Trường Tuế không có hứng thú nghe Nhã Thư miêu tả cảnh sắc trên đài ngắm cảnh đẹp đến mức nào. Nàng tâm tư không đặt ở đây nghĩ đến những lời vừa moi ra được, biết được Mộ Giáng Tuyết không chỉ mang về nàng, Long Ảnh Vệ và Triệu Nguyên Lăng cũng đều bị hắn bắt về.
Quả nhiên, sự trốn thoát thuận lợi trước đó là hắn cố ý làm vậy, chỉ là không biết mục đích hắn làm như vậy là gì.
Men theo đài cao lại đi được một lúc nhỏ, Nhã Thư đột nhiên ồ lên một tiếng.
Nàng ta vươn cổ nhìn xuống dưới, cùng lúc đó, Trường Tuế nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ phía trước. Một đám người đang tụ tập xem cái gì đó, có người vỗ tay phụ họa: “Quốc sư đại nhân tiễn pháp thật giỏi!”
“Bệ hạ mũi tên này b.ắ.n thật diệu a.”
“A, lại đến Quốc sư đại nhân rồi.”
KengNương theo tiếng chiêng vang dội, tiểu thái giám kéo dài giọng the thé: “Đã đến giờ.”
“Chúc mừng Quốc sư đại nhân, lại thắng rồi.” Một đám người nhao nhao chúc mừng.
Cảm giác quen thuộc quỷ dị ập vào mặt. Trường Tuế tuy không nhìn thấy phía trước xảy ra chuyện gì, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh nàng năm đó ở bãi săn cứu a huynh, lúc đó, Triệu Nguyên Tề bọn họ đang…
Trong lòng Trường Tuế dâng lên dự cảm chẳng lành, nắm lấy cánh tay Nhã Thư: “Bọn họ đang làm gì?”
Tiểu nha đầu không biết nhìn thấy cái gì, có chút ngây ngốc ngốc nghếch nói không nên lời. Nàng ta mở to mắt nhìn xuống phía dưới, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói: “Bọn họ đang… g.i.ế.c người?”
Hai chữ cuối cùng yếu ớt không có chút sức lực nào, bởi vì nàng ta cũng không chắc chắn, những thứ đó còn có được tính là người hay không.
Dưới đài cao, trong một khu vực bãi săn được khoanh vùng, ngổn ngang t.h.i t.h.ể trúng tên bỏ mạng. Bọn họ có kẻ bị ghim trên mặt đất, có kẻ bị b.ắ.n vào gốc cây, còn có kẻ hai chân trúng tên, đang thống khổ bò trườn trong bùn đất. Lại có một số, y phục rách rưới đầu tóc bù xù, rõ ràng không trúng tên, lại dùng tư thế vặn vẹo bò bằng bốn chân, tựa như dã thú trong núi, đang thống khổ gào thét xông xáo, lại trước sau không xông ra khỏi những hàng rào gai nhọn cắm sâu vào bùn đất kia.
Triệu Nguyên Tề lạnh lùng nhìn súc nhân dưới đài cao, đột nhiên phiền não ném cung săn trong tay: “Không chơi nữa!”
Thua liền ba ván, bên cạnh lại toàn là lũ ruồi nhặng gió chiều nào che chiều ấy, bao nhiêu nhã hứng đều bị phá hỏng hết rồi.
Hắn phất tay áo rời đi, âm trầm một khuôn mặt không ai dám cản, vừa vặn chạm mặt Trường Tuế đang đi tới. Bước chân dừng lại, hắn không để ý tới Nhã Thư đang quỳ lạy hành lễ, nheo đồng t.ử hỏi: “Ngươi sao lại tới đây?”
Trường Tuế không nói gì.
Triệu Nguyên Tề không giận, vẫn tiếp tục truy vấn: “Mộ Giáng Tuyết sao nỡ thả ngươi ra ngoài? Tự mình lén lút chạy ra sao?”
Trường Tuế hơi nhíu mày, vẫn không nói gì.
Nhã Thư muốn trả lời gì đó, nhưng thực sự là sợ hãi dữ dội, run rẩy một câu cũng không dám nói. Trong lúc phủ phục quỳ đất, nàng ta nhìn thấy vạt áo màu vàng sáng đung đưa, Triệu Nguyên Tề chắp tay sau lưng đi quanh Trường Tuế hai vòng, lại nhìn về phía bóng người đang bị đám đông vây quanh cách đó không xa, đột nhiên a lên một tiếng.
Hắn hiểu rồi.
Tâm trạng tồi tệ phiền não đột nhiên được chữa khỏi, Triệu Nguyên Tề cong khóe môi lộ ra nụ cười, rất đường đột tới gần Trường Tuế: “Ngươi biết, những súc nhân bên dưới kia là từ đâu mà có không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường Tuế nghiêng nghiêng mặt, dải lụa che mắt đung đưa, quét vào mắt Triệu Nguyên Tề, yêu đồng của hắn lại bắt đầu đau rồi.
Thế là hắn nói: “Mộ Giáng Tuyết biết chơi hơn ta nhiều. Trước đây ta chẳng qua là chơi đùa t.ử tù, hắn lại đem người sống sờ sờ cho uống t.h.u.ố.c bẻ gãy tứ chi, rồi ném vào bãi săn sung làm súc vật săn b.ắ.n… Nhìn bọn chúng bò trườn vặn vẹo trên mặt đất, thật đúng là giống súc sinh rồi.”
Triệu Nguyên Tề cười hỏi: “Tiễn thuật của hắn là ngươi dạy sao? Một tiễn phong hầu không sai một ly, g.i.ế.c người thật đúng là không chớp mắt.”
Câu cuối cùng hắn nói là: “Long Ảnh Quân, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Còn không phải là thành súc nhân để bọn họ tùy ý mua vui ngược sát.
Khi Trường Tuế đi đến bên cạnh Mộ Giáng Tuyết, những kẻ tâng bốc xem kịch kia đều đã tản đi, ngay cả Nhã Thư cũng lặng yên không một tiếng động rời đi rồi.
Hắn dường như đã sớm nhìn thấy nàng, đối với sự xuất hiện của nàng cũng không kinh ngạc. Bỏ trường cung xuống chủ động đi về phía nàng, nắm lấy tay nàng ôm vào trong n.g.ự.c: “Đợi Người thật lâu rồi.”
Giọng nói của Mộ Giáng Tuyết dịu dàng động lòng người, giống như tình nhân làm nũng: “Còn tưởng Sư tôn không tới nữa.”
Trường Tuế sờ lên má hắn.
“Sư tôn?” Mộ Giáng Tuyết khựng lại, chủ động khom người mặc cho Trường Tuế vuốt ve. Đang định nói gì đó, bàn tay phủ trên mặt rút đi, theo sau đó là tiếng tát tai nặng nề.
ChátTiếng tát xé rách luồng gió, vì lực đạo mãnh liệt phát ra âm thanh lanh lảnh.
Lần này, Trường Tuế dùng mười thành lực đạo. Đánh xong lòng bàn tay tê dại run rẩy, nàng lại không hả giận đi kéo vạt áo Mộ Giáng Tuyết, lệ thanh chất vấn: “Ngươi sao dám?!”
Rốt cuộc là nàng ngây thơ rồi, lại cho rằng hắn vẫn còn t.h.u.ố.c chữa.
Máu tươi của bao nhiêu sinh linh vô tội dính trên tay hắn, mặc cho Trường Tuế lấy cái c.h.ế.t tạ tội, cũng không rửa sạch được ác hồn tàn nhẫn đáng sợ kia của hắn.
“Lúc ta nhận ngươi làm đồ đệ đã nói với ngươi thế nào?”
“Ngươi lúc trước lại đáp ứng ta thế nào?!”
Mộ Giáng Tuyết bị nàng kéo gập eo, có chút chật vật rũ hàng mi, gò má trắng trẻo đã sưng đỏ rỉ m.á.u. Hắn tựa hồ không hiểu sự bạo nộ của Trường Tuế, khom người nắm lấy cổ tay Trường Tuế: “Sư tôn không vui sao?”
“Đồ nhi rõ ràng đã đạt thành yêu cầu của Người, để Người như nguyện nhìn thấy Triệu Nguyên Lăng sống sờ sờ nhảy nhót.”
Hắn thậm chí vì dỗ nàng vui vẻ, còn hào phóng thả nàng rời đi.
Mộ Giáng Tuyết run run mắt, biểu cảm trên mặt đang nhanh ch.óng trôi đi, đưa tay cởi bỏ dải lụa chướng mắt kia. Hắn nhìn kim đồng trong vắt của nàng, ngữ điệu ngày càng chậm: “Cùng hắn xuống núi chơi lâu như vậy, chẳng lẽ, Sư tôn vẫn chưa thỏa mãn sao?”