Kiếm Tu, Đến Chó Cũng Không Thèm Yêu!!

Chương 34: Tạ Quan Kỳ nghèo đến thế sao?



Đại sư huynh dẫn dắt bí cảnh thí luyện

Lâm Tranh Độ vốn đã khó tập trung khi tụ linh, nghe Tạ Quan Kỳ nói vậy thì càng mù mờ hơn.

Phúc Hương là ai? Lần đầu tặng hoa là sao?

Nàng định mở mắt hỏi cho rõ thì bị một luồng linh lực nóng rực trút xuống giữa trán, chặn luôn lời muốn nói. Nàng giật mình, vội gạt hết những suy nghĩ linh tinh, cố gắng ngưng thần tụ linh, sợ mình không chuyên tâm sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Dù chưa từng bị, nhưng Lâm Tranh Độ rất sợ tẩu hỏa nhập ma. Theo lời các sư huynh sư tỷ kể lại thì cảm giác đau đớn vô cùng, giống như bị lôi kiếp đ.á.n.h vậy.

Nàng chưa từng trải lôi kiếp.

Dưới Ngũ cảnh không có lôi kiếp, từ Ngũ cảnh trở lên mới có. Tu vi của Tạ Quan Kỳ chắc trên Ngũ cảnh.. vậy hắn trải qua mấy lần lôi kiếp rồi nhỉ?

Có điều rất nhanh nàng không còn tâm trí nghĩ gì nữa. Toàn bộ ý thức bị Tạ Quan Kỳ kéo vào nhịp tu luyện do hắn dẫn dắt.

Lần song tu thứ hai, Lâm Tranh Độ vẫn không quen với nhiệt độ cao vốn có trong linh lực của Tạ Quan Kỳ.

Khi tụ linh và dung nạp linh lực đối phương, nàng cảm thấy mình như một quả đào mọng nước bị đặt giữa lò lửa, nóng đến mức từng thớ thịt như sắp chín nhừ.

Lâm Tranh Độ tu luyện một mình thì cảm thấy từng giây dài như cả năm. Song khi được Tạ Quan Kỳ dẫn dắt song tu, vì quá mức chìm đắm trong quá trình đó nên cảm giác về thời gian trở nên mờ nhạt.

Kết thúc song tu hồi lâu mà Lâm Tranh Độ vẫn còn ngơ ngác.

Linh lực dư thừa trong cơ thể khiến nàng hơi buồn nôn. Ngoài ra còn có một cảm giác khó chịu khác — nàng phát hiện mình có thể cảm nhận được hỏa linh dày đặc quanh người.

Do hấp thụ quá nhiều linh lực của Tạ Quan Kỳ, nàng trở nên nhạy cảm với hỏa linh quanh hắn.

Ngặt nỗi nàng mang song linh căn Thủy - Mộc, nên cảm giác đó khiến nàng rất không quen.

Bên ngoài trời tờ mờ sáng.

Lâm Tranh Độ đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài, thấy vầng trăng sắp lặn xiên ngang bầu trời xanh nhạt.

Trời sáng rồi, nhưng mặt trời chưa lên hẳn.

Lâm Tranh Độ cảm thán:

“Không ngờ cũng có ngày ta thức trắng để tu luyện. Hình như ta sắp vào Tam cảnh rồi thì phải?”

Tạ Quan Kỳ khẳng định:

“Không phải hình như, mà thật sự sắp đột phá Tam cảnh rồi.”

Lâm Tranh Độ quay đầu nhìn hắn, tò mò hỏi:

“Thế còn cậu?”

Nàng nghĩ tuy tu vi của mình không cao, nhưng dẫu sao công pháp này cũng là song tu. Ít nhiều gì thì Tạ Quan Kỳ cũng tăng được chút ít linh lực chứ hả?

Tạ Quan Kỳ đáp:

“Ta tới Cửu cảnh rồi. Tụ linh tu hành với ta không còn tác dụng gì nữa.”

Lâm Tranh Độ trợn to mắt, nghi ngờ tai mình nghe nhầm:

“… Cậu tới cảnh mấy cơ??”

“Cửu cảnh.”

Cấp bậc tu vi từ Nhất cảnh đến Cửu cảnh. Trên Cửu cảnh chính là thành tiên.

Bắc Sơn gồm Dược Tông và Kiếm Tông cộng lại, toàn bộ chỉ có ba vị tiên nhân.

Dù Lâm Tranh Độ chưa từng rời khỏi tông môn, nhưng từ những cuộc tám chuyện của nhóm tu sĩ ngoại lai thường đến Hồi Xuân Viện cầu y, nàng cũng đoán được Bắc Sơn là một trong những tông môn lớn đứng hàng đầu tu chân giới.

Nàng hít một hơi:

“Ta biết cậu là kiếm tu rất có thiên phú, nhưng không ngờ thiên phú của cậu đến mức này.. Vậy chẳng phải cậu mạnh ngang sư phụ mình rồi sao?”

Tạ Quan Kỳ nói:

“Sư phụ ta hơn ta mấy trăm tuổi, tạm thời vẫn mạnh hơn ta một chút.”

Lâm Tranh Độ nhíu mày:

“Sau này cậu đừng nói những lời như vậy trước mặt sư phụ mình.”

Tạ Quan Kỳ bình thản đáp:

“Ta nói rồi.”

Lâm Tranh Độ: “…”

Nàng lưỡng lự mấy giây giữa hai khả năng: rốt cuộc Tạ Quan Kỳ là người thanh đạm như cúc, thẳng thắn vô tâm, hay là thiếu niên kiêu ngạo tâm cao khí thịnh?

Đến khi nhìn thấy khóe môi hắn cong nhẹ lên một đường rất nhỏ, nàng lập tức chọn vế sau.

Lâm Tranh Độ tò mò hỏi tiếp:

“Vậy cậu có phải là người đầu tiên đạt tới Cửu cảnh ở tuổi 19 không?”

Tạ Quan Kỳ gật đầu:

“Hiện tại là vậy.”

Lâm Tranh Độ tròn mắt:

“Thế thì cậu sắp thành tiên rồi hả?”

Tạ Quan Kỳ thành thật đáp:

“Không đâu. Dựa trên tình huống hiện tại của Cửu cảnh và tiên nhân hiện nay mà xét, càng là thiên tài xuất chúng, tu hành quá nhanh, ngược lại càng khó thành tiên.”

“Ba vị tiên nhân ở Bắc Sơn thời trẻ chẳng nổi danh vì thiên phú. Ngược lại, sư phụ ta từ nhỏ đã có thiên phú luyện kiếm, 20 tuổi đã đoạt quán quân Thí Kiếm Trung Châu, nhưng đến nay cũng chỉ dừng ở Cửu cảnh.”

Lâm Tranh Độ không hiểu:

“Tại sao vậy?”

Tạ Quan Kỳ kiên nhẫn giải thích:

“Có nhiều cách nói lắm. Có người bảo thiên phú càng cao càng dễ bị thiên đạo ‘nhắm tới’ — hoặc là c.h.ế.t yểu giữa đường, hoặc là mắc kẹt ở chặng cuối, mãi không thể đắc đạo.”

“Có người thì bảo do phần lớn thiên tài thường kiêu ngạo và tự phụ, mà cứng quá thì dễ gãy, so với tu sĩ bình thường càng dễ sinh tâm ma. Tâm ma không phá được thì khó ngộ đạo, khó thành tiên.”

Lời hắn nói quá huyền ảo, Lâm Tranh Độ nghe như kể chuyện, không để trong lòng.

Thành tiên hay không thành tiên — đó là chuyện mà cả đời tu sĩ Cửu cảnh mới cần bận tâm. Một kẻ chưa vào nổi Tam cảnh như nàng thì nghĩ mấy chuyện đó làm gì?

Sáng ăn đại vài cái bánh có nhân. Lâm Tranh Độ no bụng ra khỏi nhà cứ thấy quên quên cái gì đó, nhưng nhất thời không nhớ ra.

Đến khi nàng dẫn sư đệ sư muội bước vào cổng Hồi Xuân Viện, sư huynh ghi sổ nói với vẻ u sầu:

“Hôm nay ngoài cửa không có hoa tặng cho muội, cũng không có giấy nhắn. Xem ra người tặng hoa vô danh kia đã ngỏm củ tỏi giữa đường rồi.”

Thanh Lam:

“… Chỉ ngừng tặng mới 1 ngày thôi mà, huynh đừng rủa người ta c.h.ế.t chứ?”

Sư huynh ghi sổ lắc đầu ngao ngán:

“Muội còn nhỏ, sao hiểu được chuyện người lớn.”

Lâm Tranh Độ chợt bừng tỉnh:

“Đúng rồi! Muội quên mất chính là chuyện này!”

Nàng đột ngột hét lớn, làm Thanh Lam và Lục Viên Viên giật mình.

Mistedits

Chỉ có sư huynh ghi sổ là lộ vẻ “quả nhiên là thế”, nói tiếp:

“Thấy chưa, tán gái mà mới mở màn được hai hôm đã mất hút thì coi như tự tay bóp c.h.ế.t cơ hội rồi còn gì.”

"Người còn sống, chứ tình cảm mới chớm nở này ngỏm chắc luôn!"

Lâm Tranh Độ dở khóc dở cười:

“Huynh đang nói cái gì vậy.. Chuyện muội nói với chuyện huynh nói khác nhau hoàn toàn.”

Cuối cùng Lâm Tranh Độ cũng nhớ ra điều mình đã quên: Tạ Quan Kỳ chưa nói cho nàng biết Phúc Hương là ai, và chuyện “tặng hoa ăn trộm” là sao.

Tiếc là nàng nhớ ra quá muộn, người có thể trả lời thì lúc này không có ở bên cạnh.

Nhưng không vội, dù sao tối nay cũng sẽ gặp lại.

Nghĩ vậy, Lâm Tranh Độ ngồi xuống bàn khám bệnh, lấy khúc gỗ lôi kích ra, bắt đầu dùng linh lực nắn chỉnh hình dạng cho nó.

Khúc gỗ này giờ đã hoàn toàn bị linh lực của nàng khống chế và đ.á.n.h dấu.

Lần đầu tạo hình bắt buộc phải do chính chủ nhân của pháp khí bản mệnh thực hiện. Hình dạng cuối cùng của pháp khí có quan hệ rất lớn với con đường tu hành mà tu sĩ lựa chọn.

Khi lên tới Tam cảnh, nàng có thể rời Dược Tông ra ngoài lịch luyện rồi, nên đi đâu trước nhỉ?

Lâm Tranh Độ rất háo hức muốn thử sức với thế giới tu tiên cổ đại mới mẻ này. Nhưng nàng không muốn tới những nơi quá nguy hiểm, những bí cảnh vừa phải đấu trí vừa phải liều mạng phải loại trừ đầu tiên mới được.

Sau khi kết thúc luyện kiếm buổi sáng, đám đệ t.ử tốp năm tốp ba rủ nhau đi ăn sáng.

Có người đi nhà ăn, có người thì tự tin tay nghề nấu nướng của mình, bèn nhóm lửa tại chỗ dự định sẽ mang về ăn.

Chỉ có Triệu Chân Miễn vẫn đứng nguyên tại chỗ, hồn vía lên mây.

Đồng môn gọi cậu mấy tiếng, cậu cũng không phản ứng.

Cuối cùng người kia bực quá, nắm vai cậu lắc mạnh:

“Chân Miễn, Chân Miễn?”

Triệu Chân Miễn bị lắc đến choáng đầu, lúc này mới hoàn hồn, mặt mày mờ mịt:

“Hả hả? Sao.. sao vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi còn hỏi ta sao á? Tan học rồi, ta hỏi ngươi có đi nhà ăn không, gọi mấy tiếng mà không trả lời gì.”

Triệu Chân Miễn vò đầu:

“Ta đang suy nghĩ vài chuyện.”

Nghĩ chuyện gì thì cậu không nói, chỉ lắc đầu, đẩy bạn về phía nhà ăn.

Nhưng trong lòng cậu thì thấp thỏm lắm.

Nói chính xác hơn là từ hôm qua đến giờ cậu chưa từng yên tâm, không biết Tạ sư huynh có đi tìm sư phụ cậu cáo trạng không.

Dù Tạ sư huynh quên tên cậu, nhưng lại nhớ thanh kiếm của cậu tên Phúc Hương.

Chỉ cần sư phụ nghe thấy tên kiếm, chắc chắn sẽ biết người trộm hoa là cậu..

Haiz!

Chẳng phải Tạ sư huynh bị mù mặt sao?

Đã không nhớ được mặt người ta thì cũng đừng có nhớ pháp khí của người ta chứ!

Sao lại có thể nhớ rõ bản mệnh pháp khí của từng người vậy?

Không phải người ta hay nói người mù mặt thì gần như mù lòa à?

Trong đầu Triệu Chân Miễn lúc thì nghĩ tới Tạ Quan Kỳ, lúc lại nghĩ tới Lâm đại phu, rồi lại nghĩ tới vườn hoa của sư phụ. Cậu đau khổ khôn xiết, nhưng không dám để lộ, sợ đồng môn nhận ra.

Đúng lúc đó, người bạn bị cậu đẩy đi phía trước bỗng khựng lại.

Triệu Chân Miễn huých cậu ta hai cái, chỉ thấy bạn mình cứng đờ người, lắp bắp nói:

“Chào.. chào buổi sáng, Tạ.. Tạ sư huynh..”

Triệu Chân Miên lập tức c.h.ế.t lặng.

Cậu ngước lên, bắt gặp khuôn mặt không biểu cảm của Tạ sư huynh.

Ánh mắt người kia dán c.h.ặ.t vào cậu.

Triệu Chân Miễn sợ đến mức lập tức cúi đầu, vội vàng chào theo.

Cậu cảm thấy ánh mắt của Tạ sư huynh không rời khỏi mình; tóc cậu như bốc cháy vì ánh nhìn ấy.

May mà Tạ sư huynh chỉ dừng lại trước mặt họ một lát rồi đi qua.

Triệu Chân Miễn và bạn cậu đồng loạt thở phào.

Chờ Tạ Quan Kỳ đi xa, người bạn mới ôm n.g.ự.c thở dốc:

“Sợ c.h.ế.t ta rồi! Bình thường chào hỏi, Tạ sư huynh toàn coi tụi mình như không khí, tự dưng lần này dừng lại nhìn tụi mình chằm chằm, suýt nữa ta tưởng huynh ấy định đ.á.n.h hai đứa mình vì chuyện lần trước đại sư huynh đi méc Trưởng lão chứ.”

Triệu Chân Miễn thì nghĩ chưa chắc vì chuyện đó đâu..

Có điều cậu không dám nói ra, chỉ cười khan hùa theo:

“Ừ ừ, ta cũng nghĩ vậy, ha ha ha…”

Giọng hai người nhỏ dần theo bước chân rời xa.

Tạ Quan Kỳ không để tâm đến cuộc trò chuyện phía sau lưng mình.

Hắn chỉ đang nghĩ về thanh kiếm Phúc Hương vừa nhìn thấy. Dù không nhớ được gương mặt của chủ nhân, nhưng trong thời gian ngắn hắn vẫn kịp ghi nhớ khí tức và đặc điểm của thanh kiếm đó.

Cậu ta đúng như những gì hắn từng miêu tả với Lâm đại phu — không phải người đáng tin cậy.

Tuy nhiên, Phúc Hương có một ưu điểm mà Tạ Quan Kỳ cũng phải thừa nhận: da hắn rất trắng, hai má mịn màng không tì vết.

Trước đây Tạ Quan Kỳ chưa từng để tâm đến những chuyện này. Song lúc này hắn không nhịn được mà đưa tay sờ lên vết sẹo trên mặt mình. Thật ra vết sẹo không còn hiện rõ trên da, nhưng do cơ địa nên vết đỏ vẫn còn.

Tạ Quan Kỳ đứng đó suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định đi tìm Quản sự Trưởng lão.

Đệ t.ử Dược Tông có hạn mức nhận d.ư.ợ.c liệu miễn phí hàng tháng.

Bình thường cứ đầu tháng là Tạ Quan Kỳ sẽ nhận đủ mức tối đa rồi… đem bán lại kiếm tiền.

Nhưng tháng này vì bận chuyện song tu, nên đến giờ hắn vẫn chưa tới nhận t.h.u.ố.c.

Đệ t.ử chân truyền có hạn mức cao hơn đệ t.ử thường, cần Quản sự Trưởng lão đích thân phê duyệt.

Quản sự Trưởng lão vừa nhìn thấy Tạ Quan Kỳ là đã ngứa tay muốn đ.á.n.h người.

Bởi do cái tên này suốt ngày mang đồ ra ngoài bán lại, khiến bây giờ ngoài kia đều đồn rằng Kiếm Tông nghèo đến mức phải bán cả quần lót.

Trời đất chứng giám!

Kiếm tu bọn họ đâu có ai thiếu tiền như Tạ Quan Kỳ!

Kiếm Tông bọn họ không hề nghèo đến thế!

Đáng tiếc từ xưa đến nay, sự thật thì chẳng ai tin, còn tin xấu thì truyền đi ngàn dặm.

Mặc cho mỗi lần ra ngoài dự đại hội, Quản sự Trưởng lão đều giải thích khô cả cổ rằng thật ra Kiếm Tông bọn họ rất giàu!

Sở dĩ tông môn nhìn đơn sơ, ăn mặc giản dị là vì tu hành thuận theo đạo lý ‘đại đạo chí giản’, chứ tuyệt đối không phải vì nghèo!

Nhưng chẳng ai tin ông.

Quản sự Trưởng lão âm dương quái khí nói:

“Sao hôm nay mới tới? Sao không đến từ đầu tháng, mắc công các đệ t.ử khác lấy hết mấy đan d.ư.ợ.c mắc tiền.”

Tạ Quan Kỳ gật đầu:

"Cảm ơn sự quan tâm của ngài, nhưng tháng này tôi có việc khác phải làm nên mới đến muộn."

Quản sự Trưởng lão:

“… Đúng là giống hệt sư phụ ngươi!”

Khi Tạ Quan Kỳ viết xong danh sách t.h.u.ố.c mình muốn và đưa cho trưởng lão xem, bỗng ông nheo mắt “Ồ?” một tiếng.

Ông cẩn thận đọc lại từng chữ trên đó, xác nhận toàn là đan d.ư.ợ.c dưỡng da, trị sẹo, chứ không phải mấy vị t.h.u.ố.c đắt tiền.

Rồi ông ngước nhìn Tạ Quan Kỳ với vẻ nghi ngờ.

Trong giây lát, Quản sự Trưởng lão thậm chí còn nghi ngờ liệu Tạ Quan Kỳ đang đứng trước mặt mình có phải là kẻ giả mạo hay không.

Quản sự Trưởng lão trừng mắt:

“Ngươi chỉ lĩnh từng này thôi à? Một khi danh sách đã đóng dấu và nộp lên rồi thì cho dù ngươi có kề kiếm lên cổ ta, ta cũng không cho ngươi làm lại đâu!”

Tạ Quan Kỳ gật đầu:

“Chỉ nhiêu đó.”

Quản sự Trưởng lão nhìn kỹ tờ danh sách, rồi nhìn hắn, chần chừ:

“Ngươi.. gặp chuyện gì à? Ngươi cần t.h.u.ố.c dưỡng da trị sẹo để làm gì?”

Tạ Quan Kỳ khó hiểu:

“Chuyện này có liên quan gì đến ngài sao?”

Quản sự Trưởng lão nghẹn họng, vừa bực vừa bất lực, lười quản Tạ Quan Kỳ có nổi khổ gì. Dù sao người ta có sư phụ, nếu thật sự có chuyện thì vị kia chắc chắn sẽ không ngồi yên.

Chả là năm ngoái thằng nhóc này trúng độc Dịch Quỷ, cả tông môn đều bó tay. Rồi sư phụ nó không nói hai lời đã cuốn người chạy thẳng sang Dược Tông, bỏ hết mặt mũi, dùng ân tình cũ cầu xin Bội Lan tiên t.ử nhà bên cứu nó.

Cuối cùng vừa cứu được người, mà tu vi còn chẳng tổn hại chút nào.

Lấy t.h.u.ố.c xong, Quản sự Trưởng lão đưa túi vải đựng t.h.u.ố.c cho Tạ Quan Kỳ, tiện tay đưa luôn một tờ điều lệnh có pháp ấn kèm theo.

“May mà ngươi tới, ta khỏi phải sai người mang qua. Đây là điều lệnh đã có ấn của Tông chủ. Ngày mai ngươi phụ trách dẫn tân đệ t.ử vào bí cảnh thí luyện. Phải bảo đảm tất cả còn nguyên vẹn trở về, cả mạng lẫn căn cơ đấy.”

Bí cảnh thí luyện của Kiếm Tông chia làm hai đợt:

Đợt đầu là các tân đệ t.ử, rèn luyện ở tầng ngoài bí cảnh.

Đợt sau là những đệ t.ử đã bái sư, tu vi vững vàng mới được tiến vào tầng trong.

Mỗi nhóm sẽ có một sư huynh đi kèm, chịu trách nhiệm bảo hộ và chấm điểm biểu hiện của họ trong bí cảnh.

Người không đạt yêu cầu sẽ trở về ngoại môn tiếp tục rèn luyện căn cơ; còn những ai đủ điểm mới được tham dự tiệc bái sư.

Với tu vi của Tạ Quan Kỳ, lẽ ra hắn đã được cử đi làm sư huynh từ lâu rồi.

Trước kia là hắn chưa đủ tuổi, lại còn phải ôn thi văn, rồi thường xuyên ra ngoài tông môn làm nhiệm vụ, nên cứ trì hoãn mãi.

Nhưng năm ngoái thi xong, chẳng còn lý do gì để từ chối nữa.

Tạ Quan Kỳ nhận cả hai thứ, cuộn lại, cất vào túi Càn Khôn.

*

“Thư — có thư — thư!”

Linh điểu đập cánh bay từ cửa sổ vào phòng phối d.ư.ợ.c, đáp xuống bàn làm việc.

Lâm Tranh Độ đang đứng bên bàn, dùng dụng cụ chỉnh lại cánh của con đại bàng đã c.h.ế.t. Trận đấu tối qua quá dữ dội, xương cánh của nó bị biến dạng nghiêm trọng; tính ra thì lông bị rụng chẳng đáng là bao.

Linh điểu nghiêng đầu nhìn đoạn xương trụ lộ ra nơi cánh đại bàng. Dẫu không cùng loài, nhưng dù sao cũng đều là chim từng tung cánh trên trời, nên nó thấy hơi rờn rợn.

Thế là nó lặng lẽ nhích chân ra xa xác đại bàng, rồi lại nhắc Lâm Tranh Độ:

“Thư! Có thư! Thư!”

Người duy nhất dùng linh điểu gửi thư cho nàng chỉ có Tạ Quan Kỳ. Cũng không biết hắn đã triệu hồi linh điểu từ lúc nào.

Có điều lúc này Lâm Tranh Độ đang tập trung chỉnh xương — công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn cao độ. Nàng không rảnh xem thư.

Nàng hơi cúi người, mắt nhìn chăm chú vào xương trụ, chỉ rảnh nhấc ngón trỏ vẫy về phía linh điểu, ra hiệu cho nó im lặng trước đã.