Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 835: Lựa Chọn Và Tai Họa Ngầm



Sau khi thấy Phí tổng rời đi, Dương Gian cũng chuẩn bị đi.

"Tôi còn có việc nên đi trước đây, sẽ không ăn cơm tối đâu. Người vừa nãy đã rời đi rồi, là do đi nhầm nhà. Tôi cũng đã cảnh cáo người kia rồi, hắn ta bảo sau này sẽ chú ý."

Người phụ nữ tên là Uyển Nguyệt kia kinh ngạc đi đến rồi nói:

"A, đi nhanh như vậy sao? Cơm tối tôi đã chuẩn bị xong rồi mà, hay ăn xong rồi hẵng đi."

Dương Gian nói:

"Không cần đâu, trong tay còn có quá nhiều việc phải đi xử lý."

Uyển Nguyệt nói:

"Vậy thì thôi, tôi cũng không ép cậu ở lại nữa, đi lại nhớ cẩn thận một chút."

"Cô cũng thế."

Dương Gian nói xong, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.

Nhìn lấy Dương Gian rời đi, ánh mắt Uyển Nguyệt có hơi động. Trong lòng của cô ta xuất hiện một chút nghi hoặc đối với chuyện vừa rồi. Vi sao người đàn ông vừa xâm nhập vào nhà kia lại tỏ ra bộ dạng quen biết với cô ta và đứa con trai của cô ta. Với lại, vừa nãy người kia làm sao đi vào bên trong nhà?

Không giống như nạy khóa cửa để vào, hình như là có chìa khóa.

Ngoài ra Dương Gian ở trong trí nhớ của cô ta và Dương Gian hiện tại có chút khác biệt.

Không có nhiệt tình như tưởng tượng, ngược lại thêm vào mấy phần lạnh lùng không nói nên lời.

"A! Mình để ý nhiều như vậy làm gì chứ."

Uyển Nguyệt nghĩ đến bản thân còn đang nấu ăn, thế là vội vàng chạy vào nhà bếp.

Trí nhớ là thứ dễ dàng lừa gạt con người nhất, cho dù cô ta có cảm giác ra được, nhưng vẫn lựa chọn không tin tưởng loại giác quan này, mà đi tin tưởng trí nhớ. Dù hai cái này có chút không khớp với hiện thực cho lắm.

Ngay khi Dương Gian đi ra khỏi tòa chung cư này, chưa đi được bao xa thì tại một hàng cây xanh ở sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng bịch thật lớn.

Giống như có vật nặng nào đó rớt xuống từ trên tầng 6 7 gì đó và va chạm với mặt đất.

Dương Gian dừng chân lại, một số người bên trong khu chung cư cũng bị tiếng động này hấp dẫn, nên nhao nhao nhìn về phía kia. Ở tầng trên, có không ít người mở cửa sổ để nhìn ra ngoài.

Rất nhanh, bọn họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc âu phục nằm rạp trên mặt đất, máu tươi chảy lênh láng, không còn hô hấp nữa.

Trong khu chung cứ lập tức truyền ra âm thanh hỗn loạn.

Nhưng Dương Gian không có quan tâm, hắn rời đi khỏi tiểu khu.

Trong lòng thầm nghĩ.

"Vẫn có chút nhẫn tâm. '

Đối với trường hợp của Phí tổng, trước đó hắn cũng từng cân nhắc việc sửa đổi trí nhớ của tên này, sau đó biến thành con cờ và làm việc cho hắn giống như Lý Dao.

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, Dương Gian quyết định từ bỏ.

Kẻ địch là kẻ địch, hắn không có ngây thơ đến mức sử dụng kẻ địch để làm việc cho mình. Với lại tên Phí tổng này là một người thông minh, dù hắn có sửa đổi trí nhơ đi nữa, thì khi phát hiện ra tên này vẫn có khả năng xoay mũi giáo đâm về phía Dương Gian.

Mặc dù tỷ lệ xuất hiện trường hợp này là khá nhỏ, nhưng không thể không phòng, Dương Gian không muốn dùng tính mạng của bản thân để đi cược.

Cho nên chỉ có khiến cho tên này biến mất khỏi thế giới thì hắn mới yên tâm.

"Bíp! bíp!"

Tiếng còi ô tô xuất hiện, sau đó một chiếc xe sang trọng dừng lại bên cạnh người Dương Gian.

Cửa sổ xe đột nhiên kéo xuống, sau đó là khuôn mặt đeo kính đen của Lý Dao thò ra ngoài. Khóe miệng cô ta hiện ra nét tươi cười:

"Em biết anh chắc chắn sẽ ở chỗ này, cho nên từ nãy đến giờ em vẫn đứng ở đây chờ anh. Mọi chuyện như thế nào rồi? Có phải là cưc kỳ thuận lợi đúng không, dù sao cũng không có sự can thiệp của Trương Kiến. Một người bình thường như Phí tổng hẳn là sẽ không chơi được chiêu trò gì cả."

Dương Gian mở cửa xe, leo lên, sau đó nói:

"Khả năng ngày mai thông tin tôi ra tay sẽ truyền đến tai của đám người Hội anh em. Nhân lúc hiện tại còn có thời gian, cô nghĩ chúng ta nên tiêu diệt người nào đây?"

Lý Dao lật xem tư liệu:

"Phí tổng và Trương Kiến cùng chết, chắc chắn sẽ khiến cho quá trình vận chuyển của công ty xuất hiện vấn đề. Cho nên mục tiêu kế tiếp theo em sẽ phải là môt vị ngự quỷ nhân có phân lượng. Kể từ đó lần hành động chiếm tiên cơ này của chúng ta sẽ có tác dụng nhiều hơn. Dựa theo việc lần trước anh từng tiêu diệt Cao Chí Cường ở tổng bộ, thì em cho rằng kế tiếp có hai người phù hợp làm mục tiêu kế tiếp của chúng ta."

Vừa nói cô ta vừa lấy ra hai tấm tư liệu.

Theo thứ tự là Khương Thượng Bạch và Hạ Thiên Hùng.

Dương Gian tiếp nhân tư liệu, sau đó nghiêm túc xem xét một lát, nhăn mày một lúc.

Hai người này đều là ngự quỷ nhân, trong đó hắn đã từng gặp mặt qua Khương Thượng Bạch rồi, nghe nói là một vị ngự quỷ nhân khống chế ba con lệ quỷ. Ở trong tổng bộ cũng có địa vị khá cao, cũng là một trong những đội trưởng của kế hoạch lần này.

Còn người tên là Hạ Thiên Hùng... Thú thật hắn không nhận ra người này.

Theo quan điểm của hắn thì đây có lẽ cũng là một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong mà Hội anh em ẩn giấu. Dù sao một thế lực sẽ không thể nào tiết lộ cho người ngoài biết hết toàn bộ thực lực của bọn họ được.

Dương Gian đột nhiên hỏi:

"Chỉ có hai người này thôi sao?"

Lý Dao do dự một chút rồi nói:

"Hội anh em có rất nhiều người, số lượng ngự quỷ nhân cũng không ít, nhưng những người được xem là nhân vật quan trọng lại không có nhiều. Một trong số đó là các tổng giám đốc của một số tập đoàn, có lẽ cậu sẽ không có hứng thú giết bọn họ. Với lại những người kia chỉ là cung cấp tiền tài cho Hội anh em, cho nên không ảnh hưởng nhiều đến cục diện thực sự lắm. Thế nhưng ngoại trừ Khương Thượng Bạch và Hạ Thiên Hùng ra, ở trong thành phố còn có một vị ngự quỷ nhân nữa."

"Thế nhưng em không đề nghị anh chọn người này làm mục tiêu kế tiếp."

Dương Gian nói:

"Người đó là ai?"

"Em không có tư liệu về người này, em chỉ biết người này tên là Phương Thế Minh, tuổi tầm hai mươi lăm. Hội anh em có thể phát triển đến mức độ này, phần nhiều là nhờ có sự tồn tại của hắn ta. Nếu không lần trước Hội anh em xung đột với diễn đàn Linh dị của thành phố Đại Hải đã bị Diệp Chân đánh cho tơi bời rồi."

Diệp Chân?

Đây là lần thứ hai Dương Gian nghe được người khác nhắc đến cái tên này. Lần trước là nghe được La Tố Nhất nhắc qua khi cùng đi xử lý chuyện linh dị và cứu Đồng Thiến.

Hơn nữa, mấy người La Tố Nhất, Lâm Lạc Mai cũng là thành viên của diễn đàn Linh dị.

Mà Diệp Chân, nếu như hắn nhớ không lầm, thì tên này được giới ngự quỷ nhân công nhận là nhân vật số một số hai. Một tay sáng tạo ra diễn đàn Linh dị, đồng thời tư lịch cũng rất già.

Dương Gian hỏi:

"Tên Phương Thế Minh này và Diệp Chân có địa vị ngang nhau?"

Lý Dao tỏ ra có chút bất đắc dĩ.

"Ít ra cũng đều là người ở cấp bậc đó. Anh biết Diệp Chân? Vậy hẳn là anh sẽ hiểu biết một chút về tính khí của tên Diệp Chân này. Mặc dù bình thường tên giả hỏa này không có gì hết, nhưng khi hung ác lên thì chắc chắn sẽ là loại người giết sạch cả nhà người ta. Nếu có thể khiến cho Diệp Chân e ngại, thì anh hiểu mức độ nguy hiểm của Phương Thế Minh là như thế nào rồi đó."

Dương Gian nghiên túc nói:

"Xem ra không thể coi thường năng lượng của Hội anh em được. Nếu đã như vây thì tôi không còn lựa chọn nào khác nữa, quyết định tên Hạ Thiên Hùng này đi."

"Cũng đúng, dù sao Khương Thượng Bạch cũng là người của tổng bộ. Nếu xử lý hắn ta thì anh sẽ không tiện để bàn giao lại cho tổng bộ. Còn Hạ Thiên Hùng lại không cần phải kiêng kỵ nhiều như thế. Nếu anh xử lý hắn ta, tổng bộ cũng sẽ không nói gì cả. Dù sao tay chân của tên này cũng không hề sạch sẽ chút nào hết, trên người treo một đống vụ án. Nếu không phải là cục diện đang khá nghiêm trọng, thì loại người như hắn ta sẽ bị tổng bộ phái người đi xử lý."

Lý Dao gật gật đầu, cô ta cảm thấy lựa chọn này cực kỳ chính xác.

"Hiện tại xuất phát luôn hay sao? Em biết được vị trí đại khái của Hạ Thiên Hùng, nên khả năng tìm được hắn ta cũng không quá khó."

"Đi đến chỗ này trước đi đã."

Dương Gian nói ra một cái địa chỉ.

Đây là địa chỉ do Phí tổng đưa cho hắn. Theo những gì hắn ta nói, thì những thứ bên trong có thể đổi lấy được sự an toàn cho cả nhà của hắn ta.

"Được rồi."

Lý Dao cũng không có hỏi vì cái gì, mà chỉ khởi động xe sau đó lái đi.

Cùng lúc đó.

Ở bên trong một căn nhà cao cấp của một khu vực nào đó trong thành phố Đại Kinh.

Một người đàn ông vừa mới trở về sau một ngày làm việc quần quật. Nhưng khi vừa mới về nhà, mở cửa ra, hô một vài tiếng, lại phát hiện ra trong nhà không có một ai. Theo lý mà nói thì giờ này hẳn là vợ của hắn ta đã phải tan ca từ lâu rồi mới đúng chứ, thế nhưng hiện tại trong phòng không có bật đèn, TV cũng không mở.

"Đang đi mua đồ hay sao vậy?"

Người đàn ông kia nghĩ vậy.

Hắn ta cởi giày ra, thay một bộ dép lê và đi vào bên trong phòng khách. Nhưng đúng lúc này hắn ta phát hiện ra ngay bên trên ghế sô pha ở trong phòng khách có dặtd một bức tranh sơn dầu treo ở trên tường.

Bức tranh sơn dầu khá mơ hồ, không hiện rõ ràng lắm. Không thể nào nhìn rõ khuôn mặt của người trên bức tranh, nhưng có thể khẳng định đây là một người phụ nữ. Nó để lộ ra một loại cảm giác mông lung, khá giống với nghệ thuật.

Ngoài ra, toàn bộ bức tranh để lộ ra một phong cách cực kỳ u ám.

Nhân vật không thấy rõ ngũ quan, cùng khung nền tối tăm khiến cho nó quỷ dị không nói nên lời.

Người đàn ông này quan sát một chút, sau đó đi lên trước mấy bức, dùng tay sờ sờ khắp ngõ ngách của bức tranh sơn dầu kia. Hắn ta phát hiện ra thứ bên trong cũng không phải được vẽ ra, đồng thời không biết từ lúc nào trên tay người này có dính một giọt sơn màu đỏ đậm.

Không, đây không hẳn là sơn, mà giống như máu tươi hơn.

"Cũng không biết lau qua một chút rồi hẵng treo, bẩn chết đi được."

Người kia lắc lắc đầu mấy cái rồi đi vào trong nhà vệ sinh để rửa tay.

Ngay khi người đàn ông kia xoay người sang chỗ khác, ở chỗ vừa rồi của bức tranh sơn dầu kia lại thấm ra mấy giọt máu đỏ tươi.

Ở trong một ngõ ngách tối tăm, không đáng chú ý của bức tranh, đang vẽ ra một người phụ nữ mặc váy thời hiện đại. Thân thể của người này bị tàn phá, chỉ còn lại một nửa. Máu tươi không ngừng tụ lại, rồi chảy thành một cái rảnh nhỏ. Mà điểm cuối của cái rãnh kia là góc phải phí dưới của bức tranh. Chính là chỗ vừa mới thấm máu tươi ra ngoài kia."