Đãi Điểu gật đầu, việc này thuộc phạm vi chức trách tuần hành của hắn, không thể không quản.
“Yêu vật là gì? Tốt nhất thuật lại nguyên văn, không nên thêm mắm dặm muối hay che giấu!”
Hoàng lão đầu liên tục nói: “Không dám, không dám, sao dám lừa gạt Đại nhân? Đó là chuyện nửa tháng trước, ba con yêu quái đến Ấn Nguyệt Đàm uống nước, hai con Trư Yêu, con còn lại thì không nhận ra, hình thể không lớn, từ trước tới nay chưa từng thấy qua.
Sau đó Trư Yêu bắt đầu đuổi người, rồi buông lời dưới thành, bảo chúng ta di dời, không cho phép ở lại chỗ này, nói là cho chúng ta thời hạn nửa tháng; nay thấy thời gian đã gần đến, sứ giả phái đi Phương Gia Bảo cũng bặt vô âm tín, vừa vặn gặp được Đại nhân ngài, vì vậy...”
Đây là lần đầu Đãi Điểu xử lý chuyện như thế này, nhưng trải qua thời gian đồng hành cùng hai vị sư huynh, mưa dầm thấm đất, hắn cũng đại khái cảm nhận được thái độ của nhóm Tuần Hành đối với việc này.
Tận lực không nên đại khai sát giới, lấy giao tiếp cân đối làm chủ, tình huống cụ thể xét xử cụ thể, thủ đoạn lôi đình có lẽ chỉ nhằm vào một số cá thể cùng hung cực ác, chứ không thể tấn công cả một mảng lớn Yêu tộc, lũ này quá nhiều, giết không xuể, chờ bọn hắn đi rồi, phàm nhân bình thường sẽ gặp nạn.
“Ngươi nói lúc ấy chúng bắt đầu xua đuổi người lấy nước? Không gây thương tổn sao?”
Hoàng lão đầu gật đầu: “Đúng vậy, Đại nhân ngài biết đấy, những yêu vật này chạy rất nhanh, nhân loại không thể so tốc độ với chúng, thêm nữa lấy nước dùng xe bò, rất chậm, hẳn là Trư Yêu không có tâm hại người.
Nhưng ngữ khí nó rất kiên quyết, không giống đang nói đùa, những lời kia chúng nói ngay trước mặt nhiều người dưới tường thành, chắc là không sai.”
Đãi Điểu trầm tư, hắn từng nghe Sư huynh hỏi qua, Yêu tộc phạm tội tại Âm Lăng có quy luật đặc thù; chúng rất ít khi có tổ chức sát hại nhân loại, nhất là việc một chủng tộc yêu quái tàn sát nhân loại, điều này sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho chúng.
Đa số tình huống, kẻ hạ độc thủ đều là đám ô hợp tạm thời tụ tập, là những cô hồn dã quỷ, tán yêu độc quái; đây là thế cân bằng vi diệu mà nhân loại và các phương thế lực tại Âm Lăng đã đạt được hơn ngàn năm qua, ai cũng sợ, nếu tu chân giả dốc hết sức lực trả thù đẫm máu, liệu còn tộc loại nào may mắn sống sót?
Hiểu rõ những đạo lý này, cũng biết cách ứng đối, trong rất nhiều tình huống, nhóm Tuần Hành cứ duy trì loại hoạt động trung gian hòa giải này là được, chỉ là trong quá trình đó, thực lực bản thân cũng rất quan trọng, phải trấn được lũ yêu quái.
“Cũng được, vậy ta cứ dừng lại Ấn Nguyệt Bảo thêm chút thời gian, xem thử đến là thứ yêu ma quỷ quái gì.”
Hoàng lão thiên ân vạn tạ, đêm đó lại phái người mang đến thức ăn tinh mỹ, hắn không từ chối, đây là tâm lý thông thường của người phàm, nghĩ đến việc giảm bớt gánh nặng cho họ ngược lại sẽ khiến họ bất an, rồi họ sẽ tiếp tục đưa, đưa tài vật, đưa phụ nữ cho đến khi hắn chấp nhận mới thôi, chi bằng cứ ăn chút uống chút, họ cũng tính nhẩm được.
Hắn không thông báo cho Đăng Lung Hòa Thượng, Hòa thượng bị thương, dù Nguyễn Đội Trưởng có nguyện ý giúp hắn trừ bỏ, tăng ca trong lúc nhất thời cũng không thể xong, hơn nữa, việc này thuộc phạm vi trách nhiệm của Toàn Chân Giáo, không có lý do gì mời người ngoài giúp đỡ.
Nhưng hắn không tìm Hòa thượng, không có nghĩa là Hòa thượng không tới tìm hắn, ngay khi đang ăn uống no say, Đăng Lung Hòa Thượng cùng Nguyễn Đội Trưởng đi tới, nhìn Hòa thượng tuy sắc mặt vẫn tái nhợt nhưng đã có một tia huyết sắc, lại nhìn Nguyễn Đội Trưởng khi đi đường, hai chân vốn thẳng tắp nay đã có chút khe hở, hắn biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không nhiều lời, việc đã đến nước này, chỉ có thể thở dài.
Đăng Lung Hòa Thượng nói thẳng: “Nếu yêu vật đến, ta cùng ngươi đi. Thêm một người, liền thêm một phần chấn nhiếp!”
Đãi Điểu nhìn hắn, lại nhìn Nguyễn Đội Trưởng đang lộ vẻ si mê bên cạnh, dù sao cũng không thể phá hỏng hình tượng quang huy của người ta trước mặt mỹ nhân, phải không?
“Tốt! Nhưng chuyện tại Âm Lăng, Toàn Chân làm chủ!”
Đăng Lung Hòa Thượng gật đầu, xoay người rời đi: “Đó là tự nhiên, ta cũng không hứng thú thay ngươi làm chủ.”
Hai người đi trên đường cái, Nguyễn Đội Trưởng đầy mắt sùng bái lại biến thành lo lắng: “Đăng Lang, vết thương của ngươi bây giờ chưa khỏi hẳn, không nên cậy mạnh.”
Đăng Lung Hòa Thượng lắc đầu: “Dưỡng thương ở đây mấy ngày, lại còn có ngươi, ta làm sao có thể làm như không thấy? Nói nhỏ đây là cuộc giằng co giữa Toàn Chân Giáo và yêu bầy Âm Lăng, nói lớn chính là tranh chấp giữa nhân loại và Cẩm Tú Yêu Tộc, chẳng qua chỉ là một cái ảnh thu nhỏ thôi, đương nhiên nghĩa bất dung từ.
Đừng lo lắng cho vết thương của ta, đến phiên ta ra tay khả năng không lớn, đi lại ở Âm Lăng hơn nửa năm, chút nhìn nhận này vẫn có.”
Nguyễn Đội Trưởng những ngày qua không lo lắng quan tâm đến vị Toàn Chân đại nhân kia, lúc này liền phản ứng lại,
“Vị Toàn Chân Kiếm khách kia có thể không quá đáng tin, lần đầu ta gặp hắn, nào có phong thái của kiếm khách? Toàn bộ hành trình chỉ biết chống đỡ, vùi đầu rút lui, không giống với những người Tuần Hành Toàn Chân khác, ngươi chớ để hắn lừa, đến lúc đó lại lừa ngươi đi xung phong.”
Đăng Lung Hòa Thượng mỉm cười: “Ngươi không biết tình huống cụ thể lúc ấy, thực ra không phải vậy; yên tâm đi, người này đàm phán rất có thủ đoạn, nếu đúng là tộc đàn Trư Yêu qua, cơ bản chính là hai bên đều lùi một bước mà thôi.”
Nguyễn Đội Trưởng hiếu kỳ nói: “Vị Toàn Chân đại nhân này là vị Tung Hoành Gia? Chỉ bằng miệng lưỡi? Yêu quái sẽ nghe hắn sao?”
Đăng Lung Hòa Thượng lắc đầu: “Yêu quái tất nhiên sẽ không nghe hắn, nhưng sẽ nghe trường kiếm trong tay hắn.
Ta hợp tác với hắn tu hành tại mộ quần Âm Phủ ở Tây Manh Sơn, cũng coi như có chút giao tình, vì vậy đối với hắn có chút hiểu biết.
Ngươi không biết, người này sát tính quá nặng, ta đến đó để tịnh hóa linh hồn, hắn căn bản chính là sát hồn mưu lợi, ngắn ngủi hai tháng liền giết không dưới mấy ngàn oan hồn, chỉ vì hắn muốn đoạt Hồn Châu!
Hai đại yêu kia vì sao chết truy chúng ta không tha, còn không phải chính là vì hắn giết quá mức mới chọc giận cao giai hồn phách sao?”
Nguyễn Đội Trưởng giờ mới hiểu vì sao hai người kia bị đuổi giết thê thảm như thế, nhưng vì yêu ai yêu cả đường đi, cũng có chút bất mãn với hành vi của Toàn Chân Kiếm khách,
“Chỉ biết bắt nạt mấy con tôm tép, cái này thấy chân chương liền lập tức lộ tẩy.”
Đăng Lung Hòa Thượng không thể không nhắc nhở nàng: “Người học kiếm, đáng sợ nhất không phải là hắn tiến như thế nào, mà là biết lùi như thế nào!
Nhị tỷ, Toàn Chân Giáo trấn thủ Âm Lăng hơn ngàn năm, các vị không nên cảm tạ họ sao? Sao ta nhìn lại thấy nhiều oán khí vậy? Ngươi như vậy, người khác ở Âm Lăng cũng vậy; Ấn Nguyệt Bảo như vậy, Phương Gia Bảo cũng vậy, đây là vì sao?”
Trầm mặc hồi lâu, Nguyễn Nhị tỷ mới u u thở dài: “Chúng ta vẫn rất cảm tạ Toàn Chân Giáo đã bảo hộ, nhưng cũng chính vì sự bảo hộ không trọn vẹn này, khiến dân chúng Âm Lăng ngàn năm qua vẫn luôn xoắn xuýt trong đó.
Hoặc là tới một lần trảm thảo trừ căn, hoàn toàn trả lại sự an toàn tự do cho Âm Lăng, không đến mức khi trời tối nhất định phải giấu trong ổ bảo sống cuộc đời của lũ chuột ban ngày.
Hoặc là dứt khoát từ bỏ, đem dân chúng rút khỏi Âm Lăng, Diệm Quốc lớn như vậy, còn an trí nổi khu khu mười mấy vạn người này sao?
Có người truyền tai nhau, đây đều là sách lược đã định của Toàn Chân Giáo, muốn giữ lại những khu dân cư nhân loại này làm căn cứ, biểu tượng thống trị, đồng thời làm nơi bồi dưỡng người mới trong giáo.
Lời đồn này ta không tin, nhưng nhiều người phàm đều tin, ngươi nói xem, ta làm sao cảm tạ môn đồ Toàn Chân? Cảm tạ họ cho chúng ta cố gắng hòa bình thêm một lần? Rồi nửa năm một năm sau lại bị tra tấn như cũ?
Sống trong cảnh này không có hạnh phúc gì để nói, vì ngươi không nhìn thấy hy vọng! Cả đời bị nhốt trong ổ bảo, khác gì người sống mà như xác chết?”