Mưa đập vào mắt hắn, vị chát và sự không cam lòng theo hơi ẩm lan ra…
“Nhà họ Lục suy yếu, bị người người chà đạp.”
“Tổ phụ ta đã bảy mươi tuổi, không chịu cấu kết với nhà họ Tạ ép bệ hạ cúi đầu, liền bị vu tội kết đảng, tống vào ngục! Chỉ e… không qua nổi đêm nay!”
Môi hắn run rẩy, giọng khàn đặc, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Thế đạo bất công, trung thần khó sống! Điện hạ… hãy để ta làm kẻ dưới váy của người!”
Ngày hôm đó, tựa như hai cô hồn dã quỷ, vô tình gặp nhau.
Ta đưa tay về phía hắn, kéo hắn lên xe, rồi lấy thân phận Nhiếp chính Trưởng Công chúa xông vào địa lao, cướp tổ phụ hắn ra.
Ngày hôm sau, Lục Nghiễn Chi quỳ giữa đại điện, mở lòng bàn tay lộ ra nửa khối ngọc, quyết buộc Hoàng huynh phải giữ lời.
Hoàng huynh giả vờ nổi giận, trách hắn không biết trời cao đất dày, đ.á.n.h đến da tróc thịt nứt.
Cuối cùng, khi hắn quỳ đầy m.á.u ngoài Ngự thư phòng không chịu rời đi, Hoàng huynh thở dài:
“Đứa trẻ này quá cố chấp, trẫm không thể mang tiếng bội ước với mẫu phi… chỉ có thể ủy khuất cho hoàng muội!”
Ta kéo Lục Nghiễn Chi ra khỏi cơn mưa như trút.
Hắn cứu ta khỏi nước sôi lửa bỏng.
Ta tung hoành triều đường.
Hắn trấn giữ hậu phương trong phủ công chúa.
Những năm ấy, chúng ta phối hợp ăn ý—ta sắc bén lộ rõ, hắn âm thầm chu toàn, một sáng một tối, chưa từng sai sót.
Chỉ có… Lý Tố Nhược là ngoại lệ.
5
Bà của Lý Tố Nhược từng là nhũ mẫu thân cận của Lục Nghiễn Chi.
Năm Lục gia khốn khó nhất, bà ta vì bảo vệ hắn mà bị đ.á.n.h gãy lưng, liệt giường nhiều năm.
Cho nên, khi Lý Tố Nhược một thân áo trắng lao vào lòng hắn, cầu hắn cứu bà—
Ta không nói gì, giữa vẻ lo lắng của hắn, phái thái y giỏi nhất đến, giúp hắn trọn đạo nghĩa.
Nhưng đêm đó, Lục Nghiễn Chi lần đầu tiên không về phủ.
Cũng chính đêm đó, ta biết Hoàng huynh không còn sống được bao lâu, mất khống chế xông vào thiên lao, g.i.ế.c hết kẻ này đến kẻ khác—những loạn thần tặc t.ử đang rình rập.
Máu nhuộm váy áo, ta ôm nỗi uất nghẹn không thể cắt đứt, lê bước khó nhọc trở về phủ.
Rồi đứng dưới cửa sổ lạnh ngắt, nghe gió suốt một đêm—ẩm ướt cả nửa đời gian truân.
Tiếng quạ đ.á.n.h thức ta.
Khi chợt nhận ra toàn thân đầy m.á.u, ta từng yếu ớt hỏi:
“Phò mã đâu? Váy của ta bẩn rồi…”
Hắn vốn quen hầu hạ ta.
Ta cảnh giác cao, dưới gối luôn giấu d.a.o, người khác không thể đến gần.
Thanh Loan cúi đầu.
Ta liền bật cười.
Đó là lần duy nhất ta yếu đuối đến mức cần hắn… mà hắn lại không ở đó.
Ngày hôm sau, Lục Nghiễn Chi giải thích: A Nhược nhát gan yếu đuối, hắn buộc phải ở lại. Đợi bà tỉnh lại, sau này sẽ không như vậy nữa.
Ta gật đầu, không nói gì.
Ngoài cửa sổ, nắng ch.ói chang.
Cái ẩm ướt và yếu mềm của đêm qua, đều bị xé nát.
Từ đó, người hầu cận bên ta, ngoài Lục Nghiễn Chi, còn có Chu Tước.
Lục Nghiễn Chi từng hỏi ta, có phải hắn làm chưa đủ chu toàn.
Ta không nhớ hắn thiếu sót ở đâu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chỉ là… ta không muốn một đêm không nơi nương tựa, lại bị thứ gọi là “dựa dẫm” rơi xuống, đập cho mình tan nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta trả lời hắn:
“Không có.”
Hắn tưởng rằng, hắn có thể che trời qua biển.
Dùng tiền tiêu vặt mua y phục cho Lý Tố Nhược, mua một căn nhà nhỏ ở phía bắc thành cho nàng, thậm chí còn bỏ tiền mua một nha hoàn để hầu hạ nàng.
Mọi “bí mật” của hắn, đều nằm chất đống nơi góc bàn của ta, bị đè dưới vô số công vụ.
Việc ta cần làm ngày càng nhiều.
Chạy đua với thời gian—một mặt thanh trừng triều đình, một mặt ở bên Hoàng huynh.
Không còn tâm trí cho chuyện tình cảm.
Nhưng chưa được bao lâu, Lý Tố Nhược lại khóc lóc đứng trước cửa phủ công chúa, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Lục Nghiễn Chi không buông.
Khi thấy ta mệt mỏi trở về, sắc mặt nàng trắng bệch, hoảng hốt nép ra sau lưng Lục Nghiễn Chi.
06
Ngày đó, Hoàng huynh giao giang sơn và đứa con nhỏ lại cho ta.
Người gầy đến mức như một cơn gió mỏng manh, nhưng từng lời nói ra lại nặng như Thái Sơn, đè lên lòng ta đến nghẹt thở, đau đớn.
Lý Tố Nhược… giống như khắc tinh của ta.
Luôn vào lúc ta khó khăn nhất, làm ra những chuyện khiến ta không kìm được muốn g.i.ế.c nàng ta.
Hoàng huynh nói đúng—nếu người đứng đầu thiên hạ đều khát m.á.u, vậy bách tính còn đâu ngày mai?
Nhìn hai kẻ trước mắt khiến người ta chán ghét, ta vẫn không nói gì, chỉ mệt mỏi nhíu mày.
Thanh Loan hiểu ý, lập tức kéo người ra, đạp vào sau gối ép quỳ xuống:
“Gặp công chúa, phải hành lễ!”
Lý Tố Nhược hoảng loạn, ánh mắt cầu cứu hướng về phía Lục Nghiễn Chi.
Lần đầu tiên, Lục Nghiễn Chi mở miệng cầu xin cho ta:
“A Nhược lớn lên ở thôn quê, không hiểu lễ nghĩa, xin điện hạ khoan dung!”
Ta liếc hắn một cái.
Hắn mặc áo dài màu bạch nguyệt, dệt hoa văn mây bằng chỉ vàng bạc, trên đó là hình tùng trúc.
Thanh nhã mà vẫn cao quý.
Đó là sự nâng đỡ ta dành cho hắn.
Nhưng hắn lại không biết điều—trên đai ngọc lại treo một túi thơm bằng vải thô.
Chẳng ra thể thống gì, nhìn thật chướng mắt.
Ta bước vào trong, không liếc nhìn:
“Nếu không biết lễ nghĩa, thì ngươi dạy nàng ta thế nào là lễ nghĩa. Đã trọng tình trọng nghĩa như vậy, thì cùng nàng quỳ hai canh giờ đi. Nhớ cho kỹ—đây là lần thứ hai!”
Thân hình Lục Nghiễn Chi khẽ lung lay.
Hôm đó tuyết đầu mùa, hai người quỳ đủ hai canh giờ mới được khiêng về phủ.
Cả người nhuốm gió tuyết, bệnh liền mấy ngày.
Từ đó ngoan ngoãn hơn nhiều, cũng biết phân biệt thân sơ xa gần.
Ta mỗi ngày qua lại giữa phủ công chúa và hoàng cung, thanh trừ dị kỷ, độc nắm quyền lực, không từ thủ đoạn.
Máu trên lưỡi d.a.o càng ngày càng đặc.
Ta về phủ ngày một muộn.
Lục Nghiễn Chi ngoan hơn nhiều, luôn đứng chờ dưới hành lang.
Dù muộn thế nào, tay vẫn cầm một lò sưởi nhỏ còn ấm.
Chút ấm áp ấy, dường như có thể tạm thời vuốt phẳng những nếp gấp mệt mỏi trong lòng ta.
Gần đây, Hoàng huynh thường nhìn ta mà thở dài:
“Hoài Cẩn, sau khi ta đi, muội sẽ chỉ còn một mình… ta biết phải làm sao với muội đây?”