mất một lần sử dụng quỷ vực. Cậu không sợ rằng bản thân sẽ chết vì lệ quỷ khôi phục lại hay sao?"

Cô ta trợn mắt trừng Dương Gian, vì cô ta cảm thấy cách thức làm việc của Dương Gian quá kín kẽ, kín đến mức một giọt nước chẳng thể lọt qua được. Thậm chí còn đến mức nghi thần nghi quỷ.

Dương Gian nhìn cô ta rồi nói:

"Nếu cô phạm phải sai lầm trong công việc, cùng lắm là cô bị đuổi và nhận xử phạt gì đó. Nhưng một khi tôi phạm phải sai lầm, kết cục của tôi là chết. Vì thế tôi nghĩ cô nên học theo phong cách làm việc của tôi đi, nó khá tốt đối với cô đó."

Hắn đã trải qua khá nhiều sai lầm, có mấy lần hắn thiếu tý nữa thì bỏ mạng trong chuyện linh dị rồi. Sở dĩ đến tận hiện tại mà hắn còn có thể sống sót, một phần là do hắn đang cố gắng giảm số sai lầm mà bản thân mắc phải.

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Trong thành phố Đại Kinh không có chuyện linh dị cho cậu xử lý đâu. Vì thế cậu đừng có khẩn trương, như vậy khiến cho tôi đều có cảm giác đứng ngồi không yên."

"Lên xe thôi."

Dương Gian cũng không quá để ý đến cô ta. Hắn ra hiệu cho Vạn Đức Lộ một cái rồi leo lên chiếc xe kia. Vẻ mặt của Lưu Tiểu Vũ tỏ ra có chút bất đắc dĩ khi nhìn hắn nhưng cuối cùng cô vẫn leo lên xe cùng với hắn.

Chiếc xe chạy băng băng trên đường.

Bởi vì thành phố Đại Kinh phồn hoa gấp mấy lần thành phố khác nên mấy người Dương Gian... Bị kẹt xe.

Trên đường di chuyển, Lưu Tiểu Vũ nhân tiện giới thiệu sơ qua cho hắn về hành trình công tác ở đây. Cô ta cầm một phần báo cáo, vừa nhìn vừa nói với hắn:

"Hành trình đại khái về chuyến đi của cậu đến thành phố Đại Kinh như thế này. Đầu tiên cậu có hai ngày để nghỉ ngơi. Tiếp đó, vào ngày mốt sẽ có người đưa cậu đến căn cứ huấn luyện của Cảnh sát Quốc tế. Bởi vì cuộc khảo hạch lần trước của Tôn Nghĩa, lần này cậu không cần phải tiếp tục cuộc khảo hạch về phương diện tinh thần. Thế nhưng một số điều huấn luyện cơ bản thì cần phải thực hiện. Thời gian của lần huấn luyện này sẽ không quá lâu, đại khái mất khoảng bảy ngày."

"Sau khi việc huấn luyện hoàn thành, cậu sẽ phải đi đến tổng bộ một chuyến để tiếp nhận khen thưởng. Đến lúc đó bộ trưởng, Phó bộ trưởng, và một số người đội trưởng của tổng bộ sẽ gặp mặt cậu."

"Sau đó sẽ có người dẫn cậu đi tham quan viện nghiên cứu, lúc này cậu có thể đưa ra một số vấn đề mà cậu đang gặp phải. Nhân viên của viện nghiên cứu sẽ xử lý nó giúp cậu."

"Chờ đến khi cậu đi ra khỏi viện nghiên cứu, chuyến đi công tác đến thành phố Đại Kinh của cậu liền kết thúc. Cậu có thể trở về thành phố Đại Xương, tiếp tục quản lý chỗ đó một thời gian dài. Nếu hiện tại còn có cái gì không hiểu thì cậu cứ hỏi, tôi sẽ giải đáp cho cậu. Đồng thời nếu cậu có yêu cầu đặc biệt nào đó, tôi có thể xin phép cấp trên cho cậu. Tôi sẽ cố gắng đáp ứng đầy đủ yêu cầu của cậu."

Dương Gian hơi nhíu nhíu mày, hắn nói:

"Huấn luyện tận 7 ngày lận? Hơi lâu, tôi từ chối. Tôi không muốn lãng phí quá nhiều thời gian vào việc huấn luyện ở căn cứ gì gì đó."

Lưu Tiểu Vũ:

"Đây là quy định, kể từ khi lập ra cho đến nay không có một người Cảnh sát Quốc tế nào không đi qua quá trình huấn luyện để có thể phụ trách một toàn thành thị. Với lại bên trong quá trình huấn luyện, tổng bộ sẽ công khai ra rất nhiều tư liệu mà cậu không hề biết, việc huấn luyện rất có ích đối với cậu. Cậu hãy tin tôi đi, việc huấn luyện là vô cùng quan trọng và cần thiết. Làm sao tổng bộ lại không hiểu được tầm quan trọng của thời gian đối với một vị ngự quỷ nhân chứ. Nhưng có rất nhiều ngự quỷ nhân được sinh ra một cách đột ngột và bất ngờ nên họ không hiểu nhiều về chuyện linh dị. Vì thế tổng bộ đã biên soạn ra một tập tài liệu về những vấn đề liên quan, đồng thời còn có một số vị ngự quỷ nhân có thâm niên làm huấn luyện viên cho các cậu. Bất kể là kinh nghiệm hay kiến thức, việc này đều có lợi cho bất cứ ai."

Dương Gian lại nói:

"Có thể rút ngắn thời gian huấn luyện lại không?"

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Không thể được, bảy ngày đã là thời gian huấn luyện ngắn nhất rồi. Việc huấn luyện chỉ có kéo dài chứ không thể rút ngắn. Chương trình huấn luyện của bảy ngày đã là vô cùng gấp gáp. Trong đoạn thời gian này, mỗi ngày chỉ được phép nghỉ ngơi nửa ngày mà thôi."

Dương Gian nói:

"Nếu tôi từ chối thì sao?"

Hai mắt của Lưu Tiểu Vũ khẽ động, kề tai hắn và nhỏ giọng nói:

"Hiện tại cậu cũng đừng giở tính khí trẻ con, tin tưởng tôi một lần đi. Trong đoạn thời gian này thành phố Đại Kinh bắt đầu sắp xếp và thực thi kế hoạch đội trưởng. Tôi hi vọng cậu sẽ là một trong những người được chọn. Nếu hiện tại mà cậu xuất hiện sai lầm, nó chỉ khiến cậu tổn thất mà thôi."

Dương Gian đột nhiên nhìn cô ta.

"Vì cái gì? Vì cái gì cô lại hi vọng tôi sẽ trở thành đội trưởng? Tôi nhớ là ngay lúc đầu thái độ của cô đối với tôi cũng không có tốt như vậy mà."

Ánh mắt Lưu Tiểu Vũ có chút né tránh:

"Cậu muốn sống sót đúng không?"

"Đương nhiên rồi, ai mà không muốn sống cơ chứ."

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Nếu cậu đã muốn sống sót, như vậy tôi cũng cho rằng cậu nên sống sót. Mặc dù cậu rất máu lạnh, vô tình, tự tư, tự lợi, còn có chút biến thái, nhưng tôi biết cậu là người tốt."

...

Dương Gian:

"Trong mắt của cô tôi vẫn còn được coi là người tốt?"

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Cậu đã cứu toàn bộ thành phố Đại Xương."

Dương Gian nói:

"Đó là vì bản thân tôi cũng đang mắc kẹt ở bên trong chuyện linh dị."

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Cậu cứu thành phố Trung Sơn."

Dương Gian đáp:

"Tôi chỉ vì báo thù mà thôi, con quỷ kia dám giết chết bạn học của tôi."

Lưu Tiểu Vũ tỏ ra cực kỳ chân thành:

"Tôi tin tưởng cậu, đồng thời cũng không có ai thích hợp trở thành đội trưởng hơn cậu. Cậu có được tiềm lực đó."

Dương Gian nói:

"Lời này của cô hình như không giống như cô nói."

Lưu Tiểu Vũ nói:

"Không phải tôi nói, là Triệu Kiến Quốc, đội trưởng Triệu nói. Anh ấy đánh giá cậu rất cao. Với lại tôi tin tưởng vào con mắt nhìn người của đội trưởng Triệu. Anh ấy sẽ không nhìn nhầm người đâu. Kể từ khi anh ấy làm đội trưởng, anh ấy từng quản lý rất nhiều ngự quỷ nhân nhưng chưa có một ai phải khiến anh ấy chú ý đến như cậu."

Dương Gian thuận miệng nói:

"Có lẽ là do mắt anh ta bị mù cũng nên."

Trong quãng thời gian hai người nói chuyện với nhau, xe đã chạy đến và dừng lại ở trước cửa của một tòa khách sạn. Suốt đường đi, Vạn Đức Lộ Vạn Đức Lộ không hề nói một câu. Ông ta chỉ ôm lấy cái bình vốn của ông ta mà run lẩy bẩy. Bởi vì ông ta sợ thứ ở bên trong bình sẽ chạy ra ngoài. Thế nhưng có vẻ như những lo lắng kia của ông ta hoàn toàn là thừa thải. Bởi vì quỷ sẽ rất khó có khả năng có thể thoát ra ngoài sau khi bị vàng bao bọc. Chí ít kể từ khi Dương Gian trở thành ngự quỷ nhân đến nay, hắn còn chưa nhìn thấy một con quỷ nào có thể tự chạy ra ngoài sau khi đã bị giam giữ. Bởi vì vàng có thể ngăn cản được cảm giác của lệ quỷ, dù có ai đó kích hoạt điều kiện tập kích của lệ quỷ, chúng cũng chẳng thể nào cảm giác đến. Vì thế chúng sẽ không có bất cứ hành động nào. Cũng vì vậy, đa số lệ quỷ bị nhốt vào bên trong rương vàng đều nằm yên tĩnh.

"Chính là chỗ này?"

Dương Gian khẽ ngẩng đầu nhìn tòa khách sạn cao mấy chục tầng, trông nó rất xa hoa. Lưu Tiểu Vũ đưa cho Dương Gian một tấm danh thiếp rồi cười nói:

"Tôi không lên trên đó với cậu, vì cần phải trở về tổng bộ để báo cáo. Nếu có việc gì cậu cứ gọi điện thoại cho tôi, đây là danh thiếp riêng của tôi. Nhớ kỹ, đừng có gây sự ở chỗ này đấy. Đồng thời cố mà sống sót, cậu phải tin tưởng vào bản thân."

Dương Gian cầm tấm danh thiếp rồi lạnh nhạt nói:

"Tôi cảm thấy cô còn dài dòng hơn cả mẹ của tôi."

"Bai bai."

Lưu Tiểu Vũ phất phất tay, ngồi lên xe rời đi.

Đến tận lúc này Vạn Đức Lộ đứng ở bên cạnh cửa khách sạn mới cẩn thận từng li từng tí mở miệng:

"Hình như cô gái nhỏ kia đối với cậu không tệ lắm, là bạn gái của cậu à?"

Dương Gian nói:

"Không phải?"

Vạn Đức Lộ cười ngượng bảo:

"Không phải cô ta rất đáng yêu sao? Tôi nghĩ cậu nên tính toán một chút, cô ta đẹp hơn nhiều so với những cô gái lòe loẹt ở ngoài xã hội. Lấy cô ta về nhà, cậu sẽ không thiệt thòi đâu."

"Là người của tổng bộ đó, ai mà dám lấy chứ? Ông có dám không? Nhưng dù sao đi nữa thì tôi cũng không dám. Tôi không muốn toàn bộ bí mật của tôi bị người ta biết sạch sành sanh."

Ngay khi vừa nói xong, Dương Gian lập tức chú ý đến một người nữ phục vụ đang tiến đến gần hắn.

Người nữ phục vụ kia lễ phép chào hỏi:

"Ngài khỏe chứ ạ. Xin hỏi ngài có phải là Dương Gian, Dương tiên sinh phải không?"

Dương Gian gật gật đầu.

"Hiện tại phòng nghỉ đã được chuẩn bị xong rồi. Ngài có cần chuyển hành lý giúp không ạ?"

Dương Gian cầm túi hành lý ở dưới chân rồi nói:

"Không cần, để tôi tự cầm cho. Cô dẫn tôi đến phòng nghỉ là được."

"Vâng ạ, mời ngài đi theo tôi."

Dương Gian lập tức đi theo cô gái kia để đến phòng của hắn. Thú thật Dương Gian còn có chút tâm lý đối với khách sạn. Tất cả đều là do lần trước hắn suýt chết khi xử lý chuyện linh dị ở trong khách sạn Caesar của thành phố Trung Sơn. Cuối cùng, nhờ hắn khá may mắn, không trở thành mục tiêu đầu tiên của con quỷ kia nên mới có thời gian thay đổi cục diện.

Khách sạn Bình An!

Khi nhìn thấy tấm bảng tên của khách sạn, trong lòng Dương Gian không khỏi thầm nghĩ.

"Không biết có phải thực sự bình an hay không đây."