Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 13: Nhóm ba người



Tốc độ kiếm pháp của Vân Nhàn được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn ở đây.



Trước hết nàng hầu như không rút kiếm, thứ hai, ngay cả khi rút kiếm, trừ phi ai đó nhìn chòng chọc vào nàng chứ không rất khó để nhận ra. Nàng vô cùng tự nhiên đổ vấy cho Đao Tông, nói xong bỏ đi ngay, thành công để lại cho mọi người không gian tưởng tượng vô cùng lớn.



Đoán chừng ngày mai trên đường phố sẽ nghe thấy những tin lạ như “Chấn động! Vì sao đệ tử Đao Tông đánh đập quỷ hấp tinh yếu đuối trên đường?”



Sau rốt ba người bọn họ cũng giải quyết xong mọi chuyện. Trước khi quay về, Vân Nhàn tới gần bảo họ cởi mặt nạ và thay quần áo. Lạc đường hai bận, họ trở về trước cái viện hoang tàn kia và thấy Túc Trì đang đứng trước cửa như đang đợi.



Mặt mày lạnh lùng như tranh vẽ, chàng đứng trước cái viện hỏng hóc trông thật chẳng ăn nhập gì với nhau.



Mười năm trước khi chàng chưa rời khỏi tông môn, Vân Nhàn mới khoảng năm sáu tuổi. Lúc ấy cơ thể nàng vẫn chưa bình phục, nằm triền miên trên giường bệnh, lại thêm cảnh hầu như chàng chỉ bế quan tu luyện, vì vậy hai người thật sự chưa nói chuyện với nhau được một câu.



Nhìn thấy ba người bọn họ, chàng hơi đứng thẳng người, gật đầu: “Đã về.”



Vân Nhàn và Kiều Linh San – người đang bốc khói trên đầu – cùng nói chuyện với Túc Trì dăm câu, phát hiện có vẻ đại sư huynh lần đầu gặp mặt này không có ý định hàn huyên. Tất nhiên, không ôn chuyện ắt không có chuyện cũ để nói, chỉ đành đi thẳng vào vấn đề, chỉ bảo một số chuyện trong bí cảnh. Nghe Vân Nhàn nói đến vấn đề của bội kiếm, chàng để nàng rút kiếm ra xem.



Vân Nhàn đặt thanh kiếm vàng đen của mình vào bàn tay ngọc ngà của chàng, quan sát vết chai sạn trong lòng bàn tay giống hệt mình.



Túc Trì nhìn xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua thân kiếm, lòng bàn tay lướt qua lưỡi kiếm, một giọt máu chảy ra, run rẩy trên lưỡi kiếm và không rơi xuống. Chàng cho hay: “Mười tám vết rạn nứt, nên đi sửa.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chàng đứng yên ở đó chực như tiên giáng trần, tự mang theo hào quang khiến người ta phải giữ khoảng cách thật xa, người thường chớ dám tới gần. Kiều Linh San cứ gọi “đại sư huynh, đại sư huynh” ngoài miệng suốt ngày là thế mà giờ cũng chẳng ho he. Vân Nhàn vừa ưng lời vừa suy nghĩ lung tung đầy chuyện “đại nghịch bất đạo”. Bảo sao năm nào đại sư huynh cũng đứng đầu trong bảng mỹ nam trong khi bảng danh sách người được nữ tu sĩ muốn lấy làm đạo lữ mỗi năm lại không thấy tên. Quá xa cách với người thường không tốt lành gì cả, chỉ hợp để thờ cúng chứ không hợp kết duyên.



Lông mi dài ghê.



“Được thôi.” Vân Nhàn gãi mặt, nói, “Tụi muội sẽ đi vào ngày mai.”



“Ngày mai?” Túc Trì cho biết, “Quá muộn.”



Đương nhiên Vân Nhàn biết chuyện này. Thời gian hoàn thành một thanh kiếm của một Chú Kiếm Sư giỏi là một tháng, chưa kể với thái độ ngạo mạn của họ, có khi còn phải đặt lịch trước, người nào không vui là cho lui không làm. Bây giờ tính ra chỉ còn dăm ngày nữa là Đại Chiến Tứ Phương, như vậy hiển nhiên đã quá muộn.



Nhưng nàng vẫn chậm rãi mở miệng: “Hả? Vậy phải làm sao?”



Diễn xuất hơi lố.



Kiều Linh San: “...”



Giờ thì nàng ấy đã hiểu, từ đầu Vân Nhàn đã không có ý định bỏ qua cơ hội moi móc thứ gì đó từ Túc Trì!



Túc Trì khựng lại, Vân Nhàn tiến lên một bước, ra tay trước chiếm lợi thế: “Không, không, đại sư huynh đừng khách sáo thế. Tham gia một cuộc đại chiến thôi mà, sao có ý lấy quà gặp mặt của huynh cho được?”



Kiều Linh San: “Vân Nhàn…”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có lẽ chưa nghe nói có truyền thống sư huynh tặng quà gặp mặt cho sư muội, nhưng trên khuôn mặt lạnh lùng của Túc Trì không có vẻ tức giận, hiển nhiên cũng không mấy vui vẻ, vẫn giữ vẻ bình thản như cũ. Chàng lấy ra một thanh trường kiếm từ trong nhẫn. Chuôi kiếm bằng ngọc trắng, thân kiếm trơn nhẵn, thoang thoảng có luồng khí đỏ thẫm luồn lách trên thân kiếm, sắc bén khôn cùng, quả là một thanh thần binh lợi khí hiếm thấy.



“Sư tôn bảo ta chăm sóc các muội nhiều hơn.” Túc Trì đưa kiếm đến, “Thanh kiếm này tên là Khi Sương. Tạm thời dùng thanh kiếm này trước, muội đưa ta thanh kiếm của mình, ta sẽ đi sửa.”



Vân Nhàn sớm đã nhận ra giọng điệu của chàng mang theo một chút ôn hòa bất thường, hóa ra do được người khác dặn dò. Nàng đưa kiếm, thử cảm giác của người mới dùng, lại tò mò hỏi: “Đại sư huynh, sao lúc nãy huynh biết chúng ta ở đó?”



Túc Trì trở tay cất kiếm của nàng vào trong nhẫn, ngước mắt lên: “Ta nhìn thấy biểu tượng Kiếm Các.”



Vừa tới Chúng Thành, chàng nhìn thấy thanh kiếm cổ không vỏ đang bay lên không trung thế nên đã ngừng lại và sinh nghi.



Kiếm Các lánh đời nhiều năm, đệ tử bên ngoài hầu như hành động đơn độc, khác với các tông môn khác khi có đệ tử ở khắp nơi, cho nên người dùng được phương pháp này càng thêm hiếm hoi, gần như đã thất truyền.



Túc Trì chỉ từng thấy Vân Lăng sử dụng một lần trước đây, hình dáng của thanh kiếm cổ lần đó không rõ ràng như vậy.



Vân Nhàn thay đổi sắc mặt, không tiếp tục chủ đề này: “Hóa ra là vậy.”



Gặp mặt rồi, cũng nói chuyện rồi, tặng luôn cả trang bị, đã tới lúc rời đi. Vân Nhàn đợi đó hồi lâu không thấy ai nhúc nhích, nàng nghĩ thầm chẳng lẽ Túc Trì còn điều gì muốn nói, mỗi tội chỉ thấy huynh ấy cụp mắt chẳng nói chẳng rằng. Nàng trầm tư một lát, cảm kích và biết điều bảo: “Đại sư huynh, trời đã tối rồi nhỉ?”



“Ừ.” Túc Trì đeo kiếm, hờ hững đáp, “Vậy sẽ không quấy rầy nữa.”



Chàng đáp lại cực kỳ nhanh chóng. Khi xoay người, bông hoa tươi nhỏ cài trên chuôi kiếm rung động theo gió. Cái nhìn của Vân Nhàn bị thu hút, nàng nhận ra thân rễ của bông hoa đã bị đứt, vết cắt không ngọt nào phải do kiếm cắt đứt, trái lại trông như bị ai đấy vô ý giẫm nát.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phải nói là kẹp bông hoa này thật sự không hợp với Túc Trì. Vân Nhàn không khỏi tò mò, Túc Trì nhận thấy ánh mắt của nàng thì thân hình hơi khựng lại.



“Đại sư huynh.” Vân Nhàn hỏi, “Đây là hoa gì vậy?”



“... Chỉ thấy được ven đường thôi.” Hình như Túc Trì hiểu lầm Vân Nhàn muốn xin, chàng cụp mắt hái xuống bông hoa với vẻ hờ hững, đưa cho nàng, “Muội mang về trồng đi.”



Bông hoa nằm lặng lẽ trên lòng bàn tay vững chãi của chàng, Vân Nhàn “ồ” một tiếng, nhẹ nhàng cầm lấy và cất cẩn thận.



Hóa ra huynh ấy định mang về trồng ư?



Tiên Giáng Trần Họ Túc nói “tạm biệt”, xoay người cất bước mang theo vẻ lạnh lùng, vạt áo không những không nhiễm bụi trần như lời đồn mà thậm chí còn cọ xát vào đá xanh trên đường, để lại một vết hằn mờ nhạt.



Chàng đi rồi, hai người còn lại mới thở phào nhẹ nhõm.



Cứ thấy toàn thân đều lạnh run.



Kiều Linh San thấy hết cứu nổi: “Đại sư huynh cho tỷ kiếm là tỷ lấy thật?”



“Vì sao huynh ấy cho mà ta không lấy? Ai nấy đều cùng một thầy, tính toán chi li chỉ thêm xa cách.” Vân Nhàn kiểm kê ngân lượng trong nhẫn trữ vật một hồi, trầm ngâm kêu, “Đi, đi đổi cho muội một thanh luôn.”



Đã vừa bắt chẹt người ta, sao Kiều Linh San muốn nhận từ Vân Nhàn cho được, nàng ấy nhăn nhó: “Không cần đổi cho ta đâu.”



Vân Nhàn: “A, vậy hả. Vậy ta sẽ dùng nó đi cược hết cho Đông Giới thắng.”



“Khoan đã!” Kiều Linh San hấp tấp kêu lên, “Vừa rồi ta nhìn trúng một thanh kiếm cầm ngược…”



Phong Diệp cảm thấy mình như người thừa.



Có điều Vân Nhàn nào có phải là người thiếu tinh tế như vậy, thực chất nàng rất giỏi nhìn người. Chỉ sau một thời gian ngắn tiếp xúc, nàng luôn cảm thấy Túc Trì có vẻ không hiểu chuyện đời hơn là lạnh lùng thuần túy. Chực như tảng đá ngoan cố trên vách đá, không thông sự đời, trái lại rất phù hợp với kiếm pháp huynh ấy luyện, không vướng bận nhiều phiền muộn của thế tục.



Cơ mà hình như quên gì nhỉ…



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nàng đang suy nghĩ miên man, Kiều Linh San nhận ra cái chi bèn cau mày: “Vân Nhàn, hình như chúng ta quên nói gì đó thì phải?”



Vân Nhàn gật đầu: “Là gì nhỉ?”



Kiều Linh San đã đuổi theo quỷ hấp tinh cả ngày, bây giờ cũng có phần lẫn lộn: “Ta nhớ mang máng, dường như có ai đó đã nói với chúng ta...”



Cứ nghĩ như vậy một lúc, cuối cùng hai người đồng loạt ngẩng đầu lên, bừng tỉnh: “Nhớ ra rồi! “



Kiều Linh San: “Tình kiếp Đại sư huynh sắp tới, tai vạ đến nơi…”



Vân Nhàn suy tư: “Năm nay đại sư huynh bao nhiêu tuổi?”



“...”



“Đã bảo đừng tin những lời nhảm nhí vô căn cứ đó rồi!!”



-



Dù sao đi nữa, trong hai ngày cuối cùng trước khi Đại Chiến Tứ Phương bắt đầu, gian viện này yên bình một cách khác thường.



Có thể là do chỗ này quá hẻo lánh, thậm chí khiến người ta không thể ngờ rằng sẽ có đệ tử môn phái nào đó sống tại đây; cũng có thể là do việc cải trang với mặt nạ đầu trâu của họ quá thành công đâm khiến người ta không hề liên tưởng đến Kiếm Các.



Tin tức khiến mọi người bàn tán say sưa nhất mấy ngày qua chính là ân oán tình thù giữa đệ tử Đao Tông và quỷ hấp tinh. Thực chất lúc đầu hai nữ tử nọ chỉ nói suông, mọi người cùng lắm chỉ tin ba phần, nhưng các nàng vừa biến mất, hai đệ tử Đao Tông mặt đỏ tía tai lập tức nhảy xuống từ trên lầu, bán mạng chống chế. Đúng vậy, giải thích tức là che giấu, che giấu tức là sự thật. Giả như Đao Tông thật sự không làm thì cần gì phải chột dạ thanh minh? Hơn nữa đây không phải là chuyện tàn nhẫn mất tính người, họ vội vàng như vậy ắt có tật giật mình!



Vả lại vài ngày trước Đao Tông đã ăn ở ngang ngược trong Chúng Thành, cũng đụng chạm tới kha khá người không tầm thường. Trong thành này nào có tên yêu ma nào dễ tính, dẫu bề ngoài e dè không dám làm gì nhưng họ vẫn phải giẫm cho Đao Tông mấy phát ở sau lưng. Vì vậy tin tức càng ngày càng lan truyền đầy ly kỳ.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lập tức người người ở phố Liễu Thanh đều tránh xa đệ tử Đao Tông, sợ bị kéo qua kéo lại rượt đuổi đến trưa.



Tam sao thất bản, Liễu Thế tìm khắp nơi không thấy thiếu nữ đầu trâu, vừa quay đầu lại thì phát hiện mình đã bị gán cho một cái thân thế bi thảm: nào là tuổi thơ vô tình đi lạc vào quán nhỏ để lại bóng ma tâm lý, từ đó gặp phụ nữ là run rẩy, bên trên bên dưới đều không ngóc nổi.



Liễu Thế tức giận đến mức đau đầu: “...”



Bên trên thì cũng thôi đi, làm sao mấy người biết được chuyện bên dưới?! Não mấy đứa tin điều này có vấn đề hay gì?!!



Vân Nhàn đang bị toàn thành truy nã là thế nhưng vẫn ngồi ung dung trên bàn đá vuông luyện kiếm.



Những ngày qua tu vi của nàng đã tiến bộ đôi chút, ước chừng tới Kim Đan tầng sáu.



Kiếm không luyện một ngày sẽ chống lại con, ba ngày không luyện cảnh giới lùi bước, mười ngày không luyện xem như xóa bỏ - từ nhỏ Vân Lăng đã gào câu này vào tai Vân Nhàn cho đến khi nàng lớn, hiển nhiên nàng nhớ rất rõ. Kiều Linh San đi lấy kiếm mới, Phong Diệp thì ở đó lải nhải: “Ma nữ đó trông không giống người biết giảng hòa, nếu sau này lỡ chạm mặt…”



Vân Nhàn đồng ý: “Nàng ta thù dai thật đấy.” Ngoại trừ Trọng Trường Nghiêu.



Phong Diệp luống cuống: “Vậy vậy vậy vậy phải làm sao?”



“Không sao, có ta ở đây.” Vân Nhàn an ủi, “Nàng ta chắc ghét ta hơn.”



Phong Diệp: “...” Cũng đúng, không hiểu sao thấy an tâm hơn hẳn.



Cánh tay trái lại bắt đầu đau, Vân Nhàn bình tĩnh bước vào phòng nhỏ, đóng cửa lại, bối rối duỗi bàn tay trái. Chỉ thấy những đường vân trên lòng bàn tay trắng ngần có một số thay đổi nhỏ, ở chính giữa xuất hiện một vết hằn dài hẹp.



Nàng đã phát hiện ra từ sớm. Lúc đầu chỉ vết nhỏ, tiếp đó bắt đầu lan dài dần, rộng hơn, thậm chí bây giờ bắt đầu hơi phồng lên, có độ nóng, có cả mạch đập. Khi nàng đặt đầu ngón tay lên nó, thỉnh thoảng sẽ có một cảm giác nhớp nháp khó chịu như có nhãn cầu lăn lộn bên dưới.



Ban đầu nàng không nghĩ nhiều là vì từ nhỏ nàng đã nghịch ngợm, va vấp bị thương ở đâu đó mà bản thân không biết cũng là chuyện thường, có khi đến hôm sau mới phát hiện vết bầm tím, có lẽ lòng bàn tay lại bất cẩn cọ vào đá.



Nhưng chỉ trong vài ngày, thứ này lại càng ngày càng giống con người.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn nhìn xoáy vào con mắt đang run rẩy và vẫn nhắm nghiền đó, nhẹ nhàng gọi như gọi chó con: “Thái Bình?”



Lập tức có kết quả, chỉ cách nhau một lớp da mỏng trên lòng bàn tay, con mắt to lớn đang chuyển động điên cuồng.



Vân Nhàn: “...”



Đúng thật rồi.



Trong sách, linh kiếm bản mệnh của Trọng Trường Nghiêu sau này chính là thần binh trời sinh, sát khí ngút trời, kiếm trảm vạn vật – về phần tại sao giờ Vân Nhàn mới nhận ra nó, có hai lý do.



Thứ nhất, kết hợp nhiều manh mối để xem xét, hình như Trọng Trường Nghiêu lo thanh kiếm này bị nhìn ra nguồn gốc bèn đổi tên, không gọi là “Thái Bình” mà là “Tà Vương Thánh Kiếm”.



Ừ, là một kiểu ẩn mình phèn chúa.



Thứ hai, Trọng Trường Nghiêu giữ nó trong cánh tay trái để luyện hóa, có Thổ Linh Châu trên cổ tay trấn giữ, lại có cao nhân bí ẩn âm thầm dạy bảo phương pháp luyện khí. Ý thức của kiếm Thái Bình nhất nhất vô tri, không có cơ hội lộ mặt, càng không thể làm chuyện đại nghịch bất đạo như mọc mắt trên lòng bàn tay người. Còn nay nó ngang ngược như vậy vì đa phần ôm lòng “bóp quả hồng mềm”, suy cho cùng trông Vân Nhàn có dáng vẻ dễ nói chuyện lắm.



Vân Nhàn thấy hơi ngứa vì con mắt nhú lên, nàng nghĩ thầm nhưng bề ngoài không biểu lộ gì: kiếm trấn phái của Kiếm Các? E là ngay cả Chưởng môn cũng không biết.



“Thái Bình.” Nàng nắm chặt lòng bàn tay, thở dài nhẹ nhõm, “Ta nghĩ, ngươi đi sai đường rồi.”



Thái Bình đang ngơ ngác chợt thấy sống kiếm lạnh toát.



...



Này nghỉ ngơi dưỡng sức, kia chiêu binh mãi mã, người đang tức giận vẫn tiếp tục tức giận, tóm lại, dưới sự mong đợi của mọi người, cuối cùng Đại Chiến Tứ Phương mười năm một lần đã vén màn lụa mờ mịt, sắp sửa lộ diện.



Cùng ngày diễn ra đại chiến, phong vân nơi thành thị nằm ở trung tâm bốn giới này mới khiến Vân Nhàn biết được thế nào gọi là sôi nổi thật sự.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cổng thành rộng mở, vẫn còn có người hối hả chen vào bên trong, thương nhân tiểu thương nối liền không dứt muôn hình vạng trạng, những cửa hàng san sát bên đường đều mở cửa đón khách, dùng đủ mọi chiêu trò, cả một vùng trời rực rỡ sắc màu, khiến người ta hoa cả mắt. Càng vào nội thành càng trù mật, đám người trong sòng bạc đã đặt cược xong, giờ đây đều chen chúc trước đá chiếu ảnh trên không trung và nhìn hau háu vào bóng người trong ấy.



Đại chiến mười năm một lần, lần nào cũng náo nhiệt đến vậy. Nó đã tạo ra một quy mô riêng trong thành thị này, đặc biệt là đá chiếu ảnh Hắc Diệu hiếm thấy từ ngoại giới. Chúng được dựng thành một mảng lớn ở mỗi hướng Đông Tây Nam Bắc, bên cạnh có lính tinh nhuệ canh gác.



Thậm chí còn có người của Huyền Bảo Các.



Đương nhiên những thế lực giang hồ này cũng cần nguồn máu tươi mới mà đệ tử môn phái trong Đại Chiến Tứ Phương chính là lựa chọn tốt nhất. Đây không chỉ là cuộc đại chiến nội bộ mà còn là cuộc tranh giành ngầm giữa những thế lực bên ngoài này – để rồi xem ai là người có thể ra tay trước chiếm được ưu thế, ai có thể khai quật ra viên ngọc thô, ai có thể hóa đá thành vàng, thành công phát triển thế lực của chính mình.



Và lúc này, nhóm Vân Nhàn cũng đang chuẩn bị lên đường.



Cởi bỏ mặt nạ, thay xiêm y mới, Vân Nhàn lại nhẹ nhàng ước lượng thanh kiếm mới đôi lần, dùng vải trắng quấn quanh chuôi kiếm đâu ra đấy, buộc chặt vào bên hông.



Gần đây đuôi tóc nàng lại dài thêm nửa tấc, vì vậy nàng cũng buộc tóc cao hơn; khi đi lại, tóc chạm vào cổ, lay động theo gió, không hề vướng víu; mắt nàng lóe lên ánh sáng rạng rỡ, thậm chí còn toát lên tư thế hiên ngang.



Phong Diệp cũng thay bộ y phục duy nhất gã có, bi thương nghĩ rằng có chết cũng phải chết cho đẹp. Thấy Vân Nhàn lại ở đó chơi kiếm, gã băn khoăn hỏi: “Mấy ngày nay ngươi không hề buông kiếm xuống.”



“Luyện tập lại một chút.” Vân Nhàn giải thích, “Qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.”



Phong Diệp: “Qua một thời gian là bao nhiêu ngày?”



Vân Nhàn: “Đợi đến khi vết chai trên tay và chuôi kiếm khớp nhau là được.”



Phong Diệp: “...”



Ta thật sự không hiểu nổi đám Kiếm tu các người! Bỏ ra nhiều thời gian như vậy để học đàn thì có thể đi biểu diễn văn nghệ ở Nam Giới từ lâu lắc rồi!



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ba người rực rỡ hẳn đi qua các con phố, hướng đến trung tâm đại chiến, bí cảnh Hoang Mạc.



Bí cảnh Hoang Mạc được đặt tên như vậy âu đúng như tên gọi, bên trong bí cảnh là một sa mạc mênh mông vô tận, cát vàng thênh thênh, khó phân biệt bằng mắt thường. Tất nhiên, bí cảnh không thể nào bị sa mạc bao phủ toàn bộ, nó vẫn có những khu rừng, hồ nước, vách núi hiếm hoi, thậm chí còn có một chiến trường viễn cổ trong lịch sử. Mỗi tội chốn chiến trường này lại hung hiểm khôn cùng, một khi lỡ bước vào ắt không chết cũng bị thương.



Lối vào bí cảnh vẫn chưa mở hoàn toàn, cần bốn người giám sát hợp sức phá vỡ phong ấn. Khi ba người đến nơi, trước lối vào bí cảnh đã có đầy đệ tử các phái, màu sắc không đồng nhất, vũ khí đủ loại, trông có vẻ lộn xộn.



Vân Nhàn nhìn quanh quất, không thấy Tức Mặc Xu. Tuy nhiên thân phận của nàng ấy đặc biệt, không muốn xuất hiện trong dịp này thì vẫn là điều dễ hiểu.



Nhưng tại sao đệ tử Đao Tông lại như đang tìm ai đó?



Chính lúc ồn ào nhất, từ xa lại vọng tới tiếng vó ngựa phách lối quen thuộc, cỗ xe ngựa xa hoa đến lạ xuất hiện trước mắt một lần nữa trong làn khói bụi mù mịt. Lần này càng không che giấu gì, như thể ước gì còn được đi vòng quanh một vòng, nó chạy thẳng tới trước mặt mọi người mới chịu dừng lại.



Màn cửa vén ra, vị khách quý bên trong xoay người bước xuống, nhẹ nhàng phẩy quạt giấy, mặt mày khôi ngô, anh tuấn đầy ý thơ.



Nam giới, đệ tử Thủ tịch Diệu Thủ Môn, Tiết Linh Tú.



Hắn đứng hàng thứ tư trong các đệ tử Thủ tịch, trên hắn là ba Chưởng môn và hắn là người trẻ tuổi nhất. Mà ngoài việc nổi tiếng về y thuật vang danh thiên hạ, Diệu Thủ Môn còn có một đặc điểm nổi tiếng ai cũng tỏ - giàu có, rất giàu có.



(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vị công tử nhà giàu này nổi tiếng với việc hành xử phô trương, ưa cầu kỳ, danh tiếng không thua kém Liễu Thế; song với châm pháp đã đạt đến mức thành thạo, cộng thêm gia thế bản thân xuất chúng, quả thật hắn đi đâu cũng đầy người cung phụng.



Và lúc này, bên cạnh hắn còn có một người ngồi yên lặng.



Dưới vô số ánh mắt dòm ngó, Trọng Trường Nghiêu bước xuống xe ngựa. Một công tử tài hoa, trắng trẻo tựa cây ngọc, trên mặt vẫn là nụ cười nho nhã hiền hòa của bậc quân tử. Hắn hơi khom người: “Tiết huynh, làm phiền huynh rồi.”



Giữa tiếng thở dồn dập hoặc khe khẽ hoặc nặng nề xung quanh, Vân Nhàn thầm: thôi xong, giờ thì cho hắn giả vờ quá đạt. Để rồi ngay sau đó nàng nghe thấy ngay tiếng Kiều Linh San thở dài thườn thượt.



Vân Nhàn hỏi: “Thở dài gì vậy bà cụ non?”



“Ừ?” Kiều Linh San nhìn nàng bằng ánh mắt trách móc “tỷ biết rõ còn cố hỏi “, thở dài, “Ta nghĩ sao lời tỷ nói hôm đó không lọt đến tai hắn. Tỷ xem, hòng đề phòng bệnh khó nói của chính mình, thậm chí hắn còn đi cầu y hỏi thuốc tận Nam Giới...”



Phong Diệp nghe ra ý nghĩa trong lời nói, hít một hơi thật sâu: “Cái gì, hắn…”



Chân Vân Nhàn muốn chuồn đi.



Kiều Linh San không hiểu: “Sao vậy? Ta nói sai?”



“... Không, không sai.” Vân Nhàn nhìn khuôn mặt ngây thơ của nàng ấy, than thở, “Sao trước đây không thấy muội thông minh thế này nhỉ.”



………..



Lời tác giả:



Đại sư huynh đã tặng trang bị và một bông hoa nhỏ rồi đi. Nhóc Thái Bình xuất hiện.



Thanh kiếm đó là kiếm dự phòng, kiếm Túc dùng gọi là Chước Nguyệt, thanh kiếm đưa bé Nhàn gọi là Khi Sương. Chúng đều có thuộc tính Hỏa, chém người siêu ngọt!