Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 855: Chuẩn Bị



Lưu Tử vội vàng nói:

"Không sao, không sao cả, tôi chỉ thuận miệng nói àm thôi."

Cô ta sợ gây ra sự phản cảm cho Dương Gian giống như Vương Duyệt, nên mở miệng giải thích.

"Lưu Tử, hai người kia đâu? Bọn họ không đi ra cùng với cậu hay sao?"

Miêu Tiểu Thiện có chút kinh ngạc khi chỉ nhìn thấy Lưu Tử mà không nhìn thấy hai người còn lại.

"Ý cậu là Vương Duyệt cùng Tôn Vu Giai ấy hả. Hiện tại chắc hai cậu ấy còn đang ngủ đây. Bọn họ căn bản không có ý định rời khỏi căn phòng ngủ. Bởi vì tôi sợ nên rời đi trước."

Nói đến đoạn này, Lưu Tử cảm thấy có chút xấu hổ, bởi vì chuyện này giống như cô ta vứt bỏ đồng đội và chạy trốn một mình vậy.

Sau khi nghe xong, trong lòng Miêu Tiểu Thiện cảm thấy có chút bất an, nên hỏi Dương Gian:

"Cậu cảm thấy hai cậu ấy có xảy ra chuyện gì không?"

"Dựa theo tình huống mà nói, quỷ họa xuất hiện ở trong phòng ngủ của cậu, đó là điều không thể nghi ngờ. Hiện tại hai người đó ở trong phòng ngủ lâu như vậy, nên xác suất bị quỷ để mắt đến là không hề nhỏ. Chỉ là..."

Nói đến đây Dương Gian hơi dừng lại một chút:

"Cậu từng ở trong phòng ngủ một đoạn thời gian, cũng nhìn qua bức tranh kia, nhưng cho đến giờ cậu vẫn chưa bị nó tập kích, mà quỷ họa chưa từng xuất hiện ở xung quanh đây."

"Tôi không quản được quá nhiều người, cho nên chỉ ưu tiên cậu không bị quỷ họa để mắt đến. Mục đích khi mang cậu đến sân bóng rổ là vì ở đây không có người, lại khá vắng vẻ, một khi cậu bị thứ kia để mắt đến thì tôi cũng dễ xử lý hơn."

"Là thế à..."

Miêu Tiểu Thiện kinh ngạc nhìn Lưu Tử, trong lòng không khỏi xuất hiện một loại cảm động không nên lời.

Đến lúc này cô mới hiểu được vì cái gì Dương Gian lại ôm cô ra khỏi phòng và đưa đến đây.

Sau đó lại ngồi chơi ở đây lâu như vậy. Thì ra là đang âm thầm xác định xem bản thân cô có an toàn hay không.

"Reng! reng!.."

Nhưng đúng lúc này ở trong sân bóng rổ đột nhiên vang lên một hồi chuông.

Không chỉ riêng sân bóng rổ, mà những nơi khác của trường học cũng xuất hiện tiếng chuông cảnh báo này.

"Có chỗ nào cháy vậy?"

Lưu Tử vội vàng nhìn sang bốn phía, để xem chỗ nào cháy mà trường học lại bật chuông báo cháy.

Đương nhiên, tiếng chuông báo cháy kia không phải vì có chỗ nào xảy ra hỏa hoạn.

Dương Gian đứng dậy, xuyên qua cửa sổ hắn có thể nhìn thấy một đoàn xe kêu ỉnh ỏi đang vượt qua những người đi đường, trực tiếp chạy về phía này.

"Đến rồi?"

Nhìn lại thời gian.

Kể từ khi hắn cúp điện thoại đến giờ mới có 15 phút.

Xem ra hiệu suất làm việc của tổng bộ là cực kỳ nhanh.

Miêu Tiểu Thiện có chút khẩn trương hỏi:

"Dương Gian, bên ngoài xảy ra chuyện gì hay sao thế?"

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Không có gì, tôi sắp bắt đầu làm việc rồi."



Làm việc?

Miêu Tiểu Thiện vẫn còn đang suy nghĩ xem ý nghĩa của hai từ này là gì. Nhưng rất nhanh cô đã nhìn thấy một đoàn xe chuyên dựng chạy đến trước cổng chính của sân bóng rổ.

Nếu không phải cô đã biết trước được là chuyện gì đang xảy ra thì có lẽ sẽ phải giạt mình vì trận thế như này.

Trước khi đi, Dương Gian dặn dò cô một câu:

"Ở yên chỗ này, đừng có đi lung tung. Trước khi tôi trở về không được tiếp nhận bất cứ cuộc điện thoại nào, cũng đừng gọi điện thoại cho tôi."

Miêu Tiểu Thiện gật gật đầu:

"Vâng, tôi khẽ không gây phiền phức cho cậu."

Chút tự giác ấy cô vẫn có.

Sau đó Dương Gian đưa mắt nhìn chằm chằm vào Lưu Tử đang đứng trên sân bóng rổ.

Lưu Tử cảm nhận được ánh mắt dị thường của hắn, sắc mặt có chút mất tự nhiên. Đến lúc này trong lòng cô ta đã hiểu rõ, cho dù ở tại thành phố này, Dương Gian cũng có được năng lượng không thể tưởng tượng. Dường như hắn có thể điều động được rất nhiều người, mà tiếng chuông cánh báo lúc trước của trường cũng là do hắn phân phó.

Ánh mắt Dương Gian đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

"Cô, lập tức rời khỏi đây?"

"A?"

Lưu Tử cảm thấy có chút kinh ngạc, sau đó vội vàng nói:

"Tôi sẽ yên lặng chờ ở chỗ này cũng không được hay sao? Tôi sẽ bồi tiếp Miêu Tiểu Thiện, không gây phiền toái cho cậu đâu."

Vốn dĩ cô ta còn nghĩ dựa hơi vào Miêu Tiểu Thiện để đạt được một chút bảo vệ từ Dương Gian, không ngờ được là Dương Gian lại đuổi cô ta đi.

Dương Gian nói:

"Cô ấy không cần người ở cùng, tôi sẽ không nói lại lời này thêm lần nữa đâu, lập tức rời khỏi đây."

Lưu Tử mân mê bờ môi:

"Khuya như này rồi, tôi có thể đi đâu được chứ?"

Dương Gian nói tiếp:

"Muốn đi đâu thì đó là việc của cô, nhưng tóm lại cô không thể ở chung một chỗ cùng Miêu Tiểu Thiện."

"Nhưng..."

Lưu Tử đưa mắt nhìn về phía Miêu Tiểu Thiện, hi vọng cô sẽ nói mấy câu, đừng để cho Dương Gian đuổi cô ta đi.

Mặc dù trong lòng Miêu Tiểu Thiện có chút không nỡ, nhưng cô cho rằng cách làm của Dương Gian là có lý do của nó. Không thể nào vô duyên vô cớ đuổi người bạn cùng phòng của cô được, cho nên không nói thêm gì.

Rất nhanh.

Ở bên ngoài sân bóng rổ truyền vào tiếng bước chân. Một đám người mặc tây phục, thân thể khá cường tráng bước vào. Khiến cho sân bóng rổ không được lớn này trở nên chật chội.

Đi đầu là một người trung niên khá mập mạp, khuôn mặt khá nghiêm túc, ánh mắt lập tức nhìn về phía khán đài.

"Dương tiên sinh, tôi là người phụ trách của tiểu đổi ở trong lần hành động này, tên tôi là Vương Tuyền. Lần này phải làm phiền Dương tiên sinh chỉ đạo công việc rồi. Người bên cạnh tôi là hiệu trưởng của trường, nếu co vấn đề gì thì cứ nói, ông ta sẽ phụ trách xử lý."

Vị hiệu trưởng kia chừng 50 tuổi lập tức đi lên chào hỏi:

"Chào cậu, Dương tiên sinh."

"Vương Tuyền?"

Dương Gian chần chờ một lát, sau đó hỏi:

"Ông biết được bao nhiêu về chuyện của quỷ họa?"

Vương Tuyền nói:

"Tôi đã đọc qua hồ sơ về quỷ họa rồi, nên biết đều đã biết. Nếu như Dương tiên sinh ngài có quên mất chỗ nào thì cứ hỏi tôi."

"Đọc qua rồi à, đọc qua rồi thì tốt, đỡ lãng phí thì giờ của tôi. Nhưng chuyện quỷ họa xảy ra cũng không chỉ có nhiêu đó. Hiện tại chỗ này đang an toàn, chỉ là tôi không hiểu rõ lắm về quy luật giết người của quỷ họa. Để ngăn ngừa hiểm họa xảy ra, ông cần phải sắp xếp cho người bạn Lưu Tử này một chút."

Dương Gian chỉ tay về phía Lưu Tử và nói:

"Quỷ họa xuất hiện ở trong phòng ngủ của cô ta, nên cô ta hẳn là từng có tiếp xúc gần nhất với bức tranh."

Sắc mặt Vương Tuyền khẽ nhúc nhích, lập tức nói:

"Tôi biết rồi, tôi sẽ cho người đi xử lý ngay lập tức."

Chỉ một lát sau, có hai người nhân viên công tác đi về phía Lưu Tử.

Bọn họ không có hỏi thăm, cũng không đưa ra bất cứ lý do nào để giải thích, mà trực tiếp mang Lưu Tử rời đi.

Lưu Tử tỏ ra cực kỳ kinh hoảng, nhưng lại không biết làm gì.

Vương Tuyền nói:

"Bạn học, cô không cần phải khẩn trương, đây chỉ là cuộc giám sát bình thường mà thôi, hi vọng cô có thể phối hợp làm việc với chúng tôi. Sau khi xong việc, cô có thể trở lại trường như bình thường. Nếu bởi vì việc này mà khiến cho cô gặp phải phiền toái không cần thiết thì tôi hi vọng cô hãy hiểu cho."

Thế nhưng khuôn mặt của hắn ta lại nghiêm túc đến dọa người, khiến cho Lưu Tử càng hoảng hơn.

Cô ta cảm thấy có lẽ lần này đi sẽ trở về không được nữa.

Dương Gian mở miệng nói:

"Đây là Miêu Tiểu Thiện, bạn của tôi, cô ấy và quỷ họa cũng từng có tiếp xúc ở một phạm vi nhất định. Hãy để cho cô ấy đợi ở trong sân bóng rổ, do tôi đến phụ trách."

"Nếu Dương tiên sinh đã đích thân phụ trách thì không còn gì tốt hơn rồi."

Vương Tuyền nhìn về phía Miêu Tiểu Thiện, trên khuôn mặt lập tức nở một nụ cười hiền lành.

Nhưng đối với Miêu Tiểu Thiện mà nói, nụ cười này chẳng hiền lành chút nào.

Dương Gian nói:

"Được rồi, tạm thời mọi chuyện cứ như thế đi. Nên đi lên tầng trên của ký túc xá để kiểm tra rồi. Hiện tại hẳn là nó còn chưa tạo thành nguy hại quá lớn. Mong nó vẫn chỉ là một việc bình thường."

Vương Tuyền nói:

"Hi vọng tất cả mọi người sẽ bình yên vô sự, tôi cũng mong kết thúc công việc sớm sớm một chút để về nhà."

Dương Gian nhìn Miêu Tiểu Thiện ở bên cạnh, sau đó suy nghĩ một lúc, cuối cùng lấy từ trên người ra một cây quỷ nến màu đỏ đậm, nhét vào trong tay của cô rồi nói:

"Một khi cảm giác thấy xung quanh có gì đó không thích hợp thì nhanh chóng thắp cây nến này lên, sau đó gọi điện thoại cho tôi. Nếu không có chuyện gì thì cố gắng đứng yên, đừng có làm gì đó bậy bạ, đồng thời đừng tùy tiện cầm nó ra ngoài."

"Tôi biết rồi."

Miêu Tiểu Thiện gật gật đầu, nắm chặt lấy cây nến màu đỏ đậm kia.

Mặc dù cô không biết đây là thứ gì, nhưng từ giọng điệu của Dương Gian không khó để đoán được thứ này cực kỳ quý giá.

Dương Gian nói:

"Vương Tuyền, đưa cho cô ấy một cái bật lửa."

Sắc mặt của Vương Tuyền có chút quái dị, nhưng vẫn lấy một cây bật lửa bằng vàng ra rồi bảo người nhân viên bên cạnh đưa cho Miêu Tiểu Thiện.

Miêu Tiểu Thiện nói:

"Cậu nhớ cẩn thận một chút, tôi sẽ chờ cậu ở chỗ này."

"Ừm."

Dương Gian gật gật đầu, sau đó cùng Vương Tuyền rời đi khỏi sân bóng rổ, tiếp đó đi vào bên trong khu ký túc xá của trường học.

Trên đường đi.

Vương Tuyền mở miệng nói:

"Dương tiên sinh, ngài thật là hào phóng, vậy mà đưa nguyên một cây quỷ nến màu đỏ đậm cho một cô gái. Hiện tại trên thị trường giá cả của thứ này không hề thấp đâu. Ở trên trên website đã có người mua với giá một tỷ, hơn nữa đây còn là giá sàn. Nếu gặp mặt hai bên để nói chuyện thì còn có thể nâng giá lên."

"Chẳng qua hiện tại thứ này chỉ có mỗi tổng bộ của chúng ta là có, còn nước ngoài không sản xuất ra được thứ này. Đây là thứ có tiền cũng không mua được."

Dương Gian mở miệng nói:

"Đối với tôi mà nói, cô ấy quan trọng hơn một tỷ."

Vương Tuyền cười nói:

"Đương nhiên sinh mệnh sẽ quan trọng hơn tiền tài rồi. Thế nhưng, Dương tiên sinh, hiện tại ngài đưa cho cô gái kia quỷ nến rồi, vậy khi xử lý chuyện linh dị có khiến ngài gặp phải một chút phiền toái không? Dù sao có một số việc vẫn nên lấy đại cục làm trọng. Nếu Dương tiên sinh ngài thay đổi ý định thì tôi có thể cho người đi cầm về. Tôi sẽ làm người xấu thay ngài, sẽ không để cho Dương tiên sinh ngài bị mất mặt đâu."

"Không cần đâu, đã đưa cho người ta rồi thì cứ để thế đi, lấy lại làm cái gì? Với lại tôi còn có thứ này nữa mà."

Dương Gian lại lấy ra một cây quỷ nến màu đỏ, sau đó cầm lắc lắc.

Nụ cười trên khuôn mặt của Vương Tuyền cứng lại.

Gì thế? Hai cây?

Tên Dương Gian này giàu có như vậy sao? Một người mà có đến hai cây quỷ nến. Điều này cần xử lý hết bao nhiêu chuyện linh dị thì mới đổi lấy được tư cách sử dụng hai cây quỷ nến chứ.

Vương Tuyền nói:

"Mặc dù trong tay của Dương tiên sinh vẫn còn đồ dự bị, nhưng thứ này càng nhiều càng tốt mà."

Dương Gian nói:

"Đây là đồ của tôi, tôi muốn cho ai thì cho, không đến lượt ông phải quản đâu. Nếu hiện tại ông có rảnh thì đi điều tra bảo tàng mĩ thuật của trường đi. Nơi xuất hiện đầu tiên của quỷ họa là từ trong bảo tàng mĩ thuật đó. Phòng ngủ có lẽ chỉ là một khởi điểm của quỷ họa mà thôi, khả năng cao trong trường học này vẫn còn những bức tranh khác."

Quỷ họa không chỉ có một bức tranh, điều này hắn đã được biết từ trước đó.

Nhưng chắc chắn ngọn nguồn của quỷ họa sẽ tồn tại, chỉ là hiện tại hắn chưa tìm ra được mà thôi.

"Vậy tôi sẽ phân phó người đi kiểm ra xem sao."

Sắc mặt Vương Tuyền trở nên cực kỳ nghiêm túc, sau đó nhanh chóng sắp xếp người đi làm việc này.

Chỉ trong chốc lát, lượng người đi theo sau đã giảm hơn phân nửa.

Dương Gian đề nghị:

"Nếu ở trong bảo tàng mĩ thuật mà gặp phải thứ tương tự, thì tôi đề nghị nên phá bỏ, hoặc cho một mồi lửa đốt luôn đi. Có một số thứ, đốt chưa chắc đã là xấu, như vậy hiệu suất sẽ cao hơn."

Vị hiệu trưởng họ Đồ chạy đến bên cạnh Dương Gian, sau đó vừa thở hổn hển vừa nói:

"Từ từ, bên trong bảo tàng mĩ thuật có rất nhiều bức tranh của danh nhân. Bình thường trưng bày ra để cho học sinh tham khảo và tập vẽ, tuyệt đối đừng có đốt."

Dương Gian không có dừng chân lại, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

"Mấy người cứ xem xét và làm thôi, tôi chỉ đề nghị, chứ có quyết định thế đâu."

Ánh mắt Vương Tuyền hơi động, không thể không nói đề nghị này của Dương Gian khá hay. Nó có thể giảm bớt được hệ số nguy hiểm, cùng sự an toàn cho nhân viên cũng được bảo đảm. Bởi vì, nếu lỡ quỷ họa thật sự ẩn núp ở bên trong bảo tàng mĩ thuật, thì đó sẽ là một mối nguy hiểm cực kỳ lớn.

Rất nhanh.

Đoàn người đã đi đến phía dưới của ký túc xá.

Lúc này ở trong ký túc xá không ngừng có học sinh, sinh viên liên tục đi ra ngoài. Dường như tiếng chuông cảnh báo của trường cũng không có hiệu quả cho lắm. Bởi vì vẫn có không ít sinh viên còn đang dừng lại ở trong ký túc xá.

Dương Gian ngó một chút rồi nói:

"Quá chậm."

Vương Tuyền lập tức nói:

"Hiệu trưởng Đồ, không phải lúc trước tôi đã báo cho ông rồi hay sao? Vì sao hiện tại vẫn còn chưa cho học sinh rút lui lại hoàn toàn vậy?"

Vị Hiệu trưởng Đồ kia giải thích:

"Cái này... Cái này, Do thời gian đã quá muộn, phần lớn học sinh đều đã đi ngủ, cho nên chuyện này khá khó khăn."

Vương Tuyền nói:

"Tôi sẽ cho người đi giúp đỡ công tác sơ tán. Mười lăm phút, ông nhất định phải cho học sinh rút khỏi ký túc xá trong vòng 15 phút. Nếu còn làm không được nữa thì ông có thể từ chức được rồi."

Hiệu trưởng Đồ nghe vậy thì không khỏi toát mồ hôi hột.

Thế nhưng đúng lúc này có một vài người sinh viên đang đu đãng bên dưới ký túc xá đột nhiên nhao nhao hết lên.

Có người hoảng sợ nói:

"Mau nhìn đi, có người đang bò lên cửa sổ, cái này quá nguy hiểm."

"Hình như là Tôn Vu Giai của tầng năm, trời ạ, cậu ta đang làm cái gì vậy? Mau, mau báo cảnh sát."

"Hiệu trưởng Đồ, ngài mau tới nhìn một chút, Tôn Vu Giai đang định nhảy lầu tự tử."

Hiệu trưởng Đồ nghe được rất nhiều học sinh đang gọi tên ông ta, nên lập tức nhìn thấy chuyện đang xảy ra kia. Ông ta ngẩng đầu lên, quả nhiên đã nhìn thấy một vị nữ sinh năm thứ nhất đang trèo cửa sổ, đã leo ra bên ngoài. Nhìn bộ dạng của cô nữ sinh này thì giống như đang định leo từ trên xuống vậy.

Ông ta vừa sợ vừa gấp, vội vạng chạy đến rồi hô to:

"Này, bạn học, đừng có làm chuyện nguy hiểm như thế, mau trở về phòng ngủ đi. Có chuyện gì đều có thể giải quyết được, đừng có hành động lỗ mãng."

Dương Gian cũng đã nhận ra được Tôn Vu Giai.

Đây chính là một trong những người bạn cùng phòng của Miêu Tiểu Thiện. Lúc trước Lưu Tử đã rời đi, nhưng còn có hai cô gái không chịu rời đi. Tôn Vu Giai chính là một trong hai cô gái đó.

Nhưng hiện tại, cả người Tôn Vu Giai đang run rẩy, vừa khóc vừa túm lấy thanh cửa sổ. Giống như cô ta đang tìm đường để bò xuống phía dưới vậy.

Kiến trúc của căn ký túc xá này cực kỳ ngắn gọn, nên không có chỗ cho Tôn Vu Giai đặt chân ở phía dưới. Cả người của cô ta gần như treo lơ lửng giữa không trung, đang lung la lung lay. Dù là như thế nhưng cô ta cũng không hề có ý định muốn leo vào bên trong cửa sổ.

Dường như đang có thứ gì đó đáng sợ ở bên trong, khiến cho cô ta không dám bò vào.

Dương Gian hơi nhíu mày.

"Xem ra tình hình bên trong đã tệ hơn so với tưởng tượng rồi."

Cảnh tượng như vậy hắn đã từng được chứng kiến qua rồi.

Đó là lúc ở trong khu đô thị của thành phố Đại Xương.

Có người bị quỷ dọa cho sợ, hoảng hốt chạy loạn xạ, sau đó có không ít người nhảy từ trên cao xuống.

Chỉ là theo lý mà nói thì quỷ họa không thể nào phát triển đến mức này mới đúng chứ. Trước đó hắn từng gặp cảnh quỷ họa giết người ở trong tiểu khu, nhưng đến khi những người xem náo nhiệt bị nhân viên đuổi đi vẫn không có một ai xảy ra chuyện gì hết.

Vương Tuyền ở bên cạnh nói:

"Hay chúng ta cứu người trước đi? Cao như thế này mà ngã xuống là chết người thật đó. Với lại ở đây có nhiều người như vậy sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt."

Cho đến giờ vẫn chưa có một ai lỗ mãng vọt vào bên trong.

Bởi vì Dương Gian còn chưa có mở miệng, trước khi hắn hạ mệnh lệnh, bất cứ ai cũng không được phép làm ra hành động, cho dù đó là đi cứu người.

Dương Gian nói:

"Chờ thêm một lát đi."

Vương Tuyền nói:

"Tình hình hiện tại hẳn là cực kỳ gấp gáp rồi? Nếu còn bởi vì có gì đó hạn chế thì tôi sẽ cho người chạy đến tầng bốn ngay. Chỉ cần không xảy ra vấn đề gì thì hẳn là có thể cứu được."

Dương Gian nói:

"Không cần thiết phải mua một tặng một đâu. Biểu hiện lúc này của cô gái rõ ràng là gặp quỷ ở bên trong phòng ngủ. Hiện tại cô ta còn chưa bị quỷ giết là vì chưa kích hoạt điều kiện giết người của nó. Nhưng những người đi vào cứu người thì tôi không chắc."

Vương Tuyền nói:

"Vậy chúng ta phải chờ đến khi nào? Cô gái này không còn kiên trì được lâu nữa. Nếu có thể chúng ta hãy mạo hiểm xông vào. Dù sao đây không phải là lần đầu tiên xử lý bức tranh này. Tạm thời thứ này vẫn khá an toàn."

"Tôi biết cô ta không kiên trì được lâu, cho nên đang chờ cô ta rớt xuống."

Giọng điệu của Dương Gian cực kỳ lạnh lùng, sau đó đi về phía ký túc xá.

Vương Tuyền thấy Dương Gian đã bắt đầu hành động thì thầm thở phào một hơi.

Hắn ta biết loại người như Dương Gian cực kỳ coi thường sinh mệnh của người khác, thế nhưng nếu bọn họ xử lý chuyện linh dị giúp là hắn ta đã phải cảm ơn trời đất rồi. Còn hắn ta sẽ không bao giờ hi vọng người như vậy sẽ đi ra chủ động cứu người.

Vương Tuyền thầm nghĩ trong lòng.

"Cuối cùng cũng gặp phải một người dễ nói chuyện một chút, nếu hắn chịu ra tay thì mọi việc sẽ ổn thỏa."

"A rơi rồi."

Đột nhiên trong đám người truyền đến từng tiếng thét thất thanh.

Bởi vì sức lực không đủ, lại thêm ban đêm trời rất lạnh, cóng tay cóng chân, cho nên lúc này Tôn Vu Giai không thể nào giữ chặt cánh cửa được, cô ta lập tức rơi xuống từ tầng năm.

Không ít người bị cảnh tượng như vậy khiến cho sợ hãi phải quay đầu đi không dám nhìn.

Dương Gian khẽ ngẩng đầu nhìn một chút, sau đó hơi giơ tay ra là đã tiếp được Tôn Vu Giai đang rơi xuống. Cỗ thân thể nhìn không quá cường tráng kia không hề động đậy dù chỉ một chút. Giống như việc tiếp lấy một người gần năm mươi cân rớt từ tầng năm xuống và việc tiếp lấy một cục bông rơi xuống không khác gì nhau, quá nhẹ nhàng đối với hắn.

"Cho người hỏi thăm tình hình của cô ta, hỏi xem trong tầng 5 đã xảy ra chuyện gì. Vương Tuyền, ông mang theo hai người cùng tôi tiến lên để kiểm tra."

Dương Gian tiện tay ném Tôn Vu Giai xuống mặt đất, sau đó nhanh chóng bước vào ký túc xá.

Trông tháy cảnh như vậy, tất cả nữ sinh đều tỏ ra sửng sờ.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Hình như Tôn Vu Giai rơi xuống và bị người này bắt được?

Đây là chuyện không thể nào tưởng tượng nổi, nếu không tận mắt nhìn thấy bọn họ không thể nào tin được có người lại bắt được người khác khi họ đang rơi từ tầng năm xuống.

Thế nhưng cái này không phải là điểm mấu chốt, điểm mấu chốt nhất ở đây chính là vì cái gì người kia lại vứt Tôn Vu Giai xuống mặt đất như vứt rác vậy?

Theo như kịch bản thì không phải là nam chính nên cẩn thận nâng đỡ, sau đó hỏi han, an ủi một chút hay sao?

Điều này dường như không được giống trong phim cho lắm."