Dương Gian càm thấy tổng bộ cẩn thận quá mức, mặc dù những món đồ thu gom được ở trong này có tồn tại một số nguy hiểm tiềm tàng. Nhưng chỉ cần sử dụng nó thì có thể tạo hi vọng sống sót cho ngự quỷ nhân.
Thay vì lo lắng chúng bị mất khống chế và cất giữ toàn bộ ở đây, chi bằng chủ động lợi dụng chúng để làm việc có ích hơn.
Hắn từng tiếp xúc qua với tấm gương quỷ, tủ quỷ, thậm chí cả quỷ dây thừng, tấm da nâu. Chúng đều là những món đồ nguy hiểm. Mặc dù chúng cũng tạo ra cho hắn khá nhiều phiền phức, thế nhưng cũng nhờ chúng mà hắn có thể sống sót đến tận bây giờ.
Nếu không có những món đồ đó, có lẽ Dương Gian đã chết mất rồi.
Nhưng có lẽ tổng bộ đã được khai khiếu rồi, bọn họ đã quyết định lợi dụng những món đồ này. Và có vẻ như Dương Gian là người đầu tiên hưởng được quyết định này của bọn họ.
Đương nhiên, trong lòng Dương Gian cũng biết được, Tào Duyên Hoa chủ động cho hắn tiếp xúc với những thứ này chắc chắn có dụng ý khác nữa. Còn là cái gì thì hắn không thèm quan tâm. Chỉ cần hắn lấy được một số món đồ giữ mạng là được, dù sao thì chỉ khi sống sót được thì mọi chuyện mới có ý nghĩa, chứ chết rồi thì có để ý đến những cái kia cũng bằng thừa.
Bất chợt, Dương Gian đi ở phía trước đột nhiên hỏi:
"Anh đặt toàn bộ thứ này ở một chỗ, không sợ đến một ngài nào đó bị ai đó cướp sạch chúng hay sao?"
Tào Duyên Hoa không có trả lời mà hỏi ngược lại:
"Lấy năng lực hiện tại của cậu, trong trường hợp không bị ai can thiệp, thì mất bao lâu cậu mới có thể mở được một cánh cửa và lấy đi được mấy món đồ? Dựa theo tốc độ phản ứng của tổng bộ, trong vòng 10 phút, toàn bộ chỗ này sẽ bị phong tỏa, bất kỳ ai cũng không đi ra được, kể cả là ngự quỷ nhân có quỷ vực cũng vậy."
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn hiểu được ý tứ của Tào Duyên Hoa.
Tổng bộ cố ý đặt từng món đồ vào mỗi căn phòng riêng. Nếu có người xâm nhập vào bên trong này và có ý định lấy đi thứ bên trong thì người kia chắc chắn phải mở ra từng cánh cửa một. Cứ mở một cánh cửa thì sẽ cầm được một món đồ, kể từ đó hiệu suất cướp bóc cũng sẽ bị chậm đi rất nhiều. Có lẽ trong vòng năm phút đồng hồ mà lấy được một món thì đã không hề tệ rồi.
Mà đợi đến khi người kia lấy được hết toàn bộ những món đồ ở trong đây, chắc người kia đã bị tổng bộ bắt rồi.
Quả nhiên, vấn đề bảo an của tổng bộ không cần đến Dương Gian phải lo lắng, sẽ có người chuẩn bị chu đáo hơn cả hắn nữa.
"Đó là cái gì?"
Dương Gian chỉ tay về phía một chiếc hộp màu vàng óng ở bên trong căn phòng và hỏi.
Hắn không nhìn thấy được thứ bên trong để biết được nó rốt cục là cái gì.
Tào Duyên Hoa nhìn một lát rồi bảo:
"Gian phòng này à... Nếu tôi nhớ không lầm thì bên trong hẳn là vải khâm liệm, là thứ dùng để quấn thi thể người chết trước khi cho vào quan tài. Bất quá thứ này lại được dùng để quấn trên người của quỷ, nó có thể áp chế hoàn toàn hành động của quỷ. Đến hiện tại còn chưa có trường hợp thất bại xảy ra, điều lưu ý là dùng nó khá tốn thời gian."
Dương Gian trầm ngâm một chút rồi nói:
"Nó tương tự như quỷ dây thừng đúng không? Nhưng cái thứ này có chút gân gà, bọc lệ quỷ mà mất thời gian thì chỉ có chết. Quỷ sẽ không bao giờ chừa thời gian để cho ngự quỷ nhân làm mấy cái đó hết. Thời gian chờ để nó bọc con quỷ lại kia đã dư cho quỷ giết chết người kia mấy chục lần rồi. Khoan... Hình như cũng sẽ có một số con quỷ không có động."
Đột nhiên hắn lại nhớ đến thành phố Trung Sơn, ở bên trong khách sạn Caesar có một cỗ thi thể cao to.
Trong tay con quỷ kia cầm một thanh sài sao loang lỗ, rỉ sét, nếu đạp trúng dấu chân thì nó có thể giết người, nhưng khuyết điểm của nó sẽ là cần đứng yên bất động.
Nếu như trong đoạn thời gian này mà sử dụng vải khâm liệm để quấn quanh cỗ thi thể kia, vậy có thể giam giữ nó nhẹ nhàng được không?
"Tiếp tục nhìn thêm cái khác đi."
Mặc dù trong đầu Dương Gian nghĩ như vậy, nhưng cũng không có lựa chọn tấm vải khâm liệm này ngay.
Phạm vi sử dụng của của thứ này quá hạn hẹp, ngay cả quỷ dây thừng cũng không bằng. Ưu điểm duy nhất của nó chính là tạo thành áp chế tuyệt đối, để cho những con quỷ bị quấn không có cách nào hành động.
Tào Duyên Hoa nói:
"Không sao, hôm nay không xử lý chuyện linh dị cho nên tôi sẽ dẫn cậu chậm rãi đi thăm thú, nhưng chỉ giới hạn mỗi ngày hôm nay mà thôi. Đây là trường hợp đặc biệt giành cho cậu, cũng là khen thưởng của tổng bộ. Cho nên cậu cần nắm lấy cơ hội này, nếu bỏ lỡ thì lần sau sẽ không có nữa đâu. Có nhiều thứ sau này có lẽ cậu sẽ không còn khả năng nhìn thấy nó nữa."
Đối mặt một công thần hiếm có như Dương Gian, hắn ta tự nguyên tiêu tốn thời gian để cùng Vương Tiểu Minh cùng Tần lão bồi hắn đi xem xét một ngày.
Phải biết bình thường, những người như bọn họ đều rất bận rộn, cho nên không thể nào có thời gian để đi lung tung như này cùng Dương Gian được.
Chỉ là, thứ đãi ngộ tốt kia cần phải tranh thủ mới có được, không có chuyện người khác vô duyên vô cớ chiếu cố.
Quỷ máy ảnh, hộp âm nhạc, vải khâm liệm, đèn lồng da người, cờ người chết... Dương Gian đã được thấy rất nhiều món đồ quỷ dị. Mặc dù phần nhiều hắn không có hứng thú, nhưng lại giúp hắn gia tăng kiến thức. Để hắn biết được có rất nhiều thứ hắn không tin nhưng thực sự tồn tại. Đây cũng coi như là trưởng thành vậy.
Noài trừ cái đó ra, Dương Gian cũng cảm nhận được sự giàu có của tổng bộ.
Một vị ngự quỷ nhân có được một món đồ linh dị thì đã coi như không tệ rồi, vậy mà trong này lại có rất nhiều. Không thể không thừa nhận, năng lượng của tổng bộ thực sự rất lớn, không phải là thứ mà một hai vị ngự quỷ nhân vừa mới bành trướng kia có thể so sánh.
Sỡ dĩ bình thường tổng bộ biểu hiện ra thái độ hơi khiêm nhường, có lẽ cũng là vì đại cục mà thôi.
Nếu quả thực muốn xử lý một hai vị ngự quỷ nhân không nghe lời, thì với năng lực của tổng bộ, Dương Gian tin chắc rằng bọn họ sẽ làm được rất dễ dàng. Dù không dựa vào người khác thì chỉ cần sử dụng những thứ mà bọn họ tích súc đã đủ khiến cho phần lớn ngự quỷ nhân đỉnh phong gánh không nổi. Bởi vì trong số chúng có một số thứ rất đáng sợ.
"Đây là..."
Ánh mắt Dương Gian chợt động, hắn dừng lại ở phía trước cửa một căn phòng.
Xuyên qua cửa sổ thủy tinh, hắn nhìn thấy ở bên trong căn phòng có đặt một cánh cửa.
Là một cánh cửa cũ kỹ bằng gỗ.
Cửa gỗ chỉ có một cánh, được sơn màu đỏ đậm. Điều khiến cho người ta chú ý chính là bên trên cánh cửa đang quấn xiềng xích. Loại xiềng xích này được đặc chế, dùng vàng để chế tạo, dường như tổng bộ không muốn cánh cửa này bị mở ra.
Sỡ dĩ Dương Gian chú ý đến cánh cửa này, là bởi vì màu sơn và kiểu dáng của nó khá giống với... Tủ quỷ.
Tào Duyên Hoa đi đến, trầm giọng nói:
"Đây là một món đồ cực kỳ nguy hiểm. Tên ghi trong hồ sơ là cửa quỷ. Mặc dù nó chỉ là một cánh cửa bằng gỗ, nhưng sau khi mở ra lại có thể để cho lệ quỷ đi ra. Phía sau nó hình như được kết nối với một cái quỷ vực đáng sợ nào đó. Lúc trước vì có thể giam giữ được nó, tổng bộ đã hi sinh không ít người. Cho nên vì cân nhắc đến vấn đề an toàn, thứ này đã bị cấm sử dụng."
Giống như đang chứng minh lời Tào Duyên Hoa vừa nói.
Dương Gian nhìn thấy cánh cửa bên trong căn phòng kia đột nhiên chấn động, chốt cửa đang rung lắc giữ dội, dường như phía sau cánh cửa đang có thứ gì đó muốn mở nó ra.
Nhưng những sợi xích bằng vàng ở xunbg quanh lại đang ngăn cản cánh cửa bị mở ra, nhưng vì rung lắc quá kịch liệt cho nên thi thoảng nó mở ra một khe hở.
Đằng sau cánh cửa là một mảnh hắc ám, âm lãnh, cực kỳ quỷ dị.
Tào Duyên Hoa nói:
"Yên tâm đi, cánh cửa này phải mở hết thì quỷ mới có thể leo từ trong đó ra được, nếu chỉ mở có một khe nhỏ, hay mở ra một nửa thì quỷ cũng không thể nào đi qua được. Cho nên nhìn bề ngoài thì động tĩnh nó gây ra là cực kỳ lớn, nhưng thực ra lại khá an toàn. Đã nhìn nhiều như thế rồi, cậu đã quyết định được chưa?"
"Hiện tại có tiếp tục quan sát cũng không có nhiều ý nghĩa nữa, bởi vì bắt đầu kể từ cánh cửa này trở đi, đằng sau đều là những món đồ cực kỳ nguy hiểm. Tác dụng của chúng kém xa so với tác hại, tin chắc là cậu sẽ không cảm thấy hứng thú đối với chúng đâu."
Thời gian cũng khá lâu rồi, cho nên hắn ta muốn để cho Dương Gian đưa ra quyết định.
Nếu như hắn mang đi một món đồ, thì có nghĩa là hắn lấy đi khen thưởng.
Nếu mang hai thứ, vậy có nghĩa Dương Gian từ bỏ chức vị đội trưởng.
Còn nếu Dương Gian cầm đi ba món, vậy chứng tỏ ra Dương Gian muốn thực hiện giao dịch với Vương Tiểu Minh.
Đây là lựa chọn của hắn.
Tổng bộ không hề có ý định ép buộc hay làm bất cứ điều gì hết, điều này cũng phù hợp với phương án mà Vương Tiểu Minh đề ra lúc trước.
Điều mà Tào Duyên Hoa có thể làm chỉ là gia tăng thẻ đánh bạc mà thôi. Ở đây có rất nhiều món đồ linh dị để cho Dương Gian tùy ý lựa chọn. Không có bất cứ thứ nào đáng giá hơn chúng, nếu như vậy mà Dương Gian còn không hài lòng nữa thì hắn ta cũng đành chịu, không thể làm được điều gì hơn nữa.
Nhưng so với việc ổn định được một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong thì những thứ này không tính là cái gì cả.
Dương Gian nghĩ nghĩ một hồi rồi nói:
"Dù sao cũng phải cho tôi chút thời gian để suy nghĩ đã chứ. Hay là ngày hôm nay chúng ta dừng lại ở đây, qua mấy ngày nữa tôi sẽ cho Phó bộ trưởng một câu trả lời chắc chắn."
Trước tiên không nên đưa ra quyết định, trước tiên cứ suy nghĩ mấy ngày đã.
Tào Duyên Hoa hơi giật mình một chút, có vẻ như hắn ta không nghĩ ra được là Dương Gian sẽ trì hoãn mấy ngày. Dựa theo tính khí của hắn thì đúng ra phải đưa ra quyết định ngay chứ.
"Có thể, bất quá lần tiếp theo tôi sẽ không tự mình dẫn cậu đi đến đây đâu. Chờ cho cậu lựa chọn xong, tôi sẽ cho người đưa nó đến cho cậu."
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích:
"Không sao, nhưng nếu muốn để cho tôi từ bỏ chức vị đội trưởng, trừ phi tổng bộ cầm một thứ đến để đổi."
"Là thứ gì vậy?"
Dương Gian nhìn chằm chằm vào Tào Duyên Hoa rồi nói ra với giọng điệu cực kỳ nghiêm túc:
"Tôi muốn chiếc đinh đóng quan tài kia. Lúc trước, khi ở trong thành phố Đại Xương, tôi đã đưa quỷ chết đói cho tổng bộ, đồng thời cũng đưa luôn chiếc đinh đóng quan tài. Nếu như tổng bộ muốn động vào quỷ chết đói thì tôi nhất định phải thu hồi lại đinh đóng quan tài. Tôi tuyệt đối không thể để cho nó rơi vào tay của Khương Thượng Bạch được. Mặc dù bề ngoài của tên kia trong hơi ngu ngu, suy nghĩ khá đơn giản, giống như việc hắn ta chỉ muốn đinh đóng quan tài để xử lý Cảnh sát quỷ. Nhưng mục đích thực sự của hắn ta căn bản không phải là chuyện linh dị Cảnh sát quỷ mà chính là đinh đóng quan tài."
"Một khi đinh đóng quan tài rơi vào tay của đám người Hội anh em, tôi lo là tôi sẽ bị bọn họ xử lý."
Tào Duyên Hoa nói:
"Cho nên cậu mới phản đối phương pháp của Khương Thượng Bạch?"
Dương Gian nói:
"Liên quan đến tính mạng của bản thân, chẳng lẽ nhiêu đó còn chưa đủ hay sao?"
Tào Duyên Hoa trầm ngâm rồi nói:
"Cậu có thể nghĩ đến điều đó thì tôi đương nhiên cũng nghĩ ra được. Cũng vì thế nên tôi mới không đồng ý với phương án của Khương Thượng Bạch. Nếu lựa chọn người thi hành phương án kia thì tôi chỉ chọn Lý Quân, mà không phải hắn ta. Bất quá việc cậu có ý định thu hồi lại đinh đóng quan tài cũng dễ hiểu, dù sao nó cũng là thứ mà cậu tìm ra được."
"Nhưng trước đó cậu cũng đã nói rồi, không thể đụng đến quỷ chết đói. Nếu muốn thu hồi lại đinh đóng quan tài thì đây là một việc cực kỳ nguy hiểm."
Dương Gian nói:
"Có mạo hiểm hay không thì đó là chuyện mà mấy người cần cân nhắc, tôi không quan tâm. Để tranh thủ được chức vị đội trưởng, tôi cũng đã phải mạo hiểm khá nhiều rồi. Cho nên không thể vì một câu nói của anh mà tôi lại phải từ bỏ được. Đương nhiên tổng bộ cũng có thể từ chối, loại trừ tôi ra khỏi danh sách, tôi cũng chẳng quan tâm."
"Cậu nói có lý."
Tào Duyên Hoa gật gật đầu, cũng không phản đối loại tư tưởng này của Dương Gian.
Sau đó chuyển đổi sang đề tài khác, chính xác hơn đây mới là điều mà bọn họ quan tâm nhất.
"Thế nhưng tạm thời cứ gác chuyện này lại một xíu đã. Chúng tôi cần có một quãng thời gian để cân nhắc. Liên quan đến việc giao dịch giữa giáo sư Vương cùng với cậu, cậu nghĩ như thế nào?"
Tấm da nâu?
Sắc mặt Dương Gian có chút ngưng trọng.
Thứ này ở trong tay hắn cũng là một mối nguy hiểm tiềm ẩn. Nhưng ít ra nó cũng có thể cứu mạng hắn vào thời điểm then chốt nhất.
Mà lại trong tay hắn còn có tủ quỷ. Nếu hai thứ này dùng để bổ sung cho nhau thì sẽ rất có lợi cho việc sinh tồn của hắn.
"Tôi từ chối."
Sau khi suy nghĩ một lúc, Dương Gian cho rằng tạm thời chưa nên thả thứ này ra.
Tào Duyên Hoa cảm khái nói:
"Vậy sao? Vậy thì thật đáng tiếc."
Quả nhiên, Dương Gian không phải là người dễ giao lưu như vậy.
Dường như Vương Tiểu Minh đã dự liệu được kết quả này, vì vậy hắn ta giơ một ngón tay ra, sau đó nói:
"Một cây quỷ nến, để cho tôi tiếp xúc với thứ kia một tiếng đồng hồ. Tôi có thể không lấy đi thứ đó, nhưng cần phải biết đó là cái gì."
Dương Gian nhìn chằm chằm hắn ta.
Tên Vương Tiểu Minh đang có ý đồ gì nữa đây?
Cùng nói chuyện với loại người thông minh như hắn ta, luôn luôn phải đề phòng bị người ta tính kế.
"Màu đỏ đậm?"
Dương Gian hơi chần chờ một chút, nhưng hắn vẫn cho rằng có thể tiến hành cuộc giao dịch này. Bởi vì hắn không định vứt thứ này đi, cũng không cần thiết phải giữ kín bí mật một cách cứng nhắc. Huống hồ thứ này đối với Vương Tiểu Minh mà nói, nó chẳng phải là bí mật.
Nếu đã như vậy chi bằng thõa mãn lòng hiểu kỳ của hắn ta để đổi lấy một chút lợi ích thực tế.
Vương Tiểu Minh nói:
"Đương nhiên rồi."
Dương Gian gật đầu đồng ý.
"Được, vậy thì nửa tiếng."