Khuôn Mặt Trong Gương

Chương 11



17.

Tôi bị ném xuống trước mặt "hai người một quỷ". Lưu lão quỷ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy châm chọc: "Cô bé, lại gặp nhau rồi nhỉ?"

Tôi ngừng khóc, lấy hết sức bình sinh nhổ một bãi nước bọt vào mặt lão: "Tôi có thù hằn gì với các người đâu, sao ai cũng muốn hại tôi thế này?!"

Lưu lão quỷ không hề giận dữ, lão đưa tay quẹt đi vết bẩn trên mặt: "Chỉ trách dòng m.á.u thuần Âm trong người cô quá hấp dẫn, chúng tôi cũng hết cách."

Kính Quỷ lơ lửng trôi đến trước mặt tôi, hít hà một hơi thật sâu đầy khoái trá: "Hít... Hàaaa! Cực phẩm, đúng là mùi vị này rồi!"

Nó giơ ngón trỏ lên, chiếc móng tay đen kịch cứ thế dài ra, sắc lẹm như một lưỡi d.a.o mỏng lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Nó đưa tay kề sát vào động mạch cổ của tôi, chuẩn bị rạch xuống để lấy m.á.u.

Tôi vội vàng hét lên: "Đợi đã! Trước khi c.h.ế.t có thể cho tôi được c.h.ế.t rõ ràng không?"

Lưỡi móng tay đang định khứa xuống khựng lại, "Ồ? Cũng được, muốn hỏi gì thì hỏi đi, cho cô được làm con ma hiểu biết."

Tôi đem hết những uẩn khúc trong lòng bấy lâu nay ra hỏi: "Tại sao các người phải tốn công dùng cách điều khiển thế thân để khống chế tôi? Trực tiếp dùng bát tự, tóc tai hay m.á.u của tôi để làm phép không phải nhanh hơn sao? Mệnh thuần Âm rốt cuộc có tác dụng gì mà khiến các người phải tranh cướp đến sứt đầu mẻ trán như vậy?"

Kính Quỷ thu ngón tay lại, khuôn mặt nó liên tục biến đổi giữa Vương Phương, cô nàng kính cận và Đại Béo: "Sở dĩ phải dùng phương pháp đó là vì trên người cô gánh vác 'Thiên Mệnh'. Mệnh thuần Âm hay thuần Dương, mỗi đời chỉ xuất hiện duy nhất một người. Cô có thể hiểu nôm na rằng người mang mệnh cách này chính là 'nhân vật chính' của thế gian. Bọn ta không thể trực tiếp ra tay với người có Thiên Mệnh vì quy luật của trời đất không đứng về phía bọn ta. Bọm ta chỉ có thể dùng đường vòng để dụ dỗ cô chủ động làm một việc gì đó. Một khi cô đã đồng ý, Thiên Mệnh sẽ không còn bảo vệ cô được nữa."

Nói đến đây, Kính Quỷ lại phát ra tiếng cười "khặc khặc" đầy quái đản: "Còn về việc m.á.u của cô có tác dụng gì...?"

Nó vung nhẹ móng tay đen, một đường chỉ đỏ mảnh hiện ra trên má tôi. Nó ghé sát mặt vào, vẻ mặt đầy mê đắm hít hà mùi m.á.u tươi: "Máu của cô chính là thứ giúp toàn bộ chân thân của ta thoát khỏi phong ấn của mặt gương này đấy."

Lưu lão quỷ cũng chen vào: "Không chỉ có ích với cái thứ quỷ quái kia đâu. Dùng m.á.u thuần Âm để luyện xác, Hành thi luyện ra sẽ là tồn tại đáng sợ ngang hàng với Quỷ Vương. Còn với mụ già kia..." Lão chỉ tay vào bà lão thần bí: "Máu của cô chính là linh đan diệu d.ư.ợ.c giúp mụ ta kéo dài thêm mười năm tuổi thọ. Mụ ta đã gần đất xa trời rồi, vết đồi mồi trên mặt thực chất là t.ử ban (vết hoen t.ử thi) mọc đầy ra rồi kìa."

Bà lão quát lớn: "Ngậm cái mồm thối của ông lại, lão thân chưa đến lượt ông chỉ trỏ!"

Đoạn, bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt thoáng chút áy náy: "Cô bé ngoan, bà già này cũng hết cách rồi, cô đừng trách bà nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe những lời đó, tôi tức đến bật cười: "Mẹ kiếp! Mạng của bà là mạng, còn mạng của tôi thì không phải chắc! Đồ bà già khốn nạn..."

Đang lúc tôi chuẩn bị "tế" sạch cả tổ tông nhà bọn chúng bằng vốn từ vựng phong phú nhất thì Kính Quỷ đã mất kiên nhẫn. Nó phất tay một cái, một luồng hắc khí bịt c.h.ặ.t miệng tôi lại, "Được rồi, im miệng đi. Nói vậy là đủ rồi, cô nên lên đường thôi."

Nó giơ bộ móng vuốt sắc lẹm lên, định vung xuống kết liễu tôi. Trước tình cảnh ấy, tôi tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại. "Phải c.h.ế.t thật rồi sao...?"

18.

Chính vào lúc tôi tưởng rằng mình đã vô phương cứu chữa, thì cánh cửa lớn của miếu Thành Hoàng phía sau bỗng vang lên tiếng nổ "oành" một cái, rộng mở hoàn toàn.

Kim quang từ bên trong trào dâng mãnh liệt. Một đội Âm binh Âm tướng hộ tống một bóng người tỏa ra thần quang uy nghiêm lướt ra ngoài.

Một giọng nói hào sảng, vang vọng khắp tầng không khiến bàn tay của Kính Quỷ khựng lại giữa chừng, không tài nào nhúc nhích nổi: "Hừ! Dám gây rối trong địa giới của bản quan! Lũ yêu tà gian ác các ngươi thật là to gan lớn mật!"

"Đúng là đại nghịch bất đạo!" Thanh âm hùng hồn chấn động cả không gian.

Tôi mở mắt ra, nhìn thấy từ phía xa một vị Thần mặc quan phục màu đỏ thẫm, diện mạo trang nghiêm bất khả xâm phạm. Chỉ cần nhìn thấy Ngài, lòng người bỗng trở nên bình an vô cùng.

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Ngài giơ lệnh bài trong tay lên, đập mạnh một cái. Giữa hư không vang lên một hồi sấm sét, một vòng tròn kim quang gợn sóng lan tỏa ra bốn phía. Đám hành thi và hình nhân giấy chạm phải kim quang liền tan thành tro bụi ngay tức khắc.

Kính Quỷ bị vòng sáng quét qua, hắc khí trên người tan biến liên tục.

"Không! Bản tọa vừa mới thoát ra mà! Không——!!!" Sau một tiếng thét thê lương, nó hóa thành tro tàn. Một mảnh gương vỡ vụn từ trên không trung rơi xuống đất.

Bà lão chứng kiến cảnh này, môi run rẩy mấp máy: "Thiên Mệnh sao...?"

Lưu lão quỷ bên cạnh thì hồn xiêu phách lạc, vắt chân lên cổ định bỏ chạy: "Không! Thiên Mệnh cũng không thể trừng trị được lão đây!"

Nhưng dưới sức ép của vòng kim quang, cả hai đều tan thành mây khói trong nháy mắt.

Tôi cũng đổ gục xuống đất. Vị Thần ấy đưa mắt nhìn về phía tôi. Tôi chỉ cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, rồi lịm dần đi trong cơn mê man.