Kiếm Tu, Đến Chó Cũng Không Thèm Yêu!!

Chương 37: Vĩnh Thọ Đào



Bội Lan tiên t.ử làm việc cực kỳ hiệu quả.

Sau khi ăn sáng xong, Lâm Tranh Độ mới đưa danh sách vật liệu cho bà. Vậy mà chưa tới giờ ăn trưa, bà đã mang đồ về.

Gồm hai nguyên liệu là Bạch Long Châu và Cực Hàn Tuyết Cáp.

Mỗi thứ được đặt riêng trong hai túi vải, miệng túi dán kín bằng phù giấy.

Cực Hàn Tuyết Cáp tự động tỏa ra hàn khí có sức tàn phá nhất định. Nếu để chung với Bạch Long Châu, d.ư.ợ.c tính của Bạch Long Châu sẽ bị phá hỏng.

Lâm Tranh Độ thu thập hai thứ này để nghiên cứu độc Phí Huyết.

Ngặt vì hiện giờ công việc trong tay quá nhiều, nàng đành tạm thời cất hai túi vải vào một ngăn tủ riêng trong phòng phối d.ư.ợ.c, định đợi khi rảnh rỗi sẽ nghiên cứu sau.

Trong tủ còn chứa nhiều túi vải tương tự, được niêm phong bằng phù giấy, và một bình thủy tinh cỡ trung. Phân nửa bình chứa m.á.u tươi, màu sắc giống như hạt lựu.

Ngay cả khi trong tủ không có ánh sáng, màu đỏ ấy vẫn rực rỡ đến mức khiến người ta rợn người, nhìn qua cũng biết đó không phải m.á.u bình thường.

Trên thân bình dán dòng chữ: “Bình chứa độc Phí Huyết.”

Số m.á.u kịch độc này được Lâm Tranh Độ thu thập từ một bệnh nhân cách đây 6 năm.

Nàng nhớ rõ ràng, đó là một ngày hè của 6 năm trước. Tháng đó đến lượt đệ t.ử Hàm Đạm Quán trực Hồi Xuân Viện.

Khi ấy Lâm Tranh Độ còn nhỏ, việc ngồi khám do sư huynh phụ trách. Nàng chỉ cần ngồi bên cạnh chép phương t.h.u.ố.c, phụ việc lặt vặt.

Một nhóm người mặc y phục màu xanh nhạt khiêng một bệnh nhân vào, cầu sư huynh cứu giúp.

Người kia nằm trên cáng, toàn thân đỏ bừng, ngay cả môi và móng tay cũng như được sơn màu đỏ.

Trên mặt và cổ hắn ta lộ ra các mạch m.á.u ngoằn ngoèo, trông như thể chúng đang sống dậy và hành hạ hắn.

Sư huynh vừa nhìn một cái, lập tức kéo Lâm Tranh Độ đang định lại gần xem kỹ, lùi ra xa:

“Đừng lại gần! Hắn trúng độc Phí Huyết! Loại độc này rất dễ lây lan, mau đi gọi sư phụ!”

Lâm Tranh Độ quay đầu chạy. Đợi nàng quay lại, ngoài Bội Lan tiên t.ử, còn có thêm hai vị trưởng lão y tu tinh thông thuật trị liệu.

Đáng tiếc chữa trị hai ngày, người đó vẫn c.h.ế.t.

Độc Phí Huyết có sức sống cực kỳ ngoan cường. Dù người trúng độc đã c.h.ế.t, chất độc vẫn còn tồn tại. Để ngăn chặn độc tố vô tình lây lan sang người khác, chỉ còn cách thiêu hủy xác bệnh nhân và tất cả tất cả đồ vật hắn từng dùng.

Khi đó, Lâm Tranh Độ tò mò về độc Phí Huyết vô cùng. Trước khi đem xác đi thiêu, nàng mạo hiểm lấy trộm một bình m.á.u độc từ t.h.i t.h.ể, lén mang về phòng phối d.ư.ợ.c nghiên cứu.

Kết quả, độc Phí Huyết lây lan mạnh đến đáng sợ. Lúc lấy m.á.u nàng đặc biệt đeo găng tay và khẩu trang tự chế để bảo vệ mình. Nhưng không rõ sơ suất ở bước nào mà đã tiếp xúc với t.h.i t.h.ể.

Ba ngày sau khi mang m.á.u nhiễm độc về phòng phối d.ư.ợ.c, Lâm Tranh Độ bắt đầu xuất hiện dấu hiệu trúng độc.

Cũng chính lần trúng độc đó, nàng phát hiện ra thể chất của mình rất đặc biệt, gần như bách độc bất xâm.

Vì từng suýt bị độc Phí Huyết g.i.ế.c c.h.ế.t, Lâm Tranh Độ liền “đấu” với loại độc này. Hầu hết thời gian rảnh, nàng đều dùng để nghiên cứu cách điều chế giải d.ư.ợ.c.

Dựa vào thể chất độc đáo, nàng liên tục thí nghiệm bằng cách dẫn m.á.u nhiễm độc vào cơ thể mình; ban đầu bình m.á.u còn đầy, dần dần dùng đến giờ chỉ còn lại nửa bình.

Nhưng cho tới hiện tại, nàng mới chỉ tìm được một số manh mối về giải d.ư.ợ.c của độc Phí Huyết.

Ngay sau đó, tiểu viện Dược Sơn đón vị khách thứ hai trong ngày.

Tước Phong trưởng lão.

Không ai biết tuổi thật của bà. Chỉ biết vào năm Lâm Tranh Độ được sư phụ mang về Dược Tông, bà đã mang dáng vẻ thiếu nữ 18, đến nay vẫn vậy.

Tước Phong trưởng lão cũng không thích mặc pháp y của tông môn. Bình thường bà toàn mặc áo ngắn màu hồng tươi, quần đèn l.ồ.ng màu xanh lam đậm, hai bên hông mỗi bên đeo một túi Càn Khôn. Tóc b.úi thành hai b.úi nhọn như nụ hoa, điểm xuyết bằng nhiều loài hoa dại theo mùa.

“Tranh Độ, Tranh Độ! Lại đây xem giúp ta cái này.”

Tước Phong trưởng lão đặt một t.h.i t.h.ể khô quắt xuống giữa sân. Lâm Tranh Độ ngơ ngác nhìn xuống, thấy l.ồ.ng n.g.ự.c t.h.i t.h.ể bị mổ toang, nội tạng trống rỗng, và một chùm cành lá vàng mọc ra từ xương sườn.

Tước Phong trưởng lão nói:

“Ta đã thử dùng thú hoang bình thường, yêu thú, tới ma thú làm nguyên liệu luyện thành phân bón, nhưng kết quả đều không như ý. Có điều, khi đổi sang t.h.i t.h.ể tu sĩ thì..”

Mắt bà sáng lên, vỗ đùi một cái:

“Con nhìn đống cành lá của Vĩnh Thọ Đào này đi! Nó phát triển tốt quá chừng!”

Vĩnh Thọ Đào là một loại linh thực cực hiếm, nghe nói chỉ mọc trong mộ của tiên nhân. Người phàm ăn quả của nó có thể kéo dài tuổi thọ, còn tu sĩ ăn thì giảm bớt uy lực của lôi kiếp.

Lâm Tranh Độ không hiểu nguyên lý vì sao chỉ ăn một quả lại có thể giảm nhẹ lôi kiếp. Nguyên nhân là vì nàng chưa từng tận mắt thấy Vĩnh Thọ Đào, chỉ từng thấy hình minh họa của nó trong sách.

Lâm Tranh Độ hỏi:

“Con có một vấn đề.. trưởng lão lấy t.h.i t.h.ể tu sĩ này ở đâu vậy?”

Bà ấy thản nhiên đáp:

“Ta lấy đại một t.ử tù có tu vi tạm được trong cấm địa.”

Lâm Tranh Độ:

“.. Con nhớ tông môn có quy định, dù là t.ử tù cũng không được dùng để thử t.h.u.ố.c mà!!”

Tước Phong trưởng lão gãi đầu, thấy vẻ mặt kinh hãi của Lâm Tranh Độ, bà mới hiểu nàng đang hiểu lầm, vội giải thích:

“Không phải ta g.i.ế.c đâu! Hắn tự c.h.ế.t. Hai tháng trước ta đi ngang qua, thấy đệ t.ử trực cấm địa đang định kéo xác hắn đi cho ch.ó ăn. Ta nghĩ mình chưa từng thử loại phân này..”

Bà lắc lắc đầu, tròng mắt đảo lung tung đầy chột dạ:

“Ta chỉ thử chút thôi mà. Với lại cũng chưa trồng ra được quả, con xem nè.. mới nảy mầm được chút xíu, mà xác đã bị hút khô rồi.”

Lâm Tranh Độ nghiêm mặt:

“Loại chuyện này có lần một sẽ có lần hai. Dù hắn c.h.ế.t rồi, trưởng lão cũng không thể..”

Tước Phong trưởng lão rút từ túi Càn Khôn ra một cuốn sổ, lật xoèn xoẹt rồi đọc:

Mistedits

“Tên này là con độc đinh của Phụng Thường ở Ninh Châu, Yên Quốc. Tính tình háo sắc dâm loạn, chuyên dụ dỗ trẻ nhỏ. Hắn hạ t.h.u.ố.c mê một tiểu đệ t.ử của Dược Tông đang đi thu thập d.ư.ợ.c liệu ở Ninh Châu. Trong cơn thịnh nộ, đệ t.ử ấy xông thẳng vào phủ Phụng Thường ban đêm, bắt hắn mang về nhốt trong cấm địa, phạt tù chung thân.”

Lâm Tranh Độ:

“Đúng là kết cục xứng đáng cho kẻ ấ.u d.â.m.”

Với loại mặt người dạ thú thế này, nàng khó mà giữ được tấm lòng nhân từ của một thầy t.h.u.ố.c.

Nàng vén váy, ngồi xổm xuống cùng Tước Phong trưởng lão, nghiên cứu đám cành lá mọc lưa thưa trong l.ồ.ng n.g.ự.c t.h.i t.h.ể.

Lâm Tranh Độ hỏi:

“Nội tạng hắn đâu rồi ạ?”

Tước Phong trưởng lão đáp:

“Lúc còn thoi thóp đã bị móc ra đem cho ch.ó ăn rồi.”

Lâm Tranh Độ bẻ một chiếc lá, đặt lên lòng bàn tay ngửi thử, lại cẩn thận c.ắ.n một miếng nhỏ nhai.

Vị ngọt ngấy lan ra giữa môi và răng, na ná mùi trà sữa full đường.

Hai người bạn vong niên chụm đầu vào nhau, bắt đầu bàn bạc và nghiên cứu về điều kiện sinh trưởng cũng như công dụng của Vĩnh Thọ Đào.

Tước Phong trưởng lão kể với Lâm Tranh Độ, hạt đào này do một người bạn cũ của bà tình cờ nhặt được trong Bí cảnh Trang Điệp. Người đó đã thử đủ mọi cách nhưng vẫn không thể khiến nó nảy mầm, cuối cùng tặng nó cho bà như một món đồ chơi nhỏ.

Lâm Tranh Độ lẩm bẩm:

“Thật ra không phải xác tu sĩ nào cũng thích hợp làm phân bón. Thuộc tính linh căn, cấp độ tu vi, thể chất khác nhau… tất cả đều có thể ảnh hưởng đến kết quả.”

Tước Phong trưởng lão chống cằm suy nghĩ một lúc:

“Cái này ta chưa từng nghĩ kỹ như vậy.. Ý con là phải làm cái gì ấy nhỉ.. Kiểm soát biến số, rồi đối chiếu thí nghiệm, đúng không?”

Lâm Tranh Độ hỏi:

“Người này lúc còn sống là tu sĩ cảnh giới mấy?”

Tước Phong trưởng lão cúi đầu lật cuốn danh sách ghi chép loạn xạ một hồi, cuối cùng cũng tìm được thông tin:

“Hắn tới Lục cảnh rồi, ngoài ra không ghi chép gì thêm. Chắc phải tìm đệ t.ử từng áp giải hắn đến hỏi mới biết.”

“Không cần.”

Lâm Tranh Độ đưa ngón tay điểm vào mi tâm t.h.i t.h.ể.

Người c.h.ế.t gần như không có khả năng chống cự, phần nước còn sót lại trong lớp da khô héo lập tức bị nàng khống chế, chớp mắt đã thăm dò rõ ràng những vết thương ngầm trong kinh mạch của t.h.i t.h.ể.

“Đơn linh căn Hỏa*… kinh mạch của hắn ta thật kỳ lạ.”

(*Đơn linh căn: chỉ có một linh căn, tư chất tu luyện cao.)

Lâm Tranh Độ cau mày, nhấc cánh tay t.h.i t.h.ể lên xem. Nàng phát hiện mặt trong cẳng tay trái của hắn có một vết sẹo đen sì trên lớp da khô quắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa rồi trong lúc kiểm tra, nàng nhận ra vết sẹo này không chỉ nằm trên da, mà còn in hằn cả vào xương.

Không giống bớt bẩm sinh, cũng không phải là vết thương cũ.

Vậy nó là gì?

Lâm Tranh Độ và Tước Phong trưởng lão ngồi xổm trong sân nghiên cứu đến khi mặt trời lặn.

Sắc trời tối dần, đèn đá trong sân tự động sáng lên.

Nhưng vì thiếu biến số đối chiếu và tư liệu, nên cuối cùng không rút ra được bao nhiêu kết luận.

Thấy trời đã muộn, Tước Phong trưởng lão bèn cất t.h.i t.h.ể và cây Vĩnh Thọ Đào vào túi Càn Khôn, hăng hái vẫy tay chào tạm biệt Lâm Tranh Độ:

“Quay về ta sẽ hỏi lại người bạn kia về chuyện hạt đào, rồi cố gắng kiếm thêm vài t.h.i t.h.ể có thuộc tính khác nhau. Hễ có phát hiện mới, ta sẽ báo tin cho con hay!”

“À đúng rồi, gần đây con đã đột phá Tam cảnh, chắc cũng sắp chuẩn bị xuống núi lịch luyện rồi nhỉ? Nếu muốn chọn nơi an toàn mà lại náo nhiệt để lịch luyện, thì có thể đến Ninh Châu — kinh đô của Yên Quốc chơi thử, nơi đó rất tôn trọng tu sĩ, phồn hoa náo nhiệt, đặc biệt đông người.”

Tiễn Tước Phong trưởng lão đi rồi, Lâm Tranh Độ quay lại phòng phối d.ư.ợ.c, tiếp tục làm cái chậu hoa còn dang dở trước đó.

Chậu hoa làm từ hộp sọ Mộng Yểm giờ đã có hình dáng sơ bộ, chỉ còn thiếu vài bước trang trí.

Lâm Tranh Độ có sở thích làm đồ thủ công cầu kỳ rực rỡ, những chiếc chậu hoa từ hộp sọ của nàng cũng phản ánh điều này. Nàng thích gắn lên xương những viên đá quý rực rỡ sắc màu, hoặc dùng đất gốm nhiều màu để nhấn mạnh đặc điểm của chúng.

Đồ thủ công khác với việc chỉ để nguyên xương cốt. Một hộp sọ trắng trơn luôn khiến nàng cảm thấy chưa đủ đẹp để làm chậu cho những linh thực sặc sỡ.

Hoàn thành nốt chút công đoạn cuối, Lâm Tranh Độ buồn ngủ đến lảo đảo.

Nàng ngáp dài, loạng choạng quay về phòng rồi đổ ập xuống chiếc giường lớn của mình, định bụng ngủ ngay.

Song trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, Lâm Tranh Độ chợt nhớ ra một điều khá quan trọng.

Nàng lăn từ cuối giường lên đầu giường, nhắm mắt vươn tay ra, đầu ngón tay chạm vào bàn trang điểm cạnh giường, rồi lần theo đó mò đến giỏ kim chỉ.

Trong giỏ chất đầy chỉ màu và vải vóc, dưới đáy đè một cây kéo.

Đêm hôm kia, Lâm Tranh Độ dùng chính cây kéo này cắt toạc cổ một con nai c.h.ế.t. Sau khi dùng xong, nàng thấy nó khá thuận tay, tiện thể mang luôn vào phòng ngủ để cắt bấc nến và chỉ may.

Ngón tay sờ vào khung thêu với hoa văn còn dang dở — ừm, ít nhất cũng đã thêu xong hai phần ba, vậy tối nay không làm tiếp cũng được. Mấy ngày tới ban ngày thêu thêm chút nữa là xong.

Quyết định xong, Lâm Tranh Độ yên tâm chìm vào giấc ngủ; một tay vẫn còn vắt trên giỏ kim chỉ, quên rút về.

Vạt váy của nàng buông xuống mép giường, nhẹ nhàng trải dài xuống sàn, được ánh trăng phủ lên một lớp sương trắng.

Ngoài cửa sổ quên đóng cửa, một vầng trăng lưỡi liềm treo cao.

Vầng trăng ấy đỏ như m.á.u, treo giữa màn đêm trông như một vết m.á.u cong cong.

 

—----------



Đám đệ t.ử trẻ lúc này chẳng còn chút hứng khởi và khí thế ngút trời như khi mới bước vào bí cảnh nữa.

Suốt một tháng qua, bọn họ gần như đã đi khắp nửa vòng ngoài của bí cảnh, bị đủ loại yêu thú xua đuổi, tập kích, thậm chí còn bị trộm mất thức ăn và quần áo.

Đáng ghét nhất là đàn khỉ.

Không chỉ thích bất ngờ đu mình từ dây leo lao ra đá vào m.ô.n.g họ, mà nửa đêm chúng còn lẻn tới cắt trộm tóc của họ.

Trong đám tân đệ t.ử, đã có mấy đứa dứt khoát cạo trọc đầu cho xong, bao gồm cả nữ đệ t.ử.

Còn về sư huynh đi cùng?

Một ngày có 12 canh giờ, thì 11 canh rưỡi là hắn đã lọ mọ nấu nướng đủ thứ món, mà chớ hề thấy chia cho họ miếng nào.

Nửa canh giờ còn lại, hắn soi gương, xong bôi lên mặt thứ t.h.u.ố.c mỡ quái quỷ nào đó, không biết để làm gì.

Suốt khoảng thời gian đó, dù họ bị yêu thú đuổi đến thê t.h.ả.m cỡ nào, chỉ cần chưa đến lúc sinh t.ử, hắn tuyệt đối sẽ không ra tay.

Thỉnh thoảng họ đ.á.n.h thắng yêu thú, mong chờ sư huynh khen ngợi một câu, mà hắn chẳng thèm đáp lại. Như thể việc họ vất vả đ.á.n.h bại yêu thú, còn kém thú vị hơn cái gương đồng vẻ đầu con thỏ bằng mực đỏ trên tay hắn.

Nhưng, giờ, thì, mọi, chuyện, đã, kết, thúc!

Thời hạn một tháng đã đến!

Họ có thể rời khỏi cái bí cảnh khốn khiếp này, rời khỏi vị sư huynh vô tình lạnh lùng nọ. Về ký túc xá ngoại môn tắm rửa, thay đồ, ăn uống rồi ngủ một giấc thật đã!

Nhìn thấy cánh cửa bí cảnh từ từ mở ra trước mắt, sự mệt mỏi trên mặt đám đệ t.ử lập tức biến mất, thậm chí mắt cũng sáng toang.

Họ vội vã chạy ra ngoài.

Mãi đến khi cánh cửa bí cảnh khép lại, mới có người phản ứng:

“Khoan đã! Sư huynh đâu?”

Mọi người nhìn nhau, đồng loạt quay đầu nhìn lại cánh cửa bí cảnh.

Cánh cửa ấy đang dần thu nhỏ lại..

Còn vị sư huynh đi theo họ, vậy mà căn bản chưa hề bước ra!

Tạ Quan Kỳ đương nhiên không ra ngoài. Thật ra hắn cũng rất muốn sớm đi gặp Lâm đại phu, dù gì cũng đã một tháng chưa gặp rồi, ngặt nỗi hắn vẫn chưa kiếm được quà.

Càng tiến vào khu trung tâm Bí cảnh Hồng Liên Nguyệt, vầng trăng m.á.u trên bầu trời càng nhạt dần.

Cuối cùng, mặt trăng hoàn toàn bị mây đen che khuất, bốn phía chỉ còn khu rừng được tạo nên bởi những loài thực vật có hình dạng kỳ lạ.

Đây là nơi ngay cả tầm nhìn của tông chủ cũng không thể bao phủ tới. Rất nhiều yêu thú tu vi cao thâm đều tu hành ở đây.

Chúng có thể ở lại nơi này lâu như vậy, chỉ vì tạm thời vẫn chưa đủ sức đối đầu với chủ nhân của bí cảnh — tông chủ Kiếm Tông.

Nhưng nếu một ngày nào đó có yêu thú đủ sức ngang hàng với tông chủ Kiếm Tông, thì cũng chính là lúc vầng trăng m.á.u trên bầu trời rơi xuống và diệt vong.

Tạ Quan Kỳ không đi sâu hơn nữa. Hắn khóa c.h.ặ.t khí tức của một con Mộng Yểm Lục cảnh, Duy Ngã kiếm chậm rãi rời khỏi vỏ.

Ở nơi mà ánh trăng không thể chiếu tới, chỉ có kiếm quang của hắn — lạnh lẽo và sáng rực, hoàn toàn khác với kiếm quang của một tu sĩ hỏa linh căn.

Mỗi lần Tạ Quan Kỳ rút kiếm sát sinh, động tác của hắn luôn mang theo sự bình tĩnh lạnh nhạt đến dứt khoát.

Con Mộng Yểm Lục cảnh cảm nhận được sát khí.

Đồng thời cũng tuyệt vọng phát hiện rằng nó hoàn toàn không đ.á.n.h lại chủ nhân của luồng sát khí ấy.

Trong bóng tối, nó vỗ cánh điên cuồng, lớp vảy phấn lấp lánh tung bay khắp nơi, vô ích nhưng theo bản năng tạo ra một ảo ảnh trước mặt Tạ Quan Kỳ.

Dẫu biết vô dụng, nó vẫn giãy giụa trong vô vọng.

Tạ Quan Kỳ dừng bước trước một huyễn cảnh.

Rừng trúc, nhà nhỏ.

Một thiếu niên tuấn tú cùng một thiếu nữ tươi sáng; một người gảy đàn, một người múa kiếm. Khung cảnh cầm sắt hòa minh, trai tài gái sắc.

Dung mạo thiếu niên nọ có năm phần giống Tạ Quan Kỳ, song mềm mại và trung tính hơn.

Một luồng hơi lạnh âm u phả lên vai Tạ Quan Kỳ.

Hắn quay đầu nhìn lại phía sau.

Chỉ thấy một nữ t.ử thanh tú, áo trắng tóc đen, đang ôm một đứa trẻ còn non nớt. Trong đôi mắt nàng ta lóe lên ngọn lửa kỳ lạ, thân hình tựa như bóng ma, lạnh lùng nhìn chằm chằm đôi “kim đồng ngọc nữ” đang đàn múa trong rừng trúc.

Thiếu niên tuấn tú kia là cha ruột Tạ Quan Kỳ.

Còn thiếu nữ múa kiếm là đệ t.ử của cha hắn.

Để nhìn xứng đôi hơn với đệ t.ử của mình, cha hắn thay đổi dung mạo, hóa thành hình dáng thiếu niên trẻ tuổi.

Mà nữ t.ử thanh tú tựa ma quỷ, lại chính là mẹ ruột Tạ Quan Kỳ.

Trong chớp mắt, rừng trúc bùng lên ngọn lửa.

Đôi kim đồng ngọc nữ vừa rồi còn hòa nhịp đàn kiếm, lập tức bị trận pháp vây trong biển lửa, kêu gào không ngừng.

Giữa ngọn lửa hừng hực, thiếu niên nọ cởi bỏ lớp ngụy trang, lộ ra dung mạo thật của một người đàn ông trung niên, ôm lấy chân đạo lữ mà cầu xin.

Ông ta cầu xin vợ mình tha mạng cho đệ t.ử; có g.i.ế.c, hãy chỉ g.i.ế.c mình ông ta.

Khi cha mẹ hắn cùng nữ đệ t.ử của ông ta c.h.ế.t trong biển lửa, Tạ Quan Kỳ chỉ khoảng 6 tháng tuổi.

Cha mẹ hắn đều là tu sĩ có thiên phú xuất chúng, vậy nên từ khi sinh ra hắn đã có thể ghi nhớ mọi việc.

Dù chuyện xảy ra lúc mới 6 tháng tuổi, khuôn mặt của cha mẹ và nữ đệ t.ử đó, Tạ Quan Kỳ vẫn nhớ rõ ràng từng chi tiết.

Thậm chí còn rõ ràng hơn cả huyễn cảnh mà con Mộng Yểm này dệt ra.

Sau trận đại hỏa đó, Tạ Quan Kỳ mắc phải chứng mù mặt. Từ đó về sau, hắn không còn nhớ được gương mặt của bất kỳ ai nữa.