Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 101



Hơi thở ấm áp phả vào chiếc cổ mịn màng, còn làm như vô ý dùng đôi môi mỏng chạm nhẹ một cái.

Trường Tuế quá đỗi vui mừng, không nhận ra sự thân mật vượt quá giới hạn của hai người, ngược lại nắm lấy hắn vui vẻ nói: “Mộ Giáng Tuyết, ta khôi phục nhân thân rồi!”

Mộ Giáng Tuyết nhìn đôi mắt cười cong cong của nàng, vẫn duy trì màu vàng rực rỡ của thú thể, hắn khẽ “ừ” một tiếng ôm lấy nàng hùa theo: “Sư tôn cuối cùng cũng khôi phục nhân thân rồi, thật lợi hại.”

Thấy thần sắc hắn bình thản thậm chí còn mang theo vài phần ngái ngủ, Trường Tuế có chút nghi hoặc: “Sao ta có cảm giác ngươi một chút cũng không vui vậy?”

Mộ Giáng Tuyết bật cười, xoa xoa tóc nàng nói: “Chỉ cần Sư tôn có thể bình bình an an, thú thái hay nhân thân ta đều không bận tâm.”

Trường Tuế mạc danh cảm thấy tai nóng ran, dời đi tầm mắt.

Khôi phục nhân thân, nàng liền có thể giúp Mộ Giáng Tuyết băng bó vết thương trên người rồi.

Mộ Giáng Tuyết chủ yếu bị thương ở lưng và cánh tay. Trước đó hắn vẫn luôn chăm sóc Trường Tuế, đối với vết thương trên người mình chỉ làm qua loa cho xong chuyện, dẫn đến vết thương trên lưng chuyển biến xấu dính c.h.ặ.t vào nhau, đến nay vẫn chưa khép miệng.

Trường Tuế không thể tưởng tượng nổi, hắn làm thế nào có thể mang theo những vết thương này để chăm sóc an ủi nàng. Phỏng chừng trước đó hắn cũng không phải là ngủ thiếp đi, mà là vết thương chuyển biến xấu nên ngất xỉu.

Trường Tuế có chút tức giận, muốn mắng hắn lại không mở miệng được.

Trải qua chuyện này, Trường Tuế phát hiện, nàng ở trước mặt Mộ Giáng Tuyết hình như không thể làm lại vị Sư tôn hung dữ kia nữa rồi.

Lục lọi trong tủ tìm ra một ít t.h.u.ố.c có thể dùng được, Trường Tuế đi đến phía sau Mộ Giáng Tuyết, nhìn vết thương trên lưng hắn lên tiếng: “Cởi áo xuống thêm chút nữa đi.”

“Sao vậy?” Thấy Mộ Giáng Tuyết không nhúc nhích, Trường Tuế nghi hoặc hỏi một tiếng.

Cởi bỏ trung y, Mộ Giáng Tuyết đã cởi lý y xuống dưới xương bả vai. Hơi khựng lại, hắn ngoan ngoãn cởi y phục xuống tận m.ô.n.g, quay lưng về phía Trường Tuế không nghe ra cảm xúc: “Được chưa?”

Thấy vết thương trên lưng hắn đã lộ ra toàn bộ, Trường Tuế gật đầu: “Được rồi.”

Rửa sạch tay, Trường Tuế cúi người tới gần, cẩn thận rắc bột t.h.u.ố.c trong bình vào vết thương, còn chu đáo thổi hai cái. Không biết là do động tác của nàng quá mạnh, hay là những loại kim sang d.ư.ợ.c này quá mức kích thích, Trường Tuế cảm nhận rõ ràng cơ bắp dưới tay căng cứng, nhẹ giọng hỏi: “Rất đau sao?”

Giọng nói của Mộ Giáng Tuyết nghe rất bình tĩnh: “Cũng được.”

Trường Tuế tưởng hắn đang cậy mạnh, cũng không vạch trần, lại thả nhẹ động tác thêm một chút.

Vết thương trên người Mộ Giáng Tuyết rất nhiều, xử lý lại phiền phức, chẳng bao lâu Trường Tuế đã có chút đứng không vững.

Cơ thể nàng mới vừa hồi phục, tồn tại rất nhiều sự bất ổn, cần phải tĩnh dưỡng nhiều hơn. Đại khái là nàng giúp Mộ Giáng Tuyết băng bó giày vò quá lâu, lúc đứng thẳng dậy trước mắt đột ngột tối sầm, dưới chân không vững, nàng đầu nặng chân nhẹ ngã nhào về phía trước, đập đầu vào vai Mộ Giáng Tuyết.

“Sư tôn?” Đỡ lấy cơ thể sắp trượt xuống của Trường Tuế, Mộ Giáng Tuyết ngay cả y phục cũng chưa kịp mặc.

Trường Tuế thở dốc, mở to đôi mắt nhưng không nhìn rõ dáng vẻ của Mộ Giáng Tuyết. Nàng có chút hoảng loạn dụi dụi mắt, bị Mộ Giáng Tuyết nắm lấy tay ôm vào lòng: “Người sao vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sư tôn?!”

Bên tai ù đi, Trường Tuế không nghe rõ giọng nói của Mộ Giáng Tuyết, bất chấp sự ngăn cản càng dùng sức dụi mắt. Cho đến khi dụi đến mức mắt đau nhức ươn ướt, tầm nhìn trống rỗng mù mịt của nàng mới dần khôi phục, tiếng ù tai cũng theo đó yếu đi.

“Mộ, Mộ Giáng Tuyết…” Trước mắt xuất hiện hướng ánh sáng mờ ảo, Trường Tuế vươn tay về phía hắn.

Mộ Giáng Tuyết nắm lấy, bao bọc trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng nói: “Ta ở đây.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cảm nhận được sự run rẩy của người trong n.g.ự.c, ngữ khí của hắn có chút vội vã: “Là chỗ nào không thoải mái sao?”

Trường Tuế lắc đầu, tựa vào n.g.ự.c Mộ Giáng Tuyết dùng sức thở dốc. Cho đến khi tầm nhìn hoàn toàn khôi phục sự trong trẻo, nàng mới không khống chế được run giọng: “Dọa, dọa c.h.ế.t ta rồi…”

Nín nhịn hồi lâu mới ép nước mắt chảy ngược trở lại, nàng xoa dịu cảm xúc, cố gắng dùng ngữ khí không bận tâm nói: “Ta còn tưởng ta sắp mù rồi chứ.”

Mộ Giáng Tuyết không cười.

Hắn mím môi ngưng thị nàng, nhẹ nhàng dùng tay chạm vào đôi mắt sưng đỏ ngấn nước của nàng, rủ mắt nghiêm túc kiểm tra.

“Rốt cuộc là chuyện gì…” Khi nàng vẫn còn là thú thân, Mộ Giáng Tuyết đã giúp nàng bôi t.h.u.ố.c rồi. Vết thương ngoài da của nàng không nhiều cũng không nghiêm trọng, đa số đều là nội thương, theo lý mà nói không nên làm tổn thương đến mắt.

Xuất phát từ nhiều nguyên nhân, Trường Tuế mặc dù đã tin tưởng Mộ Giáng Tuyết, nhưng vẫn không muốn nói cho hắn biết chuyện phong ấn thần khí.

Nàng né tránh sự đụng chạm của hắn mỉm cười, nhìn mặt đất nói: “Không có gì đáng ngại, có thể là do nghỉ ngơi không tốt.”

Vừa dứt lời, nàng liền bị Mộ Giáng Tuyết bế ngang lên giường đá, dùng áo bào của mình bọc lấy nàng: “Vậy Sư tôn cứ nằm xuống nghỉ ngơi cho tốt, muốn cái gì thì nói cho ta biết, ta lấy giúp Người.”

Trường Tuế sửng sốt, không quen bị đối xử như vậy, cứ như nàng là món đồ sứ dễ vỡ nào đó vậy.

Đang định nói thêm gì đó, Mộ Giáng Tuyết bỗng nhiên hỏi: “Linh lực của Sư tôn vẫn chưa khôi phục sao?”

Trường Tuế trầm mặc.

Hóa ra hắn đã sớm nhìn ra rồi.

“Không sao đâu.” Mộ Giáng Tuyết vuốt ve má nàng: “Đều sẽ tốt lên thôi, Sư tôn đừng sợ.”

Trường Tuế theo bản năng phản bác: “Ta không có sợ…”

“Vậy Sư tôn cứ an tâm ở lại đây nghỉ ngơi, những chuyện khác, để ta an bài.”

Mộ Giáng Tuyết hoàn toàn không tin lời thoái thác của Trường Tuế, vô cùng lo lắng cho cơ thể của nàng, quyết định ra ngoài tìm thêm chút hoa cỏ d.ư.ợ.c thực, nhân tiện thám thính động tĩnh trong vương đô. Trường Tuế không có lý do gì để ngăn cản, tình trạng hiện tại của nàng cũng không tiện đi theo, chỉ có thể tạm thời ở lại đây dưỡng thương.