Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 276



“...”

Thứ Mộ Yếm Tuyết muốn tìm là một con rắn.

Một con rắn mang tên “Song Sinh”, xuất xứ từ Vu Cổ Tộc, nơi xuất hiện cuối cùng, là vương cung Bắc Lương trăm năm trước, Hàm Ninh Các.

Đêm mưa bão đó, sau khi Tiêu Trinh nói ra cách giải nghịch thiên của nàng ta, Mộ Yếm Tuyết liền tản ra hơn nửa ám vệ đi tìm Song Sinh. Mãi cho đến hôm nay bị Trường Tuế phát hiện, rắn Song Sinh vẫn bặt vô âm tín, mà thời gian để lại cho bọn họ, đã không còn nhiều.

Mộ Yếm Tuyết cuối cùng vẫn lừa Trường Tuế.

Nếu không tìm thấy rắn Song Sinh, Sinh T.ử Hận vẫn là không có t.h.u.ố.c giải, lời hứa hẹn an ủi Trường Tuế của Mộ Yếm Tuyết đều là nói suông. Hắn vốn nên tìm thấy rắn Song Sinh rồi, mới nói với Trường Tuế những điều này, ngặt nỗi Trường Tuế nhạy cảm hơn hắn dự liệu. Nếu không nói trước cho nàng biết những điều này, Trường Tuế sẽ không ngoan ngoãn uống Huyết Liên Đan nữa.

Sau ngày hôm đó, không biết có phải vì cảm xúc mất khống chế khóc quá lâu hay không, tâm khẩu Trường Tuế thắt đau luôn cảm thấy không thở nổi.

Nửa đêm kinh mộng, nàng lại mơ thấy nam nhân huyết y tung bay trong biển lửa, bên tai ù đi ồn ào, giống như có rất nhiều người đang nói chuyện với nàng. Trường Tuế giãy giụa tỉnh lại từ trong mộng, đầu đau như b.úa bổ.

Tí tách tí tách...

Không biết từ lúc nào, ngoài cửa sổ trời đổ mưa phùn.

Phía sau truyền đến tiếng hít thở nhẹ nhàng, Trường Tuế đưa lưng tựa vào n.g.ự.c Mộ Yếm Tuyết, cảm giác y phục đều bị mồ hôi làm ướt. Ý thức vẫn chưa hoàn toàn rút ra khỏi giấc mộng, đầu nàng trướng đau hận không thể dùng sức đập tường, không muốn đ.á.n.h thức Mộ Yếm Tuyết, nàng chỉ đành c.ắ.n môi nhẫn nhịn, cẩn thận từng li từng tí vén ống tay áo lên.

Dây chuyền cổ tay trong suốt dưới đêm mưa tỏa ra ánh sáng nhạt, Trường Tuế mở to hai mắt, dưới bóng tối mờ ảo, ý đồ nhìn rõ mạch lạc độc văn trên da.

“Sao vậy?” Cánh tay đặt bên eo khẽ thu lại, phía sau truyền đến tiếng dò hỏi khàn khàn.

Chỉ là động tác nhẹ nhàng, vẫn đ.á.n.h thức Mộ Yếm Tuyết. Hắn đem người một lần nữa ôm vào lòng, buồn ngủ mờ mịt hỏi, “Không ngủ được sao?”

“Không, không có...” Cơ thể Trường Tuế cứng đờ, ý đồ lừa gạt cho qua ải, “Có chút lạnh.”

Trong phòng len lỏi từng tia khí lạnh, quả thực có chút lạnh.

Mộ Yếm Tuyết kéo chăn mỏng đắp lên người nàng, đi sờ gò má nàng thử nhiệt độ. Trường Tuế không ngờ hắn sẽ có động tác này, sợ tới mức rùng mình một cái. Mộ Yếm Tuyết chạm vào mái tóc ẩm ướt của nàng, cơn buồn ngủ tan biến: “Sao lại đổ nhiều mồ hôi thế này?”

Không biết vì cớ gì, Trường Tuế cố ý giấu giếm sự không thoải mái của mình, vội vàng đổi giọng: “Ta nói sai rồi, là quá nóng.”

“Ta là bị nóng tỉnh...”

Nhưng nhiệt độ cơ thể nàng quá thấp, Mộ Yếm Tuyết không bị nàng lừa.

Ngồi dậy, hắn cưỡng ép bẻ thẳng cơ thể Trường Tuế, nhíu mày cúi thấp: “Tuế Tuế, nàng ngoan ngoãn nói cho ta biết, có phải cơ thể không thoải mái không?”

Trong phòng đã tắt đèn, trong ánh sáng mờ tối, Mộ Yếm Tuyết không nên nhìn rõ khuôn mặt Trường Tuế, nhưng ánh mắt hắn rơi trên mặt nàng lại như có thực chất, nóng rực ủi phẳng hồn linh của nàng, khiến Trường Tuế không dám dễ dàng nói dối: “Ta...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hít thở lãnh hương nhàn nhạt trên người hắn, Trường Tuế vẫn không muốn trả lời đúng sự thật, chỉ đành vùi mặt vào n.g.ự.c hắn: “Ta không sao, chỉ là gặp một cơn ác mộng.”

Mộ Yếm Tuyết trầm mặc chốc lát: “Thực sự vô sự?”

“Được rồi, mau ngủ đi.” Trường Tuế ngáp một cái, giả vờ dáng vẻ rất buồn ngủ, “Chàng ôm ta ngủ, ta liền không khó chịu nữa.”

Mộ Yếm Tuyết không lên tiếng nữa, nằm nghiêng bên cạnh nàng đem người ôm vào lòng, bàn tay men theo đỉnh đầu nàng vuốt ve xuống dưới, nhẹ nhàng xoa lên cổ nàng.

Trường Tuế tưởng rằng, Mộ Yếm Tuyết bị nàng lừa qua rồi. Nằm trong vòng tay hắn, nàng quả thực sinh ra vài phần buồn ngủ. Khi nông cạn chìm vào giấc ngủ, khóe môi lạnh lẽo, Mộ Yếm Tuyết nhẹ nhàng ngậm lấy môi nàng. Trường Tuế bị hắn dẫn dắt mờ mịt hé môi, đang nghi hoặc dụng ý của hắn, một viên đan hoàn tanh ngọt mùi m.á.u được độ vào trong miệng.

“Không ưm...” Biết đây là cái gì, nàng gần như nháy mắt tỉnh táo.

Dùng sức vùng vẫy, nàng muốn nhổ đan hoàn ra, lại bị Mộ Yếm Tuyết chặn môi lưỡi kịch liệt ôm hôn, mãi cho đến khi Trường Tuế thoát lực nuốt thứ đó xuống, hắn mới dừng lại thở dốc, đi lau khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của Trường Tuế, dịu dàng dỗ dành: “Một lát nữa sẽ không đau nữa.”

“Ta căn bản chưa từng nói ta đau!” Trường Tuế không khống chế được hét lên: “Vẫn chưa đến mười lăm ngày, vì sao chàng lại cho ta uống Huyết Liên Đan!”

Một viên Huyết Liên Đan này vào bụng, là nàng lại cướp đi một năm thọ mệnh của Mộ Yếm Tuyết.

“Ta không nói ta đau... không có...” Mộ Yếm Tuyết ôm nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng, “Được, nàng không nói, là ta sợ nàng đau.”

Mắt Trường Tuế chua xót: “Ta không muốn uống Huyết Liên Đan nữa.”

Mộ Yếm Tuyết vô tình từ chối: “Không được.”

Biết Trường Tuế đang lo lắng điều gì, hắn ung dung chặn lại những lời phía sau của nàng: “Nếu thực sự cảm thấy áy náy, thì hảo hảo dưỡng tốt cơ thể. Ta dùng thọ số cung dưỡng nàng, là vì muốn cùng nàng trường cửu tư thủ, không phải muốn nhìn nàng ngày ngày vì thế mà khóc lóc ầm ĩ, ngốc đến mức giấu giếm bệnh tật hủy hoại cơ thể.”

Nhưng sống như vậy, ý nghĩa ở đâu chứ?

Trường Tuế cũng muốn sống, nhưng không muốn lấy tính mạng của Mộ Yếm Tuyết ra treo. Mỗi ngày mở mắt ra, chỉ cần nghĩ đến hơi thở của mình giờ phút này đều là do thọ số của một người khác đổi lấy, nàng liền ăn ngủ không yên đau khổ tột cùng.

“Tuế Tuế.” Có lẽ là phát giác ra cảm xúc tự hủy của nàng, giọng Mộ Yếm Tuyết thanh liệt.

Hắn nắm lấy tay nàng ấn lên tâm khẩu, gằn từng chữ rõ ràng niệm bên tai nàng: “Nàng nếu dám tìm c.h.ế.t, chớ trách ta đuổi tới hoàng tuyền tính sổ với nàng.”

Hắn đang nói cho nàng biết, nếu nàng c.h.ế.t rồi, hắn cũng sẽ không sống.

Vị tanh ngọt của Huyết Liên Đan lan tràn trong môi răng, Trường Tuế cảm giác, đầu mình ngày càng đau...

Ngày thứ hai tỉnh lại, mây đen dày đặc, mưa đã tạnh.

Đầu Trường Tuế vẫn còn đang đau, nửa đêm về sáng luôn mơ thấy một số hình ảnh lộn xộn, nghe vậy đảo đảo nhãn cầu, hỏi: “Các người muốn dùng rắn Song Sinh giải cổ như thế nào?”