…Chỉ có thể tiếp tục phong ấn Cư Chư Bất Tức trong cơ thể mình.
Cho dù nàng đã vì thế mà mù lòa rơi xuống làm phàm nhân, cũng bắt buộc phải tiếp tục phong ấn nó trong cơ thể. Nếu khí vận của Linh Châu Giới chưa dứt, nàng lại được Thiên Đạo thương xót ban ân, vậy hãy để nàng trước khi mất đi ngũ quan luân hãm thành khôi lỗi, kết thúc tất cả chuyện này đi.
Đây là hy vọng cuối cùng của Trường Tuế.
Mộ Giáng Tuyết hoàn toàn không biết sự phức tạp trong đó, chỉ cho rằng việc Trường Tuế mù lòa là do bị thương gây ra, càng không thể đọc hiểu nguyên do khiến nàng sụp đổ yếu đuối.
Thông Tiên T.ử phong quang vô hạn của Linh Châu Giới ngày xưa, nay rơi xuống phàm trần bị đ.á.n.h thành yêu nghiệt, còn mất đi tu vi ngũ quan trở thành phế nhân. Mà kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này, chính là đồ đệ do chính tay nàng dạy dỗ ra - Mộ Giáng Tuyết.
Nàng nên hận hắn, nhưng hiện tại chỉ có thể tin cậy dựa dẫm vào hắn. Nàng oán hắn, nhưng Mộ Giáng Tuyết lại nắm lấy tay nàng nói với nàng: “Sau này ta sẽ làm đôi mắt của Người.”
“Cho dù mắt của Sư tôn không chữa khỏi được nữa, Người vẫn còn có ta. Sau này Sư tôn muốn đi đâu, ta sẽ đi cùng Người.”
Trường Tuế thầm nghĩ, nàng càng oán hận chính bản thân mình hơn.
Mộ Giáng Tuyết hiện tại càng lương thiện dịu dàng bao nhiêu, nàng lại càng thống hận bản thân trước kia không xứng làm thầy bấy nhiêu. Mở to đôi mắt, nàng không nhìn thấy thần sắc của Mộ Giáng Tuyết lúc này, chỉ có thể lẩm bẩm: “Ta muốn… về Linh Châu.”
Nàng nhắm mắt lại, những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má: “Mộ Giáng Tuyết, ngươi còn có thể… cùng ta về Linh Châu Giới không?”
Mộ Giáng Tuyết chưa từng nghe qua nơi này: “Linh Châu Giới ở đâu?”
Ở một nơi rất xa rất xa, xa đến mức Trường Tuế đã không thể chạm tới, nhớ lại cũng chỉ còn là sự hoang tàn đổ nát.
Linh Châu Giới mà Trường Tuế muốn về, là Linh Châu Giới linh khí t.h.a.i nghén vạn vật, vẫn chưa sụp đổ trước kia. Linh Châu Giới đó có Hoàn Lăng, có Thần Kiếm Tông cùng mấy vạn tông môn, còn có đồ đệ nhỏ luôn thích đi theo bên cạnh nàng. Đáng tiếc… sẽ không bao giờ có nữa.
Nàng thất thần nhìn vào hư không, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi rửa sạch đôi mắt nàng, giống như món đồ sứ vỡ nát.
Nàng đã mù lòa không thể nhìn thấy, Mộ Giáng Tuyết ở bên cạnh lặng lẽ nhìn nàng rất lâu. Hắn không nhúc nhích chằm chằm nhìn vào khuôn mặt nàng, cho đến khi những giọt nước mắt nóng hổi của nàng rơi xuống mu bàn tay đang đan vào nhau của hai người, Mộ Giáng Tuyết mới thấp giọng đáp một câu: “Được.”
“Ta cùng Người về Linh Châu Giới.”
Bất luận Linh Châu Giới mà nàng nói ở đâu, hắn đều sẽ cùng nàng trở về. Chỉ cần nàng có thể vui vẻ, hắn dùng hết mọi cách cho dù không từ thủ đoạn, hắn đều nguyện ý cùng nàng trở về.
Nhưng mà, “Đừng khóc nữa.”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộ Giáng Tuyết mang về không ít kim sang d.ư.ợ.c và y phục mới, còn tiện đường hái một ít hoa cỏ linh châu nấu cháo cho Trường Tuế.
Hắn thám thính được, sau khi bọn họ trốn khỏi vương cung, Nữ Đế bệnh nặng quần long vô thủ. Triệu Nguyên Tề dẫn trọng binh tiến vào làm chủ vương cung, đ.á.n.h phe cánh của Triệu Nguyên Lăng thành đồng lõa của yêu tà, vu khống khí vận của Bắc Lương là do bọn họ mà bị hủy hoại.
Hắn cùng Khâm Thiên Giám đã sa sút cấu kết với nhau, xúi giục triều thần nói phải dùng m.á.u của Triệu Nguyên Lăng hiến tế mới có thể giải trừ họa yêu tà của Bắc Lương. Phe của Triệu Nguyên Lăng không địch lại sự bao vây tiễu trừ bằng trọng binh của Triệu Nguyên Tề, thương vong t.h.ả.m trọng. Trong lúc đại loạn, y được thân tín hộ tống trốn khỏi vương cung, tung tích không rõ.
Hiện tại Triệu Nguyên Tề đang phái người khắp nơi lục soát bọn họ, đồng thời hạ lệnh thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót. Hiện nay trong ngoài vương thành lòng người bàng hoàng, đã có không ít bách tính vô tội phải bỏ mạng.
“Bắc Lương đã bị hắn khuấy đảo đến long trời lở đất, so với ta, ta thấy hắn mới càng giống yêu tà tàn bạo họa quốc hơn!”
Mộ Giáng Tuyết cười không thành tiếng, uốn nắn: “Sư tôn không phải yêu tà.”
Nhưng vì đôi mắt vàng này của nàng, trong mắt thế nhân chính là yêu tà.
“Triệu Nguyên Tề đúng là thủ đoạn giỏi.” Trường Tuế không thể không tự kiểm điểm: “Trước kia chỉ coi hắn là phế vật rỗng tuếch độc ác không có não, bây giờ xem ra là coi thường hắn rồi. Có thể nghĩ ra phương pháp kín kẽ âm tà như vậy, nghĩ đến ngày thường hắn đều đang giả ngốc.”
Nhưng mà… kỹ năng diễn xuất này của hắn chưa tránh khỏi cũng quá tốt rồi. Nhiều lần bị nàng và Triệu Nguyên Lăng chèn ép vẫn nhẫn nhịn không phát tác, lẽ nào chính là để chờ đợi đòn phản công cuối cùng này?
Trường Tuế luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng: “Hay là nói… bên cạnh hắn ngoài Tư Tinh ra, còn có cao nhân khác giúp đỡ hắn?”
Những ngày này, Trường Tuế lặp đi lặp lại việc xâu chuỗi lại những chuyện này, nắm lấy tay áo Mộ Giáng Tuyết hỏi: “Bọn họ tại sao có thể nghĩ ra cách dùng Càn Khôn Kính để vu khống ta? Không, nên nói là bọn họ làm sao có thể xác định ta là yêu tà?”
Ánh mắt Mộ Giáng Tuyết tối sầm lại, nắm ngược lại tay Trường Tuế nhạt giọng: “Có lẽ, bọn họ không cần xác định thì sao?”
Chỉ cần bọn họ muốn đ.á.n.h Trường Tuế thành yêu tà, vậy thì bất luận nàng có phải hay không, ngày hôm đó nàng cũng chỉ có thể là yêu tà. Có thể bọn họ cũng không ngờ tới đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ, lại thật sự khiến Trường Tuế hiện ra chân thân.
“Nhưng mà…” Cách nói tuy có thể thành lập, nhưng Trường Tuế vẫn cảm thấy kỳ lạ.
Nghĩ ngợi đến mức đau đầu, nàng bực bội đ.ấ.m đ.ấ.m vào đầu, cảm thấy các phương diện của mình đều đang yếu đi, ngay cả đầu óc cũng không còn linh hoạt như trước nữa.
“Được rồi, hiện tại manh mối của chúng ta không đủ, nghĩ nhiều hơn nữa cũng không có đầu mối.” Mộ Giáng Tuyết bưng cháo ngọt đã được ủ ấm tới, múc một thìa đưa đến bên môi Trường Tuế: “Thay vì nghĩ những thứ này, chi bằng trước tiên hãy nghĩ xem, làm thế nào để lật ngược ván cờ thua này.”
Trường Tuế thầm nghĩ, chỉ có nắm rõ đường đi nước bước của Triệu Nguyên Tề, mới dễ bề tùy cơ ứng biến đối phó hắn a. Nhưng nghĩ lại, hiện tại bọn họ đang lâm vào khốn cảnh, quả thực không mò ra được thêm manh mối nào, chỉ đành bỏ qua.