Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 135



Mộ Giáng Tuyết nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, mặc kệ nàng giãy giụa giúp nàng lau khô nước nóng trên mu bàn tay, rũ hàng mi ướt át nhạt giọng: “Người có thể thất vọng bằng ta sao?”

“Sư tôn phát độc thề nói coi ta như tròng mắt mà yêu thương, vì a huynh yêu dấu của Người, lại một lần nữa vứt bỏ ta.”

Giống như không nhìn ra sự run rẩy của Trường Tuế, hắn a một tiếng đi chạm vào mắt Trường Tuế, dùng chất giọng ôn hòa nói ra lời trào phúng tràn ngập ác ý: “Suýt chút nữa quên mất, mắt của Sư tôn đã mù rồi, Sư tôn mất đi đôi mắt, trong lòng tự nhiên cũng không còn ta nữa.”

Đối mặt với Mộ Giáng Tuyết đầy miệng ngụy biện tà thuyết, Trường Tuế căn bản tranh cãi không lại, tức giận kích phát bản năng dã thú, một ngụm c.ắ.n lên cổ tay hắn đang sờ tới. Răng nanh sắc nhọn đ.â.m vào da thịt hắn, nếm được mùi m.á.u tươi cũng không chịu buông miệng.

Nàng thật hận không thể c.ắ.n c.h.ế.t hắn!

Vết m.á.u ngoằn ngoèo men theo xương cổ tay trượt xuống, nhỏ xuống ống tay áo nở ra từng đóa huyết hoa. Trong miệng Trường Tuế tràn ra tiếng nức nở khổ sở, cố chống đỡ không chịu khóc.

Mộ Giáng Tuyết mặc cho nàng c.ắ.n, nhìn ra sự sụp đổ của Trường Tuế, còn có tâm trạng dùng bàn tay trái rảnh rỗi giúp nàng vuốt lại mái tóc rối, hỏi: “Tâm thống sao?”

Hắn rõ ràng đang cười, nhưng trong đôi mắt đen kịt lại tích tụ sương mù, không hề có ý cười.

Mộ Giáng Tuyết nghiêng người dán vào bên tai Trường Tuế, dùng âm thanh của hơi thở tố cáo: “Ta còn đau hơn Người.”

Đau đến mức đã không cảm nhận được nhịp tim: “Triệu Nguyên Lăng kia rốt cuộc tốt ở điểm nào, khiến Người vì hắn mà hết lần này đến lần khác vứt bỏ ta?”

“Ta có thể vĩnh viễn lựa chọn Người tin tưởng Người, vô điều kiện đứng bên cạnh Người, còn Người luôn có ngàn vạn lý do bất đắc dĩ để vứt bỏ ta. Sư tôn, Người nói cho ta biết, điều này đối với ta công bằng sao?”

Nàng thật sự cho rằng, tờ giấy kia có thể qua mặt được tai mắt của hắn đưa đến tay nàng sao? Thật sự cho rằng hắn đối với sự xâm nhập của Long Ảnh Quân không hề hay biết? Đây chẳng qua là cơ hội hắn cho Trường Tuế, đổi lại lại là sự lăng trì của Trường Tuế đối với hắn thêm một lần nữa.

Hắn thực sự đã cho nàng quá nhiều cơ hội, nhưng đổi lại chỉ là muôn vàn lý do vứt bỏ.

“Người có từng nghĩ tới, nếu những thứ này đều là lời nói dối của phản quân lừa gạt Người, việc Người bỏ trốn sẽ đẩy ta và Người vào hiểm cảnh thế nào không.”

Nếu Nữ Đế không c.h.ế.t, nếu hắn thật sự lương thiện là một phế vật không biết gì, nếu những lời hắn nói trước đó đều là thật, vậy những việc Trường Tuế làm hôm nay, đủ để bọn họ c.h.ế.t ngàn vạn lần.

Trường Tuế chịu đủ sự ngụy biện của hắn, rống to: “Là ngươi gạt ta trước!”

Nếu Nữ Đế còn sống, nếu thật sự là nàng ta không tin tưởng Triệu Nguyên Lăng đem hắn nhốt lại, Trường Tuế sẽ không kích động đi cứu người. Tiền đề nàng làm tất cả những chuyện này, là biết được Mộ Giáng Tuyết gạt nàng lợi dụng nàng, cõng nàng cùng Triệu Nguyên Tề không xứng làm Đế vương cấu kết với nhau, nàng làm sao có thể mặc kệ?

“Người luôn có đạo lý của Người.” Giọng Mộ Giáng Tuyết lạnh xuống: “Một đám sâu kiến lai lịch bất minh, dăm ba câu liền có thể đạt được sự tin tưởng của Người, cớ sao ta bồi Người mười mấy năm đều không có được?”

Trường Tuế không biết hắn sao có mặt mũi nói ra những lời này: “Ngươi nhìn xem những việc ngươi làm hiện tại đi, ngươi bảo ta làm sao tin ngươi?! Cho dù mắt ta mù tâm cũng không mù, ta có năng lực phân biệt có cảm nhận! Ngươi cho dù ngụy trang cẩn thận đến đâu, nhưng súc sinh chung quy là súc sinh, giả vờ giống đến mấy cũng không phải là người! Sớm muộn gì cũng có ngày bị vạch trần!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đồng t.ử Mộ Giáng Tuyết nháy mắt mất đi nhiệt độ: “Người có phải quên rồi không, nội dung tờ giấy kia là ta đọc cho Người nghe.”

Nếu hắn còn muốn giả vờ tiếp, có vô số cách để Trường Tuế tiếp tục làm chim trong l.ồ.ng của Quan Tinh Lâu, cả đời này cũng không thoát ra được.

Rốt cuộc vẫn là hắn nhân từ rồi.

Kiên nhẫn nói đạo lý với Trường Tuế nửa ngày, cuối cùng lại đổi lấy hai chữ súc sinh. Mộ Giáng Tuyết dùng sức bóp cằm nàng, quyết định để nàng nhận rõ hiện thực, cười lạnh nói: “Thật là một câu mắt mù tâm không mù.”

“Ta ngược lại muốn hỏi Sư tôn, Người có năng lực phân biệt gì?”

Trường Tuế ư ư không nói nên lời, cằm bị Mộ Giáng Tuyết bóp c.h.ặ.t.

Mộ Giáng Tuyết âm lãnh nói: “Theo ta thấy, năng lực của Người chính là hết lần này đến lần khác đ.â.m thương ta, dằn vặt ta, khiến ta bị Người ép điên lộ ra bộ dạng dữ tợn xấu xí. Trái tim sáng ngời của Người chỉ sẽ hết lần này đến lần khác chứng minh cho Người thấy, ta có bao nhiêu không nỡ rời xa Người, Người lại có bao nhiêu không yêu ta phớt lờ ta. Nhưng Sư tôn, Người chính là bị lừa rồi a.”

“Tú Cầm vì quyền thế từ sớm đã phản bội Người, Nữ Đế vì sợ hãi muốn đem Người xử hỏa hình, Người thật sự cho rằng Công Tôn Hàn Văn là muốn cứu Người sao? Ông ta là biết ta để ý Người đến nhường nào, muốn dùng Người làm bia đỡ đạn cứu Triệu Nguyên Lăng ra ngoài. Còn có ca ca tốt của Người, rõ ràng biết Người không thông tình ái, lại vì giang sơn không màng ý nguyện của Người mà cưới Người. Ngay cả Thanh Kỳ mà Người tin tưởng, đều vì sống sót mà tự tay đưa Người về lại trong tay ta…”

Trường Tuế lắc đầu, không muốn nghe lọt tai những lời của Mộ Giáng Tuyết: “Câm miệng! Đừng nói nữa!”

Nàng biết, không phải như vậy.

Mộ Giáng Tuyết ôm nàng vào lòng, ép buộc nàng đem những âm thanh này rót vào trong lòng, phóng mềm giọng nói: “Chỉ có ta a.”

“Chỉ có ta đang kiên định không dời lựa chọn Người, chỉ có ta từ đầu đến cuối đối xử tốt với Người.”

“Sư tôn, Người thật sự mắt mù tâm không mù sao? Vậy vì sao Người nhìn không ra, ta rốt cuộc có bao nhiêu yêu Người…”

“Câm miệng” Trường Tuế thét ch.ói tai.

Cơn ác mộng đáng sợ nhất thành sự thật, nộ hỏa công tâm nàng đau đến mức khó thở, há miệng nôn ra một b.úng m.á.u tươi.

Trường Tuế bị chọc tức đến phát bệnh.

Hôn hôn trầm trầm nằm trên giường, nàng có rất nhiều ngày không phân biệt được mộng cảnh và hiện thực. Đặc biệt là khi nàng nghe thấy giọng nói của Mộ Giáng Tuyết, nàng thậm chí hy vọng cả đời này mình không còn tỉnh táo lại nữa.