“Đang nói chuyện gì vậy?” Mộ Giáng Tuyết bưng cháo nóng đi vào.
Trường Tuế sờ soạng người đang tiến lại gần, men theo ống tay áo của hắn sờ lên trên, chạm tới lớp băng gạc dày cộm, tâm trạng của nàng rơi xuống đáy vực: “Ngươi bị thương tại sao không nói?”
Mộ Giáng Tuyết nắm lấy tay nàng: “Vết thương nhỏ thôi mà…”
“Vết thương nhỏ có thể chảy m.á.u đầy đất?” Nàng đã nói tại sao lúc đó mùi m.á.u lại nồng nặc như vậy, hóa ra là xuất phát từ người bên cạnh.
Mộ Giáng Tuyết thở dài một tiếng, có chút trách Thôi Nương lắm mồm, nhưng trước mặt Thôi Nương lại không thể nói nhiều. Hắn chỉ đành tới gần Trường Tuế, dán sát vào nàng nhỏ giọng giải thích: “Đừng nghe mụ ta nói bậy, chẳng qua là bị húc một cái, làm nứt vết thương cũ trước đó thôi.”
Trường Tuế suýt chút nữa quên mất, Mộ Giáng Tuyết vì cứu nàng mà bị trọng thương.
Hắn ôm nàng chạy trốn suốt một chặng đường, không rên một tiếng không kêu nửa lời đau đớn, khiến nàng lầm tưởng đã không còn đáng ngại. Cứ như vậy, đêm qua nàng nói hôm nay đi tìm a huynh, hắn lại không hề phản bác.
Trong lòng Trường Tuế dâng lên sự áy náy, hậu tri hậu giác nhận ra sự quan tâm của mình đối với đồ đệ quá ít ỏi.
“Sao không nói gì nữa?” Đại khái là vì Thôi Nương vẫn còn ở bên cạnh nhìn, Mộ Giáng Tuyết nâng má nàng lên, dịu dàng dỗ dành: “Tuế Tuế, đừng tức giận, vi phu biết lỗi rồi.”
Hàng mi dài của Trường Tuế lại bị dọa cho run rẩy dữ dội. Bất luận nghe bao nhiêu lần, nàng đều không thể quen được việc đồ đệ nhà mình xưng hô vi phu: “Ta không có tức giận.”
Nàng chỉ đang giận chính bản thân mình mà thôi, cảm thấy bản thân quá mức ích kỷ vô tình, đã nói là phải làm một Sư tôn tốt nhưng lại luôn phạm sai lầm.
“Phu quân.” Trường Tuế nhả chữ rõ ràng, mang theo chân tình thực cảm: “Cứ coi như là vì ta, chàng nhất định phải sống cho tốt.”
Sống cho tốt, làm một người lương thiện cho tốt, bảo vệ bản thân cho tốt, đừng vì nàng mà bị thương chịu ủy khuất nữa.
Mộ Giáng Tuyết dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nhẹ giọng nói được: “Đều nghe theo Tuế Tuế.”
Để giúp Mộ Giáng Tuyết dưỡng thương, Trường Tuế chỉ đành tạm hoãn kế hoạch tìm kiếm a huynh, tiếp tục ở lại trong tiểu sơn thôn.
Không biết có phải nàng nghĩ nhiều rồi không, những ngày này nàng luôn cảm thấy Thôi Nương đang chằm chằm nhìn bọn họ. Bất luận nàng ở đâu mụ cũng phải sán lại nói chuyện, cho dù Trường Tuế trốn trong phòng, mụ cũng phải tìm cớ đi vào, nói cái gì mà ở cùng vợ chồng trẻ có thể khiến bản thân trẻ ra.
Trường Tuế cảm thấy, Thôi Nương đã nảy sinh nghi ngờ đối với bọn họ.
Vì sự xuất hiện không nơi nào không có của mụ, Trường Tuế chỉ đành cả ngày dính lấy Mộ Giáng Tuyết, một tiếng phu quân hai tiếng phu quân gọi đến mức tê liệt, nghe Mộ Giáng Tuyết gọi nàng Tuế Tuế cũng cảm thấy thuận tai hơn. Thời gian lâu dần, nàng có lúc sẽ ảo giác bọn họ là phu thê thật sự, chỉ có thể nói diễn kịch lâu rồi, người trong kịch chìm vào trong kịch tê liệt bản thân, đây là một chuyện rất đáng sợ.
Bắt buộc phải nghĩ cách rồi.
Cảm giác ch.óng mặt quen thuộc ập đến, trước mắt nàng tối sầm bên tai ù đi, có một khoảnh khắc không nghe thấy âm thanh bên ngoài.
“Tuế Tuế.”
“Tuế Tuế, nàng sao vậy?” Mộ Giáng Tuyết ôm lấy nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường Tuế há miệng, có chút không nói nên lời, có thể cảm nhận rõ ràng sự trôi đi của sinh mệnh lực bản thân.
Đại trận phong ấn lại bắt đầu tằm thực nàng rồi.
Mất đi sự che chở của sơn linh địa khí, cháo hoa mỗi ngày Mộ Giáng Tuyết nấu cho nàng hiệu quả rất nhỏ, hiện tại đã không bảo vệ được nàng nữa rồi. Đến nửa đêm, cơ thể Trường Tuế tuy chưa hóa lại thành thú thái, nhưng hôn hôn trầm trầm đã hiện ra trạng thái hư hóa.
Mộ Giáng Tuyết ôm c.h.ặ.t nàng, cằm tì vào hõm cổ nàng đi sờ tóc nàng, mái tóc đen vốn dĩ mềm mượt xuyên qua kẽ tay hắn một cách hư ảo, không thể chạm vào được nữa.
“Sao lại… yếu đến mức này chứ?” Mộ Giáng Tuyết rủ rèm mi, thấp giọng lẩm bẩm.
Yếu hơn trong dự tính của hắn quá nhiều.
Theo kế hoạch, thực ra hắn đã sớm nên đưa Trường Tuế trở về rồi. Nhưng khi hắn ôm lấy Sư tôn, nghe thấy Sư tôn mềm mại yếu ớt gọi hắn là phu quân, hắn lại cảm thấy cứ tiếp tục trốn chạy như vậy cũng không tồi.
Không có sự quấy rầy của những người khác, tránh xa trung tâm quyền thế với cái gọi là trách nhiệm chính nghĩa, hắn muốn cùng Sư tôn của hắn mãi mãi ở lại nơi này, tiếng phu quân kia hắn nghe trăm lần không chán.
Nhưng mà, tại sao lại yếu đến mức này chứ?
“Tuế Tuế.”
Mộ Giáng Tuyết nhẹ nhàng gọi tên nàng: “Gọi ta một tiếng phu quân nữa, được không…”
Người trong n.g.ự.c mất đi ý thức, ngoan ngoãn nép vào vai hắn, hiện tượng hư hóa ngày càng nặng.
Mộ Giáng Tuyết nhắm mắt lại.
Lần đầu tiên cảm thấy chán ghét việc Trường Tuế rúc trong n.g.ự.c hắn chìm vào giấc ngủ sâu.
Trước kia hắn tưởng rằng mình chỉ thích Sư tôn thân cận với hắn, hiện tại mới phát hiện, thứ hắn muốn không chỉ là một Sư tôn ốm yếu có thể cuộn tròn trong n.g.ự.c hắn, mà còn muốn nàng có thể cười có thể cử động, có thể nhẹ nhàng mềm mại gọi hắn một tiếng phu quân, cho dù chỉ là một tiếng Mộ Giáng Tuyết đùng đùng nổi giận.
“Đợi ta.” Mộ Giáng Tuyết hôn lên trán Trường Tuế, pháp ấn màu xanh biếc ảm đạm vô quang.
Một con rắn đen nhỏ từ cổ tay Mộ Giáng Tuyết chui ra, cẩn thận cuộn tròn trên cổ tay Trường Tuế.
Ánh ban mai le lói, chân trời truyền đến một tiếng chim hót lanh lảnh.
Không biết từ lúc nào, trên cọc gỗ trong sân có thêm một con ưng trắng, nó nghiêng đầu nhìn cơ thể khôi lỗi nứt toác lăn lóc, vỗ vỗ cánh. Y phục trên người Mộ Giáng Tuyết trắng như tuyết, hắn hờ hững quét sạch nội dung trên tờ giấy, phát ra một tiếng cười khẩy không mang theo cảm xúc.
Hàng mi dài khẽ nhấc, hắn đưa tay đi chạm vào bầu trời xám xịt, năm ngón tay thon dài xòe ra rồi lại nắm c.h.ặ.t, phảng phất như có thể chạm tới vương đô phồn hoa ẩn nấp trong màn sương mù mờ ảo… Phía trên vương đô, là vương cung được đắp nặn thành l.ồ.ng giam bằng bảo châu ngọc thạch, đó là chiếc l.ồ.ng đẹp nhất mà Mộ Giáng Tuyết có thể nghĩ tới, là nơi bọn họ sắp trở về.