Ở trên đường cái tối tăm, một ngọn lửa nhỏ có khí tức quỷ dị được một người đội ở trên đầu, sau đó từ từ bay về phía trước.
Ngọn lửa nhỏ lay động bất định ở trong đêm thanh gió mát, giống như nó có thể bị dập tắt bất cứ khi nào vậy. Nhưng không biết vì điều gì, mà cứ mỗi dịp sắp dập tắt thì nó lại cực kỳ ương ngạnh, sau đó lại bốc cháy một lần nữa.
Lúc này Chung Sơn đang một thân một mình tiến về phía trước, con đường trước mặt của hắn ta sẽ còn rất lâu nữa mới đến được đích, nó cứ kéo dài, kéo dài mãi đến sâu thẳm trong bóng tối.
Mà phía sau lưng hắn ta là một tòa thành thị khổng lồ, phồn hoa. Nhiệm vụ của hắn ta chính là đội ngọn quỷ nến trên đầu rồi cách càng xa thành thị càng tốt.
Hiện tại tâm tình của hắn ta thực sự không dễ chịu một chút nào.
Chỉ vừa mới đi được có một lúc, mà cả người của Chung Sơn đã ướt đẫm vì mồ hôi lạnh. Vì quá căng thẳng trong một thời gian dài cho nên thân thể hắn ta bắt đầu có dấu hiệu không tuân theo điều khiển, dường như nó đã bị cứng ngắc mất một ít.
Loại dấu hiệu này xuất hiện là vì thân thể hắn ta đang phải gánh chịu một cỗ áp lực cực kỳ lớn.
Ngọn nguồn của cỗ áp lực kia không phải là cây quỷ nến màu trắng đang lấp lóe, có thể tắt bất cứ lúc nào ở trên đầu hắn ta. Mà là những tiếng bước chân nặng nề và cứng ngắc ở phía sau lưng kia.
Từ đầu đến cuối 6 con quỷ luôn luôn đi theo sau lưng Chung Sơn.
Hắn ta không dám quay đầu lại để nhìn, thậm chí còn chẳng dám hó hé dù chỉ một lời. Ngay cả một số động tác dư thừa, không cần thiết cũng phải tránh né.
Không một ai biết được quy luật giết người của mấy con quỷ đằng sau lưng hắn ta là gì.
Một khi bị quỷ thực sự để mắt đến, Chung Sơn biết bản thân hắn ta sẽ không thể nào chịu đựng nổi quỷ tập kích. Dù hiện tại hắn ta có là ngự quỷ nhân thì cũng vậy, chỉ cần mấy giây đồng hồ thôi, hắn ta sẽ bị quỷ giết chết.
"Chung Sơn, cố chịu đựng, sau khi cây quỷ nến kia đốt xong, trong nháy mắt sẽ có người khác thế chân giúp cậu. Hiện tại cậu cứ đi dọc theo con đường này là được."
"Đã có người dùng quỷ vực để mở đường giúp cậu rồi, cậu không cần phải đi đường vòng đâu."
"Kế hoạch đã thành công, quỷ sẽ đi theo sau lưng của cậu. Phương pháp của Trần Nghĩa đã có tác dụng, dùng Quách Phàm làm môi giới, đúng là có thể tránh được tác dụng phụ khi sử dụng quỷ nến màu trắng."
Ở bên trong điện thoại vệ tinh xuất hiện một giọng nói khá lạ lẫm.
Bên phía tổng bộ đã biết được kế hoạch thành công.
Mặc dù xung quanh không có một ai, nhưng những công tác cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị xong xuôi. Chung Sơn chỉ cần cứ giữ nguyên như vậy và đi về phía trước là kế hoạch có thể thành công.
Dù lúc này vì Quách Phàm cho nên kế hoạch bị gián đoạn một chút, nhưng hiện tại kế hoạch đã thành công hơn phân nửa rồi.
Bởi vì quỷ đã rời xa khu vực thành thị.
"Xem ra lần hành động này sẽ không xảy ra thêm chuyện ngoài ý muốn nào nữa rồi. Cứ giữ nguyên như vậy và dẫn mấy thứ kia đi là được. Tạm thời không cần tính đến việc giam giữ bọn chúng."
Ở bên trong phòng họp, Tào Duyên Hoa nhìn lấy những hình ảnh được máy bay không người lái tại hiện trường truyền về, đồng lời nghe báo cáo của Trần Nghĩa, trong lòng thầm thở phào một hơi.
Sau đó hắn ta nhìn về phía Vương Tiểu Minh:
"Lần này đúng là nhờ có kế hoạch của giáo sư Vương. Mặc dù có một chút mạo hiểm, nhưng cũng may là hữu kinh vô hiểm."
Vương Tiểu Minh không có đáp lại, mà hỏi:
"Có lẽ Quách Phàm không thể nào sống sót qua lần này."
Ánh mắt Tào Duyên Hoa khẽ nhúc nhích:
"Mặc dù không một ai muốn điều này xảy ra, nhưng có một số việc muốn thành công thì không thể tránh khỏi việc có người hi sinh."
"Không, điều ngoài dự tính của tôi không phải là cái này."
Sắc mặt của Vương Tiểu Minh cực kỳ bình tĩnh, bởi vì đối với hắn ta mà nói việc chết mất một vị ngự quỷ nhân căn bản chỉ là râu ria mà thôi, nhất là khi ngự quỷ nhân đó lại là Quách Phàm, một vị ngự quỷ nhân không hề ảnh hưởng đến đại cục.
"Hẳn là giáo sư Vương đang cảm thấy hứng thú với thứ gì đó trên người của Quách Phàm đúng không?"
Người nói chuyện là Trầm Lương, hắn ta cười nhẹ một tiếng rồi nói tiếp:
"Khối linh vị đặc biệt kia... Mặc dù khôi linh vị kia có chứa quỷ, nhưng dù sao nó cũng là một loại vật phẩm đặc thù. Bình thường những thứ như vậy đều có khả năng bị khống chế, có giá trị để nghiên cứu."
Vương Tiểu Minh cũng không hề phủ nhận mà nói thẳng:
"Tôi vẫn luôn chú ý đến chiếc linh vị trong tay của Quách Phàm, chất liệu của nó rất đặc biệt."
"Đặc biệt?"
Là một cố vấn, lúc này Triệu Kiến Quốc đã thả tờ báo trong tay xuống, sau đó nhìn Vương Tiểu Minh và nói:
"Đúng ra thì nó phải là cực kỳ bình thường mà. Dù sao chỗ đặc biệt của những thứ này không phải ở chất liệu. Tôi cũng từng đọc qua hồ sơ của Linh vị rồi, nó được làm từ một loại gỗ rất bình thường."
Vương Tiểu Minh nói:
"Đúng thế. Nhưng sau khi có sự xuất hiện của quan tài quỷ, thì chiếc linh vị trong tay của Quách Phàm không còn là thứ bình thường nữa. Dương Gian từng đi qua thôn Hoàng Cương, đã gặp được hình dạng lúc đầu của quan tài quỷ. Khi đó ở phía trước quan tài quỷ có đặt một chiếc linh vị, bên trên linh vị kia cũng có một tấm hình. Bức ảnh bên trên tấm linh vị kia cũng đã được báo cáo lên tổng bộ, liên lạc viên Lưu Tiểu Vũ cũng từng điều tra qua ảnh chụp của người này..."
"Đương nhiên không thể nào tìm ra được thân thế của người trong bức ảnh được rồi. Dù sao nó cũng chính là bộ dạng của một con quỷ mà thôi, với lại chiếc linh vị này cũng chỉ là món đồ xuất hiện bên trong quỷ vực của quan tài quỷ mà thôi, chứ không phải là một thứ tồn tại thực sự. Nhưng tóm lại, bất cứ vật gì xuất hiện ở bên trong quỷ vực đều sẽ có thứ nào đó để tham chiếu. Cho nên không thể phủ nhận một điều, trước kia, từng có một chiếc linh vị như vậy đặt ở phía trước quan tài quỷ."
"Quan tài, linh vị, cùng quỷ bên trên tấm di ảnh. Hai thứ đều được làm bằng một loại chất liệu, cùng xuất xứ từ một thời đại. Theo tôi nghĩ trên thế giới này không có thứ gì có thể trùng hợp được như thế đâu, hơn nữa đó còn là chuyện linh dị."
Lời nhắc nhở này khiến đám người ngồi ở đây phải biến đổi sắc mặt.
Cùng lúc đó trong đầu bọn xuất hiện một cái đề tài mà trước kia bọn họ từng thảo luận.
Quỷ ghép hình!
Chuyện này phát sinh ở thời kỳ đầu của chuyện linh dị, khi đó đầu nguồn của chuyện linh dị chỉ là một số đồ vật tàn khuyết. Vì dụ như cái bóng tàn khuyết, đầu lâu sứt mẻ, thân thể tàn phá... Mức độ nguy hiểm của những chuyện linh dị đó đều rất hạn chế, cũng tương đối dễ giải quyết.
Nhưng đến hiện tại, chuyện linh dị đã thăng cấp, những con quỷ tàn khuyết kia đang dần dần hoàn thiện.
Có người từng đặt ra giả thiết, có thể là một con quỷ thực sự nào đó bị ai đó đánh cho tan tành, nên nó dùng cách thức này để xuất hiên trên trái đất.
Đương nhiên, không có bất cứ chứng cớ nào để chứng minh suy đoán này cả. Dù sao những chuyện có liên quan đến chuyện linh dị thì đều cực kỳ phức tạp. Có rất nhiều chỗ đã bày ra trước mắt rồi mà con người cũng không thể nào hiểu được. Chứ đừng nói đến những thứ được suy đoán một cách vô căn cứ thì làm sao mà đòi chứng minh là nó đúng hay sai.
Trầm Lương nhíu mày nói:
"Nếu hai thứ này mà có liên quan đến nhau thì có vẻ như việc để Quách Phàm tham dự vào lần hành động này là một sai lầm."
Ở trước mắt của những chuyện linh dị có cấp độ như này, cần phải tránh né đừng để cho bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra.
"Không, chính vì thế cho nên tôi mới đề nghị cho Quách Phàm tham dự lần hành động này."
Sắc mặt Vương Tiểu Minh vẫn rất bình tĩnh, ánh mắt hắn ta hơi lấp lóe, dường như đang suy nghĩ một thứ gì đó.
"Tôi hi vọng sẽ nhìn thấy một số chuyện đặc biệt được gọi là ngoài ý muốn kia."
Tào Duyên Hoa trầm giọng nói:
"Cho nên cậu cho rằng việc Quách Phàm bị mất khống chế có liên quan đến điều mà cậu suy đoán kia?"
Dựa theo tình huống bình thường, lần hành động này, Quách Phàm không thể nào bị mất khống chế mới đúng, nhưng kết quả lần hành động này lại là ngoài ý muốn.
Điều này là do Vương Tiểu Minh cố tình sắp xếp như thế sao?
Hay là hắn ta đang làm một cuộc thí nghiệm được thiết lập một cách tỉ mỉ, chính xác?
Hoặc là vì thu hồi lại được quan tài quỷ, cùng với việc trong tay Quách Phàm có được linh vị, cho nên giáo sư Vương này lại sinh ra hứng thú cho đề tài nghiên cứu mới. Vì thế quyết định hố chết Quách Phàm ở trong chuyện linh dị lần này.
Mặc dù khả năng này rất nhỏ.
Nhưng nếu theo như tính cách cân nhắc giá trị để giải quyết vấn đề của Vương Tiểu Minh, thì việc như thế này vẫn có khả năng xuất hiện, dù sao giá trị của Quách Phàm là quá nhỏ.
Giống như tình huống lần trước của Dương Gian vậy, thiếu chút nữa cả đám đã chết sạch ở trong thôn thôn Hoàng Cương rồi.
Vương Tiểu Minh không trả lời, chỉ yên lặng ngồi ở đó.
"Có lẽ hiện tại không phải là lúc chúng ta bàn luận những điều này, nếu hành động đã diễn ra thuận lợi. Như vậy đã đến lúc đón đám người kia đi ra... Hi vọng bọn họ vẫn còn sống."
Nghĩ đến đây Tào Duyên Hoa lập tức đứng dậy nói:
"Cuộc họp tạm dừng ở đây, tôi và giáo sư Vương có chuyện phải rời khỏi đây một lát."
Sau khi nói xong, hắn ta cùng Vương Tiểu Minh đứng dậy và đi ra khỏi phòng họp.
Đồng thời còn có một người khác đi theo bọn họ là Tần lão.
Trầm Lương nhìn thấy bọn họ rời đi thì lắc đầu cười một tiếng:
"Quả nhiên bọn họ cũng chuẩn bị sẵn từ trước rồi, đang định vơ vét một ít ngươi. Xem ra giáo sư Vương đã tính được mức độ nguy hiểm của bọn họ khi tham dự lần hành động này."
Triệu Kiến Quốc nói:
"Ai cũng không trả nổi cái giá cho việc một đám ngự quỷ nhân đỉnh phong bị đoàn diệt. Sở dĩ chuyện linh dị của quỷ họa bị coi là một chuyện linh dị cấp S cũng là vì lý do này. Nên giáo sư Vương chắc chắn là đã cân nhắc đến đường lùi của bọn họ khi đưa ra kế hoạch này rồi."
Trầm Lương nghĩ đến Quách Phàm, ánh mắt có hơi trầm xuống một cái:
"Nhưng những điều mà Vương Tiểu Minh cân nhắc lại quá nhiều, không ai biết được cậu ta có ý đồ gì hết. Chuyện có liên quan đến quan tài quỷ và linh vị vừa rồi, có lẽ chỉ là một phần do cậu ta chủ động nói cho chúng ta biết mà thôi. Còn mục đích thật sự thì không ai biết được. Dù sao lượng tin tức giữa chúng ta và cậu ta không ngang nhau, mà IQ cũng không giống được."
Có người nói:
"Nói xâu giáo sư Vương ở sau lưng như vậy không tốt đâu."
"Thế nhưng nếu bị cậu ta để mắt đến lại càng không tốt. Tôi cảm thấy người có thể nói chuyện được với Vương Tiểu Minh cũng chỉ có Dương Gian mà thôi. Dù sao..."
Nói đến đây Trầm Lương liền im bặt không nói thêm nữa.
Dù sao cũng không tốt lắm khi nhắc đến ân oán giữa Vương Tiểu Minh và Dương Gian.
Lúc này, ở một chỗ khá đặc thù dưới lòng đất.
Đây là chỗ cất giữ những món đồ linh dị, trước đó Dương Gian từng đến chỗ này một lần rồi.
Hiện tại Tào Duyên Hoa cùng Vương Tiểu Minh và Tần lão lại đến đây một lần nữa, bọn họ đi đến trước cửa của một căn phòng nhỏ.
Thông qua cửa sổ bằng thủy tinh màu vàng sẫm có thể nhìn thấy được ở bên trong căn phòng là một cánh cửa gỗ khá cũ kỹ.
Bên trên cửa gỗ đã bị người ta dùng dây xích bằng vàng quấn quanh.
Tuy nhiên thi thoảng cánh cửa gỗ kia vẫn chấn động một chút, giống như đằng sau nó đang có thứ gì muốn mở cửa ra vậy.
Tào Duyên Hoa tiêu tốn một chút thời gian để mở cửa ra, sau đó ngưng trọng nói:
"Làm phiền ngài rồi, Tần lão."
"Ha ha, không cần phải khách khí như thế đâu, chút chuyện nhỏ mà thôi."
Tần lão cười ha hả rồi đi vào bên trong căn phòng nhỏ
Sau khi lão đi vào thì Tào Duyên Hoa nhanh chóng đóng cửa lại.
Bởi vì bên trong là một thứ cực kỳ nguy hiểm, có danh hiệu là Quỷ môn.
Một món đồ càng nguy hiểm, thì cũng có nghĩa là nó có giá trị càng lớn, còn giá trị hay nguy hiểm thì phải xen người sử dụng là ai và sử dụng như thế nào.
Ở bên trong căn phòng nhỏ, lúc này Tần lão đang cầm lấy chiếc nạng, nhẹ nhàng, từ tốn gỡ ra từng sợi xích một.
Càng ngày lực trói buộc ở trên cánh cửa càng ngày càng nhỏ, theo đó phía bên kia của cánh của cũng phát ra tiếng động càng kịch liệt.
Giống như ai đó ở bên trong không thể chờ đợi được mà phải nhanh chóng mở cửa ra vậy.
Tào Duyên Hoa có chút lo lắng nói:
"Đây là lần đầu tiên sử dụng món đồ nguy hiểm như này. Hi vọng sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra."
Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói:
"Bất cứ chuyện gì đều sẽ tồn tại khả năng xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Không một ai có thể đảm bảo chuyện này có thể an toàn 100% được. Một khi tiếp xúc với những thứ quỷ quái này, thì cũng có nghĩa là nguy hiểm. Chuẩn bị tính thời gian đi, mười sáu phút sau sẽ bắt đầu mở cửa lần thứ nhất."
Tào Duyên Hoa nhìn đồng hồ, sau đó nhanh chóng ghi lại thời gian.
Thời gian đếm ngược mười sáu phút bắt đầu, ở trong phòng Tần lão cũng đã gỡ gần xong những sợi dây xích ở xung quanh cửa gỗ rồi...
Mặc dù vẫn còn mười mấy phút nữa mới mở cửa, nhưng Tào Duyên Hoa không dám thư giãn dù chỉ một giây một khắc nào. Ánh mắt hắn ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đồng hồ.
Vương Tiểu Minh bất chợt nói:
"Đúng rồi, nhân dịp chỗ này không có ai, tôi cần nhắc nhở ông một việc."
"Có chuyện gì mà phải nói vào lúc này vậy?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Lúc nãy tôi định nói ra ở trong cuộc họp, nhưng sau đó tôi cho rằng việc đó quá nguy hiểm. Dù sao trong cuộc họp cũng có quá nhiều nhân tố không xác định. Ngay cả ông tôi cũng không thể nào tin tưởng hoàn toàn được nữa là, nhưng không còn cách nào khác, tôi chỉ đành mạo hiểm một chút. Dù sao chỉ nói với mình ông thì hệ số nguy hiểm sẽ thấp đi không ít."
Tào Duyên Hoa khẽ ngẩng đầu nói:
"Nghiêm trọng vậy sao? Chuyện gì thế, nói thử xem nào."
Vương Tiểu Minh nhìn chiếc cửa gỗ ở bên trong căn phòng, sau đó chậm rãi nói:
"Triệu Kiến Quốc có vấn đề."
Tào Duyên Hoa có chút không hiểu:
"Hả? Có ý gì?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Giống như mặt chữ đó, bản thân hắn ta đã xảy ra chuyện. Tôi nghi ngờ hắn ta đã bị quỷ xâm nhập, không phải thân thể, mà là cái này."
Nói xong, hắn ta đưa tay chỉ chỉ lấy đầu.
Con ngươi của Tào Duyên Hoa nhanh chóng co rụt lại.
"Đùa cái gì vậy, cậu có chứng cớ không?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Lần trước do làm việc phạm phải sai lầm cho nên hắn ta được điều đến làm người tiếp đón người mới ở căn cứ huấn luyện.... Sau đó phòng thí nghiệm của tôi xảy ra chuyện. Khi đó vì mọi chuyện xảy ra quá đột ngột cho nên tôi không có nhiều thời gian để nghĩ như vậy. Nhưng sau đó rảnh rồi tôi từng ngồi suy ngẫm quá, nếu chuyện linh dị của quan tài quỷ không phải là một chuyện ngoài ý muốn thì sao?"
"Nói cách khác, tại thời điểm đó, ai là người biết được tôi sẽ rời đi phòng thí nghiệm, đồng thời có được khả năng tự do xâm nhập vào bên trong phòng thí nghiệm của tôi đây?"
"Những người tiếp xúc qua với tôi chỉ có Lý Quân, Dương Gian, Triệu Kiến Quốc và mấy người bảo vệ của căn cứ huấn luyện. Nhưng những người bảo vệ của căn cứ huấn luyện đều đã bị chết ở bên trong chuyện linh dị rồi. Cho nên khả năng này không cao, duy nhất chỉ còn lại có ba người. Ba người này có khả năng cao nhất, bởi vì cả ba đều từng tiếp xúc với tôi, hơn nữa còn từng tham dự qua chuyện linh dị của quan tài quỷ."
Sắc mặt Tào Duyên Hoa trở nên cực kỳ nghiêm nghị.
"Khả năng là Dương Gian cũng rất cao mà?"
Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói:
"Nếu tôi nói cậu ta là đối tượng tình nghi thì chắc Phó bộ trưởng ngài lại nghĩ là tôi đang mượn đao giết người. Dù sao giữ tôi và cậu ta cũng xảy ra một số chuyện không vui vẻ gì. Nhưng đáng tiếc là mức độ tình nghi của cậu ta lại thấp nhất."
Tào Duyên Hoa cắn răng nói:
"Nói như vậy, bên trong tổng bộ chúng ta đã có một con quỷ trà trộn vào hay sao?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Tạm thời chưa thể nào xác định được, đây chỉ là suy đoán của tôi mà thôi. Mà đây lại là phương diện mà tôi không quá am hiểu, cho nên chuyện này chỉ biết giao lại cho Phó bộ trưởng ngài suy đoán đi thôi. Dù sao một khi xử lý chuyện này không khéo thì sẽ thành đại sự đó. Tôi vẫn còn cần tiếp tục nghiên cứu, nên không có thời gian để quan tâm đến mấy chuyện như này."
"Mà lại hiện tại khong phải là lúc suy nghĩ chuyện này đâu. Sắp đến lúc mở cánh cửa ra rồi."
Tào Duyên Hoa lập tức lấy lại tinh thần.
Hắn ta vội vàng chú ý đến đồng hồ, chuẩn bị bảo Tần lão mở quỷ môn ra."