Kiếm Tôn, Ngài Nhìn Nhầm Người Rồi!

Chương 184



 

“Sau khi ăn no nê, cũng nên quay về rồi.......”

 

Trong hang động nơi đống lửa trại khẽ bùng cháy, Lạc Điểm Điểm chuẩn bị cho Tiểu Hỏa một chậu thức ăn lớn.

 

Tiểu Hỏa lập tức vui mừng hừ hừ hử hử, giống như một chú heo con vùi đầu vào trong chậu.

 

Mà nhìn bầu trời đằng xa, mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, ngay lập tức, tiếng dã thú gầm rú vang lên hết đợt này đến đợt khác.

 

Lạc Điểm Điểm vẫn còn đang nghĩ khi nào người nọ mới quay lại đây.

 

Kết quả giây tiếp theo, tiếng va chạm của chuỗi hạt phật lập tức xuất hiện trong hang động, bóng dáng người đàn ông chậm rãi rảo bước đi tới.

 

“Đạo hữu, huynh đã về rồi!”

 

Lạc Điểm Điểm lập tức đứng dậy, nàng còn tưởng rằng đối phương gặp phải rắc rối gì chứ!

 

Dù sao cũng là người giúp đỡ mình, nàng luôn phải có chút lương tâm chứ, quan tâm quan tâm đối phương.

 

Khụ, thực ra cũng có chút lo lắng người ta trực tiếp chạy mất hoặc không còn nữa, đến lúc đó liền không có ai chỉ đường cho nàng rời khỏi đây.

 

Người đeo mặt nạ quỷ nọ nghe vậy, gật đầu một cái, đi tới.

 

Tùy ý nhìn qua nồi niêu xoong chảo bày biện trên mặt đất, lúc này trong chiếc nồi lớn trên đống lửa, vẫn còn đang nấu món canh tỏa ra nhiệt khí, hít hà kỹ lại, còn có một luồng hương thơm không tên.

 

“Đây là cái gì?”

 

Thấy ánh mắt đối phương rơi vào trong chiếc nồi lớn, Lạc Điểm Điểm phản ứng lại nói:

 

“À, đây là mì nước ta nấu, huynh muốn ăn một chút không?”

 

“Đồ chay sao?”

 

Dưới mặt nạ quỷ truyền ra tiếng hỏi.

 

Đúng rồi, người ta là Phật tu, chắc là không ăn được đồ mặn, cho nên mới hỏi như vậy.

 

Thế là Lạc Điểm Điểm vỗ vỗ ng-ực cam đoan:

 

“Toàn đồ chay, đảm bảo không có một chút thịt nào!”

 

Người đeo mặt nạ quỷ nọ nghe vậy, trong nháy mắt mất hứng thú, vừa định lên tiếng từ chối, không ngờ thiếu nữ đã xoay người múc lên một bát đưa tới.

 

“Cho huynh nè.”

 

Lạc Điểm Điểm còn tri kỷ đưa đũa cho hắn.

 

Nhìn bát mì nước xanh mướt mắt trước mặt, người mặt nạ quỷ trầm mặc.

 

Có điều sau khi lại gần, ngửi mùi vị cũng được, vẫn là đón lấy.

 

Sau khi ngồi xuống, do dự một lát, cầm đũa lên.

 

Nhưng không ngờ rằng, giây tiếp theo, đôi đũa kia liền gãy làm đôi.

 

Người mặt nạ quỷ:

 

......

 

Lạc Điểm Điểm:

 

???

 

“À...

 

Ha ha, không sao, còn nữa còn nữa.”

 

Thế là Lạc Điểm Điểm lại quay lại, đi chọn từ trong túi một đôi hơi chắc chắn đưa qua.

 

Lần này hơi thu lực lại một chút, không trực tiếp làm gãy.

 

Nhưng dùng đũa gắp vào trong bát, sợi mì kia giống như con trạch vậy, trực tiếp tuột khỏi đũa.

 

Liên tiếp thử mấy lần cũng không thành công, bàn tay dưới lớp áo đen trong nháy mắt gân xanh nổi lên, đôi mắt dưới mặt nạ lóe lên vẻ dữ tợn không cố ý.

 

Lạc Điểm Điểm ở bên cạnh âm thầm nhìn trộm, không nhịn được mí mắt giật giật.

 

Trời đất ơi, quá điên rồ rồi, thời buổi này cư nhiên có người không biết dùng đũa?

 

Đây là người sao?

 

Lâu rồi không dùng bát đũa, luôn là ăn sống nuốt tươi người mặt nạ quỷ:

 

......

 

Phá thiên hoang, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là khoảnh khắc quẫn bách.

 

Sau đó, liên tiếp thử mấy lần, đều không thành công, thế là hắn dứt khoát thôi, trực tiếp húp canh.

 

Chỉ cảm thấy nước canh đậm đà, nguyên liệu nấu ăn cùng với một chút hương mỡ bọc lấy vào miệng, mặn thơm vừa miệng.

 

Ăn quá nhiều huyết thịt đầy mùi tanh, cảm giác thanh đạm như thế này, cư nhiên cũng không tệ?

 

Đôi mắt người mặt nạ quỷ hơi lóe lên, húp hết phần canh còn lại, nhưng mì bên trong thì tơ hào không động tới.

 

Sau đó đưa cho thiếu nữ nói:

 

“Canh.”

 

Lạc Điểm Điểm phản ứng lại ý của đối phương, ờ...

 

Vẫn là đi tới múc thêm cho hắn một bát:

 

“Huynh muốn uống có thể tự mình đi lấy, không cần câu thúc.”

 

Sau khi đưa qua lần nữa, người mặt nạ quỷ gật đầu, dứt khoát cũng không dùng đũa nữa.

 

Hơi thở kỳ dị bao quanh trong bát, mì cứ thế theo vành bát trôi vào cổ họng.......

 

Tiểu Hỏa ôm chậu gặm xong, vẫn chưa thỏa mãn tặc tặc lưỡi, đã lâu rồi không được ăn đồ ăn sảng khoái như vậy.

 

Thế là còn muốn ăn, chạy tới bên nồi, nhìn vào trong.

 

Hửm???

 

Hai con mắt to lập tức trừng lớn, sao không còn cái gì vậy!

 

Sau đó dời ánh mắt nhìn về phía người đang thong thả bưng bát húp bên kia.

 

Cái gì!

 

Vốn tưởng rằng rời khỏi Kiếm Tông, sau này liền không có ai tranh đồ ăn với nó nữa, nhưng sao lại tới thêm một người mới?

 

Tảng băng lớn trước đó còn đỡ, cũng chỉ ăn một chút xíu, nhưng giờ người này lượng ăn cư nhiên còn lớn hơn cả nó!!!

 

Tiểu Hỏa lập tức cảm thấy trời sụp đất nứt rồi.

 

(*  ̄︿ ̄) Không vui

 

Lạc Điểm Điểm nhận ra ý nghĩ trong đầu Tiểu Hỏa, nàng không khỏi trợn trắng mắt, nói trong đầu:

 

“Người ta cũng chỉ ăn bữa này thôi, có phải ngày nào cũng ăn đâu, ngày mai chúng ta liền tách ra rồi mà!”

 

Dỗ dành một chút, Tiểu Hỏa bấy giờ mới không lăn lộn ăn vạ nữa.

 

Có điều...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lạc Điểm Điểm suy tư.

 

Người này quả là kỳ lạ hết sức, chưa thấy Phật tu nào mà còn có tóc, lại còn không biết dùng đũa, lại đeo chiếc mặt nạ kỳ kỳ quái quái này.

 

Thôi, dù sao sau ngày hôm nay, chắc là sẽ không gặp lại nữa.

 

Ngày mai bọn họ liền lên đường trở về lãnh thổ tu sĩ ở phía tây!

 

Chương 231 Thủ Mộ Thú

 

Bầu trời đêm đen kịt như mực nương theo cửa động nhỏ hẹp lọt vào mắt.

 

Tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của dã thú bên ngoài ch.ói tai có chút dọa người, thỉnh thoảng còn xen lẫn những âm thanh không rõ tên.

 

Chỉ có hơi ấm nhàn nhạt mang đến từ đống lửa trại trong hang động mới mang lại chút ít an ủi.

 

Tiểu Hỏa đã nằm trong lòng Lạc Điểm Điểm, cả hai đang cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

 

Bóng người bên cạnh đang ngồi thiền, tay lần tràng hạt, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

 

Lúc này một luồng phật quang thánh khiết tỏa ra lại xen lẫn mấy phần hắc khí, đang lặng lẽ dần dần xoay quanh bao phủ lên quanh thân hắn.

 

Mà đúng lúc này, trong cửa động truyền đến tiếng sột soạt.

 

Đôi lông mày của Lạc Điểm Điểm hơi nhăn lại, tai khẽ động, trong cơn mơ màng liền mở mắt ra.

 

Liền nhìn thấy nơi cửa động, dường như có ba con sâu bò không tên màu đỏ dường như đang đ-ánh hơi mà tìm tới.

 

Hình dạng giống như rết khổng lồ, toàn thân đen kịt, mỗi đốt lớp vỏ hiện lên khuôn mặt người vặn vẹo, râu trên đầu đang đồng loạt khóa c.h.ặ.t lấy người đàn ông đang tựa ở bên ngoài.

 

Lạc Điểm Điểm trong nháy mắt tỉnh táo lại, nhìn thấy đối phương dường như là rơi vào tu luyện, bộ dạng không hề hay biết, thế là nàng mặt mày nghiêm lại.

 

Bách Túc Âm Tiêu?

 

Thứ này chẳng phải thuộc về yêu thú ẩn giấu trong mộ cổ sao, sao đột nhiên lại xuất hiện trên vách núi này?

 

Nhưng không kịp nghĩ nhiều, nhìn thấy đối phương đang khom người, chuẩn bị phát động tấn công về phía người trước mặt.

 

Thế là trong tay Lạc Điểm Điểm lặng lẽ tích tụ sức mạnh.

 

Mà khoảnh khắc tiếp theo, ba con Bách Túc Âm Tiêu liền đột ngột bộc phát, trong nháy mắt lao thẳng về phía người trước mặt, trong miệng tỏa ra ánh sáng xanh u lục.

 

Chính là sương độc gây ảo giác ch-ết người!

 

Cùng lúc đó người đang khoanh chân ngồi dưới lớp mặt nạ quỷ kia, hơi thở khẽ ngưng lại.

 

Nào ngờ đợi đến khi ba con Bách Túc Âm Tiêu đang nhào tới giữa không trung, ba sợi dây leo tím không biết từ đâu bay ra.

 

Dị động chỉ trong một khoảnh khắc, ba con rết to lớn đã bị đóng đinh một cách dứt khoát giữa không trung, trong nháy mắt mất đi sinh cơ, bành bạch bành bạch rơi ra một chút m-áu xanh đậm.

 

Thấy vậy, Lạc Điểm Điểm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Đặt Tiểu Hỏa bất động như sấm đ-ánh trong lòng xuống đất, tiến lên vẽ ra mấy đạo dây leo và khiên đất che chắn nơi cửa động.

 

Sau khi đảm bảo an toàn, mới tìm một cành cây đi tới bên cạnh Bách Túc Âm Tiêu khều khều.

 

Nhưng không chú ý tới phía sau đôi mắt đen nhánh dưới mặt nạ quỷ kia, đem toàn bộ hành vi của nàng đều thu vào đáy mắt.

 

Kỳ lạ thật, đây là trên vách núi, cư nhiên có thể có loại Bách Túc Âm Tiêu được nuôi dưỡng và gọi là “Thủ Mộ Thú” này?

 

Kẻ này chẳng phải là phải hút âm khí tỏa ra từ mộ cổ mới có thể tồn tại được sao?

 

Chẳng lẽ...

 

Gần vách núi này sẽ có sự tồn tại của một ngôi mộ cổ nào đó?

 

Hơn nữa dường như đẳng cấp của đối phương còn không nhỏ đâu!

 

Cư nhiên có thể có đủ âm khí thu hút Bách Túc Âm Tiêu tìm tới.

 

Mắt Lạc Điểm Điểm sáng lên, cơ duyên này luôn rơi vào tay những người giỏi nắm bắt cơ hội.

 

Mặc dù đang ở nơi đất khách quê người, nhưng sự cố chấp của nàng đối với tu vi tơ hào không đổi.

 

Trong lòng Lạc Điểm Điểm đã nảy sinh ý định đi thăm dò một phen.

 

Có điều……

 

Vách núi rộng lớn như thế này, làm sao để tìm ra vị trí của mộ cổ kia?

 

“Sao thế, bày biện những con sâu bò này làm gì?”

 

Lạc Điểm Điểm vẫn còn đang suy tư, nghe thấy phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói.

 

Thế là nàng quay đầu nhìn lại, liền thấy người đeo mặt nạ quỷ nọ đã thu công đứng thẳng người lên.

 

Những tính toán nhỏ nhặt trong lòng Lạc Điểm Điểm sao có thể để đối phương biết được, thế là ngượng ngùng cười cười:

 

“Không sao……

 

Ta chỉ là thấy những con rết này bò vào hang, sau khi tiêu diệt chúng, có chút tò mò chúng là loại yêu thú nào thôi.”

 

“Ồ, chuyện này ngươi cư nhiên không biết?”

 

Dưới mặt nạ quỷ truyền đến một câu thắc mắc nhẹ bẫng, nghe kỹ lại, cư nhiên còn có thể nghe ra mấy phần khinh bỉ?

 

Dường như thật sự cảm thấy hơi không thể tin nổi đối với sự “vô tri” của người trước mặt.

 

Lạc Điểm Điểm đột nhiên bị mỉa mai:

 

……

 

Nhịn.

 

(╯‵□′)╯︵┴─┴

 

Nghe lời này của đối phương, chắc hẳn là đã biết loại yêu thú này là vật gì, vậy xem ra cơ duyên lần này chỉ có thể bị chia chác rồi.

 

Nhưng Lạc Điểm Điểm sao có thể trực tiếp nói ra, thế là chỉ đành tiếp tục giả ngốc mỉm cười nói:

 

“Vậy dám hỏi đạo hữu, đây là vật gì?”

 

Người nọ nghe vậy, đôi mắt đen dưới mặt nạ quỷ đương nhiên là không bỏ lỡ một tia xảo quyệt lóe lên rồi biến mất trong mắt thiếu nữ.

 

Thú vị thật, đây là sợ hắn cướp mất cơ duyên của nàng sao?

 

Ngược lại giống như một con…… mèo xảo quyệt?

 

Chỉ là đống xương cốt kỳ Nguyên Anh, thậm chí ngay cả kẽ răng cho hắn cũng không đủ, có cái gì đáng để hắn thèm muốn chứ?

 

Có điều……

 

Ánh mắt u u rơi trên khuôn mặt đang giả cười của thiếu nữ,

 

Cánh môi dưới mặt nạ hơi nhếch lên, ngược lại nảy sinh mấy phần thú vui trêu chọc:

 

“Cho ngươi biết, có lợi ích gì?”

 

Sau đó bóng người áo đen dần dần chậm rãi rảo bước áp sát nàng.

 

Lạc Điểm Điểm trợn to đôi mắt, thế là không nhịn được lui về phía sau một chút.

 

Nhưng đối phương tiếp tục từng bước ép sát, cho đến khi lưng nàng chạm vào vách đ-á lạnh lẽo.

 

Nhìn người có chút hoảng hốt, hứng thú trong mắt dưới mặt nạ càng nồng đậm thêm mấy phần, thế là càng thêm phóng túng.