Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 703: Giày Thêu Đỏ



Tiễn Nghị đã vượt qua khỏi chuyện linh dị lần này, trở thành một trong số những người còn may mắn sống sót mà trải qua chuyện linh dị. Nhưng sau đó lại chết vì thương thế quá nặng. Thú thật, đối với ngự quỷ nhân mà nói, chết theo cách như thế này quả thực rất uất ức.

Người ta không chết vì lệ quỷ khôi phục thì cũng bị chết bởi vì quỷ giết, ít ai lại chết theo cái cách bị thương như này. Nhưng cái chết của tên này lại nằm trong sự suy đoán của Dương Gian.

Dù sao ngay từ đầu tên này đã nằm rạp trên mặt đất mà máu còn chảy không ngừng. Với tình trạng như thế hắn ta còn có thể sống được thì mới là lạ. Trước đó hắn ta không bị con quỷ kia giết chết thì đã là may mắn lắm rồi.

Ngay khi Dương Gian nhìn về phía thi thể của Tiễn Nghị. Những người khác cũng đồng thời chú ý đến ánh mắt của hắn, nhao nhao nhìn về phía cỗ thi thể trên mặt đất.

"Tiễn Nghị chết rồi?"

Hoàng Tử Nhã có chút cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì trước đó, khi cô ta cầm quỷ nến để dẫn dụ quỷ rời đi thì tên này vẫn còn sống sót. Không nghĩ đến người này không chết ở bên trong chuyện linh dị mà lại chết sau khi kết thúc mọi chuyện.

"Chết rồi thì thôi. Hôm nay cũng không thiếu người chết. Nếu không phải tên này lừa gạt chúng ta một lần, sao chúng ta phải chật vật như này."

Trương Lôi cũng chỉ liếc mắt nhìn qua một cái mà thôi. Trước đó hắn ta cũng vì đại cục cho nên mới khuyên Dương Gian tạm thời buông bỏ ân oán. Hiện tại chuyện linh dị đã kết thúc, tên này có chết hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Ngay cả đồng đội mà tên mà này còn dám hãm hại, dù sau này có khống chế hai con quỷ cũng sẽ là một mối tai họa. Hắn ta cực kỳ kinh thường loại người như này nên đối phương có chết cũng chẳng thèm quan tâm.

Vương Giang ở một bên nói:

"Chờ một chút, nếu người này chết đi, có phải con quỷ trong người tên này sẽ xuất hiện ở đây?"

Trương Lôi lập tức tỏ ra giật mình:

"Đúng nhỉ, may mà cậu nhắc nhở, nếu không tôi quên mất."

Đúng lúc này thân thể đã chết của Tiễn Nghị đột nhiên co quắp rồi đứng dậy một cách quỷ dị. Nhưng vì xương sống của nửa người trên đã bị gãy nên không thể nào đứng thẳng được. Trông bộ dạng lúc này của nó chẳng khác gì một cây non vừa mới bị đổ. Đồng thời lúc này cỗ thi thể bình thản kia đang hướng về phía mọi người, khiến tất cả phải sợ hãi.

Vị ngự quỷ nhân lạ lẫm kia thấy vậy liền nói:

"Không hay rồi, quả nhiên con quỷ trong người của tên kia sắp sửa chạy ra. Hồ sơ của tên này là cái gì? Có ai nhớ không? Mau tranh thủ thời gian xử lý đi."

"Tôi chưa từng đọc qua hồ sơ của tên này. Ai rảnh đâu mà đi đọc toàn bộ hồ sơ của những người tham gia huấn luyện chứ."

Mặt của Trương Lôi cũng trở nên ngưng trọng hơn. Sau khi suy nghĩ cẩn thận cẩn thận từng li từng tí, dựa vào tình trạng hiện tại của hắn ta đã không thích hợp để tiến hành tiếp xúc trực tiếp với quỷ.

"Dương Gian, có muốn mặc kệ nó không? Năng lực hiện tại của chúng ta sao để xử lý thêm một chuyện linh dị nữa."

Hoàng Tử Nhã và Vương Giang cũng chỉ là ngự quỷ nhân khống chế một con quỷ, bọn họ không dễ dàng gì mới đi qua được chuyện linh dị lúc nãy. Hiện tại tiếp tục gặp phải chuyện linh dị khiến cho tâm trạng của bọn họ cực kỳ khẩn trương.

Dương Gian liếc mắt nhìn đám người một cái, chậm rãi nói:

"Đây chỉ là một chuyện linh dị cực kỳ bình thường. Tiễn Nghị cũng không phải chết vì lệ quỷ khôi phục, vẫn còn có khả năng con quỷ này bị khống chế. Dù là một người bình thường cũng có thể đối phó với nó được. Không cần phải lo đâu, để đó tôi xử cho."

Hắn sải bước về phía trước không chút sợ hãi chút nào.

Dựa vào sự tồn tại của quỷ ảnh, hắn hoàn toàn có thể áp chế triệt để con quỷ trong thân thể của Tiễn Nghị. Trước đó hắn cũng đã từng thử qua rồi. Nhưng có vẻ tên Tiễn Nghị đang đứng dậy kia không muốn Dương Gian tiếp cận. Cho nên hai chân của tên này đột nhiên hơi dị động, nhanh chóng tiến về phía trước mấy bước. Chỉ vẻn vẹn bước mấy bước thôi, mà thi thể của tên Tiễn Nghị cũng xuất hiện ở một vị trí cách chỗ cũ hơn 100 mét.

"Thứ quỷ quái gì vậy?"

Những người khác nhìn thấy vậy thì lập tức tỏ ra kinh dị. Vừa rồi thi thể còn ở đây, sao hiện tại lại có thể chạy xa như vậy với chỉ mấy bước đi cơ chứ.

"Loại năng lực tương tự quỷ vực, nhưng cũng không giống lắm. Có thể di chuyển không hạn chế khoảng cách sao?"

Tròng mắt Dương Gian hơi híp, hắn cũng bước lên trước một bước, ngay lập tức xuất hiện trước mặt của thi thể Tiễn Nghị. Quỷ ảnh ở dưới chân hắn nhanh chóng bao phủ, khiến thi thể của Tiễn Nghị bị ngã xuống đất vì mất đi một loại linh dị nào đó.

Ánh mắt Dương Gian lập tức nhìn thấy một đôi giày ở trên thi thể của Tiễn Nghị.

Chỉ là một đôi giày da bình thường.

Nhưng đây là bên trong quỷ vực của hắn, vì thế bất cứ linh dị nào cũng không thể chạy thoát khỏi ánh mắt của Dương Gian. Hắnngồi xổm xuống, sau đó cởi đi đôi giày kia từ trên chân của Tiễn Nghị.

Ngay lập tức chân thân của quỷ lộ rõ.

Trong đôi giày da của Tiễn Nghị còn mang thêm một đôi giày thêu màu đỏ đậm. Kiểu dáng của nó rất giống như đồ ở thời kỳ dân quốc. Có điều hơi cũ kỹ, bên trên còn có một cái đồ án màu đỏ quỷ dị, khiến cho người ta cảm giác không được tốt.

Mà đôi giày này rất nhỏ, đàn ông con trai không thể nào mặc vào được. Thế nhưng Tiễn Nghị lại được. Hai bàn chân to lớn của hắn ta đã bị o ép biến dạng. Hiển nhiên là hắn ta bị đôi giày thêu này cưỡng ép mang vào chân.

Dương Gian cởi đôi giày thêu màu đỏ đậm kia.

"Chỉ có chân nhỏ như con gái mới có thể mặc được thứ này. Còn đàn ông thì không."

Khi ở trong tay của hắn, đôi giày này giống như bị mất đi sự quỷ dị và trở thành một món đồ bình thường. Đương nhiên điều này là do nó bị quỷ ảnh áp chế.

Hắn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp bằng vàng rồi cầm lấy đôi giày thêu kia bỏ vào bên trong, khóa kỹ.

"Là một đôi giày?"

Trương Lôi có hơi kinh ngạc.

Dương Gian nói:

"Là một món đồ quỷ dị, có lẽ có tác dụng nòa đó."

Dương Gian lập tức nhớ lại chuyện lúc nãy, đôi giày này lại có thể di chuyển bình thường ở trong quỷ vực của hắn. Nếu nó khôi phục hoàn toàn, không chừng nó có thể cứ thế mà đi ra khỏi quỷ vực của hắn. Thậm chí nó còn có thể có khả năng lợi hại hơn nữa. Từ trước đến nay Dương Gian cũng chưa được tiếp xúc nhiều với những món đồ quỷ dị như này, chỉ khoảng mấy món như quỷ áo liệm, tủ quỷ, quỷ dây thừng.

Đồng thời những món đồ kia khác với mấy thứ bình thường, ở một mức độ nào đó mà nói, nếu hắn có thể khống chế tốt thì nó sẽ phát huy một số tác dụng phi phàm. Hoàn toàn không cần phải lo lắng lệ quỷ khôi phục, giống như quỷ dây thừng mà trước đây hắn khống chế vậy. Là một con quỷ khôi phục hoàn toàn, nhưng bị hắn coi như một công cụ và dùng làm vũ khí. Đáng tiếc hiện tại thứ này đã bị quỷ bên trong quan tài quỷ mang đi, không biết sau này có còn cơ hội để lấy lại thứ kia hay không.

"Mọi chuyện đã kết thúc, là thời điểm chúng ta nên rời khỏi căn cứ huấn luyện. Chỗ này cũng không an toàn lắm đâu, có khả năng tôi còn cần đi đến phòng thí nghiệm của giáo sư Vương một chuyến."

Sau khi thu thập xong mọi thứ, Dương Gian quay đầu nhìn đám người rồi nói. Lúc này hắn đã bắt đầu tiến đến giai đoạn kết thúc công việc. Ba con mắt quỷ đồng thời mở ra, chồng lên nhau. Không chút do dự, trong nháy mắt hắn đã mở ra ba tầng quỷ vực.

Mở ba tầng quỷ vực nhưng Dương Gian không cảm thấy dấu hiệu của lệ quỷ khôi phục. Mắt quỷ đang yên ổn, giống như bị chết máy vậy. Nhờ có cây đinh đóng quan tài kia tan vào trong tay cho nên ba con quỷ trong người hắn đã đạt đến một sự cân bằng mới, khá hoàn hảo. Hiện tại hắn cảm thấy tình trạng của bản thân tốt chưa từng có. Tựa như hắn đang biến thành một người bình thường, không có năng lực của quỷ vậy.

Chỉ mở ra ba tầng quỷ vực có ba giây, vẻn vẹn có ba giây mà thôi. Sau đó Dương Gian lập tức thu hồi nó. Trong vòng ba giây đồng hồ này đã đủ để cho hắn xác nhận được toàn bộ tình hình xung quanh.

"Không phát hiện ra bất cứ thứ gì?"

Dương Gian nhíu mày:

"Ngay cả khi mở ra ba tầng quỷ vực mình cũng không nhìn thấy bất cứ con quỷ nào ở xung quanh. Chẳng lẽ quỷ ở trong hồn bình đã chạy mất, hay là bị quỷ bên trong quan tài quỷ mang đi rồi?"

Dương Gian cảm thấy khả năng bị quan tài quỷ mang đi cao hơn một chút. Nếu đã xác nhận xung quanh an toàn, vậy mọi chuyện cũng nên kết thúc được rồi. Hắn cầm lấy túi đựng hành lý, sau đó quay người đi ra bên ngoài căn cứ huấn luyện.

"Dương Gian, anh định đi khỏi đây à?"

Những người khác nhìn thấy Dương Gian rời đi liền lập tức đuổi theo. Hiện tại đám bọn họ chỉ còn sót lại có mấy người như vậy, Dương Gian đã trở thành người duy nhất mà bọn họ có thể tin cậy.

Dương Gian nói:

"Tôi chuẩn bị trở về khách sạn tắm rửa rồi nghỉ ngơi một lát."

Hoàng Tử Nhã kinh ngạc nói:

"Không phải là tổng bộ đã bảo chúng ta tạm thời không nên về thành phố Đại Kinh à?"

Dương Gian nói:

"Lời kia của tổng bộ là nói cho mấy người. Bọn họ sợ mấy người giống với tên bạn học của Vương Giang, lệ quỷ đột nhiên khôi phục ở bên trong khách sạn Bình An. Mặc dù tôi không biết được lệ quỷ của mấy người có khôi phục hay không. Nhưng tôi chắc chắn là không, nên chỉ cần nghe một ít mệnh lệnh của tổng bộ là được. Đồng ý qua với tổng bộ nhằm cấp mặt mũi cho bọn họ thôi. Sau đó muốn làm cái gì là quyền của tôi. Chẳng lẽ mấy người nghĩ tổng bộ sẽ vì chút chuyện nhỏ này mà gây phiền phức cho mấy người? Đừng có ngu ngốc như vậy chứ, hiện tại tổng bộ còn nóng lòng muốn xử lý chuyện linh dị kia đây."

"Mặc dù chúng ta đã thành công sống sót nhưng chuyện linh dị vẫn chưa kết thúc. Con quỷ kia vẫn sẽ còn tiếp tục đi ra hoạt động. Ở trong tình trạng đó con ai rảnh mà quan tâm đến chúng ta. Chỉ cần mấy người đừng có nhảy ra gây chuyện là được."

Vương Giang giật mình một cái rồi nói:

"Lời anh nói có chút đạo lý, vậy tôi cũng về khách sạn tắm rửa nghỉ ngơi."

Dương Gian nói:

"Tùy tiện, mấy người thích làm gì thì làm, chỉ là phải hiểu được chừng mực."

Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài căn cứu huấn luyện. Hắn đã thu thập xong mọi thứ ở bên trong căn cứ huấn luyện rồi. Thi thể của ngự quỷ nhân hay người bị hại đều đã xếp lại trên đất trống rồi, chỉ chờ lấy người khác đến thu dọn nữa là được. Mà hắn cũng đã xác nhận trong này không còn bất cứ con quỷ nào, không xảy ra chuyện linh dị nữa.

Dọn dẹp sạch sẽ như vậy, tổng bộ còn muốn gì nữa chứ?"