Kiếm Tôn, Ngài Nhìn Nhầm Người Rồi!

Chương 238



 

“Nhưng ngày lại qua ngày, năm lại qua năm, xuân đi đông đến.”

 

Căn nhà nhỏ trên Phù Trận Phong, dù thường xuyên cần mẫn quét dọn, nhưng gỗ cũ bên trong sớm đã mục nát.

 

Lá rụng lả tả, đúng như những tháng ngày dần nhạt nhòa, nhưng Thiệu Tiểu Linh nhặt lấy một chiếc dưới đất.

 

Lá trong tay, lại là người trong lòng, chiếu rọi từng chút từng chút một với hảo bằng hữu, thời gian đã lâu đến mức nàng có thể luyện chế ra đan d.ư.ợ.c Nguyên Anh.

 

“Điểm Điểm, sao ngươi vẫn chưa trở về?”

 

Thiệu Tiểu Linh nhìn về phía chân trời, khẽ nỉ non.

 

Mà đúng lúc này, một bóng trắng bỗng nhiên xông vào tầm mắt của nàng.

 

“Tiểu Bạch, sao ngươi lại tới nữa?”

 

Những năm này, tiểu bạch hồ thường xuyên đến tìm nàng, tha d.ư.ợ.c liệu đi cùng nàng luyện đan, một người một thú những năm này trái lại đã quen thuộc hơn một chút.

 

Mà mâu thuẫn nhỏ với chủ nhân của nó lúc trước, sớm đã tan biến trong lần cùng đi bí cảnh ngày đó và sự mài mòn của thời gian.

 

Hiện nay, chưởng môn tuyên bố rơi vào trạng thái bế quan dài dằng dặc.

 

Mặc dù đối phương trên danh nghĩa vẫn là đệ t.ử của chưởng môn, nhưng thực tế đã đang đi theo các trưởng lão thuộc mạch Cổ Kiếm lão tổ học tập.

 

Còn về bản thân Sở Nghi thì sao?

 

Nàng thật ra cũng muốn gặp lại Lạc Điểm Điểm.

 

Ngày đó, lúc đoạt xá, thần thức hồn phách của nàng bị cấm cố, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo.

 

Chỉ có thể dùng góc nhìn thứ ba, trơ mắt nhìn thân thể mình sắp bị quỷ khí kia đoạt xá, cảm nhận linh hồn tà ác của đối phương.

 

Nàng bất lực niệm thầm, đối phương liệu có đội lốt dáng vẻ của nàng, làm ra những chuyện rõ ràng không phải nàng sẽ làm hay không?

 

Loại bất an này không ngừng lan rộng, mà vào lúc luống cuống tay chân đó, chính là Lạc Điểm Điểm ở bên cạnh đã ra tay cứu nàng.

 

Trong khi mừng rỡ, sau đó biết được người không thấy đâu, nàng cũng có chút tự trách, liệu có phải đối phương vì cứu nàng, mới dẫn đến việc bị trưởng lão hiểu lầm đưa đi.

 

Nhưng may mắn cuối cùng người không sao.

 

Mà sau đó nghe Tiểu Bạch thú nhận, Sở Nghi cũng mới hiểu ra, thật ra sớm trước cả nàng, nó đã có sâu xa với Thiệu Tiểu Linh, cho đến những lần chung đụng sau này......

 

Nhận thấy tình cảm không bình thường của nó đối với Tiểu Linh, nàng thấu hiểu mỉm cười:

 

“Tiểu Bạch, những năm này ngươi đã giúp ta rất nhiều, đi làm việc ngươi muốn làm đi.”

 

Bạch Cửu Quân hơi gật đầu, sau đó, khế ước giữa hai người giải trừ.

 

Thật ra hai người kết khế ước, một mặt là vì nó muốn báo đáp ơn Sở Nghi đã đưa nó về tông trị thương, mặt khác cũng là vì nó nhìn trúng thiên phú của nàng.

 

Nó tìm phương pháp tìm vật giúp nàng nâng cao tu vi, mà nó cũng có thể nhờ linh khí phản hồi để đột phá phong ấn, giữa hai người giống như đồng đội cùng có lợi hơn.

 

Nay phong ấn trên người nó đã đột phá hoàn toàn, cũng là lúc trở về Nam Châu lấy lại tất cả thuộc về mình rồi.

 

“Ta có thể đưa ngươi đến Nam Châu, ngươi có nguyện ý đi cùng ta không?”

 

Tiểu bạch hồ dưới đất ánh mắt không chớp lấy một cái chằm chằm nhìn thiếu nữ trước mặt, chậm rãi đi tới.

 

Thiệu Tiểu Linh nhận thấy thông tin trong não hải, kinh ngạc nhìn tiểu hồ ly trước mặt:

 

“Tiểu Bạch, ngươi...... không đùa chứ?”

 

Bạch Cửu Quân không giải thích, chỉ dùng hành động để nói cho nàng biết.

 

Trong đôi mắt vàng nháy mắt tỏa ra linh khí màu vàng khắp bốn phía, tầng xiềng xích cuối cùng trên người theo đó vỡ vụn, ánh kim quang rực rỡ nháy mắt bao bọc trên người hắn.

 

Thiệu Tiểu Linh nhất thời nhắm mắt lại, khi kim quang tan đi.

 

Mở mắt ra, đ-ập vào mắt chính là hai cái tai lông xù, cùng với bóng người dáng người cao ráo.

 

Diện mạo cao quý lại kiêm cả tính hoang dã, đôi mắt hồ ly hẹp dài hơi xếch lên, mang theo vẻ kiêu ngạo và xảo quyệt bẩm sinh, mái tóc vàng nhạt xõa xuống vai.

 

Hắn nâng tay thiếu nữ lên, trong ánh mắt chấn kinh của nàng, nhẹ nhàng dùng môi và mũi chạm chạm, cái đuôi dài phía sau đang khẽ đung đưa.

 

Đây là cách chào hỏi đặc thù của tộc hồ ly.

 

Nhưng khi tầm mắt Thiệu Tiểu Linh dần dần đi xuống, trừng lớn hai mắt, vội vàng quay mặt đi nhắm mắt lại.

 

Trai khỏa thân từ trên trời rơi xuống, còn trắng trợn quấy rối nàng như vậy?

 

Nàng trực tiếp nhấc chân một cái——

 

Sắc mặt Bạch Cửu Quân cứng đờ, thế là vội vàng biến lại thành hình hồ ly, khó khăn lắm mới tránh được đòn này.

 

Nhìn tiểu bạch hồ trước mặt có chút ủy khuất nhìn mình.

 

Sau khi phản ứng lại, Thiệu Tiểu Linh im lặng giây lát, cũng coi như hiểu ra hành động mạo muội này của nó.

 

Có thể hóa hình, khẳng định chính là tu vi Hóa Thần trở lên, vậy không bằng trực tiếp chứng minh cho nàng thấy.

 

Tiểu Bạch cư nhiên đã Hóa Thần rồi?

 

Thiệu Tiểu Linh kinh ngạc bên cạnh, cũng đang cân nhắc lời hắn vừa nói, trong não hải không nhịn được hiện lên khuôn mặt tươi cười của thiếu nữ......

 

Đã lâu như vậy rồi, chưởng môn đều không đưa Điểm Điểm trở về, liệu có phải có chuyện gì trì hoãn rồi không?

 

Cuối cùng, nàng vẫn nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, hạ quyết tâm:

 

“Được, vậy ngươi liền đưa ta đi Nam Châu đi!”......

 

Trong nhà gỗ, mặc dù tiểu khôi lỗi chỉ có thể đưa ra một số phản hồi đơn giản, nhưng Tiểu Linh vẫn đem tất cả những chuyện xảy ra bao nhiêu năm qua kể hết từng li từng tí cho Lạc Điểm Điểm nghe.

 

Lạc Điểm Điểm cũng có chút im lặng, không ngờ Tiểu Linh thật sự là vì nàng mà mạo hiểm đến Nam Châu.

 

Mấu chốt là trong chuyện này còn có phần Bạch Cửu Quân dụ dỗ, nàng trước đây quả nhiên không nhìn lầm, con hồ ly này e là sớm đã nảy sinh ý đồ xấu với Tiểu Linh rồi.

 

Sau đó tiểu khôi lỗi đột nhiên vẽ một dấu hỏi trên bàn, lại chỉ chỉ bên ngoài.

 

Thế sao lại đến cảnh ngộ như hiện nay?

 

“Hại, đừng nhắc đến nữa, đều tại Tiểu Bạch quá không đáng tin!”

 

Thiệu Tiểu Linh có chút bất lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khi đó hai người bọn họ rất nhanh đã qua ranh giới các châu đến Nam Châu, Tiểu Bạch nói là đi tìm thứ gì đó trước.

 

Thế là đến nơi đó xong, hắn vừa định kích hoạt trận pháp lấy thứ bên trong ra, nhưng không biết hắc khí từ đâu tới, cư nhiên trực tiếp đi trước một bước vây khốn hai người, đoạt lấy thứ bên trong đi mất.

 

Tiểu Bạch vừa định tiến lên truy đuổi, lại ngoài ý muốn đụng phải tộc cự xà bên ngoài này, cuối cùng vì ít không địch lại nhiều, hai người liền bị bắt đến đây rồi.

 

Thiệu Tiểu Linh nói xong, có chút nản lòng.

 

Tiểu khôi lỗi trước mặt gật gật đầu, Lạc Điểm Điểm hiểu rồi.

 

Hẳn là Bạch Cửu Quân muốn quay về tìm được nguyên thân của mình để khôi phục tu vi, nhưng không ngờ bị ám toán giữa đường đứt gánh.

 

Mõ gỗ nhỏ của Tiểu Linh hẳn là rơi mất vào lúc đó.

 

Chương 297 Đổi mạng của nàng

 

Đúng lúc này, bóng đen đang trốn dưới bóng cây bên ngoài bỗng động đậy.

 

Ánh mắt Lạc Điểm Điểm khẽ động, đột nhiên cảm nhận được một luồng hơi thở mạnh mẽ giáng xuống phương thiên địa này.

 

Đối phương ở trên tu vi của nàng!

 

Thế là Lạc Điểm Điểm vội vàng thao túng Tiểu Yêu, ra hiệu cho Thiệu Tiểu Linh trong nhà giây lát, liền từ trên bàn ẩn đi bóng dáng.

 

Nhận được thông tin, ánh mắt Thiệu Tiểu Linh rùng mình, cũng đứng dậy sang một bên, làm ra vẻ mặt đang luyện d.ư.ợ.c thần sắc bình thường.

 

Hai con cự xà dưới mặt nước cũng nhận ra được, lập tức nổi lên mặt nước, cái đầu thú khổng lồ hơi cúi xuống.

 

“Thiếu chủ.”

 

Lơ lửng trên không trung là một người đàn ông tóc tím đậm, dáng người cao lớn, đôi đồng t.ử rắn hẹp dài và âm hàn kia lộ ra vài phần tà tính.

 

Hắn liếc xéo hai con cự xà bên dưới một cái, chậm rãi hạ xuống.

 

Trong đó một con rất có nhãn lực, vội vàng hiện thân thể khổng lồ lên mặt nước, bắc thành một cây cầu thân xác thông đến hòn đảo nhỏ phía trên.

 

Người đàn ông tóc tím kia bước chân trên đỉnh đầu nó, lớp vảy trơn nhẵn phản chiếu khuôn mặt nguy hiểm trí mạng của người đàn ông.

 

“Có gì dị thường không?”

 

Là tiếng rít khàn khàn giống loài rắn, âm lãnh nhớp nháp.

 

Con cự xà bên cạnh thấy đồng bạn ân cần như vậy, cũng không cam lòng yếu thế tiến lên:

 

“Bẩm thiếu chủ, nơi đây có hai người chúng ta canh giữ, nhất định là vạn vô nhất thất.”

 

Người nọ hơi nhướng mày không cho ý kiến, sải bước đi về phía trung tâm hòn đảo nhỏ:

 

“Tốt nhất là như thế.”

 

Bên trong sương tím.

 

Nhìn thấy người tóc tím xuất hiện, bạch hồ lập tức bật người dậy chắn trước nhà gỗ.

 

Minh Dã bước chân khựng lại, sau đó cười như không cười cụp mắt nhìn con hồ ly trước mặt:

 

“Một nữ nhân ngay cả Nguyên Anh cũng không có, có cần phải quý báu như vậy không?”

 

Bạch Cửu Quân không nói, chỉ là đôi mắt càng thêm sắc bén, răng nanh hơi nhe ra trông vô cùng dữ tợn.

 

Đồng t.ử rắn của người đối diện hơi nheo lại, cười càng thêm sâu.

 

“Cảnh huống như hiện nay...... phải có chút tự giác của thân phận kẻ tù tội!”

 

Vẻ lạnh lẽo hiện lên trong đáy mắt, giọng nói khàn khàn âm lãnh rơi xuống, kèm theo ánh tím trong tay bộc phát ra.

 

Móng vuốt sắc nhọn của con hồ ly bên kia kịp thời phản ứng vung ra, cách không chặn đứng đòn này.

 

Khói bụi tan đi, một vệt bạch kim lướt qua, một bóng người trực tiếp lóe lên mà đến.

 

Đồng t.ử rắn của Minh Dã khẽ động.

 

Oành oành mấy tiếng nổ lớn phá dỡ, mấy cái cây bên cạnh theo tiếng đổ xuống, cho đến cái cuối cùng mới dừng lại.

 

Trên thân hình hung hãn xõa xuống mái tóc bạch kim, tuy che khuất một phần cơ bắp cuồn cuộn, nhưng vẫn lộ ra vẻ hoang dã mười phần.

 

Đôi mắt hồ ly thon dài kia đầy vẻ hung lệ, túm lấy cổ áo người đối diện ấn lên cây, ngữ khí âm trầm nguy hiểm:

 

“Một mình thì đừng có quá kiêu ngạo, trước khi ch-ết ta khiến ngươi tàn phế vẫn là rất đơn giản đấy.”

 

Đáy mắt Minh Dã xẹt qua một chút lệ sắc không dễ nhận ra.

 

Câu này đúng là sự thật, mặc dù hiện tại đối phương chỉ có một phần ba thực lực, lúc trước còn bị vây công dẫn đến bị thương, nhưng quý là Thú Vương, lại cũng không phải là sự tồn tại mà hắn có thể chạm tới.

 

Hắn nhếch môi, xòe tay ra:

 

“Đùa chút thôi, đừng căng thẳng.”

 

Bạch Cửu Quân buông tay ra, không thèm ngoảnh đầu lại xoay người, liền biến lại thành dáng vẻ tiểu bạch hồ.

 

Dựa theo cấp bậc nghiêm ngặt của tộc yêu thú mà nói, kẻ trước mặt bất quá là một hậu bối đang kêu gào trước mặt hắn mà thôi.

 

“Khôi phục thân người rồi mà vẫn thích hình thú như thế, là muốn giả vờ thành bộ dạng này để lấy lòng nữ nhân kia sao?”

 

“Hừ, khi nào thì Nam Sơn Yêu Vương tôn quý, cũng trở thành một con ch.ó vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại bên cạnh người khác rồi.”

 

Phải biết rằng, mỗi tộc đều có Thú Vương của mỗi tộc, nhưng có thể được gọi là Nam Sơn Yêu Vương thì chỉ có một, khi nào thì vị trí Hồ Hậu cũng đến lượt một người tộc bình thường ngồi rồi?

 

Minh Dã phủi bụi bặm trên người, nhìn cục lông xù trên mặt đất, không nhịn được giễu cợt.

 

Nhưng tiểu bạch hồ kia vừa không né tránh cũng không giận:

 

“Thì đã sao?”

 

Cái đầu cao ngạo, đầu lưỡi l-iếm l-iếm lớp lông hơi lộn xộn trên móng vuốt, sau đó liếc xéo người bên cạnh:

 

“Cũng tốt hơn nhiều so với đám sâu bọ đáng ghét âm lãnh nhớp nháp nào đó.”

 

Minh Dã trái lại không ngờ hắn cư nhiên sẽ trả lời như vậy, nhất thời nụ cười nơi khóe miệng đều có chút cứng đờ.

 

Tộc rắn lúc nhỏ đúng là loài bò sát dịch nhầy đầy mình, nhìn từ diện mạo quả thực không lấy gì làm vui mắt bằng tộc hồ ly, bèn thích hóa thành hình người.