Dương Gian cũng không biết ở trong tòa cao ốc Bình an, chỉ cách chỗ của hắn có nửa ngày đi đường lại đang có một cuộc họp của Hội anh em đang bàn bạc về hắn, đồng thời đưa ra quyết định đối với tương lai của hắn.
Hiện tại hắn mới ăn xong bữa cơm cùng Vạn Đức Lộ, sau đó chuẩn bị đi gặp người đàn ông tên La Vĩnh kia để hỏi những chuyện liên quan đến căn nhà tổ trạch của ông ta.
La Vĩnh là một người dân quê điển hình, trước kia làm nông ở quê, sau đó đi ra ngoài làm thuê. Khổ sở lắm mới kiếm được một khoản tiền, đang chuẩn bị về quê lợp lại căn nhà. Nhưng khi nhìn thấy căn nhà tổ trạch cũ nát quá, nên nảy ra ý tưởng san bằng nó để xây lại nhà mới. Hắn ta cũng không ngờ được là khi đào đất làm móng nhà lại móc ra được một đống đồ cổ.
Tin tức này bị lan truyền ra ngoài, nên có một số thương nhân đồ cổ chạy đến để mua, nhờ đó hắn ta kiếm được không ít tiền.
Nhưng ngay cả ông ta cũng không thể ngờ được rằng, những món đồ cổ ở bên trong căn tầng hầm bị phủ bụi nhiều năm kia lại bộc phát ra một chuyện linh dị cực kỳ khủng bố. Cho nên đến tận hiện tại La Vĩnh vẫn cứ mơ mơ màng màng không biết bất cứ chuyện gì cả.
Lần này hắn ta chạy đến thành phố Đại Kinh cũng là vì bị Vạn Đức Lộ lừa gạt dẫn đến, dù là lừa gạt nhưng Vạn Đức Lộ cũng phải chi tận 5 vạn thì hắn ta mới chịu đi.
Dương Gian không hề quan tâm đối với những thứ này, điều hắn quan tâm chính là manh mối của hắn có bị đứt đoạn ở đây không.
Hiện tại La Vĩnh đang ngồi ở bên trong một căn phòng bên cạnh, đồng thời đã cơm nước xong xuôi, đồ ăn không tệ. Trước giờ hắn ta chưa từng ăn được thức ăn cao sang như này, thế nhưng càng như vậy lại càng khiến cho La Vĩnh đứng ngồi không yên.
Hắn ta cảm thấy trên đời này không thể nào có chuyện chiếc bánh rơi từ trên trời xuống cả, chắc chắn là vị kia đang có mưu đồ gì đó đối với hắn ta.
Cho nên bất cứ thời khắc nào La Vĩnh đều mong muốn rời đi khỏi đây, nhanh chóng về nhà.
Nhưng ở bên trong căn phòng lại có hai người bảo vệ đang ngồi ở đó nhìn chằm chằm hắn ta, phòng ngừa hắn ta bỏ chạy.
Khi đồng hồ gần điểm hai giờ chiều.
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Dẫn đầu là một người thanh niên, có vẻ hơi non nớt, dáng người khá cân xứng, tráng kiện, ánh mắt cực kỳ sắc bén, giống như một con chim ứng vậy, đồng thời lại trông giống như một con sói. Ánh mắt băng lãnh kia khiến cho người ta cảm thấy một cảm giác chết lặng, không chút tình cảm.
Loại ánh mắt này giống với việc đang nhìn một miếng thịt heo trên thớt gỗ hơn là đang nhìn một người.
Khó mà tưởng tượng nổi, rốt cục là loại người như thế nào thì mới có được ánh mắt khiến cho người ta phải sợ hãi như vậy.
Chỉ bị người thanh niên kia liếc nhìn một thoáng thôi mà cả người La Vĩnh cảm thấy lạnh lẽo, trong lòng lập tức tuôn ra một cỗ hàn ý không tên, không biết vì sao trong tiềm thức tâm tình trở nên khẩn trương.
Hai người bảo vệ vội vàng đứng dậy.
"Tổng giám đốc Dương, Ông chủ."
Vạn Đức Lộ ở phía sau gật gật đầu:
"Hai người đi ra ngoài trước đi, chúng tôi có một số việc cần nói chuyện."
"Vâng, ông chủ."
Hai người bảo vệ lập tức đi ra, đồng thời không quên đóng cửa lại.
Dương Gian không có vòng vo, hắn trực tiếp đi đến trước mặt của La Vĩnh, sau đó lôi một cái ghế lại và ngồi xuống rồi hỏi:
"Ông là La Vĩnh?"
"Tôi, tôi tên là La Vĩnh, cậu là ai? Tôi không quen cậu."
Trong giọng nói của La Vĩnh có chút khẩn trương.
"Tôi là Dương Gian, người phụ trách của thành phố Đại Xương. Hiện tại tôi đang phụ trách điều tra một chuyện đặc thù, lần này mời ông đến thành phố Đại Kinh cũng là vì muốn hỏi ông về một số món đồ. Hi vọng ông sẽ phối hợp điều tra với tôi, điều này sẽ tốt cho cả ông và tôi."
Nói xong, Dương Gian lập tức lấy ra giấy chứng nhận của hắn, đồng thời lấy thêm một khẩu súng đặt song song với nhau ở trên bàn.
Không có nguyên nhân gì cả, chỉ vì chấn nhiếp mà thôi.
Giấy chứng nhận cùng súng đại biểu cho rất nhiều thứ, có lẽ chúng sẽ vô dụng đối với ngự quỷ nhân, nhưng đối với người bình thường mà nói, hai thứ này cực kỳ có hiệu quả.
Quả nhiên.
Vốn La Vĩnh đang có chút khẩn trương, khi nhìn thấy giấy chứng nhận cùng khẩu súng ở trên mặt bàn thì lập tức giật mình. Sau đó sắc mặt lập tức thay đổi, trước đó còn hồng nhuận lập tức trở nên trắng bệch. Cả người có chút run rẩy, hắn ta vô ý thức nghĩ đến có phải bản thân đã phạm phải vụ án gì đó hay không.
"Tôi hỏi ông trả lời."
Dương Gian không có cho hắn ta nhiều không gian để suy nghĩ mà lập tức hỏi:
"Ông là chủ của căn nhà cũ ở trên bức ảnh này đúng không?"
Hắn lấy một bức ảnh chụp căn nhà cổ kia ở trong hồ sơ.
"Đúng, là tôi, không, đại ca... Cảnh sát, chủ nhà không phải tôi, chủ nhà là ông nội của tôi, tôi là người thừa kế."
Bởi vì khẩn trương cho nên La Vĩnh nói chuyện có chút cà lăm.
Dương Gian nói:
"Thứ này được móc ra từ bên trong tầng hầm của căn nhà cũ kia, ông có nhận ra không?"
Sau đó hắn lại lấy ra một bức ảnh chụp hồn bình.
Trên trán La Vĩnh lập tức toát ra mồ hôi lạnh.
"Đúng, không sai, đây là đồ cổ móc ra từ nhà của tôi."
Dương Gian nói:
"Không cần khẩn trương như vậy, đây chỉ là một cuộc điều tra bình thường mà thôi. Ông nghĩ kỹ xem, ông đã đào ra được bao nhiêu cái bình như thế này?"
La Vĩnh vội vàng trả lời:
"Ba chiếc, không, không đúng, là năm chiếc, đúng, là năm cái bình, còn có một số loại đồ vật như chén bát."
Mặt Dương Gian đen lại:
"Năm cái?"
Vạn Đức Lộ điều tra không đủ cẩn thận, trước đó ông ta chỉ điều tra ra được một chiếc hồn bình, đồng thời con quỷ bên trong đã bị thả ra. Nếu tính cả cái bình ở trong tay của hắn thì cũng chỉ có hai cái mà thôi. Nói cách khác sau khi đào ra tên La Vĩnh này đã cất giữ ba cái.
"Vậy có phải là ông đã bán 5 cái bình này rồi đúng không?"
Hiện tại điều Dương Gian quan tâm chính là quỷ ở bên trong mấy chiếc bình còn lại đã bị thả ra hay chưa.
Trán La Vĩnh ứa ra mồ hôi lạnh, bởi vì hắn ta nhìn thấy khuôn mặt của người cảnh sát kia trở nên khó coi sau khi nhận được câu trả lời của hắn ta. Hắn ta cảm thấy có lẽ những thứ kia đã xảy ra chuyện gì đó, vì vậy nói chuyện một cách cà lăm:
"Bán, bán... Tôi bán đi rồi, một cái bán một vạn, một cái bán ba vạn, còn lại ba cái, có người hỏi mua với giá 10 vạn nên tôi bán hết rồi."
Nghe vậy, Dương Gian cau mày hỏi:
"Có người mua ba cái một lần? ông có số điện thoại liên lạc của người kia không?"
"Không, không có."
La Vĩnh trả lời:
"Người kia đến nhà tôi để mua, đồng thời còn trả tiền mặt, vì thế tôi không có số điện thoại liên lạc của người kia. Với lại người kia cũng bảo là không được để lộ chuyện này ra, càng ít người biết càng tốt."
"... "
Dương Gian trầm mặc.
Hắn cảm thấy chuyện này có cái gì đó sai sai, không có một ai lại đi mang mấy chục vạn tiền mặt đến nhà người khác để mua những thứ như thế này cả.
Thứ này cũng không phải là đồ cổ có lịch sử hàng ngàn năm, mà nó chỉ có niên đại tầm trăm năm thôi, nếu có thể bán được mấy vạn thì coi như không tệ rồi.
"Rất có thể người thu mua mục đích là vì thứ ở bên trong bình, nếu không sẽ không cầm tiền mặt đến mua. Bởi vì nếu trả tiền bằng cách chuyển khoản sẽ lưu lại lịch sử giao dịch. Người khác sẽ rất dễ dàng điều tra được thông tin thông qua viẹc này. Mà người kia có lẽ cũng nghĩ đến điều này cho nên mới chuẩn bị sớm như thế... Đây chắc chắn không phải là do người của tổng bộ làm, mà hẳn là do một ít thế lực dân gian, hoặc là một ngự quỷ nhân nào đó."
Dương Gian đoán người mua chắc chắn là ngự quỷ nhân.
Thế nhưng điều này cũng coi như là một việc tốt, ít ra ngự quỷ nhân sẽ cực kỳ cẩn thận đối với những món đồ có chứa quỷ như này. Chứ nếu để cho những món đồ này mà rơi vào trong tay người bình thường, thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện linh dị, giống như chiếc bình nằm trong phố cổ kia.
"Thôi bỏ chuyện đồ cổ qua một bên đi, ông hiểu biết nhiều về ông nội của ông không?"
Sau khi tra hỏi ra được những chiếc hồn bình còn lại, Dương Gian liền thay đổi chủ đề.
Bởi vì dung mạo của tên La Vĩnh này khá giống với ông lão quỷ gõ cửa, đồng thời lại có liên quan đến hồn bình, tổ trạch các thứ, nên có tám chín mươi phần trăm là con cháu đời sau của ngự quỷ nhân thời kỳ Dân Quốc.
Rõ ràng La Vĩnh có chút giật mình:
"Ông nội tôi? Dài... Tôi, tôi cũng không nhớ rõ lắm."
Dương Gian hỏi:
"Không nhớ rõ ràng, ông chưa bao giờ nhìn thấy ông nội ông?"
Theo hắn thấy dù người tên La Vĩnh này đã hơn 50 tuổi, nhưng nếu khi còn bé gặp được ông nội của ông ta thì cũng không đến mức hoàn toàn không biết gì về ông nội được.
Còn cha của La Vĩnh, trước đó Dương Gian cũng đã hỏi qua Vạn Đức Lộ rồi. Cha của La Vĩnh chết khi ông ta mới 13 tuổi, nếu không người kia khả năng cao sẽ là cha của ông ta thì hợp hơn.
La Vĩnh vừa khẩn trương vừa nói:
"Khi còn bé tôi có gặp qua ông nội mấy lần, cha tôi và ông nội tách ra ở riêng từ sớm. Chúng tôi ở trong thôn, còn ông nội tôi ở bên trong một căn nhà cũ bên ngoài thôn. Cho nên ấn tượng của tôi đối với ông nội khá nhạt. Ấn tượng sâu nhất của tôi chính là khi còn bé tôi bị bệnh, mà trong nhà lại không có tiền chữa bệnh. Thế nhưng đêm hôm đó ông nội tôi xuất hiện cho cha tôi một khoản tiền, để cha tôi đưa tôi đi chữa bệnh."
Dương Gian hỏi tiếp:
"Sau đó thì sao?"
La Vĩnh nói:
"Sau này tôi không nhìn thấy ông nội của tôi nữa."
Dương Gian nhạy cảm phát hiện ra một lỗ thủng:
"Chắc hẳn là khi đó ông nội của ông đã rất già rồi đúng không, chẳng lẽ khi ông nội ông chết không có xử lý tang sự hay sao?"
Ở nông thôn, việc người già qua đời là một sự kiện, cho nên không thể nào có chuyện không tổ chức tang sự hết.
La Vĩnh nói:
"Tôi cũng không hiểu lắm, giống như sau chuyện đó ông nội của tôi liền biến mất, tôi không còn gặp lại ông nội tôi nữa, mà cha tôi cũng không hề nhắc đến."
"Biến mất một cách ly kỳ?"
Trong lòng Dương Gian thầm nghĩ, đồng thời càng nghĩ càng thấy nó đúng.
Ông nội của La Vĩnh chắc hẳn là một vị ngự quỷ nhân cùng thời đại với Tần lão ở tổng bộ, đồng thời đã sinh tồn rất lâu.
Lâu đến mức đã bỏ qua luôn vấn đề lệ quỷ khôi phục lại.
Thế nhưng Dương Gian lại không hề cảm thấy kỳ quái, ngự quỷ nhân đỉnh phong của 100 năm trước có thể sống sót qua thời kỳ đó thì làm gì có ai không phải là dị loại cơ chứ. Nhưng vì cái gì sau đó ông nội của La Vĩnh lại lựa chọn biến mất một cách ly kỳ như vậy?
Là ông ta cảm thấy bản thân đã già, sắp chết, nên tự đi chọn một ngôi mộ cho bản thân?
"Ở chỗ tôi có một bức ảnh, ông thử nhìn xem xem có nhận ra được không."
Nói xong, Dương Gian lấy điện thoại và mở bức ảnh kia ra.
Đây là một bức ảnh chụp quỷ gõ cửa.
Bức ảnh được chụp thông qua cửa sổ thủy tinh, ở bên ngoài cửa sổ là một hành lang khá tối tăm. Ở đó có một ông lão mặc một bộ trường sam, mặt mũi nhăn nheo, toàn thân mọc đầy thi ban, cả người cứng ngắc đứng tại chỗ. Đầu hơi nhìn về phía bên này, để lộ ra một đôi mắt trắng xám, với hai con mắt chết lặng.
"Đây là ông nội của tôi..."
Khi nhìn thấy bức ảnh này La Vĩnh lập tức tỏ ra giật mình.
Bởi vì đây là một bức ảnh được chụp gần đây, nếu ông nội của hắn ta mà còn sống đến hiện tại chắc cũng phải hơn 100 tuổi.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào hắn ta rồi hỏi:
"Ông chưa từng gặp qua ông nội của ông, vậy dựa vào cái gì ông lại cho rằng đó là ông nội ông vậy."
La Vĩnh có chút kích động nói:
"Hồi còn nhỏ, mỗi lần tôi bị bệnh, ông nội tôi đều mặc bộ quần áo này đến đưa tiền cho cha tôi, tôi nhớ rất rõ, sẽ không lầm đâu..."
Vạn Đức Lộ liếc nhìn một chút, nhịn không được nói:
"Đại ca, nhìn qua là thấy người này là cháu ruột của người kia nha. Nhìn bộ dạng hai người cũng không hề khác nhau mấy. Ngay cả người ngoài nghề như tôi cũng nhìn ra."
Dương Gian nhanh chóng thu hồi bức ảnh.
"Tốt lắm, nếu ông đã xác nhận được thì mọi chuyện dễ làm rồi."
Hắn cũng chẳng nghĩ nhiều về kết quả này nữa.
Bởi vì ở lần đầu tiên nhìn thấy La Vĩnh thì trong lòng Dương Gian đã xác nhận ra được thân phận của quỷ gõ cửa rồi.
Con quỷ có danh hiệu quỷ gõ cửa cũng chính là ngự quỷ nhân của một trăm năm trước, còn vì sao lại đột nhiên xuất hiện ở nửa năm trước thì Dương Gian cho rằng khi đó ông nội của La Vĩnh đã chết. Sau khi chết, thi thể bị người phát hiện và đưa đến bệnh viện, sau đó lệ quỷ khôi phục và hình thành một chuyện linh dị cấp A.
Nhưng có một vấn đề là, một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong sống đến tận hiện tại, lại là một dị loại có khả năng vượt qua lệ quỷ khôi phục. Mà theo như vị bác sĩ có nickname là Lôi Điện Pháp Vương kia kể rằng người như vậy lại bị chết vì ngã. Hơn nữa còn là ngã từ tầng năm xuống mà chết.
Đây quả thực là một chuyện cực kỳ buồn cười.
Thế nhưng nghĩ kỹ lại, thì cái gì có khả năng giết chết ông nội của La Vĩnh đây?
Có lẽ ở đằng sau cái chết của ông nội La Vĩnh đang ẩn giấu một thứ khiến cho người ta càng sợ hãi hơn.
Nhìn thấy bộ dạng trầm mặc của Dương Gian, trong lòng La Vĩnh có chút đứng ngồi không yên, nhưng hắn ta lại không dám lên tiếng, nên đàng phải thành thành thật thật ngồi yên tại chỗ.
Chờ đến khi lấy lại tinh thần, Dương Gian mới nhìn La Vĩnh rồi nói:
"Trước khi ông nội của ông biến mất, ông ấy có để lại thứ gì hoặc đồ gì đặc biệt không?"
"Không, không có."
Mặc dù giọng điệu của La Vĩnh có chút khẩn trương, nhưng trả lời rất quyết đoán.
Nghe được câu trả lời, Dương Gian tự giễu lắc đầu.
Cũng đúng, trước đó ông nội của La Vĩnh đã tách ra ở riêng với con cháu rồi, lại cắt đứt hết liên lạc. Đây chính là do ngự quỷ nhân sợ việc này liên lụy đến đầu của người nhà. Dù có lưu lại đầu mối gì đó thì cũng sẽ không lưu lại cho người thân trong nhà, bởi vì đây chẳng khác gì rước họa vào nhà cả.
Nhưng nếu suy nghĩ theo cách này thì đầu mối sẽ được ông lão kia để lại ở đâu đây?
Càng nghĩ.
Dương Gian càng cảm thấy có hai chỗ.
Một chỗ chính là nơi mà ông nội của La Vĩnh chết, đó chính là nơi phát hiện ra thi thể đầu tiên, có lẽ ở đó còn lưu lại được một số thứ gì đó có tác dụng.
Còn có một nơi nữa chính là...
Dương Gian lại mở ra điện thoại di động, vẫn là bức ảnh chụp kia. Đây là lần đầu tiên hắn xem kỹ bức ảnh này, hắn zoom to bức ảnh lên.
Ông lão kia vẫn mặc một chiếc trường sam màu đen, nhưng ở bên hông lại có một cái túi.
Ánh mắt Dương Gian lấp lóe:
"Theo phong cách của quần áo thời kỳ đó thì không thể nào có một chiếc túi nằm ở đây được... Đây là chỗ khác thường duy nhất, với lại cái túi này hơi phình lên, bên trong đang chứa đựng thứ gì vậy?
Manh mối.
Đây mới thực sự là tìm hiểu rõ ngọn nguồn của lệ quỷ, hiểu hết toàn bộ manh mối.
Trực giác nói cho hắn biết, ở bên trong túi áo của quỷ gõ cửa có câu trả lời mà hắn cần. Bởi vì nếu là một người có thể chết bất cứ lúc nào, cách làm thông minh nhất chính là cất giữ những tin tức quan trọng ở trong người.
Lại suy nghĩ thêm về vấn đề lệ quỷ khôi phục của bản thân, Dương Gian cảm thấy ông nội của La Vĩnh chắc chắn có được phần đáp án này, nhưng nó chỉ rơi vào tay người có tư cách mà thôi.
Bởi vì trước tiên người đó cần phải xử lý được quỷ gõ cửa, sau đó mới có khả năng lấy được phần đáp án này.
Có thể làm được điều này thì ít nhất cũng phải là một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong, và đương nhiên người như vậy sẽ có tư cách để hiểu biết hết thảy mọi thứ. Còn người bình thường, dù là ngự quỷ nhân bình thường đi nữa thì dù có biết hết toàn bộ mọi thứ cũng không hề có tác dụng gì, bọn họ chẳng thay đổi được gì cả.
"Mình sống sót từ bên trong chuyện linh dị của quỷ gõ cửa, chẳng lẽ mình truy tìm lâu như vậy lại trở về điểm khởi đầu?"
Trong lòng Dương Gian không biết bản thân nên cảm khái hay kích động nữa, thế nhưng so với hai tâm trạng kia, thì hắn lại cảm thấy bất an nhiều hơn.
Bởi vì chuyện linh dị của quỷ gõ cửa không phải dễ xử lý như vậy.
Với lại thứ có thể khiến cho ngự quỷ nhân đỉnh phong của trăm năm trước chết oan uổng như vậy hiển nhiên là thứ không bình thường.
Trầm tư một hồi lâu.
Bầu không khí bên trong căn phòng có chút ngưng trọng.
Giờ phút này La Vĩnh không dám nói ra chuyện gì nữa, Vạn Đức Lộ có chút ra rời, ông ta ngáp một cái, nhưng không hề rời đi, chỉ biết ngồi yên tại chỗ chờ đến khi kết thúc.
Không phải là do tính kiên nhẫn của hai người này cao.
Mà là vì Dương Gian, người bình thường cũng được, tổng giám đốc tập đoàn gì gì đó cũng được, ai cũng phải ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ chờ Dương Gian suy nghĩ, bởi vì hắn có tư cách này."