Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Chương 304



Có lẽ là Mộ Yếm Tuyết đã dồn toàn bộ tâm trí vào Tuế An Cung, cho nên Tiểu Bình An trở nên tự do, dần dần nhận biết được đường đi trong vương cung.

Nàng to gan chạy tới Tuế An Cung.

Trong tẩm cung, nữ y quan đang quỳ trên mặt đất thay t.h.u.ố.c cho Công chúa.

Hơn nửa y phục tuột xuống, để lộ vết roi trên lưng Công chúa. Mộ Yếm Tuyết ôm ngang người nàng vào lòng, vì để tiện cho y quan bôi t.h.u.ố.c, trực tiếp kéo y phục của nàng xuống dưới eo, xương ngón tay thon dài siết c.h.ặ.t vòng eo nhỏ nhắn trắng trẻo, thỉnh thoảng an ủi xoa nắn nhẹ nhàng.

Hắn toàn bộ quá trình không nói một lời, khuôn mặt rủ xuống cũng không bàn tới ưu nộ, chỉ là khi y quan nhắc nhở vết thương tốt nhất không nên dính y phục, nhàn nhạt ừ một tiếng.

“Nàng ấy hình như đang gặp ác mộng.” Sau khi y quan rời đi, Tiểu Bình An khẽ lên tiếng.

Mộ Yếm Tuyết đang cởi y phục cho Trường Tuế.

Chất liệu vải mỏng nhẹ thoạt nhìn kéo một cái là rớt, lại dưới sự giãy giụa vô thức của Trường Tuế, dây buộc thắt nút quấn vào nhau. Đầu Trường Tuế mềm oặt gối lên vai hắn, hơi thở phả ra lúc nặng lúc nhẹ cực độ bất an. Cho dù Tiểu Bình An không mở miệng, hắn cũng biết nàng đang mộng yểm.

Đại khái là lại mơ thấy hắn rồi đi.

Kéo mạnh sẽ động đến vết roi bên hông nàng, t.h.u.ố.c vừa mới bôi lại không thể dính vào giường, Mộ Yếm Tuyết chỉ có thể kiên nhẫn cởi dây buộc. Cố tình người trong lòng không có chút ý thức nào, mềm oặt không đỡ liền nghiêng ngả, Mộ Yếm Tuyết chỉ có thể thỉnh thoảng vớt người vào lòng.

Hắn không để ý tới Tiểu Bình An, giống như không nghe thấy lời nàng.

Tiểu Bình An sinh ý thoái lui, chỉ do dự một thoáng, liền xông đến trước giường, yếu ớt nói: “Ngươi ôm c.h.ặ.t tiểu cô cô, để ta cởi cho.”

Động tác của Mộ Yếm Tuyết khựng lại: “Ngươi gọi nàng ấy là gì?”

“Cô, cô cô.” Tiểu Bình An to gan hỏi: “Ta có thể gọi ngươi là tiểu cô phụ không?”

Mộ Yếm Tuyết ngẩng đầu nhìn về phía nàng.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Bình An đối diện với hắn ở cự ly gần. Nam nhân đẹp đến mức tựa như trích tiên trong tranh, không, nên nói là còn không linh tinh xảo hơn cả trích tiên trong tranh. Tiểu Bình An không biết nên hình dung loại mỹ cảm kinh tủng này như thế nào. Rõ ràng đôi đồng t.ử trong vắt của Mộ Yếm Tuyết đẹp như vậy, khi nhìn về phía nàng, lại mạc danh khiến nàng sinh lòng hàn ý, thở không ra hơi.

“Xuy.” Nam nhân dường như khẽ cười một tiếng, rất ngắn ngủi, cũng có thể là ảo giác của Tiểu Bình An.

Mộ Yếm Tuyết rũ hàng mi, chạm vào khuôn mặt người đang hôn mê, giống như đang nói chuyện với nàng: “Nghe thấy chưa, nàng có chất nhi rồi.”

Ngữ khí không quá ôn nhu, hình như còn hơi dữ dằn, giống như đang khích người trong lòng tỉnh lại tát hắn một cái. Mâu thuẫn là, động tác hắn ôm nàng rất ôn nhu, không màng đến vết thương trên bả vai mình, còn giúp nàng vén những sợi tóc tơ bên má.

Thật là một người kỳ lạ.

Nắm bắt cơ hội, Tiểu Bình An cởi được dây buộc thắt nút c.h.ế.t. Không còn y phục che chắn, khoảnh khắc làn da trắng lóa phơi bày, liền bị huyền bào rộng lớn che khuất, chiếm hữu ôm c.h.ặ.t vào lòng.

“Cút.” Ngữ khí càng dữ dằn hơn, thêm vào sự nguy hiểm vừa rồi không có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Bình An chớp chớp mắt, chỉ nhìn thấy một chút xíu làn da trắng trẻo lộ ra dưới huyền bào, bĩu môi.

Làm khất cái nhiều năm, nàng cực kỳ biết nhìn sắc mặt người khác, ngoan ngoãn xoay người liền muốn đi. Chỉ là lúc sắp ra khỏi cửa, nàng nghĩ tới điều gì, quay đầu nhìn thấy Mộ Yếm Tuyết đang nhét người vào trong chăn gấm, bổ sung một câu: “Ngươi biết tên ta không?”

Mộ Yếm Tuyết chưa từng hỏi tên nàng, cũng chưa từng dò hỏi ý kiến của nàng, trực tiếp nhét cho nàng họ tên mới.

Vén mái tóc dài sau lưng Trường Tuế lên, Mộ Yếm Tuyết cẩn thận đắp chăn gấm đến bên hông, để nàng để trần lưng nằm sấp trên giường. Sờ nhiệt độ trên vai nàng, suy tư xem nàng có bị cảm lạnh hay không. Đối với câu hỏi của Tiểu Bình An, Mộ Yếm Tuyết vẫn không hồi đáp.

Tiểu Bình An chỉ có thể mặt dày tự hỏi tự trả lời: “Ta tên là Tiểu Bình An!”

Nàng vừa nãy nghe thấy rồi, Mộ Yếm Tuyết gọi một tiếng "Tuế Tuế".

Tiểu công chúa hôn mê bất tỉnh tên gọi Tuế Tuế, nàng tên Tiểu Bình An. Hai ngày trước học được một từ mới không phải gọi là Tuế Tuế Bình An sao? Tiểu công chúa hợp tình hợp lý là cô cô của nàng!

Lưu lại câu nói này, Tiểu Bình An chuồn một cái chạy mất.

Nàng bắt đầu mong ngóng tiểu cô cô mau ch.óng tỉnh lại, tỉnh lại rồi nàng liền có chỗ dựa.

Thất vọng là, nàng không đợi được tin tức tiểu cô cô tỉnh lại, mà lại nhận được ác báo tiểu cô cô lại bị nhốt về lao ngục. Sét đ.á.n.h giữa trời quang, nàng cũng không biết lấy đâu ra gan, lại chạy đi chất vấn Mộ Yếm Tuyết: “Ngươi dựa vào cái gì mà nhốt tiểu cô cô lại!”

Hẳn là vẫn chưa thích ứng với xưng hô này, Mộ Yếm Tuyết khẽ nhíu mày.

Tiểu Bình An cảm thấy, Mộ Yếm Tuyết là một người tương đương kỳ lạ. Trên thực tế nàng cũng tương đương kỳ lạ, lại vì cái tên tương tự mà sinh ra cảm giác thân cận với tiểu công chúa, coi người ta thành cô cô ruột.

Sau chuyện này, Tiểu Bình An nhớ lại đều cảm thấy sợ hãi. Nàng lại to gan theo Mộ Yếm Tuyết đến lao ngục.

So với sự u ám bẩn thỉu của những phòng giam khác, phòng giam của tiểu cô cô sạch sẽ rộng rãi, ngoài cửa ngục còn treo rèm trướng, thoải mái hơn xa ngôi miếu hoang nàng ở lúc đi ăn xin. Thấy người vẫn còn hôn mê bất tỉnh, nàng lo lắng hỏi: “Tiểu cô cô rốt cuộc khi nào mới tỉnh nha?”

Mộ Yếm Tuyết đứng ngoài song sắt, ngữ khí khinh mạn nói: “Không tỉnh được nữa rồi.”

Tiểu Bình An nghi hoặc nhìn hắn, nghe thấy hắn nửa thật nửa giả nói: “Lát nữa ta liền bóp c.h.ế.t nàng ấy.”

Lời còn chưa dứt, nàng đã bị Tri Bách xách ra ngoài..

Tiểu Bình An thường xuyên cảm thấy áy náy.

Bởi vì nàng nhìn ra sự khác biệt của Mộ Yếm Tuyết đối với tiểu công chúa, cho nên cố ý lấy lòng tiểu công chúa để tranh thủ hảo cảm của Mộ Yếm Tuyết, nàng hình như thành công rồi.

Mặc dù thủ pháp của nàng vụng về, cảm xúc sơ hở trăm bề, nhưng nàng quả thực dựa vào việc quan tâm tiểu công chúa mà sống sót lâu dài. Nàng không biết tiểu công chúa sống trong lao có tốt không, cũng không hiểu Mộ Yếm Tuyết đối với nàng rốt cuộc là thứ tình cảm gì. Nhưng điều này không cản trở nàng sinh lòng hảo cảm với tiểu công chúa, cũng không cản trở tâm tư lợi dụng của nàng.