Khuôn Mặt Trong Gương

Chương 3



Thấy tôi có ý định rời đi, tiếng gọi bắt đầu trở nên dồn dập: "Lâm Thiến... mau lại đây!"

Cùng lúc đó, đôi chân tôi tự động cất bước, cả người lảo đảo đi về phía cửa tiệm.

"Không, đừng!" Tôi điên cuồng lắc đầu, gân xanh trên cổ nổi cả lên. Nhưng cơ thể vẫn cứng nhắc bước vào bên trong. Đi được một lát, tôi đã đứng trước phòng thay đồ ban sáng.

Bên trong phòng thay đồ sáng trưng. Tôi nhận ra mình đã có thể cử động được. Nhìn quanh một vòng, tôi đầy nghi hoặc: "Mình đang mơ sao?"

Tôi cấu mạnh vào cánh tay một cái, "A, đau quá!"

Cơn đau chân thực khiến tôi nhận ra đây không phải là mơ. "Không phải mơ, vậy sao mình lại xuất hiện ở đây?"

Đang lúc hoang mang, tấm gương bên cạnh bỗng phát ra tiếng nói: "Lâm Thiến, đây không phải là mơ đâu."

"Cái quái gì thế!" Tôi giật b.ắ.n mình bởi âm thanh bên cạnh, vội vàng quay đầu nhìn vào gương. Trong gương hiện lên một khuôn mặt đàn ông rất đẹp trai, đang mỉm cười ôn hòa nhìn tôi. Khuôn mặt này so với mấy nam minh tinh hay thần tượng trên tivi còn đẹp hơn gấp bội, đẹp đến mức có phần không chân thực.

Khuôn mặt đó nhìn tôi, cất lời: "Lâm Thiến, tôi mời cô tới đây là muốn nhờ cô giúp một việc."

Nhìn khuôn mặt tuấn tú ấy, nỗi sợ trong lòng tôi cũng vơi đi bớt phần nào, "Anh muốn tôi giúp việc gì?"

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Thấy tôi không từ chối, nụ cười trên khuôn mặt trong gương càng đậm hơn: "Tôi là một vị thần bị mắc kẹt bên trong tấm gương này, chỉ có cô mới cứu được tôi ra ngoài, vì vậy xin cô hãy giúp tôi!"

Dứt lời, xung quanh cái đầu trong gương tỏa ra một quầng sáng mờ ảo lung linh. Nói thật, trông cũng khá giống thần thánh thật. Nhưng nhìn cái đầu phát sáng lơ lửng trong gương, tôi thấy hơi khó xử: "Anh có thể hiện cả cơ thể ra được không? Nói chuyện với mỗi cái đầu thế này tôi thấy hơi kỳ cục."

Khuôn mặt đó lắc đầu: "Thần lực của tôi không còn nhiều, chỉ đủ hiện ra cái đầu thôi, cô mau cứu tôi ra đi. Xong việc, tôi nhất định sẽ hậu tạ."

Tôi cảm thấy chuyện này có gì đó sai sai. Ban ngày có biết bao nhiêu người vào cửa hàng, tại sao cứ nhất thiết phải là tôi cứu anh ta?

"Tại sao lại phải là tôi?"

"Bởi vì mệnh cách của cô rất đặc biệt, chỉ có người có mệnh cách như cô mới cứu được tôi!"

Nhắc đến chuyện mệnh cách, tôi sực nhớ hồi nhỏ bà nội từng nói bát tự của tôi là "Thuần Âm". Sinh vào giờ Âm, ngày Âm, tháng Âm, năm Âm. Để tránh bị yêu tà quấy nhiễu, bà còn tìm một bậc thầy để che giấu khí chất cho tôi.

"Vậy tôi phải cứu anh thế nào?"

Thấy tôi có vẻ đã xuôi lòng, khuôn mặt kia tỏ ra vô cùng mừng rỡ: "Rất đơn giản, cực kỳ đơn giản! Chỉ cần cô cho tôi một nửa số m.á.u trong cơ thể cô là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe đến đó, tôi rùng mình kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, "Lấy một nửa m.á.u? Thế khác nào lấy đi nửa cái mạng của tôi!"

"Không được, yêu cầu này tôi không đồng ý!"

Thấy tôi từ chối, khuôn mặt trong gương không còn giữ nổi nụ cười hiền hòa nữa, "Sẽ không sao đâu, chỉ là một nửa số m.á.u thôi mà, cô sẽ không c.h.ế.t được đâu."

"Chỉ cần cô đồng ý, tôi có thể cho cô bất cứ thứ gì! Tiền bạc, quyền lực, sự trẻ trung, thậm chí cô muốn người đàn ông nào tôi cũng có thể đưa vào chăn cho cô! Chỉ cần cô đồng ý với tôi thôi!"

Nghe anh ta nói vậy, lòng tôi chợt xao động. Mình cực khổ đèn sách bao nhiêu năm, chẳng phải cũng vì muốn thành đạt kiếm thật nhiều tiền sao? Cơ hội bây giờ đang ngay trước mắt. Hơn nữa, trong thâm tâm dường như có một giọng nói không ngừng xúi giục tôi đồng ý.

"Tôi... tôi..." Tôi vừa định mở miệng đồng ý thì đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt đó áp sát sạt vào mặt kính. Đôi mắt ấy lộ ra một sự khao khát đến khô khốc và điên dại. Đồng t.ử giãn to hết mức, nuốt chửng cả lòng trắng.

Đó không phải là ánh mắt nhìn người. Đó là cái nhìn dành cho một món ăn ngon đã dọn sẵn trên đĩa. Tôi giật mình tỉnh táo lại. Mọi ham muốn trong lòng bị nỗi sợ hãi đ.á.n.h tan sạch sành sanh.

Hắn đang đợi. Hắn đang đợi một câu trả lời cho phép "vào tiệc".

Tôi đã hoàn toàn tỉnh táo. Khi hoàn hồn lại, tôi thấy tay phải mình đang cầm một con d.a.o nhọn sắc lẹm. Lưỡi d.a.o lạnh lẽo đang kề ngay sát cổ họng. Chỉ cần khẽ cứa một đường, dòng m.á.u nóng hổi từ động mạch sẽ phun đầy tấm gương trước mặt.

Tôi hét lên thất thanh: "TÔI KHÔNG ĐỒNG Ý!!!"

Nghe thấy câu trả lời của tôi, khuôn mặt kia hoàn toàn biến dạng. Đèn trong phòng thử đồ chớp tắt liên hồi, xung quanh vang lên đủ loại âm thanh quái dị.

"Tại sao! Tại sao không đồng ý với ta!"

"Tại saooo!" Khuôn mặt lao điên cuồng trong gương, như muốn tông vỡ mặt kính để lao ra ngoài.

Bốp! Khuôn mặt trắng bệch tỏa ra luồng khí xanh u ám, áp c.h.ặ.t vào mặt kính. Vì dùng lực quá mạnh, da thịt trên mặt bị ép rúm ró lại thành một cục.

"Tại sao không đồng ý!"

"Cầu xin cô đấy, cứu tôi với..."

"Cầu xin cô..." Từ khóe mắt hắn chảy ra dòng m.á.u đen kịt, trông như đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, "Cầu xin cô..."

Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, tâm không lay chuyển, "Tôi sẽ không đồng ý đâu, anh mau cút đi!" Câu nói này dường như đã chạm vào một quy tắc nào đó.

Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn. Chỉ còn lại khuôn mặt vặn vẹo oán độc trong gương trừng trừng nhìn tôi: "Cứ đợi đấy, cô không chạy thoát được đâu... Ta sẽ còn tìm đến cô!"