Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 115



“Đó rõ ràng là đôi mắt của dã thú, nhìn một cái là sẽ gặp xui xẻo đấy!” Có người kích động nói: “Ngày hôm đó ta chính mắt nhìn thấy, ả không chỉ tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t lão Đế sư, còn xé xác sống không ít thuật sĩ cao giai. Yêu tà đáng sợ như vậy ngươi còn có tâm trạng ngắm mặt, không sợ ả ăn tươi nuốt sống ngươi sao.”

“Ả có giỏi thì ra đây ăn đi.” Người kia sĩ diện phản bác: “Nói đáng sợ như vậy, còn không phải là bị Bệ hạ bắt lại nhốt vào l.ồ.ng sao. Nghe nói còn là Giáng Tuyết công t.ử đích thân ra tay đấy, ả mà thật sự lợi hại như vậy, sao có thể ngay cả đồ đệ cũng đ.á.n.h không lại.”

“Ta thấy là do các ngươi gan nhỏ bốc phét thì có.”

“Ngươi thì biết cái rắm! Điều này chỉ có thể chứng minh Giáng Tuyết công t.ử lợi hại hơn ả, nếu không chúng ta đều bị ả ăn thịt rồi!” Người bị mắng đè nén hỏa khí nói: “Ngươi có biết Bệ hạ vừa rồi bị ả dọa cho thành cái dạng gì không, nghe nói bây giờ vẫn chưa hoàn hồn, Giáng Tuyết công t.ử và các y quan đều đang hầu hạ trong tẩm cung, ngươi cảm thấy ngươi có thể lợi hại hơn Bệ hạ sao…”

Âm thanh dần trở nên mờ nhạt, Trường Tuế vẫn luôn ngẩn người cuối cùng cũng có chút phản ứng. Nàng có chút mờ mịt chớp chớp mắt, lẩm bẩm tự ngữ: “Vậy mà… sợ đến thế sao?”

Quả nhiên, là nàng quá ngây thơ rồi.

Nàng tin lời an ủi của Mộ Giáng Tuyết, quá tự tin vào Thánh Đức Nữ Đế, vì a huynh cũng quá sốt sắng, lại lỗ mãng không màng hậu quả cho rằng, chỉ cần gặp Bệ hạ giải thích rõ ràng mọi chuyện, Bệ hạ liền có thể tiếp nhận nàng.

Sau khi nàng nói ra thỉnh cầu của mình, Mộ Giáng Tuyết ngay trong đêm đó đã đưa nàng vào thánh tẩm.

Ban đầu, cảm xúc của Thánh Đức Nữ Đế rất ổn định, nghe giọng nói khôi phục không tồi.

Cho đến khi Mộ Giáng Tuyết đưa nàng đang trốn sau bình phong ra, tháo mũ trùm đầu để lộ dung mạo của nàng, dịu dàng gọi tên nàngTrường Tuế nghe thấy tiếng chén trà rơi vỡ.

Không đợi nàng mở miệng nói một lời giải thích, liền nghe thấy tiếng la hét ch.ói tai của Nữ Đế: “Yêu tà to gan ngươi lại còn dám đến, người đâu, hộ giá! Mau hộ giá!”

Giống như chịu phải đả kích to lớn nào đó, ngay sau đó, là các loại đồ vật đập về phía nàng. Thánh Đức Nữ Đế gần như đem tất cả những thứ có thể ném đều đập về phía nàng, lệ thanh la hét: “Trong cung xuất hiện yêu tà, thuật sĩ Hàm Ninh Các đâu!”

“Mộ Giáng Tuyết, ngươi đang làm cái gì!”

Mộ Giáng Tuyết ôm lấy Trường Tuế, che chở nàng trong n.g.ự.c, dùng lưng cản lại những đồ sứ chén trà đập về phía nàng.

“Được lắm, các ngươi quả nhiên là cùng một giuộc.” Trạng thái của Nữ Đế gần như điên loạn.

Bà thời trẻ từng ra chiến trường, sau khi xưng đế từng g.i.ế.c yêu, không phải yêu tà nào cũng có thể dọa được bà. Sự xuất hiện của Trường Tuế đối với bà đả kích quá lớn, hoàn hồn lại, thấy Mộ Giáng Tuyết lại còn dám che chở nàng, giận không kìm được lập tức rút bội kiếm, đ.â.m về phía hai người.

Mộ Giáng Tuyết bị đ.â.m trúng xương bả vai, Trường Tuế không nhìn thấy thương thế của hắn, chỉ ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo lẫn với mùi m.á.u tanh, không dễ ngửi cho lắm.

Sau đó cấm vệ quân cùng thuật sĩ của Hàm Ninh Các cùng xông vào, bao vây nàng và Mộ Giáng Tuyết vào giữa. Nàng nghe thấy Nữ Đế lạnh lùng chất vấn: “Mộ Giáng Tuyết, ngươi rốt cuộc là muốn cứu Cô hay hại Cô!”

Mộ Giáng Tuyết ý đồ giải thích: “Thần đối với Bệ hạ trung tâm cẩn cẩn, tuyệt không hai lòng, chỉ là muốn…”

“Vậy thì ngươi hãy bắt yêu nghiệt này lại hiến cho Cô!”

Nữ Đế không muốn nghe hắn ngụy biện, uy bức nói: “Cô đã sớm nói với ngươi, yêu tà trên thế gian này không đội trời chung với nhân tộc ta. Ngươi nếu muốn hiệu trung với Cô, thì phải g.i.ế.c ả, nếu không Cô làm sao dám tin một đồ đệ của yêu tà?”

“Mộ Giáng Tuyết, bắt ả lại!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chỉ cần ngươi g.i.ế.c ả, vị trí Quốc sư của Bắc Lương chính là của ngươi. Cô cho phép ngươi vinh quang ân điển dưới một người trên vạn người, tân đế ngày sau cũng lấy ngươi làm tôn.”

“Ngươi còn đang do dự cái gì?”

“Mộ Giáng Tuyết, bắt ả lại a!”

Trường Tuế khó nhọc hít vào không khí, trái tim đau đớn dữ dội, đại khái là đại trận phong ấn lại đang phản phệ nàng rồi.

Nhắm mắt lại, cho dù đã cách nửa đêm, Trường Tuế vẫn có thể nhớ rõ sự thúc giục sắc nhọn của Nữ Đế, giống như nếu hắn không đưa ra lựa chọn, sẽ bắt bọn họ cùng c.h.ế.t ở đây.

Trường Tuế bỗng nhiên có chút muốn cười.

Nàng cười bản thân hẳn là đáng sợ đến mức nào, mới có thể dọa một Đế vương luôn lạnh lùng duệ trí thành một bạo quân hùng hổ dọa người. Nàng tuy không nhìn thấy, nhưng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ thất thái phát cuồng của Nữ Đế, xa lạ đến mức khiến nàng luống cuống. Luống cuống đến mức cho đến khi bị nhốt lại, đều không thể nói thêm một lời biện giải nào nữa.

Nàng biết, bất luận nói cái gì, đều vô dụng rồi.

Gió lạnh căm căm vô tận lấp đầy nội tâm trống rỗng, gào thét nảy sinh những cảm xúc u ám. Trường Tuế giờ phút này ngồi trong l.ồ.ng, có thể an tĩnh tê liệt không bi không giận ngồi trong l.ồ.ng, đại khái toàn bộ là nhờ đồ đệ của nàng.

Chỉ một câu này, đủ rồi.

Trường Tuế kéo kéo sợi xích sắt kẹt trên cổ, chiếc vòng cổ lạnh cứng siết khiến nàng hô hấp không thuận, nương theo động tác của nàng vang lên tiếng loảng xoảng.

Thật chật vật.

Trường Tuế c.ắ.n môi dưới, lúc lấy thân phận Sư tôn yêu cầu Mộ Giáng Tuyết bắt mình, biểu hiện rộng lượng bao nhiêu, đợi sau khi Mộ Giáng Tuyết rời đi, nàng hiện tại liền có bấy nhiêu khó xử.

Lời tuy nói đều êm tai, nhưng bị người ta giống như súc sinh khóa trong l.ồ.ng, nàng thủy chung khó lòng tiếp nhận.

“Đợi ta.”

Nhớ tới lời Mộ Giáng Tuyết để lại trước khi đi, Trường Tuế nắm c.h.ặ.t chuỗi tay hoa tuyết..

Trong thánh tẩm, mùi huân hương nồng nặc lan tỏa.

Mộ Giáng Tuyết gảy gảy tàn hương trong lư, mở nắp lư lại bỏ thêm vài miếng hương liệu, nhạt giọng hỏi: “Bệ hạ đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Thánh Đức Nữ Đế mệt mỏi tựa trên mỹ nhân tháp, hít sâu vài ngụm huân hương, sắc mặt đen sạm khó coi cuối cùng cũng dần chuyển biến tốt, khàn giọng đáp: “Đỡ hơn nhiều rồi.”

Cung tỳ bên cạnh xoa bóp thái dương cho bà, cúi gầm mặt không dám thở mạnh, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại.