Thần sắc Lục Nghiễn Chi thê lương:
“Nàng ta dù có ngàn sai vạn lỗi, cũng chỉ sai ở chỗ quá thân cận với ta. Nàng có thể hận ta, trách ta, vì sao lại mặc kệ nàng sống c.h.ế.t?”
“Nếu không phải một roi của nàng đ.á.n.h nàng ấy ngất đi, ta sao lại bỏ lỡ thời cơ cứu ma ma! Bà nuôi ta khôn lớn, bên ta mười năm, vì ta mà tàn phế, coi ta như mạng sống… cuối cùng lại c.h.ế.t rồi!!”
“C.h.ế.t trong lòng dạ hẹp hòi của nàng, c.h.ế.t trong mưu tính của nàng, c.h.ế.t trong sự lạnh lùng và tàn nhẫn của nàng!”
Chát!
Ta tát một cái, chặn đứng tất cả phẫn nộ và bất cam của hắn.
“Ân tình của ngươi liên quan gì đến ta? Ta dù có khoanh tay đứng nhìn, cũng không tới lượt bất kỳ ai chỉ trích ta thấy c.h.ế.t không cứu.”
“Nàng ta dám chặn chiến mã của ta khi ta xuất thành, ta chưa lấy thương xuyên c.h.ế.t nàng, ngươi nên cảm tạ ta còn nương tay.”
Lục Nghiễn Chi nhìn thẳng ta, cơn giận dần biến thành ánh nhìn bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Ta rốt cuộc thở ra một hơi, hỏi hắn câu cuối cùng:
“Ta tung hoành kinh thành, chưa từng có nhược điểm. Chỉ có ngươi… có thể gây họa từ trong nội bộ.”
“Ngươi không thử nghĩ xem, vì sao nàng ta lại xuất hiện đúng lúc như vậy — ngay thời điểm ta và Thái hậu sắp liều c.h.ế.t với nhau?”
Ta nói thẳng đến mức ấy, tưởng rằng hắn sẽ tỉnh ra đôi phần.
Nhưng Lục Nghiễn Chi lại cười — còn thê t.h.ả.m hơn khóc:
“Quả nhiên, nàng và A Nhược nói không sai chút nào — chuyện gì cũng đều là đạo lý của nàng. Nàng ta là gian nhân, ta là tai họa, vậy điện hạ sao không g.i.ế.c luôn chúng ta đi!”
Tay ta siết c.h.ặ.t chuôi đao.
Thanh Loan lên tiếng:
“Đại địch trước mắt, xã tắc là trọng!”
Ta dằn xuống sát ý dâng trào, hít sâu một hơi:
“Phò mã nghĩ không thông, thì cứ quỳ trong viện mà nghĩ cho rõ.”
Lần này, Lục Nghiễn Chi mang vẻ quyết tuyệt như đi chịu c.h.ế.t, vén vạt áo, thẳng lưng quỳ xuống.
Đêm đó mưa đập lá chuối.
Hắn từ đầu đến cuối không hề cầu xin, cuối cùng phát sốt cao, ngã gục giữa cơn mưa xối xả, được thị vệ khiêng về phòng.
Ta không hề đến thăm hắn.
Hắn cũng không còn bước vào thư phòng của ta nữa.
Nửa khối ngọc kia, ta vuốt ve hồi lâu, cuối cùng buông tay.
Vỡ nát đầy đất.
13
Yến tiệc cuối cùng trước khi sứ đoàn rời kinh, do chính Thái hậu chủ trì.
Đó là Hồng Môn yến — không phải ngươi c.h.ế.t thì ta sống.
Lần đầu tiên, ta mặc áo giáp mềm thêu kim tuyến dưới lớp trường váy.
Phò mã nhìn thấy, im lặng — còn lạnh hơn cả đêm hôm ấy.
Hắn cùng ta vào cung dự yến, hai người nhìn nhau mà không nói.
Chỉ khi đi ngang qua con phố nơi hắn từng chặn xe ta hôm đó, ta hỏi:
“Ngươi có hối hận không?”
Lục Nghiễn Chi tâm sự nặng nề.
Bị ta hỏi đột ngột, hắn ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt.
Một lúc sau mới đáp, giọng đầy ẩn ý:
“Đời người đủ điều… đều là số mệnh.”
Hắn cúi mắt, hàng mi dài che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.
Ta chợt nhớ — cũng chính con phố này, ta đã đích thân đưa Lục đại nhân về nhà.
Đêm đó mưa như trút, trời tối như mực đổ, đè nặng đến mức không thấy đường đến, cũng chẳng thấy lối đi.
Như thể chỉ cần qua một ngã rẽ… sẽ bị bóng tối nuốt chửng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi bước… đều gian nan vô cùng.
Nhưng bởi có những trung thần như Lục đại nhân, ta vẫn tin — bầu trời Đại Ung rồi sẽ sáng.
“Ngày đó, thứ ngươi cầu là con đường sống cho trung thần lương tướng. Nhưng điều Lục đại nhân cầu… là đại nghĩa của quốc gia.”
“Lục Nghiễn Chi, ta đã cho trung thần lương tướng con đường sống, cũng luôn cầu mong xã tắc yên ổn, bách tính an cư.”
“Con đường này nhiều ngã rẽ, có người lạc lối… cũng là chuyện thường.”
“Nhưng… người đó không nên là ngươi.”
Hắn là kẻ bước ra từ bùn lầy, từng lập lời thề giữa m.á.u thịt thân nhân.
Vậy mà hắn đã quên.
Lục Nghiễn Chi đột nhiên nhìn ta.
Hắn muốn tìm sơ hở trong cảm xúc của ta — nhưng không có.
Chỉ có bình thản… và lạnh nhạt.
Hắn chậm rãi thở ra, nhìn ra ánh đèn ngoài cửa sổ xe, giọng nói mơ hồ:
“Ngã rẽ có nhiều đến đâu, vào cung cũng không chỉ có một con đường. Chỉ cần đến được đích… là đủ.”
Cuối cùng, ta cũng không phụ Lục đại nhân.
Sau đó, suốt quãng đường… không còn lời nào nữa.
14
Trong yến tiệc nơi cung đình, Thái hậu nâng chén, chúc mừng hai nước kết minh.
Chén rượu trong tay ta một hơi uống cạn.
Sau một nén nhang, men rượu dâng lên, ta liền vào điện nghỉ tạm.
“Điện hạ!”
Lục Nghiễn Chi cầm chén rượu, nhìn thẳng vào mắt ta.
“Phò mã, còn lời gì muốn nói sao?”
Hắn mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng vẫn ngoảnh mặt đi.
“Lát nữa… ta sẽ đón nàng hồi cung.”
Đáng tiếc, giữa ta và hắn chỉ có thể dừng ở đây, không còn về sau nữa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sau một chén trà, bỗng có người thất thanh hô lên có thích khách.
Chén rượu rơi xuống đất, cả viện hoảng loạn.
Từng chiêu từng thức, đều nhắm thẳng vào tính mạng Ngọc Lang công chúa.
Lục Nghiễn Chi ở gần nàng nhất, theo đám tùy tùng hộ vệ, vừa đ.á.n.h vừa lui cùng công chúa.
Nhưng đến ngự hoa viên, hắn đột nhiên rút đao, nhân lúc công chúa không phòng bị, đ.â.m thẳng vào sau lưng nàng.
Ngay khoảnh khắc ấy, tên phá không mà tới, xuyên thủng cánh tay trái của Lục Nghiễn Chi.
Hắn bỗng ngẩng phắt đầu lên, đối diện với đôi mắt lạnh như hàn đàm của ta.
“Nàng… sao nàng lại ở đây!”
Hắn kinh hãi:
“Nàng đề phòng ta?”
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn, từng bước tiến lại gần.
“Ba lần cơ hội đã dùng hết. Giữa ta và ngươi chỉ còn quân thần. Không thể tận trung vì ta, thì phải vật tận kỳ dụng vì ta.”
Lục Nghiễn Chi ôm lấy vết thương, đau đến nhíu c.h.ặ.t mày.
“Nàng… đã biết từ bao giờ? Lại từ khi nào bắt đầu bày mưu tính kế như hôm nay?”
Khóe môi ta khẽ cong lên. Ta giơ đao, một nhát c.h.é.m đứt một cánh tay của hắn:
“Từ khi tay ngươi vì nàng ta mà làm đèn hoa, ta đã thấy ngươi bẩn rồi!”
Giữa tiếng kêu t.h.ả.m kinh thiên của hắn, ta lại một đao nữa, c.h.é.m thẳng xuống cánh tay còn lại:
“Ngươi bỏ t.h.u.ố.c vào đèn hoa, tức là phản bội ta, tính kế ta. Hai nhát này… ta đã nhịn ngươi lâu lắm rồi.”