Kiếm Tu, Đến Chó Cũng Không Thèm Yêu!!

Chương 47: Bí mật giữa bạn bè



Lâm Tranh Độ đứng trước gương, tay hết nâng mấy lọn tóc lên ướm thử lại khéo léo vấn cao lên xem sao, ngắm tới ngắm lui, vẫn không quyết định được nên buộc kiểu nào.

Sợ Tạ Quan Kỳ đợi lâu ngoài cửa, nàng dứt khoát xoã tóc rồi đi mở cửa trước.

Cửa vừa mở, Lâm Tranh Độ thấy Tạ Quan Kỳ vội buông tay, đứng thẳng lại; không biết vừa rồi hắn đang làm gì, hình như là.. chỉnh lại đai eo?

Hắn buông tay nhanh quá, nàng nhìn không rõ.

Lâm Tranh Độ chớp mắt, tựa nửa người vào khung cửa, cười hỏi: “Đang làm gì thế?”

Tạ Quan Kỳ: “Chỉnh lại y phục, ta ít khi mặc bộ này nên hơi không quen. Cô thay xong rồi à?”

Mi mắt hắn cụp xuống, ánh nhìn dừng trên chiếc váy nàng đang mặc.

Lâm Tranh Độ bước hẳn ra ngoài, đứng trên hành lang xoay một vòng trước mặt hắn: “Đẹp không?”

Chất vải của tay áo rộng cực kỳ mềm mại, dải lụa quấn nơi khuỷu tay uốn lượn nhẹ theo động tác xoay người của nàng, trông như mây trôi hoa nổi lướt nhẹ trên tà váy.

Tạ Quan Kỳ khựng lại một chút, đáp chậm nửa nhịp: “… Đẹp. Nhìn có chút quen mắt.”

Lâm Tranh Độ: “Pháp y của Dược Tông. Cậu thấy quen chắc là từng thấy người khác mặc.”

Tạ Quan Kỳ nghĩ một lát rồi nói: “Ta không để ý lắm. Trước đây.. trước khi quen cô, ta không hay sang bên này.”.”

Một lọn tóc rơi xuống bên má, nàng giơ tay vén ra sau tai: "Ta chải đầu trang điểm còn mất một lúc nữa, cậu vào trong ngồi chờ đi."

Tạ Quan Kỳ theo sau Lâm Tranh Độ vào phòng, ánh mắt dừng lại trên y phục của nàng; đây là lần đầu tiên hắn thấy Lâm Tranh Độ mặc kiểu áo tay rộng thế này, lớp vải mềm mại và bồng bềnh khiến bóng lưng nàng nom có phần mảnh mai.

Thấy Lâm Tranh Độ ngồi xuống trước bàn trang điểm, hắn bèn kéo một chiếc ghế ngồi ngược lại bên cạnh nàng, gập một cánh tay gác lên lưng ghế, chăm chú nhìn nàng sửa soạn.

Tay áo dài hơi vướng, nên Lâm Tranh Độ xắn lên, dùng dải lụa buộc lại.

Vẫn chưa nghĩ ra nên để kiểu tóc nào, sau khi tìm thấy chiếc lược giữa hàng tá chai lọ trên bàn trang điểm, nàng cứ thế thẫn thờ chải nhẹ phần đuôi tóc, động tác có phần lơ đãng.

Chải được một lúc, Lâm Tranh Độ chợt nghiêng mặt nhìn sang, đúng lúc chạm phải ánh mắt Tạ Quan Kỳ; hắn đang khom lưng, hai tay khoanh lại tì lên lưng ghế, mắt nhìn nàng chằm chằm, không chớp lấy một cái.

Lâm Tranh Độ hỏi:

“Cậu thấy tóc ta buộc kiểu nào thì đẹp?”

Tạ Quan Kỳ nghĩ một chút:

“Kiểu lần trước cô buộc ấy, trông như hai cái bánh ngọt có ch.óp nhọn, nhìn rất đẹp.”

Sợ nàng không nhớ, hắn còn giơ tay lên đầu mình vẽ ra hai cái sừng cong cong.

Lâm Tranh Độ cố nhớ lại một lúc, bật cười bất lực: “Cái đó gọi là song loa kế! Phải ví nó như tai thỏ mới đúng chứ, hoặc bảo vỏ ốc cũng được, ai đời lại đi nói là bánh ngọt.. Mà cậu ăn sáng chưa?”

Tạ Quan Kỳ lắc đầu: “Chưa.”

Lâm Tranh Độ đặt lược xuống bàn: “Đi thôi, đi ăn sáng.”

Tạ Quan Kỳ khó hiểu: “Không buộc tóc nữa à?”

Lâm Tranh Độ nói: “Kiểu đó ta không biết làm, lát xuống núi tìm trâm nương chải giúp.”

Nói xong, nàng đẩy ghế đứng dậy, khẽ nhấc tà váy; váy dài quá, không nhấc lên sẽ rất dễ bị giẫm phải.

Tạ Quan Kỳ thấy vậy theo phản xạ đưa tay ra định giúp, nhưng tay hắn còn chưa chạm vào váy, mu bàn tay đã bị Lâm Tranh Độ “chát” một cái rõ đau. Lòng bàn tay nàng chạm vào mu bàn tay hắn, tay áo quét qua hộ oản, khiến Tạ Quan Kỳ sững người.

Lâm Tranh Độ: “Đừng có tùy tiện chạm vào váy con gái, học đâu ra cái thói xấu đó vậy?”

Tạ Quan Kỳ rụt tay lại, giải thích: “Do váy cô dài mà.”

Lâm Tranh Độ: “Ta tự nhấc được.”

Lời nàng nói khiến Tạ Quan Kỳ cảm thấy có chút không thoải mái.

Hắn không hiểu vì sao giúp Lâm Tranh Độ xách váy lại là thói xấu. Đã là bạn bè, mà còn là bạn thân nhất, chẳng phải giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên sao? Sư phụ cũng dặn hắn phải chăm sóc Lâm đại phu nhiều hơn mà!

Nhưng Lâm Tranh Độ không thèm giải thích mà tự xách váy sải bước thẳng ra ngoài. Tạ Quan Kỳ xoa xoa mu bàn tay, ủ rủ theo sau.

Cái tát lúc nãy nàng dùng lực hơi mạnh, thành ra một người đi trước vừa bóp tay vừa xuýt xoa, một người đi sau vừa xoa mu bàn tay vừa ủ rũ. Người trước lén giấu tay vào tay áo mà bóp, người sau lén đưa tay ra sau lưng mà xoa.

Đến cửa, Lâm Tranh Độ nghiêng đầu liếc qua tấm gương đồng đặt cạnh đó. Trong gương, thấy Tạ Quan Kỳ cứ đưa tay ra sau lưng xoa mãi. Nàng dời mắt, cố nhịn cười, cúi đầu vuốt lại nếp gấp bị nhăn trên váy.

Hai người xuống núi đi ăn bữa sáng muộn. Chiếc xe đẩy hàng rong rong ruổi khắp phố phường một năm rưỡi trước nay đã thuê được một mặt bằng trên con phố sầm uất, bên cạnh còn có thêm một cô bé chừng mười hai, mười ba tuổi giúp việc lặt vặt.

Lâm Tranh Độ thi triển pháp thuật che giấu dung mạo nên Diêu nương t.ử không nhận ra người trước mặt là Lâm đại phu, bà lớn tiếng bảo con gái dọn một cái bàn trống cho khách mới ngồi.

Để tiện ăn uống, Lâm Tranh Độ rút từ nhẫn trữ vật ra một sợi dây lụa, tùy ý cuộn tóc lên buộc lại. Khi buộc tóc, nàng hơi ngửa đầu, những ngón tay trắng nõn với khớp xương rõ ràng len qua mái tóc đen tuyền.

Độc Kỳ Đồ trong cơ thể Tạ Quan Kỳ đã sớm tiêu tan, lẽ ra hắn không còn ngửi thấy mùi thức ăn trên người Lâm Tranh Độ nữa mới đúng. Thực tế, hắn quả thật không còn ngửi thấy hương thơm ô mai quế hoa từ nàng.

Nhưng chẳng hiểu sao, nhìn nàng buộc tóc, Tạ Quan Kỳ bỗng cảm thấy.. Dường như cảnh tượng trước mắt cũng tỏa ra một mùi hương, mà làn hương ấy còn át cả mùi thơm của tất cả đồ ăn trong quán.

Hắn không biết cảm giác đó là gì, chỉ thấy tim đập hơi nhanh, ánh mắt bất giác hạ xuống bàn ăn, rồi từ ống đũa rút một đôi đưa cho Lâm Tranh Độ.

Sau khi ăn xong, hai người băng qua phố đi tìm trâm nương. Giờ này nàng ấy không trực ở nhà tắm, mà đang ở nhà riêng.

Nàng ấy có nhận tiếp khách tại nhà, thậm chí trước cửa còn treo một lẳng hoa có gắn bảng hiệu, cắm đầy những loại hoa tươi theo mùa.

Trong nhà được ngăn thành từng gian nhỏ bằng bình phong, hương tinh dầu hoa cỏ thoang thoảng khiến ngay cả khung cửa cũng như nhiễm mùi thơm.

Lâm Tranh Độ xách váy bước qua bậc cửa, trâm nương lập tức đon đả ra đón, dẫn họ vào phía sau một tấm bình phong.

Nhét cho Tạ Quan Kỳ một đĩa mứt quả khô và một ấm trà xanh xong, nàng ta liền quay sang tiếp đón Lâm Tranh Độ: khi thì mở hộp trang sức cho nàng chọn, khi lại ôm ra một quyển mẫu trang điểm dày cộp để nàng xem.

Còn Tạ Quan Kỳ ngồi bên cạnh, ngoài lúc mới vào vì dung mạo quá nổi bật nên bị liếc thêm hai cái thì sau đó hoàn toàn bị bỏ qua.

Chuyện nam thanh nữ tú đưa nhau đi chải đầu trang điểm vốn không hiếm. Mấy lão chồng già hay tranh thủ lúc vợ làm tóc lót tót ra ngoài dạo một vòng, hoặc ghé trà quán nghe kể chuyện, đ.á.n.h cờ g.i.ế.c thời gian.

Còn người trẻ, không phải phu thê mới cưới thì cũng là đôi chưa cưới; đang lúc tình nồng ý nàn, thiếu niên ngồi bên nhìn cô nương mình thích chải tóc, nhìn mấy canh giờ cũng thấy thú vị.

Lâm Tranh Độ cúi đầu chăm chú lật xem tranh mẫu, chọn xong kiểu tóc, kiểu trang điểm, lại chọn thêm vài món trang sức trong tráp.

Lúc nàng chọn đồ, Tạ Quan Kỳ đang ăn mứt bỗng khựng lại, hơi căng thẳng nhìn sang hộp trang sức. Đến khi thấy nàng chỉ chọn mấy cây trâm cài tóc, hắn mới thở phào, chậm rãi nhét nốt miếng mứt đang c.ắ.n dở vào miệng nhai.

Trâm nương khen Lâm Tranh Độ khéo chọn đồ hợp váy, lại khen kiểu tóc hợp với độ tuổi của nàng; dưới lớp ảo thuật, trong gương hiện ra một khuôn mặt trẻ trung bình thường.

Lâm Tranh Độ nhìn gương, khẽ nhướn mày: nàng nhìn thấy Tạ Quan Kỳ qua ảnh ngược, người này vốn đang ăn dở, chẳng hiểu sao giờ lại thôi, trà cũng không uống, hai tay đặt lên đầu gối, cứ chăm chăm nhìn sau gáy nàng.

Nàng bị nhìn đến mức không nhịn được đưa tay sờ sau đầu, chạm phải b.úi tóc đã được chải chuốt mượt mà, gọn gàng.

Trâm nương lo lắng hỏi:

“Có kéo đau cô không?”

Lâm Tranh Độ hạ tay xuống, cười cười:

“Không có, chỉ là gương không soi được phía sau, nên ta muốn xem thử trông thế nào.”

Trâm nương lập tức lấy từ ngăn kéo ra một chiếc gương nhỏ, giơ phía sau lệch sang bên, cho nàng soi cả phần sau b.úi tóc.

Hai b.úi tóc song loa kế được kéo dài và vuốt nhọn; điểm xuyết hai quả cầu lông màu nguyệt bạch*, vây quanh là vòng hoa nhung tím nhạt như sắc đinh hương, lại thêm một chiếc trâm hình cánh quạt đính châu tím làm điểm nhấn.

(*Nguyệt bạch: màu xanh lam rất nhạt.)

Vì tóc Lâm Tranh Độ đủ dày, nên không cần dùng tóc giả.

Đến khi trâm nương nâng cằm Lâm Tranh Độ lên định trang điểm, bỗng nàng nghe thấy một tiếng động nhỏ; mở mắt ra, thấy Tạ Quan Kỳ không biết từ lúc nào đã đứng ngay cạnh.

Hắn hơi khuỵu gối, hai tay chống lên đầu gối, chăm chú nhìn nàng.

Trâm nương không hiểu hắn muốn làm gì, thấy Lâm Tranh Độ mở mắt liền dè dặt hỏi:

“Cô muốn chỉnh lại chỗ nào sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lâm Tranh Độ khẽ lắc đầu:

“Không sao, cô cứ tiếp tục đi. Còn cậu, đứng đây nhìn gì vậy?”

Câu sau là hỏi Tạ Quan Kỳ.

Tạ Quan Kỳ nói:

“Mấy thứ này đều phải bôi lên mặt cô à?”

Hắn chỉ vào đống chai lọ bên cạnh. Có vài hộp nhỏ hắn từng thấy trên bàn trang điểm của nàng, hồi trước còn tưởng là độc d.ư.ợ.c, vì mùi rất thơm.

Lâm Tranh Độ liếc nhìn theo hướng tay hắn rồi nhắm mắt lại, đáp: "Không có bôi hết, chỗ nào chưa đều thì dặm nhẹ lại chút thôi."

Tạ Quan Kỳ vẫn chưa hiểu. Hắn thấy Lâm đại phu đã rất đẹp rồi, sao còn phải bôi thêm gì lên mặt nữa.

Ngay sau đó, hắn thấy trâm nương dùng một cây cọ nhỏ, chấm vào một hộp rồi dặm lên môi nàng.

Một vệt hồng đào khẽ hiện trên môi.

Tạ Quan Kỳ sững lại, trong mắt chỉ còn thấy cây cọ nhỏ lướt qua. Sắc hồng được tán đều ra, lớp son mềm mượt nhanh ch.óng được đ.á.n.h phẳng, hòa quyện và thấm đượm vào làn môi mềm.

Hóa ra, chiếc hộp nhỏ không mấy bắt mắt kia chính là son môi.

Cuối cùng, trâm nương dùng chính hộp son ấy vẽ thêm một bông hoa đào nhỏ lên giữa trán Lâm Tranh Độ, nói dạo này rất thịnh hành kiểu hoa điền, tiểu thư nhà quyền quý đều vẽ.

Lâm Tranh Độ không quan tâm quý tộc có vẽ hay không. Nàng cúi người soi gương, thấy đẹp là được, liền hài lòng trả tiền. Ngoài mua trọn bộ trang sức trên người, nàng còn mua luôn cả hộp son đó.

Lúc hai người bước ra, Lâm Tranh Độ cầm hộp son lắc lắc trước mắt Tạ Quan Kỳ, cười tủm tỉm hỏi: “Lúc trang điểm thấy cậu cứ nhìn chằm chằm nó, sao, tò mò à?”

Chiếc hộp gỗ chạm khắc chưa lớn bằng một bàn tay Tạ Quan Kỳ, nắp đóng kín mà vẫn thoang thoảng một mùi hương ấm áp.

Trước giờ Tạ Quan Kỳ chưa từng tiếp xúc mấy thứ này, không biết mùi đó gọi là hương son phấn.

Ánh mắt hắn đảo theo tay nàng cầm hộp xoay hai vòng, rồi lại rơi về gương mặt Lâm Tranh Độ.

Tạ Quan Kỳ thắc mắc:

"Ta thấy nàng ta bôi lên mặt cô bao nhiêu thứ, nhưng sao chẳng thấy thay đổi gì?"

Lâm Tranh Độ:

“Màu son rõ thế này mà nhìn còn không khác á?”

Tạ Quan Kỳ nghiêm túc quan sát một hồi, nói:

"Môi chỉ hơi đỏ hơn chút, trên trán vẽ thêm hoa thôi."

Lâm Tranh Độ cất hộp son vào tay áo, áp một tay vào má, cười với hắn:

“Ngoài hai chỗ đó, cậu thật sự không thấy gì khác?”

Nghe giọng Lâm đại phu, hình như là phải có gì đó thay đổi. Nhưng Tạ Quan Kỳ nhìn tới nhìn lui, cau mày suy nghĩ, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Thơm hơn?”

Mistedits

Lâm Tranh Độ bật cười, vỗ vỗ lên lưng hắn.

Tạ Quan Kỳ bị vỗ mà chẳng hiểu gì:

“Không đúng à?”

Lâm Tranh Độ:

“Không sao, lần sau ta vẽ cho cậu một cái, tự mình trải nghiệm rồi sẽ biết khác ở đâu ngay.”

Cả buổi chiều, hai người cứ thế thong dong dạo phố, phơi nắng, mua thịt chiên cho đám mèo hoang ch.ó dại chạy rông trong ngõ nhỏ.

Lũ mèo vốn nhát người, phải đợi Lâm Tranh Độ đặt thịt xuống, lùi ra xa thì chúng mới lao tới tha đi. Đoạn, chúng nhanh nhẹn vọt lên nóc nhà, vểnh đuôi nhìn xuống con người từ trên cao.

Cho ch.ó hoang ăn phiền hơn mèo một chút. Lâm Tranh Độ từng cho ch.ó ăn rồi bị chúng đuổi chạy trối c.h.ế.t. Nói ra thật hơi xấu hổ, chứ kinh nghiệm thực chiến cao nhất của nàng là ném bay một gã người phàm quấy rối y quán ra xa hai dặm. Còn gặp mấy con thú sống sờ sờ, nhe răng chảy dãi, lông dựng cả lên như này, phản ứng đầu tiên của nàng là quay đầu chạy, không thì tìm chỗ trốn.

Thế nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lũ ch.ó hoang đều rất ngoan ngoãn. Chúng khép nép ngậm thức ăn xong là cụp đuôi chạy biến ngay.

Lâm Tranh Độ không biết rằng, khi nàng cho ăn, Tạ Quan Kỳ luôn đứng ngay sau lưng, đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn chằm chằm những con vật qua lại trước mặt nàng.

Nếu không phải đã quen hơi nàng vài năm, lại thêm thức ăn quá sức hấp dẫn, thì dù là ch.ó hay mèo cũng chẳng dám lại gần nàng trong vòng ba bước. Bởi theo bản năng sinh tồn, chúng cảm nhận được kẻ đứng sau lưng nàng toả ra một luồng sát ý rợn người.

Nhưng khi Lâm Tranh Độ quay đầu lại, Tạ Quan Kỳ lại bình thản như không, hỏi:

“Trời sắp tối rồi, tiếp theo đi đâu?”

Lâm Tranh Độ ngẫm nghĩ:

"Đi mua pháo hoa và đèn cầu nguyện đi."

Tạ Quan Kỳ:

“Hôm nay cô ăn mì trường thọ chưa?”

Lâm Tranh Độ cười:

“Ở quê nhà ta không có thói quen đó.”

“Quê nhà..” — lần đầu tiên Tạ Quan Kỳ nghe nàng nhắc tới từ này.

Hắn từng chắp vá mọi thông tin về nàng nhưng tuyệt nhiên không ai biết quê quán nàng ở đâu. Họ chỉ biết Lâm Tranh Độ là đồ đệ được Bội Lan tiên t.ử nhặt về từ nhỏ. Chẳng ai thấy người thân nàng bao giờ, song ở Dược tông, phần lớn đều là cô nhi nên chuyện nàng không có thân thích cũng vì thế mà hết sức bình thường, chẳng bị ai đem ra bàn tán.

Tạ Quan Kỳ hỏi:

“Vậy ở quê cô đón sinh nhật thế nào?”

Lâm Tranh Độ đáp:

“Nhạt nhẽo lắm, không vui bằng ở đây. Nhưng mà dù sao cũng là cố hương, có chán mấy thi thoảng vẫn thấy nhớ."

Nàng không muốn bàn nhiều về quê cũ, lại càng không thể tiết lộ bí mật xuyên không cho bất kỳ ai. Ngay cả Bội Lan tiên t.ử nàng còn chưa từng hé môi, huống chi là Tạ Quan Kỳ.

Trời tối sầm rất nhanh, màn đêm nuốt chửng đất trời, phố xá bắt đầu lên đèn. Lâm Tranh Độ đứng ngoài trấn nhìn vào, dãy phố lung linh ánh đèn trông tựa một dòng sông.

Những năm trước, nàng luôn một mình đốt pháo hoa, một mình đón sinh nhật, một mình giữ lấy bí mặt. Nhưng năm nay, có thêm một người nữa.

Người đó đang bày pháo hoa. Sắp xếp xong vị trí, hắn không cần dùng diêm, chỉ khẽ đưa đầu ngón tay lướt qua dây dẫn, “tách” một tiếng, lửa liền bùng lên.

Mỗi lần đốt pháo, Lâm Tranh Độ đều vừa châm ngòi xong là bịt tai chạy xa. Còn Tạ Quan Kỳ thì chẳng chút sợ hãi hay vội vàng, có lẽ đó là ưu thế của tu sĩ hỏa linh căn. Châm lửa xong, hắn ung dung đứng dậy, rảo bước về phía nàng.

Tạ Quan Kỳ vừa bước được hai bước thì pháo hoa nổ tung. Vì khoảng cách quá gần, tàn lửa b.ắ.n cả vào y phục hắn. May mà hắn mặc pháp y nên vẫn bình tĩnh bước tiếp.

Hắn đứng trước mặt Lâm Tranh Độ, pháo hoa nở rộ trên đầu hai người, ánh sáng đủ màu hắt lên gương mặt hắn.

Lâm Tranh Độ cười nói:

“Ta thấy lửa rơi trên người cậu kìa."

Tạ Quan Kỳ đưa tay áo cho nàng xem:

"Pháp y có thể tránh lửa, ta lại là hỏa linh căn, nó không đốt được ta."

Lâm Tranh Độ gật đầu, bỗng nói:

“Mà này, cậu biết rồi đấy.. sinh nhật hôm nay của ta.. là bí mật.”

Tạ Quan Kỳ đáp:

"Ta biết, ta chưa từng nói với ai cả. Nếu cô chỉ nói cho mình ta, vậy thì đây là bí mật chỉ hai chúng ta biết.”

Lâm Tranh Độ nhìn pháo hoa, lẩm bẩm:

“Cậu có biết nguyên tắc trao đổi bí mật giữa bạn bè không? Để công bằng, sau này cậu cũng phải kể cho ta nghe một bí mật mà không ai khác biết mới được đó.”