Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 123



Mộ Giáng Tuyết nhạt giọng đáp: “Tự nhiên không quá tin.”

Con trai ruột do yêu nữ Trường Tuế tìm về, cho dù đủ loại chi tiết đều chứng thực là con trai ruột của mình, vì tầng quan hệ này của Trường Tuế, luôn khiến người ta đề phòng e sợ. Thêm vào đó là những lời đồn đại Triệu Nguyên Tề rải rác trước đó, đại đa số mọi người đều tin rằng Triệu Nguyên Lăng là đồng mưu của Trường Tuế, đều là yêu nghiệt đến họa hại Bắc Lương.

“Tuy không quá tin, nhưng Thái t.ử điện hạ đã là cơ hội cuối cùng của Bắc Lương.”

Việc cấp bách trước mắt, chính là nhanh ch.óng tìm lại Triệu Nguyên Lăng rửa sạch ô danh cho y, để Thánh Đức Nữ Đế một lần nữa tín nhiệm y, giao phó đế vị: “Nhưng ta phái người tìm khắp Bắc Lương, khắp nơi đều không thám thính được tung tích của bọn họ.”

Mộ Giáng Tuyết nói cho Trường Tuế biết, hiện tại không chỉ là Thánh Đức Nữ Đế không tín nhiệm Triệu Nguyên Lăng, vì thông tin sai lệch, Triệu Nguyên Lăng cũng trốn tránh người từ vương đô tìm đến, lầm tưởng là cạm bẫy lùng bắt bọn họ, không chịu hiện thân.

“Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa.”

Không biết từ lúc nào, Mộ Giáng Tuyết đã đi đến bên cạnh Trường Tuế.

Hắn chắn ở đầu gió, che chắn cho Trường Tuế luồng gió ùa vào, đồng thời cũng che khuất thiên quang mà Trường Tuế không nhìn thấy.

“Ta nhớ, Sư tôn từng nói, có cách liên lạc được với Thái t.ử.” Ánh sáng quá gắt làm mờ đi dung nhan của Mộ Giáng Tuyết, hắn hơi nghiêng người, vuốt ve những sợi tóc vương trên má Trường Tuế, chất giọng cực kỳ dịu dàng: “Sư tôn có thể nói cho ta biết, làm thế nào để tìm được Thái t.ử điện hạ không?”

“…”

“…”

Trong lúc chạy trốn trước đó, Trường Tuế chưa từng nói rõ nên liên lạc với Triệu Nguyên Lăng như thế nào, là vẫn còn lưu lại vài phần cảnh giác đề phòng. Mà nay nàng bị nhốt trong lầu giam, nhất cử nhất động của Mộ Giáng Tuyết nàng đều nhìn thấy trong mắt, nàng nghĩ, nàng nên hoàn toàn tin tưởng hắn rồi.

Hiện tại, nếu ngay cả hắn nàng cũng không tin tưởng, còn có thể tin tưởng ai đây? Nàng cũng nên cho bản thân một chút tự tin, tự tin nàng đã giúp Mộ Giáng Tuyết tịnh hóa ác hồn, đứng trước mặt nàng là đồ đệ tốt do nàng dốc lòng nuôi dạy, sẽ không hại nàng, càng sẽ không có tâm hại người.

Chỉ hơi do dự, Trường Tuế liền đem phương pháp báo cho biết: “Ngươi phái người đến miếu tự thám thính, nếu có cây lớn ngoài miếu buộc chỉ đỏ cầu nguyện, lưu chữ Tuế Tuế bình an, vậy thì có người của bọn họ ở đó. Mặc y phục trắng đeo túi hương ta đưa, tự sẽ có người tiếp ứng.”

Đây là để đề phòng t.a.i n.ạ.n bất ngờ dẫn đến hai người mất liên lạc, chủ ý do Triệu Nguyên Lăng nghĩ ra, túi hương cũng là y đưa cho nàng từ rất sớm, nghe nói là độc nhất vô nhị.

Khi giao túi hương cho Mộ Giáng Tuyết, không hiểu sao, Trường Tuế có chút bất an.

“Sư tôn?” Nắm c.h.ặ.t túi hương không chịu buông tay, Mộ Giáng Tuyết không cưỡng đoạt, mà buông lỏng tay. Hắn dùng ngữ khí rất bình tĩnh hỏi: “Là còn có vấn đề gì sao?”

Trường Tuế há miệng, không biết nên nói gì.

“Mộ Giáng Tuyết.” Do dự một lát, nàng vén ống tay áo của mình lên, nàng gọi tên hắn dò hỏi: “Ngươi nói cho ta biết, nó… hiện tại là màu gì?”

Hắn rủ mắt tỉ mỉ nhìn một lát, giống như cảm thấy nhìn không kỹ, lại nắm lấy cổ tay nàng nâng lên trước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạn bất kinh tâm dùng ngón tay lướt qua mặt dây chuyền hoa tuyết sắc bén, hắn đáp: “Màu trong suốt.”

Trường Tuế tựa như có chút không dám tin: “Liền… không có một tia tạp sắc nào sao?”

Mộ Giáng Tuyết đáp: “Không có.”

Là màu trong suốt thuần tịnh vô ngần.

Trường Tuế cười rồi.

Đôi mắt cười cong cong giống như vầng trăng khuyết trong vắt, là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng. Ngón tay buông lỏng lực đạo, nàng nhét túi hương cho Mộ Giáng Tuyết: “Nhanh ch.óng tìm lại a huynh.”

Mộ Giáng Tuyết nắm c.h.ặ.t túi hương, đáp: “Được.”.

Trường Tuế nhớ rõ, lúc trước trong bức thư lưu lại cho mình có nhắc tới, thể băng tinh tuyết hoa là ác niệm ngưng kết, huyết ý càng nặng, ác niệm càng sâu. Chỉ có nàng đem ác hồn trên người Mộ Giáng Tuyết triệt để tịnh hóa, mặt dây chuyền mới hóa thành màu trong suốt vô ngần.

Ban đầu, Trường Tuế có chút nghi lự, cho đến khi dưới sự dạy dỗ của nàng, nàng nhìn thấy Mộ Giáng Tuyết trở nên ngày càng tốt, màu sắc của mặt dây chuyền đỏ sẫm ngày càng đậm, mới triệt để tin tưởng.

Nói như vậy, nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành rồi, tại sao nàng vẫn còn ở phàm thế?

Trường Tuế tỉ mỉ suy nghĩ, bức thư lưu lại lúc trước quá mức súc tích, rất nhiều điều đều cần nàng cân nhắc giải mã. Bây giờ nghĩ lại, e rằng mặt dây chuyền biến thành màu trong suốt là khâu then chốt nhất để hoàn thành nhiệm vụ, sau đó còn phải tiếp tục canh giữ hắn, luôn canh giữ đến khi cỗ thân thể không bị ác niệm khống chế này đi hết một đời, mới tính là nhiệm vụ chung kết.

May quá.

Trường Tuế thở hắt ra một hơi, trăm năm phàm thế bất quá chỉ trong cái b.úng tay, bao nhiêu năm nay nàng đều vượt qua rồi, thời gian còn lại nàng canh giữ nổi.

Nhẹ nhàng vuốt ve chuỗi tay trên cổ tay, Trường Tuế cong khóe môi ý cười không dứt, suy nghĩ sau khi nhiệm vụ hoàn thành, làm thế nào để mang theo hồn linh của Hoàn Lăng cùng về nhà.

Nàng vui mừng quá sớm rồi, quên mất trong cơ thể còn phong ấn thần khí Cư Chư Bất Tức. Chỉ cần phong ấn không phá, đại trận phong ấn sẽ luôn lấy huyết nhục tinh khí của nàng làm chất dinh dưỡng, cho đến khi moi rỗng nàng biến thành khôi lỗi mất đi ngũ quan.

Sau đó không lâu, vị giác của Trường Tuế mất đi.

Ban đầu, nàng chỉ cho rằng Hàm Ninh Các đổi đầu bếp, thích khẩu vị nhạt. Sau đó, mùi vị ngày càng nhạt nhẽo khiến nàng ăn uống không ngon miệng. Mộ Giáng Tuyết để dỗ nàng ăn cơm, liền làm bánh hoa mai, đáng tiếc xảy ra sự cố.

Có cung tỳ lỗ mãng đ.á.n.h đổ hũ mật cát, hơn nửa hũ mật cát bị đổ vào trong nhân bánh, cả phòng thơm ngọt.

Hồng mai hái không dễ, cần phải dậy sớm hái những bông hoa mai còn đọng sương hoa, mới có thể để Trường Tuế hấp thụ được linh khí ẩn chứa trong hoa thực. Vì dính quá nhiều mật cát, l.ồ.ng bánh này vốn dĩ định bỏ đi, là dưới sự kiên trì của Trường Tuế, mới có cơ hội dọn lên bàn.