Khoảng cách đến lần mở cửa thứ hai chỉ còn lại có một phút đồng hồ.
Vốn Lý Quân cho rằng đám người có thể bình an cho đến lần mở cửa tiếp theo. Mặc dù không khí bên trong căn nhà lợp ngói này cực kỳ quỷ dị. Nhưng chỉ cần không bị quỷ họa xâm nhập thì đám người có thể an toàn đến lúc rời đi.
Thế nhưng, ngàn tính vạn tính, hắn ta không nghĩ đến, vừa mới thả lỏng được một chút, thì mấy người đồng đội lại bắt đầu tạo ra phiền toái cho hắn ta.
Chứng kiến cỗ thi thể treo trên xà nhà rơi xuống mặt đất, trong lòng Lý Quân lập tức trở nên căng thẳng.
Sợi dây thừng nằm tán loạn trên mặt đất, hắn ta có ấn tượng khá mạnh với thứ này. Mặc dù bề ngoài của nó chỉ là một sợi dây cũ kỹ, nhưng đây lại chính là một con quỷ. Một khi khôi phục lại nó sẽ bắt đầu giết người mà không cần quy luật. Trước kia nó bị Dương Gian áp chế, nên không xảy ra bất cứ chuyện gì. Nhưng sau đó Dương Gian gặp phải chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ và đã làm mất nó.
Nhưng điều khiến cho hắn ta quan tâm hơn, chính là cỗ thi thể đang tỏa ra mùi thi thối nồng đậm ở trên mặt đất kia.
Không biết cỗ thi thể này đã chết từ bao lâu rồi, cũng không biết người này là ai nữa, nhưng cả năng cao đây sẽ là một con quỷ.
Không, đây chắc chắn là một con quỷ.
Chỉ có quỷ mới có thể áp chế, khiến cho quỷ dây thừng còn ở trong trạng thái bình thường.
Trước đó hẳn là quỷ dây thừng và cỗ thi thể đang ở trong một trạng thái cân bằng nào đó. Hai con quỷ không thể nào tự do hành động được.
Nhưng hiện tại... Liễu Tam đã ra tay phá vỡ mất sự cân bằng này rồi.
"Còn có 40 giây."
Sắc mặt Lý Quân cực kỳ âm trầm, giọng điệu có chút tức giận.
Hiện tại, dù có chỉ trích cũng vô dụng. A Hồng đã nhóm quỷ nến, nên việc chống cự được 40 giây hẳn là không quá khó. Dù cả hai con quỷ trong căn phòng này đều đồng loạt hành động đi nữa, chúng cũng không thể nào giết chết đám người bọn họ trong quãng thời gian ngắn như vậy được.
Điều khiến hắn ta tức giận ở đây chính là mấy người đồng đội hành động lung tung, không tuân theo mệnh lệnh của hắn ta, khiến cho đoàn đội gặp phải một mối nguy hiểm cực lớn.
Nếu là trước đây, Lý Quân chắc chắn sẽ đích thân ra tay giết chết Liễu Tam.
Trên khuôn mặt vàng như nến của Liễu Tam lộ ra một chút lo lắng.
"Tôi biết, thời gian vừa đến tôi sẽ lập tức hành động theo kế hoạch. Cứ yên tâm đi, tôi sẽ không tạo thêm phiền phức cho mọi người đầu."
Ánh mắt hắn ta dừng lại trên cỗ thi thể kia.
Trong lòng Liễu Tam thầm nghĩ:
"Suy đoán của giáo sư Vương có vẻ hơi điên cuồng, nhưng đều đến nước này rồi thì mình cũng chỉ còn cách thử một lần... Nếu nó thành công thì dù mình có phải bất chấp nguy hiểm một lần cũng đáng. Dù sao nếu thất bại mình cũng chẳng tổn thất cái gì."
Hắn ta không phải là người ưu thích mạo hiểm để tìm đường sống. Chỉ là điều kiện mà Vương Tiểu Minh đưa ra khiến cho hắn ta cực kỳ động lòng, lại thêm có sự trợ giúp của một cây quỷ nến. Cho nên chúng đáng để cho hắn ta bất chấp nguy hiểm trong vòng một phút đồng hồ. này đán
Lúc này.
Cây quỷ nến màu đỏ đậm trong tay A Hồng đang thiêu đốt một cách kịch liệt, ánh lửa âm lãnh đang liên tục chập chờn ở bên trong sảnh chính. Giờ phút này thời gian giống như bị ai đó chỉnh cho chậm lại vậy, mỗi một dây đều kéo dài dằng dặc.
Mặc dù chỉ có mấy chục giây thôi, nhưng trong lòng ai nấy đều hiểu rất rõ, một khi xuất hiện dị biến, quỷ bắt đầu giết người, thì không có một ai dám chắc rằng bản thân có thể chống đỡ được.
Hơn nữa còn có sự tồn tại của một biến số cực kỳ lớn, quỷ họa.
Thời gian chỉ còn lại 20 giây.
Đúng lúc này không khí âm lãnh ở bên trong đại sảnh bắt đầu xuất hiện biến hóa.
Những vách tường cũ kỹ, đen sì sì bắt đầu xuất hiện một chút màu xám trắng. Hắc ám ở xung quanh giống như một lớp tường bằng da vậy, chúng rơi xuống từng miếng, từng miếng một. Thế giới ở phía ngoài cửa đột nhiên xuất hiện vô số tro giấy bay phiêu lãng, đồng thời có xu hướng lan tràn về phía này.
Mà theo sự biến hóa này, đám người tỏ ra vô cùng sợ hãi khi phát hiện ra, toàn bộ sảnh chính, bao gồm cả mặt đất đều mơ hồ biến thành một bức ảnh lồng kính cực kỳ lớn.
Mặt đất gập ghềnh lại tựa như những nếp nhăn trên mặt của ông lão, nó vẽ ra một khuôn mặt làm người ta phải run rẩy.
Không chỉ thế, vốn cỗ thi thể nằm yên dưới đất kia bắt đầu hơi hơi chuyển động.
"Phù!"
Ngọn quỷ nến trong tay A Hồng đột nhiên thiêu đốt kịch liệt hơn. Tốc độ của nó còn nhanh hơn rất nhiều so với trước. Dựa theo tình hình này thì việc một cây quỷ nến có thể cháy được ba phút hay không là một điều cực kỳ khó nói.
Mặc dù quỷ vẫn chưa tập kích đám người, nhưng đủ loại dấu hiệu cho thấy, một khi quỷ nến bị dập tắt và bọn họ không thể thuận lợi bước qua cánh cửa kia thì khả năng bọn họ bị đoàn diệt là cực kỳ lớn.
Ngay cả quỷ vực của Cảnh sát quỷ đều không thể nào ngăn cản sự xâm lấn của quỷ họa, chứ đừng nói chi đến là ngự quỷ nhân.
"Còn có 10 giây."
Giọng điệu của Lý Quân vẫn cực kỳ bình tĩnh, không có biểu hiện kinh hoàng nào.
Tần suất nhúc nhích của cỗ thi thể nằm trên mặt đất càng ngày càng lớn, giống như nó đã được lên dây cót sẵn rồi, nên hiện tại bắt đầu hành động vậy.
"Đi thôi."
Liễu Tam thu hồi ánh mắt khỏi cỗ thi thể kia.
Xem ra kết quả không được thuận lợi như những gì giáo sư Vương đã nói.
Cây quỷ nến trong tay A Hồng đã cháy mất hơn một nửa, cô ta không nói lời nào, chỉ là bộ dạng khuôn mặt của cô ta càng ngày càng trở nên xa lại, dường như đã biến thành một người khác vậy.
Vì có thể sống sót, cô ta nhất định phải sử dụng năng lực lệ quỷ của bản thân.
Cánh cửa, một nhân tố không xác định.
Giờ phút này, Lý Quân cũng không còn quan tâm được nhiều thứ như vậy. Hắn ta đã đi đến trước cánh cửa gần như bị mục nát kia. Không biết từ lúc nào ở trong tay hắn ta có thêm một thứ.
Đó là một cái tay nắm cửa màu đỏ đậm.
Đây chắc chắn là một món đồ trên cánh cửa nào đó.
Muốn mở cửa ở một thời gian ước định nào đó cần phải có một thứ gọi là môi giới. Chiếc tay nắm cửa ở trong tay Lý Quân chính là thứ được tháo ra từ trên cánh cửa bên trong tổng bộ.
Nếu bình thường nó sẽ không gây ra bất cứ nguy hiểm nào cả, nhưng mỗi lần mở cửa đều phải đặc biệt cẩn thận. Nếu không khi bước qua cánh cửa nhìn như bình thường kia sẽ không phải là nơi hắn ta cần đến mà là một thế giới của quỷ. Còn việc sau khi đi vào bên trong có thể sống sót đi ra được hay không thì phải xem vận khí của người đó như nào đã.
Lý Quân gắn chiếc chốt cửa vào cánh cửa, sau đó nhìn đồng hồ và âm thầm đếm thời gian.
Khi thời gian và thời gian ước định trùng vào nhau, hắn ta mới đẩy cánh cửa ra không chút do dự.
Sau khi mở cửa ra, một cảnh tượng quỷ dị lập tức hiện ra trước mắt đám người.
Phía sau cánh cửa cũng không phải là một căn phòng nào đấy bên trong căn nhà cũ kỹ này, mà chính là một mảnh hắc ám, dày đặc như sương mù.
"Thành công?"
Trong lòng Lý Quân có chút không yên.
Đây là lần thứ nhất hắn ta sử dụng thứ này, nên cũng không hiểu hết được mọi thứ sẽ xảy ra. Nhưng dựa theo kinh nghiệm, hắn ta biết được, chỗ kia và chỗ hắn ta đang đứng không phải là cùng một nơi. Còn việc bọn họ có thể trở lại tổng bộ theo như kế hoạch được hay không thì hắn ta không biết nữa.
Dù sao khi sử dụng những thứ quỷ dị đều sẽ có khả năng xuất hiện biến số rất cao, nhưng ít ra bước qua đó sẽ còn tốt hơn so với việc chết ở đây.
"Mau, cửa mở được rồi, chúng ta nhanh chóng rời đi khỏi đây."
Lý Quân cũng không có nhanh chóng đi qua, mà là quay đầu lại thúc giục đám người.
Tô Phàm nhìn vào màn hình điện thoại. Lúc này ở bên trong trò chơi, tương tự cũng có xuất hiện một cánh cửa ở phía trước. Cánh cửa này đang phát sáng, giống như nó đang biểu thị đây là lối ra vậy.
Lúc này, hắn ta không chút do dự nào mà đi vào bên trong.
Liễu Tam cũng không nói lời nào mà chỉ nhanh chóng bước theo đằng sau.
"Tôi sẽ thổi tắt quỷ nến để phòng ngừa có chuyện gì đó ngoài ý muốn xảy ra."
A Hồng bước lên phía trước, nhưng cô ta không có cầm quỷ nến và bước vào. Bởi vì khả năng cao ánh nến sẽ can thiệp vào sự vận chuyển bình thường của cánh cửa phía trước. Hiện tại đang là thời điểm mấu chốt, cho nên bất cứ ai cũng không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Lý Quân gật gật đầu.
Lời này của A Hồng giống như đang nhắc nhở hắn ta.
Chỉ trong nháy mắt.
Quỷ nến được dập tắt, bóng dáng của A Hồng và Từ Nhất Bình cùng nhau xông vào bên trong cánh cửa.
Lý Quân đi cuối cùng.
Thế nhưng khi hắn ta vừa mới bước đến trước cánh của, thì thân thể đột nhiên ngừng lại, tiếp đó một cỗ sợ hãi tột độ nhanh chóng lao ra.
Bởi vì Lý Quân cảm giác được bả vai của hắn ta đang trầm xuống.
Không biết từ lúc nào, một cánh tay cứng ngắc, băng lãnh đang túm lấy bả vai của hắn ta.
Một mùi thi thối quen thuốc xộc đến.
"Là cỗ thi thể ở bên trong đại sảnh... Chết tiệt, mới dập tắt quỷ nến chưa đến ba giây mà mình đã bị quỷ nhìn chằm chằm rồi?"
Lý Quân lập tức biết được thứ gì đang túm lấy hắn ta.
Cùng lúc đó.
Tô Phàm đi đầu tiên cũng không biết được là Lý Quân xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi. Hắn ta cứ thế mà tiến về trước ở bên trong khu vực tối đên như mực này, đồng thời lo lắng không biết trong đây có nguy hiểm nào không.
Thế nhưng những thứ mà hắn ta lo láng đã không xảy ra.
Nguy hiểm không có xuất hiện, ngược lại hắn ta nhìn thấy một lối ra đang phát sáng.
Bộ dạng của lối đi này... Có hình cánh cửa.
"Là đường sống."
Nhìn thấy cái này, Tô Phàm lập tức nghĩ đến tin tức mà điện thoại di động vừa chỉ dẫn cho hắn ta.
Lúc này hắn ta nhanh chóng tăng tốc, không dám chờ đợi ở đây lâu thêm nữa. Càng không dám bước đi lung tung kẻo mất phương hướng.
Chỉ trong chốc lát.
Tô Phàm dẫn đầu đám người bước qua cánh cửa sang phát sáng kia.
Khi bước qua cánh cửa, hắn ta kinh ngạc phát hiện ra bản thân đang ở bên trong một căn pòng đặc thù.
Trong phòng không có bất cứ thứ gì, chỉ có một cái cửa gỗ cũ kỳ, cùng một ông lão đang cầm nạng đứng trước cửa.
"À! Đi ra rồi à? Xem ra lần mở cửa này đã thành công."
Ông lão kia tỏ ra có chút kinh ngạc, dường như lão không nghĩ là lần mở cửa này lại thuận lợi như thế.
"Là ngài, Tần lão?"
Tô Phàm nhìn ra bốn phía, sau đó hắn phát hiện ra ở phía ngoài cửa sổ của căn phòng này có sự xuất hiện của Tào Duyên Hoa.
"Mặc dù cái thứ này không quá ổn định, nhưng ít ra chúng ta vẫn có thể sống sót đi ra ngoài."
Một giây sau, Liễu Tam cũng bước ra khỏi cánh cửa. Hắn ta nhanh chóng biết được vị trí hiện tại của bản thân.
Nếu hắn ta đoán không sai thì đây chắc chắn là một trụ sở dưới lòng đất của tổng bộ.
Từ Nhất Bình cũng đi ra, hắn ta thở dài một hơi, sau đó nói:
"Mẹ nó chứ, lần sau tôi chắc chắn sẽ không bao giờ dùng tính mạng để chơi với thứ này nữa. Gần như không thể nắm bắt được thời cơ để rời đi khỏi đó."
Chỉ có ba lần mở cửa. Nếu lần thứ nhất bị thất bại, và lần thứ hai cũng vậy, thì bọn họ phải chờ thêm một giờ để mở cửa lần ba.
Mà điều quan trọng là bọn họ căn bản không thể nào cầm cự quá một tiếng.
Tô Phàm nhỏ giọng nói:
"Có thể sống sót mà ra khỏi đó đã không tệ rồi. Ở trong chỗ quỷ quái kia, nếu không phải là sử dụng cánh cửa này để rời đi thì căn bản chúng ta không thể nào đi ra khỏi chỗ đó được. Quỷ vực của quỷ họa quá quỷ dị, chỉ cần đi vào bên trong là mất hết liên lạc ngay. May là lần này chúng ta cũng không có tiếp xúc trực tiếp với quỷ họa, nếu không chúng ta sẽ không có cơ hội để mở cửa lần thứ hai đâu."
Nhìn đám người lần lượt đi ra khỏi cánh cửa, Tào Duyên Hoa lập tức tỏ ra vui mừng, sắc mặt có chút kích động.
Mặc dù không có hoàn thành được kế hoạch lần này một cách viên mãn, nhưng ít ra bọn họ đã tạm thời xử lý được chuyện linh dị của Cảnh sát quỷ, đồng thời cả đội còn có thể sống sót trở về.
Tào Duyên Hoa quay người lại nói.
"Hữu kinh vô hiểm, hữu kinh vô hiểm, cuối cùng bọn họ đã sống sót trở về. Giáo sư Vương, hiện tại chúng ta chỉ cần nhìn bên phía Trần Nghĩa nữa là được."
Nhưng lúc này Vương Tiểu Minh lại đang cau mày, cũng không tỏ ra vui mừng chút nào hết.
Tào Duyên Hoa hỏi lại:
"Sao thế? Chẳng lẽ cậu không hài lòng đối với kết quả như này hay sao?"
"Thời gian đóng cửa sắp đến rồi, vậy mà Lý Quân vẫn còn chưa có xuất hiện. Với lại..."
Vốn Vương Tiểu Minh còn định nói gì đó, nhưng lại đột nhiên dừng.
Lúc này Tào Duyên Hoa mới chú ý đến, chỉ có bốn người trong nhóm bình yên vô sự đi ra, nhưng lại không có Lý Quân.
"Không thể nào, chẳng lẽ cậu ta chết ở trong đó rồi?"
Một ý nghĩ cực kỳ tồi tệ xuất hiện ở trong đầu hắn ta.
Nếu lần hành động này mà chết mất Lý Quân, thì đây sẽ là tổn thất cực kỳ to lớn của tổng bộ.
Thời gian của lần mở cửa thứ hai chỉ kéo dài có 30 giây.
Hiện tại chỉ còn vài giây nữa là Tần lão cần phải đóng cửa, để phòng ngừa có quỷ xâm nhập chỗ này.
Lần mở cửa trước đó chỉ kéo dài có một phút đồng hồ, mà ở trong đoạn thời gian đó lại xuất hiện ba con quỷ muốn xâm lấn. Mà tốc độ xâm lấn của quỷ ở lần thứ hai cũng sẽ nhanh hơn so với lần thứ nhất, cho nên bọn họ nhất định phải rút ngắn thời gian mở cửa lại.
Nếu là lần mở cửa thứ ba, có thể giữ cửa mở được 10 giây đã là không hề tệ rồi.
"Năm giây nữa tôi sẽ đóng cửa. Nếu còn có người chưa thể rời đi thì chỉ có thể nói đáng tiếc mà thôi."
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Tần lão đã chết lặng, dường như lão sẽ không vì một người chưa xuất hiện mà sửa đổi kế hoạch hành động.
Tào Duyên Hoa ở bên ngoài căn phòng cũng trầm mặc, không có phản đối. Hiển nhiên là ngầm đồng ý với hành động của Tần lão.
Dù Lý Quân không thể nào đi ra ngoài theo kế hoạch, thì hắn ta cũng không thể nào dùng tính mạng của tất cả những người bên trong căn phòng để mạo hiểm được.
Nhưng đúng lúc này, ở phía sau cánh cửa lại xuất hiện tiếng bước chân khá rõ ràng.
Từ Nhất Bình vội vàng nói:
"Là Lý Quân, khoan đóng cửa lại. Anh ta sắp đi đến nơi rồi, tôi biết anh ra sẽ không có chuyện gì mà..."
"Hả?"
Nhưng sau đó tất cả mọi người đều đồng loạt biến sắc, tâm tình mới thả lỏng kia trở nên căng cứng.
"Cộp, cộp! Cộp, cộp!"
Tiếng bước chân ở phía sau cánh cửa không phải là một, mà chính là hai tiếng bước chân...
Nếu một cái là của Lý Quân, vậy cái còn lại là của ai?"