Trường Tuế muốn trốn tránh, muốn quay mặt đi không nhìn hắn, nhưng khuôn mặt nàng bị hắn giữ c.h.ặ.t. Thế là ngòi b.út trong ký ức điểm lên ch.óp mũi nàng, người nọ ngậm ý cười nói: “Nhưng ta tin Nguyệt Lão sẽ phù hộ cho nàng và ta, không ai có thể chia cắt chúng ta.”
“Tuế Tuế.”
“Cứ cười đi.”
“Cười lâu một chút.”
Trường Tuế nhắm mắt lại: “Ta nói”
Hạ quyết tâm nào đó, nàng một lần nữa mở mắt ra. Những lời độc ác chưa kịp thốt ra, cánh môi đột nhiên bị dùng sức lấp kín.
“Ưm ư không...” Mộ Yếm Tuyết giữ c.h.ặ.t gáy nàng, đè nàng xuống nhuyễn tháp.
Trường Tuế không kịp phòng bị, môi răng hé mở bị công thành đoạt đất. Hô hấp bị cướp đoạt nhanh ch.óng khiến nàng mất đi quyền chủ động, làm nền cho mưa gió bão bùng gào thét ngoài cửa sổ, bạo liệt triền miên, liều c.h.ế.t không buông.
“Mộ Yếm Tuyết!” Thật vất vả mới giãy ra được, Trường Tuế thở hổn hển trừng mắt nhìn hắn. Lời đe dọa còn chưa kịp nói ra, đã bị Mộ Yếm Tuyết kẹp c.h.ặ.t gò má cạy miệng, đón nhận một nụ hôn sâu càng thêm miên mật cường thế.
Cho đến khi ý thức Trường Tuế mê ly, cơ thể mềm nhũn ngã vào lòng hắn, viên đan d.ư.ợ.c lẫn mùi m.á.u tanh theo đó độ qua. Không đợi Trường Tuế hoàn hồn, đã bị nàng theo bản năng nuốt xuống.
Là Huyết Liên Đan.
Ý thức được Mộ Yếm Tuyết cho nàng ăn cái gì, Trường Tuế mềm nhũn giãy giụa, lại bị Mộ Yếm Tuyết nắm c.h.ặ.t cổ tay đè xuống.
Trước mặt Trường Tuế, hắn rất ít khi biểu hiện ra uy áp cường thế. Cho dù là kiếp trước, hắn cũng chưa từng dùng tư thế cao cao tại thượng không thể nói lý để chấn nhiếp nàng. Thế nhưng giờ phút này, hắn từ trên cao nhìn xuống Trường Tuế, dùng đầu ngón tay cọ qua đôi môi sưng đỏ ướt át của Trường Tuế, khàn giọng nói: “Ta sẽ không tin đâu.”
Mộ Yếm Tuyết dường như chìm đắm trong thế giới của riêng mình: “Bất luận nàng nói cái gì, ta đều sẽ không tin.”
Trường Tuế sinh ra cảm giác vô lực sâu sắc, bị Trảm Tình Khấu trong suốt trên cổ tay đ.â.m nhói hai mắt: “Vậy ta nói ta yêu ngươi rồi, ngươi dám tin không?”
Mộ Yếm Tuyết ngẩn ra.
Dưới đáy mắt u ám dường như có ánh lửa bùng lên, lại chớp mắt bị dập tắt đóng băng. Mộ Yếm Tuyết che miệng mũi nàng, rất nhạt nhẽo cong khóe môi: “Đừng đùa kiểu này với ta, ta sẽ tưởng thật đấy.”
Cho nên trong lòng hắn cũng biết, nàng sẽ không yêu hắn.
“Cho ta thêm chút thời gian đi.”
Mộ Yếm Tuyết khẽ nói: “Thứ nàng muốn, ta đều có thể cho nàng.”.
Thực ra Trường Tuế rất muốn hỏi Mộ Yếm Tuyết, hắn thật sự biết nàng muốn cái gì sao?
Trường Tuế đoán, hắn không biết.
Nếu trong lòng hắn rõ ràng, liền không nên chấp mê bất ngộ nhốt nàng ở Tuế An Cung. Nếu hắn đủ thông minh, liền nên sớm trừ khử mầm tai họa là nàng để sống lâu trăm tuổi, chứ không phải tìm mọi cách cầu xin chút tình yêu mờ mịt, thậm chí không tiếc gánh vác bêu danh thiên cổ, rước lấy đầy mình tội nghiệt.
Tất cả những sai lầm này, cũng nên kết thúc rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Lục Châu lần nữa xuất hiện, Trường Tuế biết, kết cục tồi tệ nhất trong dự tính của nàng, vẫn là xảy ra rồi.
Lục Châu quỳ trước mặt nàng, khóc lóc t.h.ả.m thiết kể lại tao ngộ khi bọn họ trốn khỏi vương cung. Nàng ta nói Mộ Yếm Tuyết phái truy binh đuổi g.i.ế.c bọn họ dọc đường, nói Hoàn Lăng vì bôn ba mà bệnh c.h.ế.t trong căn nhà tranh rách nát, c.h.ế.t không nhắm mắt.
“Mộ Yếm Tuyết chính là một ác quỷ không có nhân tính!” Lục Châu hận hận nói: “Hắn đã g.i.ế.c tất cả thân vệ, nếu không phải Nguyên Kỳ cứu ta, những chân tướng này sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Điện hạ... hắn luôn lừa gạt ngài...”
Trường Tuế trầm mặc lắng nghe, liên tiếp bị Lục Châu gọi nhiều tiếng, mới tìm lại được thanh âm của chính mình: “Ngươi nói... Hoàng huynh là... do Mộ Yếm Tuyết g.i.ế.c?”
Lục Châu đỏ hoe mắt gật đầu: “Hắn ngay cả t.h.i t.h.ể của bệ hạ cũng không tha. Ta tận mắt nhìn thấy, quỷ diện nhân đã c.h.ặ.t đ.ầ.u bệ hạ!”
Hết kiếp này đến kiếp khác, a huynh của nàng luôn vì nàng mà c.h.ế.t trong tay Mộ Giáng Tuyết. Trường Tuế thường xuyên không hiểu, tại sao Mộ Giáng Tuyết luôn không buông tha cho a huynh của nàng. Nếu hắn thật sự yêu nàng, sao có thể không chừa lại đường lui như vậy, tùy ý làm tổn thương người nàng quan tâm. Chỉ bằng điểm này, nàng làm sao dám ở bên hắn?
“Nguyên Kỳ bảo ta chuyển lời cho ngài.” Tịnh không phát giác ra sự bất thường của Trường Tuế, Lục Châu nghẹn ngào nói: “Cổ độc là do hắn hạ, cách giải cổ cũng nằm trong tay hắn. Chỉ cần điện hạ ngài nguyện ý lấy binh phù trong tay Mộ Yếm Tuyết ra đổi, hắn nguyện ý giúp ngài giải cổ!”
Một khi Mộ Yếm Tuyết mất đi binh phù, mấy chục vạn đại quân Nam Vinh sẽ không chịu sự khống chế của hắn, Bắc Lương dễ dàng có thể đ.á.n.h vào Nam Vinh.
Suy đoán trong lòng lần nữa được chứng thực. Cho nên Mộ Yếm Tuyết cấu kết với Bắc Lương là giả, cái gọi là liên tiếp mất hai tòa thành càng có uẩn khúc. Trường Tuế rũ mắt nhìn độc văn bị Huyết Liên Đan áp chế trên cổ tay: “Sinh T.ử Hận vô d.ư.ợ.c khả giải, Nguyên Kỳ làm sao giải độc cho ta?”
Lục Châu ngơ ngác lắc đầu: “Chuyện này... ta không biết.”
Nguyên Kỳ tịnh không tín nhiệm nàng ta.
Trường Tuế lại hỏi: “Nếu ta không lấy được binh phù thì sao?”
Lục Châu nhìn trái nhìn phải, xác nhận không có ai nghe lén, mới nhỏ giọng nói: “Cho dù điện hạ không lấy được binh phù, Nguyên Kỳ cũng nguyện ý cứu ngài rời đi.”
Cho nên, quan trọng không phải là binh phù, mà là con người nàng.
Trường Tuế cười một tiếng: “Vậy ta liền đi lấy binh phù đi.”
Nàng biết binh phù của Mộ Yếm Tuyết ở đâu, Mộ Yếm Tuyết chưa bao giờ giấu giếm nàng.
Đêm đó, Trường Tuế bảo Tiêu Trinh gọi Mộ Yếm Tuyết tới.
Nàng không cho phép trong phòng thắp đèn, cho nên Mộ Yếm Tuyết vừa vào phòng, nghênh đón hắn chính là bóng tối ngập tràn. Bước qua bình phong, hắn bị người từ phía sau ôm lấy. Mộ Yếm Tuyết đứng sững tại chỗ, mặc cho Trường Tuế sờ soạng bên hông hắn, rũ mắt ấn lấy mu bàn tay nàng: “Tiêu Trinh nói... nàng tìm ta?”
Trường Tuế ừ một tiếng, bàn tay bị hắn ấn lấy khẽ cứng đờ.
Mộ Yếm Tuyết nhẹ nhàng xoa nắn: “Ta còn tưởng rằng, nàng ước gì không nhìn thấy ta.”
Hắn hỏi: “Tìm ta làm gì?”
Còn có thể làm gì nữa? Tự nhiên là trộm binh phù.