Trịnh Phi nhanh chóng phát hiện ra mình đã lạc đường.
Cậu ta không tìm thấy Dương Gian, muốn quay đầu lại chỗ bức tường lúc nãy đứng đợi cũng không tìm thấy bức tường đâu nữa.
Nơi này dường như không còn là nhà vệ sinh quen thuộc của trường học, mà là một không gian tối đen bất tận.
Nỗi sợ hãi dần dâng lên xâm chiếm tâm trí, nuốt chửng chút dũng khí ít ỏi còn sót lại.
Hơn nữa, từ phía sau lưng, cậu ta bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân nặng nề vọng lại.
Cộp... Cộp...
Tiếng bước chân ấy từ xa tới gần, không ngừng tiến về phía cậu đang đứng.
"Đoạn... Đoạn Bằng? Là cậu phải không?"
Trịnh Phi run rẩy, thận trọng cất tiếng hỏi vào hư không.
Chưa kịp nói hết câu.
Đột nhiên, một bàn tay nhợt nhạt từ trong bóng tối thò ra, tóm chặt lấy cổ Trịnh Phi từ phía sau.
Lạnh lẽo. Cứng ngắc. Không hề giống tay của người sống.
"Á á á á...!"
Một tiếng hét cuồng loạn vang lên, rồi tắt ngấm.
Nhưng Dương Gian không hề nghe thấy tiếng hét ấy. Bây giờ cậu đang phải đối mặt với một vấn đề nan giải khác.
Hắn đã lạc lối trong bóng tối mịt mùng này rồi.
Đây chắc chắn không phải nhà vệ sinh... Dương Gian thầm nghĩ.
Bóng tối trước mắt dường như không có điểm cuối. Quãng đường hắn đi nãy giờ đã dài hơn rất nhiều so với diện tích thực tế của cái nhà vệ sinh trường học.
Hắn liếc nhìn thời gian trên điện thoại. Ước chừng đã hơn 20 phút trôi qua.
Hai mươi phút vẫn chưa ra khỏi nhà vệ sinh, thậm chí còn chưa đụng phải bất kỳ bức tường hay bệ xí nào. Điều này hoàn toàn phản logic.
Cách giải thích duy nhất là Dương Gian đã đi tới một không gian quỷ dị nào đó mà hắn không hề hay biết.
Đáng chết! Rốt cuộc "quỷ vực" là cái gì? Lúc trước Chu Chính giảng bài cũng không nói qua khái niệm này.
Trong lòng Dương Gian nóng như lửa đốt.
Không có thông tin đầy đủ, cậu chẳng thể phân tích được tình hình, càng chẳng thể nghĩ ra cách phá giải cái quỷ vực quái đản này.
Tí tách... Tí tách...
Âm thanh nước nhỏ giọt nơi vòi nước lại vang lên.
Đợi đã, tiếng nước nhỏ giọt... Khi nãy mất một lúc không nghe thấy, sao bây giờ lại xuất hiện rồi?
Tâm trí Dương Gian bừng tỉnh. Không chút do dự, hắn nương theo tiếng nước nhỏ giọt mà mò mẫm tiến tới.
Có tiếng nước rơi từ vòi, nghĩa là khu vực bồn rửa tay ở gần đó. Chỉ cần trở lại vị trí quen thuộc kia, có thể sẽ tìm thấy cánh cửa để rời khỏi quỷ vực này.
Chết tiệt, giá mà khi nãy mình nghĩ ra điều này sớm hơn!
Xác định được phương hướng, tinh thần Dương Gian vực dậy đôi chút. Hắn rảo bước nhanh hơn.
Nhưng rất mau chóng, tai họa ập đến. Điện thoại báo pin yếu.
Dòng thông báo đỏ lòm khiến hắn hoảng sợ. Do dự một lát, Dương Gian chỉ đành cắn răng tắt màn hình điện thoại đi.
Hắn sợ bóng tối, nhưng hắn càng sợ con quỷ đang lẩn khuất ở nơi này hơn. Số pin ít ỏi còn lại phải giữ để dùng cho những lúc sinh tử quan trọng nhất - kích hoạt đoạn ghi âm kia.
Mò mẫm tiến lên phía trước, từng bước thật cẩn thận.
Trong bóng tối đặc quánh, chỉ có tiếng nước rơi tí tách, tí tách vang lên đều đều. Ngoài ra chẳng có gì khác.
Không gian yên lặng đến mức đáng sợ, Dương Gian nghe rõ cả tiếng tim đập và hơi thở gấp gáp của chính mình.
Nhưng chẳng bao lâu sau khi cậu tắt đèn điện thoại.
Bỗng nhiên.
Bịch, bịch!
Tiếng bước chân liên tiếp vang lên từ phía sau lưng Dương Gian. Nặng nề, rõ ràng.
Nó vọng từ xa lại, và đang dần dần tiến sát về phía hắn.
Thoắt cái, toàn thân Dương Gian cứng đờ, cơ bắp căng cứng. Cậu vội vàng bật điện thoại, quay phắt đầu lại soi về phía sau.
Ánh đèn flash xé toạc màn đêm, chiếu sáng khoảng không tầm một mét. Phía sau trống không, chỉ có bóng tối nồng đậm như mực.
Nhưng tiếng bước chân vẫn vang lên, càng lúc càng gần.
Chắc chắn không thể là Trịnh Phi hay Đoạn Bằng.
Nét mặt Dương Gian đanh lại vì căng thẳng.
Trong bóng tối mịt mù thế này, người sống không thể nào bám theo hắn chính xác từng bước như vậy được.
Nếu không phải hai người kia, vậy thì tám chín phần mười chính là con quỷ trong nhà vệ sinh.
"Chạy mau!"
Cảm nhận được tiếng bước chân ngày càng áp sát, nỗi sợ hãi trong lòng Dương Gian bùng nổ. Hắn vội vàng guồng chân chạy thục mạng.
...
Dương Gian lao đi trong bóng tối, không dám ngoái đầu lại.
Cộp, cộp, cộp...
Nhưng tiếng bước chân ở phía sau vẫn vang lên liên tục, không ngơi nghỉ chút nào, cứ thế bám riết lấy hắn như hình với bóng.
Dù Dương Gian có chạy nhanh hay chậm thì cũng không sao cắt đuôi được âm thanh quái đản kia. Hơn nữa, thời gian trôi qua càng lâu, tiếng bước chân lại càng tiến lại gần hơn.
Lúc đầu, nó vang lên cách hắn khoảng sáu, bảy mét.
Sau đó thu hẹp lại chỉ còn ba, bốn mét.
Và hiện tại, tiếng bước chân dường như chỉ còn cách gót chân hắn đúng một mét mà thôi.
Dương Gian nắm chặt di động, ngón tay run rẩy nhưng vẫn cố giữ cho màn hình sáng, sẵn sàng kích hoạt đoạn ghi âm bất cứ lúc nào.
Nếu con quỷ đánh lén, hắn vẫn còn "hậu chiêu".
Đây là chiếc phao cứu sinh cuối cùng mà Dương Gian có.
Cả người hắn căng như dây đàn, thần kinh kéo căng đến cực hạn.
Nhưng sự việc tiếp theo lại không diễn ra như hắn suy đoán. Tiếng bước chân phía sau luôn duy trì khoảng cách một mét, không tiến thêm để tấn công, nhưng cũng tuyệt đối không rời đi.
Hắn chạy nhanh, nó nhanh. Hắn chạy chậm, nó chậm.
Phải chăng... Nó đang chờ điện thoại của mình hết pin?
Sắc mặt Dương Gian bỗng biến đổi kinh hoàng. Nhìn xuống màn hình, pin chỉ còn 10%. Sự bất an như cơn sóng thần ập tới.
Nếu thật là vậy, thì việc hắn chết trong tay con quỷ kia chỉ là vấn đề thời gian.
Tuyệt đối không có khả năng sống sót rời khỏi đây.
Lại nhìn màn hình lần nữa: 7%.
Nếu pin dưới 5%, điện thoại có thể sập nguồn bất kỳ lúc nào.
Hiện tại Dương Gian hối hận vô cùng, ước gì hồi chiều không nghịch điện thoại thì giờ này đâu đến nỗi rơi vào tuyệt cảnh.
Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đó! Nếu không muốn chết ở đây, mình phải tìm được đường thoát trước khi máy sập nguồn. Nếu không...
Cắn chặt răng đến bật máu, Dương Gian quyết tâm chạy thật nhanh.
Hắn dốc toàn bộ sức lực bình sinh, lao như điên về hướng có tiếng nước chảy.
Cộp, cộp, cộp...
Tiếng bước chân tử thần phía sau vẫn kiên trì bám theo.
Thậm chí Dương Gian còn có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo từ phía sau gáy phả tới, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của tử thi.
Con quỷ kia vẫn không buông tha, đuổi theo sát nút.
Dương Gian nghe thấy tiếng nước rơi đã rất gần rồi.
Nhưng đúng lúc này, màn hình điện thoại bỗng sáng rực lên một lần cuối.
Pin chỉ còn 5%.
Thông báo hiện lên: Để tránh cho thiết bị tự động tắt nguồn, vui lòng kết nối bộ sạc.
"Con mẹ nó!"
Dương Gian chửi thề, hơi thở đứt quãng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Bóng tối bao phủ dày đặc xung quanh khiến sự hoang mang trong lòng hắn dâng lên tột độ.
Cơ thể đã mệt mỏi rã rời, phổi nóng như lửa đốt, nhưng hắn không dám dừng lại.
Dừng lại đồng nghĩa với cái chết.
Tiếp tục cắn răng chạy như điên về phía trước.
Đột nhiên, trước mắt hắn hiện ra một luồng ánh sáng yếu ớt.
Một luồng sáng màu đỏ quạch hiện ra giữa màn đêm đen kịt. Mặc dù rất nhỏ, nhưng trong không gian tối tăm tuyệt đối này, nó trở nên vô cùng nổi bật.
"Đó là..."
Đôi mắt Dương Gian vụt sáng lên ánh lửa hy vọng, trong lòng mừng rỡ như điên.