Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 265



Ý thức của Trường Tuế chìm trong bóng tối, nghe thấy có người lạnh lùng chất vấn nàng: “Đau rồi liền muốn trốn, ngươi quên Linh Châu Giới là bị hủy diệt như thế nào rồi sao?”

“Trường Tuế, ngươi còn nhớ mình đến đây để làm gì không?”

“Linh Châu Giới, ngươi không cứu nữa sao?”

Cứu, nàng phải cứu cái gì?

Trường Tuế giãy giụa trong mộng yểm, bị sương mù dày đặc quấn quanh bao bọc, loáng thoáng nhìn thấy một bóng người màu m.á.u. Khuôn mặt người nọ mờ mịt không rõ, hồng y kéo dài như nước m.á.u chảy xuôi, từng bước đi về phía nàng: “Ta từng, thực sự yêu nàng.”

Thanh âm lạnh lẽo quen thuộc đến run rẩy, người nọ gằn từng chữ: “Cho nên, nàng nên hiểu, sự nhẫn tâm muốn đem nàng thiên đao vạn quả của ta.”

Tuế Tuế... ta thực sự không có cách nào không hận nàng.

Tại sao phải hận nàng?

Nàng đã làm sai điều gì? Hắn lại là ai!

Trường Tuế thở dốc, tâm khẩu đau đớn mồ hôi lạnh đầm đìa, cảm giác có thứ gì đó đang phá đất chui lên. Ngay khi chúng sắp xông ra, bên tai truyền đến tiếng gọi sốt sắng: “Tuế Tuế, tỉnh lại đi”

Mở mắt ra, nàng ngây ngốc đối diện với khuôn mặt Mộ Yếm Tuyết. Mái tóc lạnh lẽo xõa bên gối nàng, nam nhân xót xa vuốt ve khuôn mặt nàng: “Là gặp ác mộng sao?”

Tóc bên trán Trường Tuế đã bị nước mắt làm ướt, đôi mắt nàng đỏ hoe sắc mặt trắng bệch, bị Mộ Yếm Tuyết ôm vào lòng hôn nhẹ an ủi: “Không sợ, đều là giả cả.”

Nhưng không giống như là giả, những âm thanh đó đều quá chân thực, giống như từng nghe thấy ở đâu đó.

Trong đầu Trường Tuế toàn là những âm thanh kỳ quái đó, nhắm mắt lại, nàng mở ra lần nữa, giọng nói khàn chát: “... Mộ Yếm Tuyết.”

“Hửm?” Mộ Yếm Tuyết vén mái tóc rối của nàng ra, nghe thấy nàng đứt quãng dò hỏi: “Ta trước đây... có đắc tội với người nào không? Hay là nói, ta đã làm sai chuyện gì?”

Động tác của Mộ Yếm Tuyết khựng lại, ngón tay từ đuôi mắt nàng vuốt ve đến cằm: “Vì sao lại hỏi như vậy?”

Trường Tuế nói: “Ta trong mộng mơ thấy một người, hắn nói hắn không có cách nào không hận ta, còn nói muốn lóc thịt ta xuống từng nhát đao, thật tàn nhẫn.”

Từ trong mộng tỉnh lại, nỗi sợ hãi âm lãnh đó dường như dính c.h.ặ.t trên người nàng không tan. Trường Tuế dán sát vào n.g.ự.c Mộ Yếm Tuyết, túm lấy vạt áo hắn ngửa đầu nhìn hắn: “Chàng biết hắn là ai không?”

Mộ Yếm Tuyết rũ mi mắt, đối diện với đôi mắt hoảng loạn bất định của nàng, giống như hồi tưởng, hắn chậm nửa nhịp nói: “Không có người này.”

“Tuế Tuế, đây chỉ là ác mộng.”

Trường Tuế gật đầu: “... Không có thì tốt.”

Nếu không có một kẻ thù muốn lăng trì sống nàng ở trong tối, nàng thực sự sẽ đêm không thể ngủ yên rồi.

Nằm trong n.g.ự.c Mộ Yếm Tuyết, ngửi lãnh hương của tuyết trên người hắn, Trường Tuế lại ấp ủ ra cơn buồn ngủ. Nàng sắp ngủ thiếp đi rồi, đột nhiên cảm giác có ngón tay đang sờ miệng nàng, Trường Tuế trực tiếp há miệng c.ắ.n một cái: “Chàng làm gì vậy.”

Ngón tay bị c.ắ.n ra dấu răng mờ mờ, Mộ Yếm Tuyết hơi cuộn ngón tay lại, giọng nói từ trên đỉnh đầu Trường Tuế truyền ra: “Uống t.h.u.ố.c rồi hẵng ngủ.”

“Thuốc gì?” Gần đây nàng ngay cả Huyết Liên Đan cũng không cần mỗi ngày uống nữa, còn phải uống t.h.u.ố.c gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lòng bàn tay Mộ Yếm Tuyết nhiều thêm một viên t.h.u.ố.c tỏa hương hoa nồng đậm, đưa đến bên miệng Trường Tuế: “Thuốc an thần.”

Trường Tuế không quá muốn uống, lần này Mộ Yếm Tuyết không chiều chuộng nàng: “Thuốc khác có thể không uống, cái này... bắt buộc phải uống.”

Cách nhiều ngày, Bạc Tình Dạ... cuối cùng vẫn bị Mộ Yếm Tuyết đích thân đút xuống.

Đây là lần thứ hai hắn hạ độc Trường Tuế.

Lúc đầu là không có chuyện gì.

Cổ độc vào miệng, Trường Tuế rất nhanh ngủ thiếp đi, Mộ Yếm Tuyết lại đốt d.ư.ợ.c hương trong phòng, cho nên độc tính không hề phát tác.

Sau khi vào thu, rừng phong trong cung đã nhuốm màu. Đứng ở hành lang tẩm cung, ngoài bức tường ngói biếc tường son cây phong đỏ rực như ráng chiều, Trường Tuế nhặt lên một chiếc lá phong bay vào, cầm trong tay lật xem: “Thật kỳ diệu, rõ ràng mùa hè vẫn là màu xanh, bây giờ lại thành màu đỏ rồi.”

Nàng giơ lá phong lên, ống tay áo rủ xuống, để lộ chiếc vòng tay hoa băng trên cổ tay thuần tịnh chỉ còn lại chút tạp sắc nhạt nhòa: “Giống như hoa băng trên cổ tay ta vậy, thật kỳ diệu.”

“Mộ Yếm Tuyết chàng xem.” Chậm chạp không nghe thấy người bên cạnh tiếp lời, Trường Tuế đưa tay cầm lá phong đến trước mắt hắn, “Chàng nói xem nó có phải lại phai màu rồi không.”

Mộ Yếm Tuyết ừ một tiếng, kéo ống tay áo nàng xuống phòng ngừa nàng bị lạnh: “Là ngày càng sạch rồi.”

“Thời gian lâu thêm chút nữa, nó có phải sẽ thành màu trong suốt vô hạ không.”

“Sẽ.”

“Sao chàng khẳng định như vậy?”

“Lẽ nào là nàng tặng ta?”

“Không phải.” Hắn đi tìm cung tỳ từng hầu hạ Trường Tuế, có cung tỳ nhớ rất rõ, trước khi Trường Tuế xuất giá, màu sắc của vòng tay hoa băng là màu trong suốt.

Trường Tuế hỏi một câu, Mộ Yếm Tuyết đáp một câu. Hai người nắm tay đi trên hành lang, Trường Tuế thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài tường. Sau đó, nàng nhịn không được nói: “Ta muốn đi rừng phong xem thử.”

Mộ Yếm Tuyết không do dự: “Được.”

Rừng phong nằm ngay ngoài bức tường nơi Trường Tuế ở, bên cạnh rừng đỏ rải con đường đá ngoằn ngoèo, không biết ai đã treo một chiếc xích đu rách nát trong rừng, bên trên vương vãi lá cây, khắp mặt đất đều là lá phong dày đặc. Xa xa là hồ đình loáng thoáng có thể thấy, mặt nước gợn sóng lăn tăn, có một vẻ đẹp tĩnh mịch lại náo nhiệt.

Trong hai năm nay, Mộ Yếm Tuyết thỉnh thoảng cũng sẽ đưa Trường Tuế xuất cung, phần lớn thời gian nàng đều ở trong cung tĩnh dưỡng, hiếm khi đi lại.

“Thích không?” Vốn định kéo người từ dưới đất lên, thấy nàng cười vui vẻ như vậy, Mộ Yếm Tuyết đứng yên tại chỗ, “Nàng nếu thích, sau này ngày nào ta cũng đưa nàng qua đây.”

Trường Tuế lắc đầu: “Thích, cũng không thích.”

Nàng ngồi phịch xuống đất, có lá phong dày lót, một chút cũng không cảm thấy cộm: “Ta thích rừng phong, nhưng không thích rừng phong trong cung.”

Mộ Yếm Tuyết nhấc hàng mi dài nhìn nàng: “Vậy nàng thích rừng phong ở đâu?”