Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 293



Đây có thể là... cơ hội cuối cùng của nàng rồi.

Đợi đến khi Trường Tuế hoàn hồn, nàng đã nhặt hộp gỗ trên mặt đất lên.

Trên tay Mộ Yếm Tuyết dính đầy m.á.u bẩn. Đôi bàn tay xinh đẹp như ngọc kia, vắt ngang vài đạo vết thương dữ tợn, nương theo động tác nâng lên của hắn, rõ ràng đập vào mắt Trường Tuế.

Trường Tuế rút một cây cốt thứ từ trong hộp gỗ ra. Cốt thứ lạnh lẽo, lạnh đến mức ngón tay nàng run rẩy suýt chút nữa cầm không vững. Nàng quỳ ngồi trên mặt đất, nhìn cốt thứ chậm chạp nói: “Ta là thật sự rất chán ghét ngươi.”

“Ngay từ cái nhìn đầu tiên gặp ngươi, ta liền không thích ngươi, trêu cợt đùa bỡn ngươi cũng chỉ là quá nhàm chán. Bất luận ngươi có tin hay không, ta thật sự chưa từng mất trí nhớ, chẳng qua là không muốn c.h.ế.t trong tay ngươi, muốn xem kẻ luôn miệng nói hận ta như ngươi, làm sao lại yêu ta một lần nữa.”

Mộ Yếm Tuyết tĩnh lặng lắng nghe, đợi nàng nói xong bổ sung: “Nàng thành công rồi.”

Trường Tuế lại nói: “Ngươi thật sự rất ngu xuẩn, mấy năm nay ngươi làm ta buồn nôn không chịu nổi. Ta tại sao lại ăn không vô cơm, chính là bởi vì chỉ cần nghĩ tới việc phải cùng ngươi đồng sàng cộng chẩm, ta liền buồn nôn muốn nôn mửa. Đặc biệt là biết được Huyết Liên Đan là dùng m.á.u của ngươi luyện chế, ta hận không thể lập tức độc phát mà c.h.ế.t.”

Biểu cảm của Mộ Yếm Tuyết rất bình tĩnh: “Ta sẽ không để nàng c.h.ế.t.”

Câu nói này kích thích Trường Tuế: “Đợi hộp cốt thứ này đ.â.m vào cơ thể ngươi, hy vọng cái miệng của ngươi vẫn còn có thể cứng như vậy!”

Hô hấp nặng nề, nàng nắm lấy ngón tay Mộ Yếm Tuyết, tay của chính mình ngược lại càng run rẩy dữ dội hơn. Nàng nỗ lực nhớ lại những điểm không tốt của Mộ Yếm Tuyết, thậm chí đi nghĩ tới kiếp trước cho đến những tội ác Mộ Giáng Tuyết phạm phải ở Linh Châu Giới. Trong đầu xẹt qua hình ảnh Mộ Yếm Tuyết đ.â.m cốt thứ vào nàng, nàng nhịn không được hỏi: “Tay của ngươi, có run không?”

Lúc dùng hình đ.â.m cốt thứ vào nàng, tay của hắn, có run không.

Mộ Yếm Tuyết đáp: “Không có.”

Hắn nói tay hắn rất vững, lúc đó cũng là thật sự muốn t.r.a t.ấ.n nàng. Đem cốt thứ vừa mới đ.â.m vào lại rút ra không phải vì mềm lòng, mà là muốn lặp đi lặp lại t.r.a t.ấ.n để Trường Tuế sợ hãi. Hắn càng nói như vậy, Trường Tuế càng cầm không vững kim. Nước mắt đọng trong hốc mắt tùy thời rơi xuống, nàng biết Mộ Yếm Tuyết đang lừa nàng.

Vì muốn nàng đ.â.m cốt thứ vào, hắn không tiếc lừa gạt nàng.

Trường Tuế sụt sịt mũi, cố gắng hết sức lạnh lùng cứng rắn: “Ngươi nói như vậy, là sợ ta mềm lòng không ra tay được sao?”

Mộ Yếm Tuyết nhướng mày, dường như không ngờ Trường Tuế có thể đoán được. Cười cười chỉ hỏi: “Vậy nàng sẽ mềm lòng sao?”

Trường Tuế nói sẽ không.

Mộ Yếm Tuyết ừ một tiếng, rũ hàng mi giống như mệt mỏi rồi, thúc giục: “Động thủ đi.”

Cốt thứ thon dài từng chút một đ.â.m vào kẽ tay, Trường Tuế gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t cánh môi. Khoảnh khắc giọt m.á.u rỉ ra, nàng đột ngột kịch liệt rút ra, có chút sụp đổ nói: “Ta làm không được...”

“Nàng bắt buộc phải làm được.” Mộ Yếm Tuyết trở tay nắm lấy tay nàng.

Hắn lại đang ép nàng dùng hình, Trường Tuế ngơ ngác nhìn hắn: “Tại sao...”

Mộ Yếm Tuyết nói: “Nàng không làm, luôn sẽ có người khác tới làm. Thay vì bị người khác t.r.a t.ấ.n, chi bằng để nàng đích thân động thủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Câu nói này hắn nói cực kỳ bình tĩnh, thậm chí giống như đang thảo luận về thời tiết. Nguyên Kỳ bên cạnh cũng nhướng mày lên tiếng: “Hắn nói không sai, nàng không làm, ta liền tới. Đến lúc đó có thể không chỉ là cốt thứ đơn giản như vậy đâu.”

Trường Tuế không còn lý do để lùi bước nữa.

Bởi vì Mộ Yếm Tuyết nói: “Đột nhiên có chút hận nàng rồi.”

“Nếu không phải vì nàng, ta sẽ không lưu lạc thành tù nhân. Nếu ta có thể trốn thoát, nhất định phải đem nàng thiên đao vạn quả.”

“Ngươi tốt nhất nói được làm được!” Trường Tuế một lần nữa nhặt cốt thứ lên.

Sống mấy kiếp, nàng đều chưa từng làm qua chuyện tàn nhẫn như vậy. Cho dù đã nhẫn tâm làm tê liệt cảm quan, nhưng nương theo cốt thứ từng chút một đ.â.m sâu vào, cả người nàng lung lay sắp đổ giống như đang bơi trên vách núi, liều mạng muốn cầu cứu.

Khi Trường Tuế lại muốn từ bỏ, Mộ Yếm Tuyết ấn lấy nàng. Đại khái nhìn ra sự yếu đuối của nàng, hắn khẽ thở dài một tiếng, lại nắm lấy tay Trường Tuế, ép buộc nàng tiếp tục đẩy cốt thứ vào.

“Không, đừng...” Tay Trường Tuế đã mềm nhũn rồi, nửa cây kim phía sau, gần như là Mộ Yếm Tuyết nắm tay nàng đ.â.m ngập vào.

Cây cốt thứ hoàn chỉnh biến mất trong kẽ tay, men theo m.á.u tươi nhanh ch.óng du tẩu trong cơ thể. Trong quá trình hành hình, Mộ Yếm Tuyết không phát ra tiếng động nào, chỉ là khi mở miệng lần nữa, thanh âm khàn đến lợi hại: “Nàng còn trách ta không?”

“Cái gì.”

Mộ Yếm Tuyết nói: “Ta từng đ.â.m một cây cốt thứ vào ngón tay nàng, bây giờ nàng trả lại rồi.”

Gấp đôi trả lại rồi, cho nên, có thể tha thứ cho hắn chưa.

“Ta thật vất vả mới có được sự mềm lòng của nàng, sao có thể làm chuyện ngu xuẩn nữa chứ...” Mộ Yếm Tuyết tựa mặt lên vai Trường Tuế, đau đến tột cùng tự giễu: “Ta muốn tìm Hoàn Lăng về, muốn tìm y quan giỏi nhất cứu sống hắn. Ta thậm chí từng nghĩ, chỉ cần nàng chịu yêu ta, ta có thể cái gì cũng không cần.”

Hắn đã sớm không còn là Tuyết công t.ử cao quý không thể với tới nữa. Trước mặt Trường Tuế, hắn ti bỉ hèn mọn. Bề ngoài hắn khống chế chiếm đoạt toàn bộ của nàng, thực chất sống c.h.ế.t của hắn đều nằm trong một ý niệm của nàng, thời khắc sẽ bị ném vào luyện ngục không được siêu sinh.

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa...” Trường Tuế không muốn nghe.

Mộ Yếm Tuyết nhắm mắt lại, gượng chống nói cho xong những lời này, là không muốn để Trường Tuế có một tia cớ nào oán trách hắn: “So với nàng, ta không ác bằng nàng.”

Nhưng hắn vẫn muốn, muốn Trường Tuế đối với hắn có một tia một hào mềm lòng.

Sự vô tình ngụy trang sụp đổ tan tành. Nhìn đường m.á.u thon dài trong móng tay Mộ Yếm Tuyết, xuyên suốt toàn bộ ngón tay, Trường Tuế giống như bị tát mạnh một cái, cơ thể lảo đảo ngã ngồi xuống đất.

Nàng nhớ tới Hoàn Lăng.

Hoàn Lăng từng dạy dỗ nàng, sự khác biệt cơ bản nhất giữa ác và thiện, chính là thiện có lương tri có ranh giới có một chừng mực, mà ác có thể khuếch tán vô hạn không có chừng mực. Vì báo thù kẻ ác mà làm ra chuyện ác tương đương, vậy thiện ác còn có gì khác biệt chứ?