Thời gian còn lại, hắn đều dùng để nhớ Trường Tuế: “Thân thể tốt hơn chút nào chưa?”
“Vết thương trên cánh tay ngươi, y quan đã bôi t.h.u.ố.c cho ngươi chưa? Vết thương do Sinh T.ử Hận phát tác nứt ra nhìn như nông cạn cũng không thể không coi trọng, cho dù m.á.u bách độc bất xâm, cũng phải hảo hảo yêu quý thân thể.”
Trường Tuế không hồi đáp.
Mộ Yếm Tuyết đại khái cũng không cần sự hồi đáp của nàng, tự nói tự nghe: “Ta nhiều nhất còn mười ngày thọ mệnh, bất quá Nguyên Kỳ sẽ không để ta sống đến lúc độc phát.”
“Nghe nói nàng muốn đem chính mình chôn ở sa mạc, nàng cảm thấy, ta nên chôn ở đâu đây.”
Lời vừa ra khỏi miệng, Trường Tuế liền hối hận rồi. Mộ Yếm Tuyết ngẩn ra một chút, trầm mặc chốc lát, trong bóng tối cười nói: “Nói cũng phải.”
“Vậy thì c.h.ế.t không có chỗ chôn đi.” Hắn ngược lại chẳng sao cả.
Trường Tuế suýt chút nữa đã nói nàng sẽ không bỏ mặc hắn, nàng sẽ nhặt xác cho hắn. Nhưng lời đến khóe miệng, nàng vẫn nuốt hết trở vào. Nàng nghĩ tới Mộ Giáng Tuyết, chỉ có thể nhắm mắt lại hỏi: “Ngươi vì ta hoán huyết, tục mệnh, ta có thể thỏa mãn ngươi hai tâm nguyện.”
Hắn có thể đưa ra bất kỳ nguyện vọng nào.
“Cái mạng này của ta, chỉ đáng giá hai tâm nguyện sao?” Mộ Yếm Tuyết dường như có chút tổn thương.
Trường Tuế ngẩn ra: “Vậy thì ba cái.”
Mộ Yếm Tuyết mặc cả: “Nhưng ta có vô số tâm nguyện, phải làm sao đây?”
“Làm người không thể quá tham lam.”
“Nàng không phải luôn mắng ta là súc sinh sao.” Mộ Yếm Tuyết cười: “Ta luôn là một con súc sinh tham lam vô độ, ta tưởng rằng, nàng đã sớm hiểu rõ.”
Trường Tuế bị nghẹn, nghĩ tới kiếp nạn này lập tức sẽ kết thúc rồi, không định tính toán với hắn. Đang định nói tùy hắn, Mộ Yếm Tuyết đột nhiên mở miệng: “Vậy thì cho phép ta năm tâm nguyện đi.”
“Tâm nguyện thứ nhất.” Giống như đang kiểm chứng xem Trường Tuế có tuân thủ lời hứa hay không, hắn nhạt giọng: “Đi đến bên cạnh ta.”
Trường Tuế còn tưởng hắn sẽ đưa ra yêu cầu làm khó dễ gì, không ngờ hắn lại qua loa như vậy. Không do dự quá nhiều, nàng cất bước đi đến bên giường. Mộ Yếm Tuyết cuối cùng cũng có thể nhìn rõ khuôn mặt nàng. Đại khái là bị hắn chọc tức, gò má Trường Tuế ửng hồng huyết khí, đôi mắt nhìn hắn rất sáng ngời.
“Tâm nguyện thứ hai.” Mộ Yếm Tuyết định định ngưng thị khuôn mặt nàng: “Hôn ta.”
“Ngươi nói cái gì?!” Trường Tuế tưởng mình nghe nhầm.
Trong căn phòng không tính là sáng sủa, đôi đồng t.ử đen kịt của hắn không gom được ánh sáng, gằn từng chữ lặp lại yêu cầu: “Hôn, ta.”
Thấy Trường Tuế ngây ngốc đứng bất động, hắn hỏi: “Nàng định nuốt lời sao?”
Lập tức khẽ cười, Mộ Yếm Tuyết không sao cả nói: “Làm không được thì thôi, ta cứ coi như chưa nghe thấy lời nàng vừa nói.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên, từ đầu đến cuối, hắn đều không để tâm đến lời hứa của Trường Tuế.
Giống như có một cỗ lực đẩy Trường Tuế một cái, thuận đạo đẩy tan lý trí của nàng. Trường Tuế cũng không biết mình bị làm sao, cũng có thể quả thực bị sự khiêu khích của Mộ Yếm Tuyết kích thích. Nàng nhào về phía Mộ Yếm Tuyết, nâng gò má hắn hung tợn gặm c.ắ.n, hung ác dã man, đổi lại là cái ôm đáp trả nhẹ nhàng vững vàng của Mộ Yếm Tuyết.
Cánh tay vòng qua vòng eo Trường Tuế, sự cường thế trong cốt tủy của Mộ Yếm Tuyết khiến hắn phản khách vi chủ, ôm c.h.ặ.t người vào lòng.
Vết thương trên người hắn quá nhiều, Nguyên Kỳ cũng sẽ không tốt bụng đến mức cho hắn bôi t.h.u.ố.c, toàn bộ dựa vào năng lực tự chữa lành cường hãn của hắn chống đỡ. Hiện giờ mất đi một thân m.á.u thuần khiết bách độc bất xâm, thương thế của hắn khép lại chậm chạp. Nương theo sự đè ép của Trường Tuế, vết thương vốn chưa khép miệng rỉ ra m.á.u tươi, thấm ướt y phục của hắn, cọ lên người Trường Tuế.
Trong không khí là mùi m.á.u tanh lan tràn, ngày càng nồng đậm. Trường Tuế và Mộ Yếm Tuyết hôn đến khó phân khó xả, sưng cả môi. Trong lúc ý thức mê ly, nàng cảm nhận được sự ướt át của y phục, phản ứng lại điều gì, vội vàng đi đẩy Mộ Yếm Tuyết.
“Buông... ưm buông ra!” Trường Tuế thở hổn hển, nhìn thấy y phục hắn bị m.á.u nhuộm thấu.
Nàng vừa gấp vừa hoảng, luống cuống bò dậy từ trên người Mộ Yếm Tuyết, mắng hắn: “Ngươi điên rồi sao!”
Sắc mặt Mộ Yếm Tuyết trắng bệch như giấy, duy chỉ có màu môi là đỏ tươi thủy nhuận. Thu lấy vệt nước còn sót lại vào miệng, hắn nhìn Trường Tuế trầm trầm phát tiếu: “Nguyện vọng thứ ba, sống cho thật tốt.”
Hắn muốn Trường Tuế sống cho thật tốt.
Cho dù hắn c.h.ế.t rồi, cũng phải sống cho thật tốt.
“Mộ Yếm Tuyết!” Trái tim Trường Tuế run rẩy, thất thanh ngắt lời hắn.
Chỉ còn lại hai tâm nguyện, không muốn nghe hắn nói hươu nói vượn nữa, Trường Tuế nhịn không được hỏi: “Ngươi thật sự muốn c.h.ế.t không có chỗ chôn sao.”
Nếu hắn không nhắc tới, nàng tuyệt đối sẽ không nhặt xác cho hắn, mặc cho Nguyên Kỳ xử trí t.h.i t.h.ể hắn ra sao, nàng đều sẽ không để ý. Nhưng nếu hắn đưa ra yêu cầu giúp hắn nhặt xác, cho dù Mộ Yếm Tuyết chỉ là một bức huyễn tượng giả dối do Mộ Giáng Tuyết huyễn hóa ra, cho dù Mộ Giáng Tuyết sẽ vì thế mà nhục nhã cười nhạo nàng, nàng cũng nguyện ý an táng hắn t.ử tế.
Mộ Yếm Tuyết cuối cùng cũng biết, ngọn nguồn của năm tâm nguyện này rồi, hóa ra là đang đợi hắn ở đây.
Biết rõ Nguyên Kỳ sẽ không để lại cho hắn toàn thây, m.á.u thịt của hắn có lẽ bị đem cho súc sinh ăn, có lẽ sẽ bị trộn vào đất trồng hoa, xương cốt cũng có thể bị nghiền nát rải đi. Cho nên hắn nói: “Vậy nàng liền lấy một khúc xương của ta, mang theo bên người.”
Nghe nói trong đống xương khô không người thu liễm, sẽ giấu giếm cô hồn. Cho dù c.h.ế.t, Mộ Yếm Tuyết cũng không muốn buông tha Trường Tuế.
Trường Tuế trừng mắt nhìn hắn, đã trừng đến đỏ hoe mắt. Thật lâu sau, Mộ Yếm Tuyết nghĩ tới nguyện vọng cuối cùng, hỏi: “Bây giờ sự yêu thích của nàng đối với ta, có mấy ngón tay.”
Trong phòng một lần nữa trở nên tĩnh mịch.
“Bỏ đi.”
Đột nhiên không muốn nghe đáp án của Trường Tuế nữa, hắn cực nhanh thay đổi tâm nguyện, mệt mỏi nói: “Tâm nguyện cuối cùng, ta muốn nàng tận mắt nhìn ta c.h.ế.t.”
“Nếu da mặt ta từng chút một thối rữa tan chảy trước mắt nàng, nàng còn dám nói yêu ta không?” Trường Tuế nhớ tới những lời nàng từng nói với Mộ Giáng Tuyết.