Người nọ không đáp, bưng đồ cắm cúi đi tới, lỗ mãng đ.â.m sầm vào người Trường Tuế.
Bịch…
Là tiếng đĩa ngọc rơi vỡ, trái cây bánh ngọt lăn lóc đầy đất. Người nọ hoảng hốt xin lỗi, nghe giọng nói là một cô nương rất trẻ.
Trường Tuế bị đụng lùi lại hai bước, lảo đảo vịn lấy cột hành lang, cứng đờ cơ thể không lên tiếng, cho đến khi người nọ rời đi.
Ngón tay khẽ động, nàng cảm nhận được thứ bị nhét vội vào lòng bàn tay mình, mỏng manh thon dài hẳn là một mảnh giấy, không nhịn được dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát vài cái. Chuyện này là sao đây?
Dung nhan che giấu dưới mũ trùm đầu trở nên mờ mịt, Trường Tuế lúc này không biết nên cười hay nên khóc. Nàng không biết người nhét giấy cho nàng là ai, lại vì nguyên cớ gì, chỉ tò mò vị muốn truyền tin tức cho nàng kia, có biết nàng đã mù lòa hay không.
“Trong tay Sư tôn cầm thứ gì vậy?” Mộ Giáng Tuyết lặng yên không một tiếng động xuất hiện phía sau nàng.
Những ngón tay thon dài luồn vào lòng bàn tay nàng, ý đồ rút tờ giấy ra. Trường Tuế theo bản năng thu tay lại, kéo theo ngón tay của Mộ Giáng Tuyết cũng bị bao bọc nắm c.h.ặ.t, Mộ Giáng Tuyết tựa hồ có chút kinh ngạc: “Sư tôn?”
Trường Tuế mím môi, không hiểu sao không muốn để Mộ Giáng Tuyết nhìn thấy tờ giấy, nhưng trước mắt người nàng có thể tin tưởng chỉ có hắn, muốn biết nội dung trên giấy, cũng chỉ có thể dựa vào hắn thuật lại.
Chậm chạp nới lỏng lòng bàn tay, Trường Tuế buông ngón tay Mộ Giáng Tuyết ra, mặc hắn lấy tờ giấy đi, truyền đến tiếng mở giấy sột soạt khẽ khàng.
Tờ giấy chưa rộng bằng hai ngón tay, nội dung trên đó hẳn là ít ỏi, liếc mắt một cái là nhìn hết. Không biết vì sao Mộ Giáng Tuyết chần chừ không nói, Trường Tuế không nhìn thấy thần sắc của hắn, cũng không đoán được nội dung tờ giấy, chỉ có thể lên tiếng hỏi: “Trên đó viết gì?”
Mộ Giáng Tuyết phát ra tiếng cười tựa như tiếng thở, quá đỗi nhạt nhẽo khinh miệt lại không giống như đang cười.
Kẹp tờ giấy mỏng manh, hắn nhất thời thật đúng là không biết nên trả lời thế nào, ánh mắt tối tăm bất định. Mộ Giáng Tuyết nhìn những cành kim mai đung đưa phía xa, cân nhắc điều gì đó. Cho đến khi Trường Tuế lại giục một lần nữa, hắn mới nghe thấy chính mình lên tiếng: “Gặp phải ám toán, hãm sâu lao ngục, khẩn cấp chờ cứu.”
Đây là nội dung chân thực trên tờ giấy, lần này, hắn không lừa nàng.
“…”
Mười sáu chữ ngắn ngủi, rõ ràng rành mạch lại khiến người ta không hiểu ra sao, Trường Tuế hoàn toàn không biết là có ý gì.
Là ai gặp phải ám toán, ai hãm sâu lao ngục muốn yêu ma là nàng đi cứu? Lúc đưa thư còn không biết nàng mù mắt không nhìn thấy nội dung sao? Tờ giấy này rốt cuộc là muốn cho nàng xem, hay là muốn cho Mộ Giáng Tuyết bên cạnh nàng xem đây?
Tất cả đều là một mớ bòng bong.
Vẫn là câu trả lời của vô số lần trước đây: “Không có.”
Mộ Giáng Tuyết nói bọn họ đã lật tung cả Bắc Lương, tìm khắp nơi cũng không thấy ngôi chùa lưu lại sợi dây đỏ hứa nguyện trong miệng Trường Tuế, Triệu Nguyên Lăng giống như bốc hơi khỏi thế gian.
Sao có thể như vậy được? Nhưng mà, không nên a.
Trường Tuế không nói nữa, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy ngày sau đó, Mộ Giáng Tuyết dường như đặc biệt bận rộn, ở lại trong lâu canh giữ nàng chỉ có Tú Cầm, càng ngày càng trầm mặc.
Trường Tuế càng nghĩ càng thấy chuyện này có uẩn khúc, thế nhưng để Mộ Giáng Tuyết truy tra người nhét giấy cho nàng, lại cũng mãi không có âm tín. Nàng có chút khó hiểu, người nọ dùng phương thức vụng về như vậy để truyền tin, hẳn là không nghĩ tới chuyện trốn khỏi Hàm Ninh Các nữa, nhiều ngày như vậy sao có thể không tìm thấy chứ?
Trong lòng nàng dần dần có một suy đoán to gan…
Mộ Giáng Tuyết có chuyện giấu nàng, rất có thể liên quan đến huynh trưởng.
“Tú Cầm.” Trường Tuế không kìm nén được nữa: “Đi gọi Mộ Giáng Tuyết tới đây!”
Bên ngoài phòng trống rỗng không một tiếng động.
Nàng nhịn không được lại gọi thêm hai tiếng, nhưng trước sau không có người đáp lại. Ngay khi nàng chuẩn bị đứng dậy, cửa phòng đột nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra: “Tôn tọa!”
Có người vội vã chạy vào, bùm một tiếng quỳ rạp xuống đất, khóc lóc nói: “Nô tỳ cuối cùng cũng được gặp Người rồi, Tôn tọa… Người chịu khổ rồi!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Trường Tuế dò xét gọi một tiếng: “Thanh Kỳ?”
“Là, là nô tỳ!” Thanh Kỳ nghẹn ngào trả lời.
Khác với lời Tú Cầm nói là được điều đi làm trọng chức, Thanh Kỳ nói nàng ta bị Mộ Giáng Tuyết giam lỏng, canh giữ nghiêm ngặt không cho phép đến gần Quan Tinh Lâu. Lần này có thể trốn ra gặp nàng, toàn bộ là dựa vào Long Ảnh Quân của Thái t.ử. Nàng ta hoảng hốt giục giã: “Tôn tọa mau theo ta đi thôi, lát nữa Tú Cầm tỉnh lại thì rắc rối to.”
Trường Tuế ngồi im không nhúc nhích: “Ngươi muốn đưa ta đi đâu?”
Thanh Kỳ sửng sốt: “Người không xem tờ giấy…”
Chạm phải đôi kim đồng trong vắt của Trường Tuế, Thanh Kỳ rùng mình một cái, có chút không dám tin: “Người, Người thật sự không nhìn thấy nữa sao?”
Mộ Giáng Tuyết phong tỏa tin tức cực kỳ nghiêm ngặt, bọn họ chỉ biết nàng bị giấu ở Quan Tinh Lâu, lại không biết thêm nội tình bên trong.
Sắc mặt trắng bệch đi vài phần, Thanh Kỳ mất đi chủ kiến: “Chuyện này phải làm sao bây giờ… Bọn họ đem con đường sống của Thái t.ử điện hạ đều đặt cược vào bên phía Người…”
Nghe thấy tin tức của huynh trưởng, Trường Tuế ngắt lời nàng ta: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.”
Thanh Kỳ nói ra nội dung hoàn toàn trái ngược với Mộ Giáng Tuyết: “Người của Tân đế cầm theo hương nang của Người tìm được nơi ẩn náu của Điện hạ, đã áp giải ngài ấy vào t.ử lao. Long Ảnh Quân nhiều lần giải cứu đều không thành công, chỉ có thể cầu xin sự giúp đỡ của Người.”
Mặc dù rất nhiều người đều cảm thấy, Trường Tuế đã phản bội Thái t.ử, nhưng Thái t.ử vẫn tin tưởng Trường Tuế, Long Ảnh Quân cũng chỉ đành mạo hiểm truyền tin cho Trường Tuế, bọn họ đã bị ép đến bước đường cùng.
Tân đế gì chứ? Long Ảnh Quân gì chứ? Một chuỗi tin tức đập vào mặt Trường Tuế, nàng nhất thời không thể tiếp nhận nổi có chút choáng váng, không quá chắc chắn lặp lại: “Ngươi nói… Huynh trưởng bị nhốt vào t.ử lao?”