Thấy gọi mãi mà tôi không chịu ra, kẻ đó dường như không thèm đóng kịch nữa. Khuôn mặt nó bắt đầu biến ảo liên tục, giọng nói trở thành một mớ hỗn độn của nhiều người trộn lẫn: “Ngươi tưởng rằng ngươi có thể chạy thoát sao!”
“Ta nói cho ngươi biết, không chỉ mình ta nhắm vào ngươi đâu.”
“Cái mụ già kia và cả cái gã chơi xác sống kia đều đang nhắm vào ngươi đấy.”
“Dù tối nay ngươi có tránh được ta, nhưng tuyệt đối không thoát khỏi tay bọn chúng đâu!”
Đang nói, giọng của nó bỗng trở nên khựng lại. Một âm thanh quen thuộc khác phát ra từ miệng nó, khuôn mặt Vương Phương đột ngột biến thành hình dạng của cô nàng kính cận: “Thiến Thiến, đừng tin lời nó nói!”
“Nó chỉ đang dụ dỗ cậu ra ngoài thôi, chỉ cần cậu trốn thật kỹ nó nhất định không tìm thấy đâu!”
“Chỉ cần cậu đừng dùng con gà và hình nhân rơm, nó không làm gì được cậu đâu!”
“Hãy nhớ kỹ lời tôi nói!”
Chỉ được vài câu, nó lại biến về bộ dạng của Vương Phương. Nó dùng đôi mắt oán độc trừng trừng nhìn về phía miếu Thành Hoàng. Trong mắt nó, ngôi miếu đang tỏa ra ánh kim quang mờ ảo, một luồng khí khiến nó cảm thấy đau đớn đang bao phủ xung quanh.
Nó chậm rãi cất lời, giọng lạnh thấu xương: "Lâm Thiến... Cô không chạy thoát được đâu..." Lời vừa dứt, bóng hình biến mất vào bóng tối.
Nấp sau sau bức tường miếu, tôi không dám thò đầu ra nhìn, chỉ sợ vừa quay đầu lại sẽ bắt gặp khuôn mặt đẫm m.á.u của Vương Phương đang nhìn mình chằm chằm.
14.
Cả bà lão và gã tài xế đều muốn tôi phải tự tay đem bát tự cùng những thứ liên quan buộc lên con gà hoặc hình nhân rơm. Dẫu vật dẫn có khác nhau, nhưng về bản chất, cả hai đều đang giúp tôi tạo ra một "thế thân".
Mà lúc nãy, "cô nàng kính cận" lại bảo tôi đừng ném hai thứ đó ra ngoài. Rõ ràng, cô bạn ấy đã gặp nạn, lời cô ấy nói tôi không thể hoàn toàn tin tưởng. Thế nhưng, cả cô ấy, bà lão và gã tài xế đều dặn tôi không được bước ra ngoài, và con quỷ kia hiện tại cũng không thể vào trong.
Tổng kết lại những hành vi và lời nói của bốn phía, tôi rút ra được mấy điểm:
1. Chỉ cần tôi còn nấp quanh miếu Thành Hoàng, con quỷ đó không làm gì được tôi, ít nhất là lúc này.
2. Trước khi nửa đêm tới, tôi phải ném được một kẻ thế mạng ra ngoài.
3. Kẻ thế mạng đó phải mang theo hơi thở của tôi.
Nhưng có một điểm đến giờ tôi vẫn chưa thông: Dù là bà lão hay gã tài xế, nếu họ muốn có bát tự hay tóc tai của tôi thì đâu có gì khó khăn. Tại sao họ phải tốn công tốn sức bắt tôi tự làm thông qua những vật dẫn này để lấy đi mệnh cách của tôi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian không cho phép tôi suy nghĩ thêm nữa. Phải tìm ra cách giải quyết trước 12h đêm. Tôi mở điện thoại, chỉ còn nửa tiếng nữa thôi.
Con gà mái già mang theo lúc chiều bị tôi trói chân, giờ đang nằm ủ rũ ngay cạnh bên. Tôi định nhấc nó lên thì khóe mắt chợt thoáng thấy một vệt đỏ thẫm trên vạt áo sơ mi, "Đây là..."
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Tôi chợt nhớ ra, đây là vệt m.á.u trên chiếc áo trắng tôi yêu thích nhất mua từ mấy tháng trước. Vừa mua về hôm sau, giặt xong treo ngoài ban công thì bị Vương Phương "vô tình" làm dây m.á.u kinh nguyệt vào. Tôi đã giặt thế nào cũng không sạch, nhưng vì tiếc của nên vẫn giữ lại mặc.
Một kế hoạch táo bạo bỗng lóe lên trong đầu.
15.
Tôi xé một mẩu vải có dính vệt m.á.u khô trên áo, rồi cuốn tờ giấy ghi bát tự của mình vào bên trong thành một cuộn nhỏ. Con gà lúc này đã lả đi, mặc kệ tôi cạy miệng nó ra nhét cuộn giấy vào họng, sau đó tôi cởi dây trói chân cho nó.
Chẳng ngờ con gà này chỉ giả c.h.ế.t. Vừa được thả, nó đập cánh phành phạch nhảy khỏi lòng tôi. Giữa không gian tịch mịch, tiếng vỗ cánh vang lên rõ mồn một.
"Cục... cục... tác!"
Từ trong bóng tối vang lên một tiếng gọi quái lạ. Con gà nghe thấy âm thanh đó thì như bị trúng tà, điên cuồng lao về hướng ấy.
Chuyển hướng nhìn về phía bìa rừng, kẻ đang nấp sâu trong lùm cây chính là bà lão kia. Hai tay bà ta chụm lại, chu môi thổi hơi vào giữa lòng bàn tay, phát ra những âm thanh quái dị. Tôi nghe thấy động tĩnh lạ lùng này mà rùng mình nổi gai ốc, thầm lẩm bẩm trong bụng: "Cái bà già quái t.h.a.i này!"
Ở phía đối diện, sâu trong rừng rậm, mấy bóng đen đứng im lìm như phỗng đá.
Sột soạt. Từ bụi rậm cạnh lối lên bậc thang, một bóng người quen thuộc chui ra. Chính là gã tài xế taxi.
"Cái con ranh con này lại không nghe lời mình, không đặt hình nhân rơm lên bậc thang."
Trông gã lúc này khác hẳn ban ngày. Trên cổ gã đeo một chuỗi vòng làm từ xương trắng, tay cầm một chiếc chuông đồng đen kịt. Cùng lúc đó, gã cũng phát hiện ra con gà đang chạy loạn trên sân, "Để mụ phù thủy thối tha kia nẫng tay trên rồi."
Gã rung mạnh chiếc chuông. Từ sâu trong rừng, những bóng đen kia bắt đầu nhảy từng bước một đến cạnh gã. Những bóng đen đó hóa ra là những x.á.c c.h.ế.t mục nát (hành thi), trên trán dán lá bùa vàng xỉn màu.
"Đi, mang con gà đó về đây!"
Dứt lời, những bóng đen nhảy vọt về phía bà lão. Tốc độ của chúng cực nhanh, mỗi bước nhảy xa tới vài mét.
Về phần bà lão, bà ta vừa chộp lấy con gà mái đã chạy đến bên chân, định triển khai bí thuật để điều khiển thì phát hiện pháp thuật không hiểu sao lại mất linh. Con mèo đen đứng cạnh bỗng dựng đứng lông, nhìn chăm chằm về phía trước với vẻ đầy cảnh giác.
Thình... thình thình!