Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 160



“Thật xấu.”

Quá xấu rồi.

Nhưng phải làm sao đây.

Hắn vẫn muốn ôm nàng, vẫn muốn hôn nàng, muốn hỏi hỏi nàng: “Sư tôn, Người đau không a?”

“Bị ghim trên cung tường có sợ không?”

Hắn thực sự rất đau a, hắn thực sự rất sợ.

Đau đến mức muốn bồi nàng cùng nhau c.h.ế.t đi, lại không nỡ để nàng một mình ghim trên cung tường.

Hắn rốt cuộc nên làm thế nào, nên đi yêu nàng thế nào, Mộ Giáng Tuyết thật luống cuống.

Hắn nghĩ, Trường Tuế lại dạy sai rồi. Cái c.h.ế.t của nàng không chỉ dạy hắn sợ hãi, còn khiến hắn học được đau lòng khổ sở, khiến hắn biết được thế nào là mờ mịt luống cuống, thế nào là muốn sống không được muốn c.h.ế.t không xong…

Lời nguyền rủa của Trưởng lão, ứng nghiệm rồi..

Bắc Lương vong quốc rồi.

Ngày đại quân Nam Vinh đ.á.n.h vào vương thành, bách tính quỳ đất nghênh đón, cung nhân nhao nhao chạy trốn trốn tránh, không một ai có thể làm chủ chỉ huy.

Nhã Thư không chạy, bởi vì Trường Tuế vẫn còn lưu lại trên cung tường, chủ t.ử của nàng ta vẫn còn canh giữ dưới cung tường, nàng ta phải đi tìm bọn họ.

Lúc đi ngang qua Hạc Đài, không biết từ đâu nổi lên một trận lửa lớn. Nàng ta nghe thấy trên cao truyền đến tiếng cười tứ ngược, ngẩng đầu, nàng ta nhìn thấy vị Đế vương bạo ngược hôn dung kia tựa vào chu lan lung lay sắp đổ, nửa mặt nhuốm m.á.u, đang nhìn cung tường cuồng tiếu.

Hắn đang nhìn cái gì?

Là đang nhìn Trường Tuế sao? Hay là đang trào phúng Mộ Giáng Tuyết.

Ngay sau đó, trong đồng t.ử mở to của Nhã Thư, hắn như Trường Tuế ngày đó, giẫm lên đài cao nhảy vọt xuống, nặng nề đập xuống mặt đất.

Nhã Thư bị dọa hỏng rồi, thét ch.ói tai một tiếng ngã nhào xuống đất.

Triệu Nguyên Tề cứ như vậy ngã xuống bên cạnh Nhã Thư. Nhã Thư nhìn thấy bàn tay loang lổ dính nước m.á.u của hắn, từ trong lòng bàn tay lăn ra một huyết đồng tròn vo.

Triệu Nguyên Tề lúc c.h.ế.t, móc ra dị nhãn do hồn đan của Tư Tinh hóa thành. Lúc c.h.ế.t không muốn giữ lại, lúc sống lại có thể có bao nhiêu chân tình chứ?

Lừa người lừa mình, hắn chung quy ngay cả Mộ Giáng Tuyết cũng lừa qua rồi.

Tư Tinh yêu hắn, nhưng hắn chưa từng yêu Tư Tinh, nếu không hắn cũng sẽ không lúc Tư Tinh c.h.ế.t, nói không nên lời một câu yêu. Hoặc là nói hắn và Mộ Giáng Tuyết là cùng một loại người, hắn cũng không biết, yêu một người nên là bộ dạng gì.

Rốt cuộc là vĩnh sinh đáng sợ, hay là vĩnh viễn mất đi người yêu đáng sợ hơn, Triệu Nguyên Tề không cho được hắn đáp án, nhưng hắn nghĩ, Mộ Giáng Tuyết tự mình tìm được đáp án rồi.

Một luồng hắc khí từ t.h.i t.h.ể Triệu Nguyên Tề bốc ra, hướng về phía cung tường bay đi.

Nhã Thư từ trên mặt đất bò dậy, lảo đảo chạy về phía cung tường. Chưa đợi đến gần, liền nhìn thấy luồng hắc khí đó chui vào trong cơ thể bóng người dưới cung tường. Ngay sau đó, ngày càng nhiều hắc khí tụ tập quanh người Mộ Giáng Tuyết, một mũi tên trong suốt từ trong thi thân trên cung tường rơi ra.

Cỗ t.h.i t.h.ể hóa thành khô cốt đó… cuối cùng cũng rơi vào trong n.g.ự.c Mộ Giáng Tuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhã Thư che miệng lại, nhìn thấy Mộ Giáng Tuyết ôm lấy cỗ khô cốt đó, nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn.

Tuyết, không biết từ lúc nào lại rơi rồi.

Liệt hỏa hừng hực tứ ngược trong cung, bước chân bức cận của quân Nam Vinh ngày càng nặng nề, cuối cùng tông mở cung môn.

Đạo hỏa diễm đó, chung quy đã nhấn chìm cung tường, bao vây một người một xác dưới tường.

Nàng ta nghĩ, đã không còn cần thiết phải qua đó nữa.

Vòng xoáy hư không trên đỉnh đầu đang chậm rãi khép lại. Trong tiếng la hét của đám đông, Nhã Thư ngậm nước mắt từng bước lùi về sau, theo dòng người trốn thoát ra ngoài…

Lại một năm mùa mưa đến.

Mưa nhỏ rả rích liên tiếp mấy ngày không dứt, toàn bộ Nam Vinh vương thành lan tràn một cỗ lương khí ẩm ướt.

Trường Tuế nằm tựa bên chu lan, tẻ nhạt vô vị nhìn vũ cảnh ngoài hành lang, dưới tiếng mưa rơi tí tách, cái đầu càng rũ càng thấp, bất tri bất giác chìm vào nửa tỉnh nửa mê.

"Điện hạ!"

"Công chúa Điện hạ!" Tiếng kinh hô từ xa đến gần đ.á.n.h thức nàng khỏi cơn buồn ngủ.

"Điện hạ lại đang nói xằng bậy gì vậy!" Tiểu nha đầu b.úi tóc song nha trừng mắt nhìn nàng một cái, hưng phấn nói: "Là Phò mã đến tìm Người rồi!"

Trường Tuế nghe vậy xùy một tiếng, quyện lãn lại nằm bò lên hành lang, "Hắn không phải ngày nào cũng đến sao."

Mỗi ngày sau khi hạ triều, người đó đều sẽ đến đứng ngoài điện của nàng một hai canh giờ, chẳng qua cửa điện Tuế An Cung chưa từng vì hắn mà mở, Trường Tuế cũng trước nay không chịu gặp hắn.

"Lần này không giống!" Lục Châu sốt sắng giải thích: "Phò mã là mang theo khẩu dụ của Bệ hạ, đến Tuế An Cung đón Người hồi phủ đó!"

"Điện hạ, Người mau theo nô tỳ về phòng đi, bây giờ chải chuốt trang điểm vẫn còn kịp."

"Ồ... Cái gì?!" Trường Tuế nghe mà tâm bất tại yên, đột nhiên ngồi bật dậy kinh hô, "Ngươi nói hắn xông vào rồi?! Sao ngươi không nói sớm!"

Trốn được mấy ngày thanh tịnh, Trường Tuế vẫn chưa định trở về tòa công chúa phủ trống trải đó, lập tức muốn trốn về phòng giả bệnh, nhiên nhi đã không kịp nữa rồi.

Chưa đợi nàng đứng dậy, liền nhìn thấy thân ảnh xuất hiện trong màn mưa, người đó thân tư thon dài mặc vân hạc huyền y, vạt áo bay bay ẩn hiện ngân ti tú văn, cô thân che một chiếc ô trúc ngọc chậm rãi bước tới, dừng lại ngoài hành lang.

Giọt mưa nơi góc hiên tí tách nối thành tuyến, gõ trên mặt ô phát ra nhạc thanh thanh thúy.

Lục Châu nín thở, chỉ thấy thân ô khẽ nâng, lộ ra nửa chiếc cằm tái nhợt như ngọc, sắc môi của nam nhân là màu đỏ thẫm không hợp với màu da, tựa như nữ t.ử thoa lớp yên chi diễm bạc, cố tình hoặc nhân lại không hiển nữ khí.

"Tuế Tuế." Người tới khẽ mở miệng, thanh tuyến hơi trầm như mưa rơi thanh duyệt, "Theo ta về đi."

Động tác của Trường Tuế khựng lại, nghiêng dung nhan không quá muốn nhìn hắn, căng c.h.ặ.t khuôn mặt nhỏ nhắn ngữ khí cứng ngắc nói: "Ta không."

Dưới hành lang chìm vào tĩnh mịch trong nháy mắt.

Ngay sau đó tiếng thở dài chậm rãi truyền đến, cánh tay Trường Tuế bị một bàn tay thon dài trắng trẻo nắm lấy, người đó vô cùng bất đắc dĩ nói: "Đừng nháo nữa, chúng ta về thôi."