Kiến Xuân Sơn

Chương 6



Bọn họ đang chờ xem ta sẽ có hành động gì. Bất ngờ, đôi mắt ta rưng rưng lệ, vẻ mặt đầy ủy khuất quỳ sụp xuống: "Nếu tỷ tỷ đã thích thì cứ lấy đi, cần gì phải làm khó nha hoàn của muội?"

Lý Tố Vân trợn mắt: "Ngươi đột nhiên phát điên cái gì vậy?"

Ta lập tức khóc hoa lê đẫm mưa: "Tỷ tỷ dù gì cũng nể mặt muội một chút, tha cho muội và Tiểu Đào đi mà!"

Lý Tố Vân và Bội Như ngơ ngác nhìn hành động phản thường của ta. Đột nhiên, một bàn chân đầy uy lực đá văng Bội Như ra xa: "Đồ ch.ó c.h.ế.t! Dám chắn đường Đại nương t.ử của ta sao!"

Tất cả kinh ngạc quay đầu lại: "Là... Từ thị của Bùi phủ!"

10.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Kẻ ra tay đ.á.n.h người chính là Trần ma ma, tâm phúc bên cạnh kế thất Từ thị của Bùi phủ.

Bùi gia là gia tộc danh giá bậc nhất kinh thành Phàn Kinh, lại thêm trong cung có Hoàng hậu nương nương chống lưng, quả thực không ai dám đắc tội.

Lý Tố Vân thấy Từ thị, lập tức trở nên ngoan ngoãn lạ thường: "Bùi Đại nương t.ử vạn an."

Từ thị liếc nhìn ta bằng nửa con mắt, rồi nắm lấy tay Lý Tố Vân: "Đích nữ Lý gia quả nhiên là trổ mã xinh đẹp, lẫm liệt vô cùng. Trái lại, đứa thứ nữ này thật chẳng có chút quy củ nào cả."

Ta cúi đầu, không đối diện với ánh mắt khinh miệt của bà ta.

"Hoàng hậu nương nương sao lại nhìn trúng ả được cơ chứ?" Từ thị thốt ra lời đầy vẻ khinh rẻ.

Tiểu Đào ghé tai ta nói nhỏ: "Từ thị vốn có ý định để đích tiểu thư gả qua đó, đã âm thầm chuẩn bị sính thư cho Bùi thiếu gia rồi. Không hiểu sao chuyện này lại lọt đến tai Hoàng hậu nương nương, nên Người mới tức tốc ra lệnh cho người mang sính thư được gửi đến đây ngay lập tức."

Ta bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn Từ thị một cái. Bà ta có gương mặt từ bi nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sát ý. Ta từng nghe đồn ác ý, nói rằng Bùi Sơn từ nhỏ đã ngỗ ngược, hay trêu hoa ghẹo nguyệt, có lần vô tình hủy hoại sự thanh bạch của một cô nương khiến nàng ấy tìm đến cái c.h.ế.t. Bùi lão gia vì muốn bảo vệ hắn mới tống hắn đi tòng quân, thấm thoắt đã mười năm.

Từ thị ở kinh thành có danh tiếng rất tốt, luôn ra vẻ tận tụy hết lòng vì Bùi Sơn, lần lượt dọn dẹp đống rắc rối cho hắn. Nhưng ta biết rõ, Bùi phủ chính vì có bà ta mà mới từng bước lụi bại.

Lý Tố Vân có người chống lưng nên càng khinh khỉnh với ta: "Phu nhân, chúng ta đừng để đám người này làm hỏng tâm trạng, đi xem vải mới thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong mắt người ngoài, quan hệ giữa Lý Tố Vân và Từ thị còn thân thiết hơn cả ta - một đứa thứ nữ không có ngoại gia nâng đỡ. Ai cũng biết Từ thị coi trọng Bùi Sơn, đương nhiên hy vọng đích thê tương lai của hắn có thân phận tôn quý.

Ta xoay người rời đi, Tiểu Đào hỏi: "Tiểu thư, không chọn nữa ạ?"

Ta bình thản lắc đầu: "Không chọn nữa, đều là vật ngoài thân cả." Thay vì dùng chút tiền bạc ít ỏi này để điểm phấn tô son, chi bằng để dành làm lộ phí khi cùng Bùi Sơn đi xa.

11.

Ta và đích tỷ Lý Tố Vân xuất giá cách nhau chỉ một ngày.

Ngày Lý Tố Vân thành thân, Tống Vân chỉ mang đến một chiếc kiệu nhỏ và vài phu xe. Lý Tố Vân khoác lên mình bộ hỷ phục, đẫm lệ bái biệt chủ mẫu và cha.

Cha nhìn tỷ ta, mắt đỏ hoe, trao vào tay tỷ ta một chiếc rương nặng trịch, "Vi phụ chỉ có thể làm đến mức này, nhớ kỹ sau khi gả đi, tính khí chớ có kiêu căng như lúc ở nhà. Phải biết giúp đỡ phu quân, dạy dỗ hài t.ử, giữ đạo thủ tiết."

Đại nương t.ử vừa dùng khăn lụa lau nước mắt, vừa tháo đôi vòng vàng bản lớn ở tay trái và chiếc vòng phỉ thúy xanh mướt ở tay phải đeo vào tay Lý Tố Vân: "Hãy cố gắng phò tá Tống Vân, ngày khổ sẽ không dài đâu. Đợi đến khi hắn đỗ Trạng nguyên, con sẽ là Trạng nguyên phu nhân."

Lý Tố Vân sụt sịt: "Nữ nhi đã rõ."

Ta lặng lẽ đứng sau bức bình phong, nhìn những rương hồi môn tấp nập được khiêng ra ngoài. Có mẫu gia phò trợ, Lý Tố Vân và Tống Vân sao có thể khổ được? Chỉ là bọn họ không biết, Tống Vân có thể đỗ Trạng nguyên chẳng phải dựa vào chút tài hoa kia. Với một Lý Tố Vân chỉ biết hưởng lạc, làm sao có thể phò tá ra một gã hàn môn Trạng nguyên kia chứ?

Trước khi đi, Lý Tố Vân nhìn về phía ta, vẫn giữ vẻ hằn học: "Sao nào? Ngươi đắc ý lắm phải không?"

Tỷ ta khiêu khích: "Ta đã nghe ngóng rồi, Bùi phủ là cái hố lửa, muội muội gả đi nhớ mà giữ mình cho kỹ. Tiếc là tiểu nương của muội muội c.h.ế.t sớm, không như ta có cha nương chuẩn bị cho bao nhiêu hồi môn, phu quân lại nhất mực chung tình."

Ta mỉm cười đáp lễ: "Vậy thì chúc tỷ tỷ và Tống Trạng nguyên bạc đầu giai lão, uyên ương thành đôi, vĩnh kết đồng tâm."

12.

Đến ngày ta và Bùi Sơn thành thân, cha và chủ mẫu tiễn ta ra cửa. Bùi Sơn cưỡi trên lưng tuấn mã, phía sau là đội ngũ đón dâu mười dặm hồng đăng rực rỡ. Ta mang theo chiếc vòng bạc mẫu thân để lại, bước lên kiệu hoa. Trong lòng ta ôm khít một chiếc tráp gỗ nhỏ, đó là toàn bộ ngân tiền ta tích góp được bấy lâu nay. Ta đã tính kỹ, số tiền này đủ để làm lộ phí nếu phải xuất quan lánh nạn.

Tiếng khua chiêng gõ trống vang trời, pháo nổ giòn giã rộn ràng. Lúc bái đường, Từ thị và Bùi lão gia ngồi chễm chệ trên cao đường. Ta len lén vén khăn che đầu, thấy Từ thị nét mặt rạng rỡ ý cười, chẳng chút nào lộ vẻ không vui.