Trường Tuế từng dạy hắn, phải trung quân thủ lễ, vì thần thủ bản, mà nay cũng đang hết lần này đến lần khác lật đổ những lời này.
Dường như nàng luôn có lý do của nàng, vì quốc, vì dân, vì thân, vì tư, duy chỉ không vì hắn; cay nghiệt lại khoan dung, quả tình lại đa tình.
Ngục vệ khiêng nước sôi sùng sục vào phòng giam, hơi nóng hầm hập giống như phun lên mặt Trường Tuế, bốc hơi ra những giọt nước mắt đau đớn. Khi vệt nước đập vào mu bàn tay Mộ Giáng Tuyết, hắn tựa như bị bỏng đau, trong lúc ngẩn ngơ chậm rãi rũ mắt, đ.â.m sầm vào đồng t.ử ướt át vỡ vụn của Trường Tuế.
“Đủ rồi…” Đưa tay chạm vào khóe mắt Trường Tuế, Mộ Giáng Tuyết dùng đầu ngón tay vê vê, nước mắt thấm ướt ngón tay hắn, vẫn đang cuồn cuộn không ngừng khuếch tán sự ướt át, khiến hắn có chút luống cuống.
Ngón tay không khống chế được mà phát run, hắn nhịn không được lại lẩm bẩm một tiếng: “Đủ rồi.”
Lời này không biết là đang nói cho ai nghe, vô lực lại chật vật, là sự nhận thua t.h.ả.m hại.
Khi Triệu Nguyên Tề xắn tay áo múc ra nước sôi, đang định dội lên vết thương của Triệu Nguyên Lăng, ngoài cửa truyền đến lời cảnh cáo hàn lệ khàn khàn: “Ta nói, đủ rồi.”
Động tác khựng lại, Triệu Nguyên Tề có chút tiếc nuối chậc một tiếng, đem muôi canh chứa đầy nước sôi dùng sức ném trở lại trong nồi. Nước sôi văng tung tóe dính lên người ngục vệ gần nhất, phát ra tiếng xèo xèo, dẫn đến tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.
Sắc mặt Trường Tuế trắng bệch, đẩy Mộ Giáng Tuyết ra lảo đảo chạy vào ngục phòng, đụng vào người Triệu Nguyên Tề.
Triệu Nguyên Tề suýt chút nữa bị nàng đụng vào nồi nước sôi, sắc mặt cực kỳ khó coi. Hắn há miệng định mắng, lại chú ý tới khóe mắt ửng đỏ ướt át của Trường Tuế. Cả khuôn mặt tái nhợt yếu ớt bị nước mắt bao phủ, quả thực khác một trời một vực với sự cao ngạo ngày thường.
Xem ra hắn không g.i.ế.c nàng, tiểu yêu sư mù hai mắt ở dưới tay Mộ Giáng Tuyết, cũng không sống quá tốt.
Triệu Nguyên Tề nheo mắt lại, yêu đồng do huyết đan hóa thành gợn lên những gợn sóng màu m.á.u. Sự phẫn hận bực bội tích tụ trong lòng mạc danh tiêu tan đi một chút, cong lên khóe môi đỏ như m.á.u.
Hắn chỉ nhìn thấy sự chật vật của Trường Tuế, lại bỏ qua việc bản thân khó dung hợp với huyết đan, đau mắt lan ra toàn thân dẫn đến cảm giác đau đớn xé rách ngày ngày. Thân thể bệnh hoạn của hắn cũng không mạnh hơn Trường Tuế bao nhiêu, thậm chí còn phải chịu đựng nhiều thống khổ hơn nàng.
Chậm rãi thu hồi ánh mắt, hắn nhìn thấy Mộ Giáng Tuyết đứng ngoài cửa.
Ám lao không cửa sổ càng không có ánh sáng, chỉ có ngọn lửa thiêu đốt cuồn cuộn nóng rực. Bạch y trên người Mộ Giáng Tuyết trắng như sương tuyết, cứ như vậy lọt thỏm giữa ranh giới của sự lạnh lẽo tăm tối và ánh lửa sáng rực. Ánh sáng trên người hắn lúc tỏ lúc mờ, hắn muốn bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào ánh lửa ấm áp, lại muốn sắp bị bóng tối c.ắ.n nuốt.
Ồ.
Xem ra bọn họ đều sống không quá tốt.
Khó có thể kiềm chế, Triệu Nguyên Tề cười càng thêm vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“…”
Khi Trường Tuế từ ám lao đi ra, dưới chân mấy lần nhũn ra lảo đảo, cuối cùng là bị Mộ Giáng Tuyết mất đi kiên nhẫn bế về xe ngựa.
Từ lúc nhìn thấy Triệu Nguyên Lăng, nàng liền như mất đi hồn phách, cả người đều ngây ngốc vô thần, mở to đôi mắt trống rỗng không biết đang nghĩ gì, bất quá may mà không khóc nữa.
Vừa lên xe ngựa, Mộ Giáng Tuyết trước tiên dùng khăn ướt giúp Trường Tuế lau mặt rửa tay. Đặc biệt là những ngón tay nàng từng chạm qua Triệu Nguyên Lăng, từng ngón từng ngón lau chùi cẩn thận, lau xong một lần không hài lòng lại lau thêm lần nữa. Cho đến khi lau đến mức đầu ngón tay Trường Tuế ửng đỏ, mới miễn cưỡng đè xuống ý niệm tiếp tục lau chùi.
“Ám lao quá bẩn, đồ nhi về sẽ giúp Sư tôn tắm rửa thật sạch sẽ.” Mộ Giáng Tuyết tự lẩm bẩm.
Giống như đã liệu trước Trường Tuế sẽ không giãy giụa, hắn lại ôm người lên đùi, dùng cánh tay vòng ôm gắt gao ôm vào trong n.g.ự.c. Mộ Giáng Tuyết hưởng thụ sự ôn thuận hiếm có của nàng, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Đợi những ý niệm bạo lệ hủy hoại kia bình phục, mới dịu dàng vuốt lại lọn tóc rối trên má Trường Tuế, biết rõ còn cố hỏi: “Sao vậy?”
Mu bàn tay men theo gò má nàng trượt xuống, Mộ Giáng Tuyết chậm rãi nâng cằm nàng lên, ngữ khí là sự vô tội khó hiểu: “Đưa Người đi gặp ca ca mà Người tâm tâm niệm niệm, Sư tôn sao vẫn không vui vậy?”
Hắn hết cách với Trường Tuế, nhẹ nhàng thở dài rất đỗi u sầu, lại khoác lên lớp da người ôn nhuận như ngọc.
Trường Tuế vẫn không nói không động, thần hồn dường như vẫn còn lưu lại trong gian ám lao u ám khép kín kia.
Trong hình phòng ẩm ướt ch.ói mũi, nước m.á.u dơ bẩn trải hết lớp này đến lớp khác, giẫm trên mặt đất là một loại cảm giác dính nhớp kỳ quái.
Trường Tuế không sờ được vị trí của Triệu Nguyên Lăng, mấy lần suýt chút nữa đụng phải nồi nước sôi. Cho đến khi một bàn tay lớn lạnh lẽo nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng đi về phía trước, ấn tay nàng lên một cọc gỗ trơn trượt.
Ngón tay chạm vào những mảnh vải rách nát, đầu ngón tay nháy mắt bị nước m.á.u nhuộm bẩn. Trường Tuế không nhìn thấy vết thương trên người Triệu Nguyên Lăng, mỗi lần thăm dò chạm vào đều sẽ sờ thấy những vết thương nông sâu không đồng nhất. Chúng đều đang chảy m.á.u, dường như vĩnh viễn không cách nào ngưng đọng, tựa như sinh mệnh lực đang cuồn cuộn không ngừng trôi đi của Triệu Nguyên Lăng.
Trường Tuế có thử gọi tên Triệu Nguyên Lăng, nhưng hắn không đáp lại. Bất luận Trường Tuế gọi thế nào nói cái gì, Triệu Nguyên Lăng bị treo trên hình cụ thoi thóp đều không cách nào đáp lại nàng. Trường Tuế cần phải rất cẩn thận lắng nghe, mới có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của Triệu Nguyên Lăng.
Mộ Giáng Tuyết nói với nàng, Triệu Nguyên Lăng sắp c.h.ế.t rồi.
“Hắn bị Triệu Nguyên Tề dằn vặt quá lâu, nay sống sót mỗi ngày đều là thống khổ.”
“Chuyện này phải làm sao đây?” Bên tai Trường Tuế là tiếng thở dài thanh thiển ngậm cười của Mộ Giáng Tuyết, là con rắn độc âm lãnh nhả ra chiếc lưỡi đỏ tươi: “Hắn nếu c.h.ế.t rồi, Sư tôn sẽ rất đau lòng nhỉ.”
“Người sẽ vì hắn, lại khóc lóc cầu xin ta một lần nữa sao?”