Kiếm Tôn, Ngài Nhìn Nhầm Người Rồi!

Chương 350



 

“Mặc dù rất muốn phối hợp với nàng làm đủ những tình thú này, nhưng hắn dường như đã đ-ánh giá cao mức độ nhẫn nại của mình đối với sự khiêu khích của nàng.”

 

Phản ứng của c-ơ th-ể đang minh chứng rõ ràng với nàng rằng, mức độ trừng phạt đã đạt đến cực hạn.

 

C-ơ th-ể Lạc Điểm Điểm hơi cứng đờ, khẽ ho một tiếng:

 

“...

 

Vậy lần này tha cho chàng đó."

 

“Ừm."

 

Hắn ngoài miệng ứng như vậy, c-ơ th-ể lại vẫn dán c.h.ặ.t lấy nàng.

 

Không biết qua bao lâu, hương thơm thoang thoảng nơi đầu mũi và hơi ấm không ngừng truyền tới, mới dần dần trấn an cơn nóng ran của c-ơ th-ể.

 

“Đến giờ rồi, đừng làm chậm trễ ta đi Ti Mệnh điện."

 

Lạc Điểm Điểm chú ý sắc trời bên ngoài, vỗ vỗ lưng Lục Vô Hối, ra hiệu hắn buông nàng ra.

 

“..."

 

Nhưng người đang đè nàng vẫn không động đậy.

 

“Nhanh lên."

 

Giọng điệu của Lạc Điểm Điểm đã mang theo mấy phần ra lệnh.

 

Lục Vô Hối thật sự có chút hối hận vì đã giao thần chức Ti Mệnh cho nàng, đành phải thương lượng:

 

“Đi ít hơn một ngày?"

 

“Không muốn."

 

Lạc Điểm Điểm dứt khoát từ chối, nàng phải tranh thủ tu luyện hạ phàm mà.

 

Người trên người im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nói:

 

“Thần lực của nàng đã đủ rồi, không cần tu luyện nữa."

 

Lạc Điểm Điểm:

 

???

 

“Mới bao lâu mà đã đủ rồi, chàng chắc chứ?"

 

Lục Vô Hối nghiêm túc đáp lại:

 

“Nỗ lực sẽ có thu hoạch."

 

Lạc Điểm Điểm:

 

...

 

Đạo lý này còn cần chàng nói?

 

Nghe có vẻ mọi chuyện rất thuận lý thành chương, nhưng sao nàng cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nhỉ?

 

“Vậy chúng ta có thể trở về rồi?"

 

“Ừm."

 

Lạc Điểm Điểm vừa kinh vừa hỷ, mặc dù trong lòng có chút thắc mắc.

 

Nhưng kệ đi, chỉ cần có thể về xem thử là được, những thứ còn lại nàng lười đi tính toán.

 

Thế là, kế hoạch đi làm ở Ti Mệnh điện tạm thời gác lại.

 

Lạc Điểm Điểm bàn giao cho hai vị tiểu tiên sứ một phen, nói mấy ngày nay nàng muốn nghỉ ngơi một chút, mọi việc ở Ti Mệnh điện đành nhờ bọn họ vậy.

 

Không ngờ cấp trên lại đặc biệt xin phép bọn họ nghỉ phép, hai vị tiểu tiên sứ ở Thiên giới lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên gặp chuyện này.

 

Thật ra những ngày này Lạc Điểm Điểm không đến cũng không sao, tiểu thế giới có Ti Mệnh lực của Ti Mệnh thụ ứng phó, hơn nữa đâu phải ngày nào cũng có tiên thần độ kiếp.

 

Bọn họ thậm chí cảm thấy Lạc Điểm Điểm còn bận rộn hơn cả hai người bọn họ.

 

Dù sao bọn họ mỗi ngày chính là nhàn rỗi không có việc gì làm sờ cá (lười biếng), xem tiểu thế giới xem đến mức sắp ngủ gật rồi.

 

Mà Lạc Điểm Điểm lại là sự kiên trì ngày qua ngày, xem vô cùng chăm chú, thậm chí còn có thể từ đó không ngừng lĩnh ngộ nâng cao thần lực.

 

Khiến bọn họ đều có chút tự thẹn kém cỏi.

 

Có lẽ danh tiếng của Lạc Điểm Điểm không ngừng dần dần trở nên tốt hơn, cũng có công lao của việc bọn họ lén lút nhắc tới những chuyện này với người ngoài....

 

Trước Kiếm Thần điện.

 

Sân vườn trồng đầy hoa cỏ, tăng thêm bầu không khí khác biệt cho đại điện uy nghiêm, bớt đi sự lạnh lẽo cứng nhắc, thêm phần uyển chuyển dịu dàng.

 

“Tiểu Hỏa, chúng ta có thể lén trở về thăm Tiểu Linh rồi đó."

 

Nghe thấy vậy, Tiểu Hỏa ngẩn ra.

 

Sau khi phản ứng lại lập tức thu hồi công pháp trong tay, hưng phấn nhảy vào lòng Lạc Điểm Điểm.

 

“Ying ying ying!"

 

Tuyệt quá đi, cuối cùng có thể về chơi rồi!

 

Lúc chuẩn bị rời đi, hai người chỉ mang theo Tiểu Hỏa, những thứ còn lại cái gì cũng không mang.

 

Những thứ nhiễm phải thần lực một khi lộ ra ở hạ giới, liền sẽ dẫn tới sự chú ý của Thiên đạo.

 

Cho nên Lạc Điểm Điểm còn muốn lén mang theo một số thứ về, nghe Lục Vô Hối nói vậy, liền đành phải thôi.

 

Ôm Tiểu Hỏa đứng trước mặt Lục Vô Hối, Lạc Điểm Điểm liền trố đôi mắt sáng rực, vô cùng mong đợi nhìn hắn.

 

Mà người đối diện liếc nhìn con thú nhỏ trong lòng nàng, sau đó đưa tay ra.

 

Lạc Điểm Điểm hơi ngẩn ra, liền rút một bàn tay đang ôm Tiểu Hỏa ra nắm lấy hắn.

 

Có lẽ là đối với hành động này hài lòng xong, hắn lúc này mới thu hồi ánh mắt.

 

Tiểu Hỏa chớp chớp mắt, luôn cảm thấy trên người lành lạnh...

 

Thần lực mạnh mẽ xung quanh Lục Vô Hối hiện lên, mà trong đó còn hàm chứa sức mạnh đại đạo huyền diệu khôn lường.

 

Chỉ trong nháy mắt, hai người một thú liền biến mất tại chỗ.

 

Vốn tưởng rằng trong công trình sẽ có dị dạng gì, hoặc cảm giác bài xích.

 

Cho dù là đối với thần mà nói có thể coi là t.a.i n.ạ.n thời không loạn lưu, lại không hề có chút trở ngại nào mà thông qua.

 

Cho đến khi Lạc Điểm Điểm lần nữa chân đạp trên mặt đất, đợi hồi lâu, trên người cũng không có nửa điểm không khỏe.

 

Tiểu Hỏa tu vi thấp nhất càng là không có chút áp lực nào bay tới bay lui.

 

Lúc này, cho dù Lạc Điểm Điểm có thần kinh thô đến đâu, cũng phát giác ra điều không đúng.

 

Dường như... nàng căn bản không cần làm sự chuẩn bị gì cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế là hồ nghi nhìn về phía Lục Vô Hối:

 

“Không phải nói có quy tắc chi lực sao?

 

Sao ta không cảm thấy một chút ảnh hưởng nào vậy."

 

Nghe vậy, Lục Vô Hối lơ đãng nhìn Lạc Điểm Điểm một cái.

 

Mà trên người nàng và Tiểu Hỏa, là một tầng đại đạo chi lực chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy.

 

Ngoài miệng lại nói:

 

“Thực lực mạnh mẽ, tự nhiên cảm thấy không có ảnh hưởng."

 

Nghĩ đến cái gì, hắn lại tiếp tục bổ sung:

 

“Cho nên trở về có thể nghỉ ngơi một chút."

 

Lạc Điểm Điểm:

 

...

 

Thật sự coi nàng là đứa con nít mà dỗ dành sao?

 

Nhưng đối với hành động của Lục Vô Hối, mặc dù Lạc Điểm Điểm tức đến mức rất muốn mắng Lục Vô Hối hai câu, nhưng nàng cũng hậu tri hậu giác —

 

Hắn đây là kéo dài không muốn để nàng trở về gặp những người khác?

 

Tại sao chứ, nhưng nàng rõ ràng muốn gặp đều là thân hữu của bọn họ mà...

 

Không hiểu sao, Lạc Điểm Điểm nhớ lại ngày đó trên thần thụ, nàng hỏi Lục Vô Hối lẽ nào không nhớ những người khác sao.

 

Lời nói hắn cố ý né tránh, còn có ánh mắt mang ẩn ý không rõ kia, hóa ra đại diện không chỉ đơn giản là sự lãnh đạm.

 

Sự thiên chấp (cố chấp lệch lạc) bên trong đó dường như có chút vượt quá tưởng tượng của Lạc Điểm Điểm.

 

Cho nên đối mặt với lời nói dối tràn đầy tình yêu thiên chấp này, nàng lại không thể nổi cáu lên được.

 

Thật may là nàng cũng yêu hắn.

 

Nếu không với tính cách của tên này, nếu nàng không kịp thời hồi đáp, hắn tuyệt đối sẽ đi theo hướng lệch lạc cưỡng chế cực đoan không tốt đó, đến lúc đó người chịu khổ vẫn là chính nàng.

 

Suy nghĩ có khởi đầu, lúc này tất cả mọi thứ trong ký ức đều trở thành bằng chứng.

 

Nghĩ kỹ lại, trong từng sự việc từng sự kiện trôi qua, thật ra đều có thể nhìn ra được chút manh mối, người này cốt tủy thiên chấp đến đáng sợ.

 

Sự dịu dàng và thỏa hiệp lộ ra sau đó, thậm chí có thể nói là chiều chuộng nàng vô điều kiện, có lẽ... về bản chất đều là đang sợ nàng rời đi, hoặc là chán ghét hắn.

 

Cũng may Lạc Điểm Điểm tuy đối với chuyện thân mật có chút thẹn thùng, nhưng cũng không phải là một mực lẩn tránh, sẽ thường xuyên bày tỏ tình yêu của mình với hắn.

 

Mà Lục Vô Hối sau khi được thỏa mãn, luồng thiên chấp trong lòng kia mới bị từ từ đè nén xuống, biến thành dáng vẻ hiện tại còn có chút “hơi người".

 

Cho nên hai người cuối cùng là hạnh phúc.

 

Nhưng hắn là đang đè nén bản thân để chiều theo nàng, còn là kiểu không biết mệt mỏi.

 

Đối với Lạc Điểm Điểm mà nói, một người đồng thời có tình yêu, tình thân, tình bạn và tình thầy trò, hoặc là những tình cảm khác, đều là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.

 

Nhưng Lục Vô Hối lại là chỉ muốn một mình nàng, thậm chí hy vọng nàng cũng như thế.

 

Cho nên trước kia hắn không chấp nhận được việc nàng vì cứu Tiểu Linh mà bỏ rơi hắn, cũng thường xuyên nhìn không vừa mắt việc Tiểu Hỏa quá mức thân cận với nàng.

 

Nhưng tình yêu cuối cùng đã khắc chế bản năng thiên chấp.

 

Luồng d.ụ.c vọng chiếm hữu ngập trời đó bị hắn cưỡng ép đè nén, thuyết phục bản thân đi chấp nhận việc trong mắt nàng không chỉ có hắn.

 

Chấp nhận tình cảm của nàng đối với người ngoài, đến bây giờ giúp nàng trở về tìm kiếm những người khác...

 

Lạc Điểm Điểm nghĩ thông suốt tất cả những thứ này, chỉ trong một ý niệm.

 

Càng lúc càng cảm thấy sự việc không hề đơn giản như những gì nàng nhìn thấy từ góc độ của mình.

 

Vừa nghĩ tới việc nàng từng bỏ rơi Lục Vô Hối một lần hai lần, thậm chí đến cuối cùng đều còn chưa kịp nói với hắn một câu, liền trực tiếp ch-ết trước mặt hắn.

 

Lạc Điểm Điểm không có cố ý đi nghĩ, những hành động này đối với một người thiên chấp đến cực điểm mà nói, gây ra ảnh hưởng rốt cuộc to lớn nhường nào.

 

Thậm chí nói một cách cực đoan —

 

Có lẽ trong mắt hắn, nàng không chỉ là vì người khác hết lần này đến lần khác bỏ rơi hắn, đến cuối cùng, thậm chí là vì người ngoài mà triệt để rời xa hắn.

 

Đến mức này, sự lãnh đạm của hắn đối với tất cả mọi người, dường như có chút giải thích thông được rồi.

 

Mà nàng còn ngốc nghếch đi yêu cầu hắn đi...

 

Nhận ra Lục Vô Hối đã vì nàng mà tạo ra bao nhiêu hy sinh và thỏa hiệp, lần này lại là mang theo tâm trạng như thế nào đưa nàng trở về.

 

Lạc Điểm Điểm như rơi vào hầm băng, không tự chủ được siết c.h.ặ.t t.a.y, nhất thời lại không biết lúc này nên nói cái gì.

 

Nàng chỉ biết lúc đầu là sự bực bội vì bị lừa, đến giờ chỉ có trái tim đau đớn vô tận.

 

Lâu như vậy, tại sao nàng bây giờ mới chú ý tới vấn đề của hắn.

 

Dịu dàng là sự nghênh hợp của hắn đối với nàng, cũng là sự cầu xin tha thứ vẫy đuôi thầm lặng không tiếng động.

 

“Làm sao vậy?"

 

Lục Vô Hối nhìn cảm xúc biến đổi đột ngột của nàng, trong đôi lông mày hơi nhíu lại kia, dường như còn đang lưu chuyển sự ẩm ướt.

 

Vội vàng kéo nàng vào lòng, thấp giọng xin lỗi:

 

“Xin lỗi, là ta đã lừa nàng, ngay từ đầu ta đã có thể đưa nàng trở về, nhưng ta muốn cùng nàng..."

 

“Chàng xin lỗi cái gì chứ, tại sao chàng phải xin lỗi hả!"

 

Ai ngờ Lạc Điểm Điểm đột nhiên lên tiếng cắt đứt lời hắn, ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Thấy dáng vẻ hắn không nói hai lời liền thấp giọng hạ khí xin lỗi, hoàn hoàn toàn toàn ấn chứng cho suy đoán của nàng, nước mắt không kìm được mà trượt dài.

 

Lục Vô Hối hơi ngẩn ra, một luồng hương mềm mại mãnh liệt nhào vào lòng.

 

Người trong lòng khóc đến mức chưa từng có đau lòng như vậy, ôm hắn càng lúc càng c.h.ặ.t, dường như muốn đem thân tâm hoàn toàn hòa vào c-ơ th-ể hắn vậy.

 

Lạc Điểm Điểm bỗng nhiên cảm thấy mình rất xấu rất xấu.

 

Hóa ra, nàng trong đoạn tình cảm này luôn ở vị trí thượng phong, nhưng điều này đối với sự chiều chuộng đơn phương của hắn mà nói quá không công bằng rồi.

 

Sự hy sinh của hắn nhiều hơn nàng rất nhiều.

 

Trước đây vì cứu Tiểu Linh, Lạc Điểm Điểm còn từng trách móc sự ngăn cản của Lục Vô Hối.

 

Con người luôn thích từ góc độ của mình đi đo lường tính hợp lý của tất cả mọi việc, lại quên mất cảm nhận của người khác.

 

Đâu có biết lúc đó, nàng đối với hắn mà nói đã rất quan trọng rất quan trọng, bất kỳ sự tồn tại nào vượt quá hắn, đều có khả năng khiến hắn thiên chấp đến phát điên.

 

Lạc Điểm Điểm căn bản không cách nào tưởng tượng được, nếu lúc đó nàng không có chủ động đi tìm Lục Vô Hối xin lỗi, hắn rốt cuộc sẽ biến thành dáng vẻ gì.

 

Thậm chí cuối cùng, trong lòng hắn có lẽ giấu giếm sự không tán đồng và bất mãn đối với hành động hiến tế của nàng.

 

Nhưng sau khi tìm lại nàng, đối với những chuyện trước kia hắn lại thủy chung chỉ chữ không nhắc, là đang sợ hãi không gánh vác nổi hậu quả của việc trách cứ nàng sao?