Trường Tuế tựa vào vai Triệu Nguyên Lăng, tuy mù mắt nhưng rất rõ ràng tình trạng của Triệu Nguyên Lăng, rụt rè không dám lộn xộn. Nàng lại bắt đầu thống hận sự vô dụng của bản thân, rõ ràng đã nói phải bảo vệ huynh trưởng, ngược lại lại vẫn phải dựa vào a huynh che chở.
Trước mắt cũng chỉ đành đi bước nào hay bước đó.
Trường Tuế nhắm mắt lại, trong lòng tuy vẫn còn nhớ nhiệm vụ, nhưng trong thời gian ngắn không muốn gặp lại Mộ Giáng Tuyết nữa. Nàng cần phải điều chỉnh tâm thái, tĩnh tâm lại vuốt rõ đầu mối. Đối với con đường sau này đi như thế nào, nhiệm vụ nên tiếp tục ra sao, nàng đến nay vẫn chưa nghĩ ra cách.
Một đoàn người đi đi dừng dừng, mãi cho đến khi xuống núi cũng không thấy truy binh, vui mừng dư thừa lại có chút lo âu.
Lần trước bọn họ cũng dễ dàng trốn thoát như vậy, tưởng rằng đã cứu được chủ t.ử lại bị khôi lỗi mê hoặc. Nếu không phải Công Tôn Hàn Văn vô tình phát hiện ra vấn đề, bọn họ đã sớm toàn quân bị diệt, càng đừng nhắc tới việc giải cứu lần nữa.
Chỉ một lần đó, đủ để bọn họ sợ hãi sự ác độc bất động thanh sắc của Mộ Giáng Tuyết, đến nay vẫn còn lưu lại bóng ma.
Sau khi xuống núi, xung quanh hoang vắng không có khói bếp, thôn lạc gần nhất đã bị tai dân chạy nạn tới chen chúc chật cứng. Bọn họ tụ tập ở cổng thôn đường núi, vừa nhìn thấy người liền quỳ xuống cầu xin. Có kẻ thậm chí không màng tất cả trực tiếp nhào lên kéo người, khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Cầu xin quan gia, cho miếng ăn đi, ta đã ba ngày không ăn gì rồi.”
“Cứu nương ta với, nương ta sắp ốm c.h.ế.t rồi…”
Một đoàn người bị lôi kéo khó có thể di chuyển, Triệu Nguyên Lăng cũng vài lần bị cào trúng vết thương, m.á.u tươi đã thấm ra ngoài y phục.
Bất đắc dĩ, Công Tôn Hàn Văn chỉ đành rút đao sắc ra, hung tợn đuổi bọn họ đi. Ông ta phiền não nói: “Nơi này đông người phức tạp, chúng ta đã bại lộ tung tích, không thể ở lại đây.”
Triệu Nguyên Lăng ừ một tiếng, hắn tự nhiên cũng biết bọn họ không thể lưu lại nơi này, là cố ý lưu lại manh mối dẫn truy binh tới lục soát, chừa lại cho bọn họ thời gian chạy trốn.
Trước mắt có chút biến đen, hắn ổn định giọng nói ra lệnh: “Đi tìm một ít y phục rách nát, chúng ta cải trang thành tai dân lặng lẽ rời đi.”
Mắt Công Tôn Hàn Văn sáng lên, tìm một chỗ nghỉ ngơi ngắn ngủi, dẫn theo vài người vội vàng đi tìm y phục.
Lục tục có tai dân đi lên phía Bắc, tụ tập dưới chân hoàng thành Bắc Lương ăn xin cầu cứu. Thôn lạc ngoài thành không quản được cũng không dám quản, nhà nhà cửa đóng then cài không dám ra ngoài, một số lại vẫn bị tai dân bạo động cướp bóc chiếm đoạt, không ai quản trị.
Dưới chân hoàng thành đều là t.h.ả.m tượng này, vùng bị thiên tai do hồng lụt dịch bệnh gây họa x.á.c c.h.ế.t đói đầy đồng, lại nên là loại nhân gian luyện ngục nào?!
“Hôn quân! Gian thần! Là thật sự muốn nhìn Bắc Lương vong quốc sao!” Ngoài nội ưu, nghe nói bên phía biên cảnh cũng đã sớm có binh loạn, chỉ là tin tức bị đè xuống cực ít người biết, không biết an tâm địa xấu xa gì. Công Tôn Hàn Văn hận hận mắng Triệu Nguyên Tề và Mộ Giáng Tuyết, hận không thể liều cái mạng già này, lập tức đẩy Triệu Nguyên Lăng lên Đế vị.
Bắc Lương trăm ngàn lỗ hổng trước mắt, chỉ có hắn mới có thể cứu được.
Nhìn tai họa xảy ra trước mắt, Triệu Nguyên Lăng mím c.h.ặ.t môi mỏng sắc mặt tái nhợt, trong lòng có suy đoán bất an. Hắn chậm rãi đem ánh mắt rơi vào… rơi vào trên mặt Trường Tuế sở hữu kim đồng trong vắt, lại không cách nào nhìn thấy sự vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“A huynh?” Trường Tuế an tĩnh đứng bên cạnh, đột nhiên cảm giác mắt bị người ta nhẹ nhàng chạm vào một cái. Nàng theo bản năng né tránh, muốn dùng dải lụa che khuất đôi mắt, rũ hàng mi yếu ớt nói: “A huynh đừng nhìn…”
Nàng đã hãm sâu trong lời đồn đãi yêu ma họa nhãn, không còn sự kiêu ngạo ngày xưa nữa, trở nên tự ti mà lại nhút nhát.
Trong lòng chua xót, bàn tay Triệu Nguyên Lăng sờ lên má nàng không khống chế được mà phát run, trong lòng đau đớn dữ dội: “Tuế Tuế…”
Hắn có chút không nói nên lời, thiên ngôn vạn ngữ, chỉ hóa thành một câu: “Là huynh trưởng không chăm sóc tốt cho muội, để muội chịu khổ rồi…”
Nước mắt sắp trào ra khỏi hốc mắt, lại bị Trường Tuế ngạnh sinh sinh nghẹn trở lại. Nàng muốn mở miệng nói gì đó với Triệu Nguyên Lăng, lại sợ vừa mở miệng chính là giọng nức nở, chỉ có thể c.ắ.n môi lắc đầu, đem tất cả lời nói nuốt trở lại trong bụng.
“Y phục tìm được rồi, mọi người mau thay đi!”
Thân là nữ t.ử, Trường Tuế không có cách nào cùng bọn họ thay y phục, được Triệu Nguyên Lăng đưa đến một góc tường nhà yên tĩnh không người, đích thân canh giữ bên ngoài.
Trường Tuế không dám chậm trễ, nhưng mù lòa chung quy có nhiều điểm không thích ứng. Y phục rách nát thô ráp khó ngửi khó phân biệt mặt trái mặt phải, khác hẳn với y phục ngày thường Trường Tuế mặc, không khỏi càng mặc càng vội, càng vội càng mặc không xong.
Đợi khi nàng miễn cưỡng tròng được y phục lên người, vội vàng gọi một tiếng: “A huynh, ta mặc xong rồi.”
Bên ngoài tường không có tiếng đáp lại.
“A huynh?”
Trường Tuế lại gọi thêm vài tiếng, vịn vào bức tường đi một mạch đến tận cùng góc rẽ, lại trước sau không nhận được lời đáp lại.
Không biết từ lúc nào, bốn phía an tĩnh lại, ngay cả tiếng ồn ào phía xa cũng biến mất không thấy, tĩnh mịch đến quỷ dị. Trong lòng Trường Tuế dâng lên sự bất an, vươn hai tay sờ soạng về phía trước, run rẩy giọng tiếp tục gọi tên Triệu Nguyên Lăng: “Huynh ở đâu…”
Y phục rách nát mất đi nửa ống tay, lộ ra cánh tay thon thả trắng trẻo, có thể thấy rõ dấu vết ngón tay nam nhân nắm lấy lưu lại trước đó. Một nàng như vậy, cho dù trà trộn trong đám tai dân cũng rất khó khiến người ta phớt lờ. Nếu không có người trông nom, chỉ e phút chốc sẽ bị sài lang hổ báo cướp đoạt xé xác.
Một nàng như vậy, sao dám, lại lấy đâu ra dũng khí bỏ trốn chứ?
Cổ tay đột nhiên bị một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy, trái tim Trường Tuế thắt lại: “A huynh?”
“Sai rồi.” Năm ngón tay thon dài gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng, chỉ hơi kéo một cái, Trường Tuế liền lảo đảo nhào vào trong n.g.ự.c người nọ.